Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

32 582

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

145 2977

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Hoàn thành)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

238 4266

Cách sinh tồn ở học viện với tư cách là chủ tịch hội học sinh

(Đang ra)

Cách sinh tồn ở học viện với tư cách là chủ tịch hội học sinh

Hạt cacao vỡ

Và như vậy, câu chuyện về một vị Chủ tịch hội học sinh, cái tên sẽ được khắc ghi vào lịch sử lục địa, bắt đầu!

115 2637

Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

(Đang ra)

Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

觸手桑

Tóm lại, tính đi tính lại thì chính là trở thành linh vật cao cấp "hai mặt" người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở!

86 1792

Chương 154: Tôi thừa nhận câu vừa rồi hơi làm màu!

Chương 154: Tôi thừa nhận câu vừa rồi hơi làm màu!

Chương 154: Tôi thừa nhận câu vừa rồi hơi làm màu! 

"Đạo diễn Trần... một tấn máu giả này..." Giang Triết khóe miệng co giật, nhìn kịch bản trong tay.

Một tấn máu giả, đạo diễn trước mặt này muốn làm cái gì?

Nói chung, lượng máu trong cơ thể người chiếm khoảng 8% trọng lượng cơ thể, nếu lấy Giang Triết làm đơn vị tính toán, thì lượng máu trong người cũng chỉ khoảng mười hai cân (6kg).

<Chú thích:Ở Trung Quốc hiện đại: 1 Cân (Jin/斤) = 0.5 kg.>

Mà một tấn máu cộng lại tương đương với 167 Giang Triết.

"Là quá ít sao?!" Trần Thắng xoa cằm suy tư một lát, sau đó vỗ đùi cái đét, "Thầy Lôi quả không hổ là Ảnh đế phim kinh dị, tôi vậy mà lại không nghĩ đến điểm này!

Một tấn máu giả đối với diễn viên có thể vừa đủ dùng, nhưng còn phải dựng cảnh nữa!

Tính ra thì..."

Nói đến đây, Trần Thắng lấy điện thoại ra bắt đầu tính toán, một lúc lâu sau mới ra được một con số: Tám tấn!

Nhìn con số hiển thị trên điện thoại của Trần Thắng, cả người Giang Triết ngẩn ra.

Đây là lần đầu tiên hắn quay phim ở Hồng Kông, trước kia tuy có nghe nói phim cảnh sát hình sự bên Hồng Kông rất trâu bò, cảnh nào cũng thấy máu.

Nhưng bây giờ, tám tấn là cái quái gì?

Đạo diễn trước mặt định mở tiệc bể bơi à?

"Tám tấn sao mà được, đã đến Hồng Kông quay phim thì phải theo đuổi sự thập toàn thập mỹ, cứ lấy mười tấn trước đi!" Trương Vĩ ở bên cạnh nhìn Trần Thắng đang hí hoáy bấm máy tính điện thoại, nói.

Nghe vậy, Trần Thắng cân nhắc trong lòng một lát, xác định mười tấn chắc chắn đủ dùng, bèn gật đầu: "Vậy thì mười tấn!"

"Thầy Lôi, hôm nay ngài về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, ngày kia chúng ta chính thức bắt đầu quay."

"Được."

Người của tổ chương trình đưa Giang Triết về khách sạn, rồi quay lại khẩn cấp đi mua máu giả.

Còn Giang Triết thì về khách sạn nghiên cứu kịch bản.

Kịch bản trong tay tuy nói là văn linh dị, nhưng thứ nó theo đuổi không giống mấy bộ ở Đại Lục.

Máu tanh bạo lực quán triệt toàn bộ kịch bản.

Hơn nữa, kịch bản Đại Lục đa phần là nỗi sợ hãi về tinh thần, còn kịch bản trước mắt quan tâm đến sự tác động thị giác hơn.

Giang Triết cần tàn sát cả ngôi trường, chỉ chừa lại một mình nam chính.

Mà bọn họ chỉ là một mắt xích trong kế hoạch của kẻ khác.

Nghiên cứu kịch bản một hồi, Giang Triết bắt đầu suy nghĩ xem bộ da nào phù hợp với vai diễn hiện tại.

Cùng lúc đó, ở một bên khác.

Ngày livestream đầu tiên của "Diễn Viên Hài Vĩ Đại Nhất" đã kết thúc, Chu Khải với ưu thế tám ngàn phiếu, hơi nhỉnh hơn Giang Triết một chút.

Mãi đến ngày thứ hai, khoảng cách này mới bị kéo giãn ra hai vạn phiếu.

Cũng chính vào ngày này, Sở Văn hóa Du lịch thành phố Tiểu Xương nhận được một tin vui, đó là "Quán Mì Xào Đêm Khuya" đã chuẩn bị xong xuôi, có thể phát hành bất cứ lúc nào.

Dù sao cũng là phim tuyên truyền, lãnh đạo Sở Văn hóa Du lịch không sắp xếp cho "Quán Mì Xào Đêm Khuya" chiếu rạp.

Mà thông báo cho các trung tâm thương mại lớn, đổi màn hình chiếu trước cửa trung tâm thương mại thành "Quán Mì Xào Đêm Khuya".

Cùng lúc đó, Vương Soái ở phố ăn vặt Hào Cảnh đang xào mì với đôi mắt vô hồn.

Kể từ khi Lý Dương tuyên bố kết thúc quay phim, sạp mì xào của hắn chỉ ế ẩm được hai ngày, sau đó liền đón nhận sự trả thù ngập trời của thực khách.

Hắn đã không biết trên tay mình đang xào phần mì thứ mấy nữa, chỉ biết phía sau còn hơn một trăm phần.

"Ông chủ, cười cái nào, chụp chung tấm ảnh nhé."

Đối mặt với yêu cầu của thực khách trước mặt, Vương Soái mắt lờ đờ, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn vào ống kính.

"Ái chà, còn cười được à? Thêm mười phần nữa!"

Thực khách bên cạnh thấy Vương Soái còn cười nổi, lại gọi món tiếp.

Nghe vậy, nụ cười trên khóe miệng Vương Soái không hề tắt đi, ngược lại khóe mắt lại chảy xuống giọt nước mắt kích động vì lại kiếm thêm được tiền của mười phần mì xào.

"Trung tâm thương mại bên cạnh đang chiếu phim kìa, đi xem không?"

"Phim tuyên truyền của Sở Văn hóa Du lịch hả? Không muốn xem."

"Dù sao cũng không mất tiền, mì xào bên này bọn mình cũng ăn không hết, chi bằng đến đó chia cho mọi người."

"Cũng được!"

"......"

Khi người đầu tiên xách túi lớn túi nhỏ mì xào rời khỏi phố ăn vặt Hào Cảnh, những người còn lại cũng lục tục đi theo.

Do mấy ngày nay, ngày nào cũng mời công nhân vệ sinh gần đó ăn mì xào, nên dạo này các cô lao công cứ nhìn thấy mì xào là tránh xa cả cây số.

Sợ có người đưa mì xào cho mình.

Khi đám người ở phố ăn vặt Hào Cảnh đến dưới trung tâm thương mại, lúc này dưới sảnh đã tụ tập một lượng người kha khá.

"Ăn cơm chưa? Tôi có mì xào miễn phí đây."

"Chúng tôi làm từ thiện, mì xào miễn phí!"

"......"

Trong chốc lát, mọi người cầm mì xào nhao nhao phát xuống.

Một lúc sau, đám đông có mặt gần như ai cũng có một phần mì xào trên tay, ngồi trên ghế do trung tâm thương mại chuẩn bị sẵn, chờ đợi bộ phim bắt đầu.

Khi trên màn hình lớn hiện ra một con rồng vàng cuộn mình, bộ phim chính thức bắt đầu.

Mở màn chính là ở phố ăn vặt Hào Cảnh.

"Là phố ăn vặt bên cạnh chúng ta kìa!"

"Thấy nhà mình trên phim rồi, không uổng công đến đây!"

"......"

Theo ống kính tiến tới, bóng dáng Giang Triết xuất hiện trước mắt mọi người.

Mấy chữ to "Mì Xào Soái Ca" đặc biệt bắt mắt.

"Đây chẳng phải là anh trai người máy ở phố ăn vặt Hào Cảnh sao?"

"Cảm giác như đang muốn tuyên truyền cho anh ấy vậy!"

"......"

Lúc này mọi người vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vừa xem phim vừa ăn mì xào.

Lại qua một lúc, Quách Phàm lọt vào ống kính.

Không biết tại sao, mọi người luôn cảm thấy, phố ăn vặt vừa rồi còn đầy khói lửa nhân gian, đột nhiên trở nên quỷ dị.

Khi Quách Phàm về đến nhà, bị Giang Triết dọa ngất, đám đông vốn đang ngồi trước trung tâm thương mại xem phim đồng loạt đứng dậy.

"Vãi chưởng! Tình huống gì đây, đây không phải phim tuyên truyền của thành phố Tiểu Xương chúng ta sao? Sao lại biến thành phim ma rồi?"

"Mẹ kiếp, thằng nhóc vừa đưa mì xào cho tao đâu rồi? Đừng để ông bắt được mày!"

"......"

Theo diễn biến của bộ phim, từng tiếng la hét thất thanh liên tục vang lên từ các trung tâm thương mại lớn.

Và phim tuyên truyền của thành phố Tiểu Xương cũng chính vì thế mà được mọi người bàn tán sôi nổi trên Douyin.

[Đã bảo là phim tuyên truyền, tuyên truyền kiểu này hả?]

[Chuyện khác khoan hãy nói, tôi chỉ muốn biết thằng nhóc đưa mì xào cho tôi lúc phim bắt đầu đang ở đâu, tôi ăn được một nửa rồi, kết quả cúi đầu nhìn xuống, là mua từ chỗ "Mì Xào Soái Ca".]

[Thằng nhóc đưa mì xào kia, mày có lương tâm không hả! Bây giờ tao cứ cảm giác có người đang theo dõi tao.]

[Xem phim xong, tôi cứ cảm thấy xà nhà đang khiêu khích tôi, tí nữa tôi sẽ dùng cổ thi kéo co với nó.]

[......]

Do bộ phim được chiếu dưới hình thức phim tuyên truyền tại thành phố Tiểu Xương.

Nên vẫn còn rất nhiều người chưa biết chuyện này.

Trong ký túc xá nam Học viện Hí kịch thành phố Trung Nguyên.

"Các cậu xem hot search Douyin chưa? Một bộ phim tuyên truyền mà lại dọa những người này sợ đến mức ấy?" Hoàng Bạc Hoa dựa vào ghế, chỉ vào điện thoại của mình nói.

Bạn cùng phòng bên cạnh uể oải xua tay.

Kể từ khi Hoàng Bạc Hoa đóng phim "Thang Máy", ngày nào cũng lôi bọn họ đi thử thách.

Mãi đến hôm qua, mọi người mới thành công kiên trì xem hết "Thang Máy".

"Không ngờ một bộ phim tuyên truyền nho nhỏ mà họ cũng không xem hết, nếu là tớ ở đó, chắc chắn sẽ nói, phim tuyên truyền này là do diễn viên hài đóng à? Buồn cười quá đi!"

Lúc này Hoàng Bạc Hoa vẫn đang trong giai đoạn tự mãn vì đã xem xong một bộ phim.

Người bạn cùng phòng dựa vào cửa uể oải mở điện thoại, đột nhiên ngồi bật dậy, vẻ mặt khiêu khích nhìn Hoàng Bạc Hoa: "Với cái gan đó của cậu mà cũng xem hết được á?"

"Đừng có coi thường tớ." Hoàng Bạc Hoa hừ lạnh một tiếng, nhếch miệng cười.

"Tớ định đi ăn cơm, các cậu đi không? Không đi thì có thể ở lại ký túc xá xem phim tuyên truyền với Bạc Hoa, tớ mua cơm về cho."

Nghe vậy, mọi người nhao nhao ngồi dậy.

Dạo này bọn họ bị phim ma hành hạ đủ khổ, nói gì cũng không chịu xem.

"Mua giúp tớ phần cơm, tớ ở ký túc xá xem thử độ thâm sâu của phim tuyên truyền này." Hoàng Bạc Hoa nói với người bạn cùng phòng đang ra cửa.

"Hy vọng lúc bọn tớ về, cậu vẫn còn đang xem." Nói xong, mọi người đồng loạt rời khỏi ký túc xá.

Còn Hoàng Bạc Hoa từ từ mở máy tính, dựa theo tên phim cư dân mạng cung cấp, bắt đầu tìm kiếm.

Khi bộ phim và diễn viên chính hiện ra trước mắt Hoàng Bạc Hoa, cả người cậu ta sững sờ: "Vãi chưởng! Lôi Điện Pháp Vương!!!

Chờ tớ với, tớ thừa nhận câu vừa rồi hơi làm màu, tớ cũng đi ăn cơm!!!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!