Chương 3: Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo!
Chương 3: Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo!
Cùng với sự xuất hiện của Giang Triết, các dòng bình luận (comment) trên phòng livestream lập tức bùng nổ lên đến cao trào.
Còn hai cô gái đứng khá gần Giang Triết lúc này thì đứng hình ngay tại chỗ, cả người không thốt nên lời.
Đồng hồ đo nhịp tim trên cổ tay họ liên tục nhấp nháy đèn đỏ, hiển nhiên nhịp tim đã vượt quá 180 lần/phút.
"Bịch" một tiếng, cả người Gia Hào ngã lăn từ trên ghế xuống đất.
Toàn thân hắn mềm nhũn, ngay cả việc đứng dậy lúc này cũng trở thành một điều xa xỉ.
Đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng.
Khi một chân Giang Triết bước vào phòng, Gia Hào chỉ cảm thấy trong đầu "ong" một tiếng nổ vang.
Sám hối!
Đúng! Sám hối thì sẽ có đường sống!
"Xin... xin lỗi, tôi có tội..." Gia Hào nói chuyện run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố gắng hết sức kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng mà mở miệng: "Tôi... tôi không nên nhìn ảnh của Trương Giai Di..."
Vừa nói, Gia Hào vừa nhìn "ông già" trước mặt, thấy ông già không hề có ý định dừng lại.
Gia Hào lại hét lên: "Tôi... tôi không nên lừa fan hâm mộ đi khách sạn..."
Sau khi câu nói này của Gia Hào thốt ra, Giang Triết đang đứng ở cửa sững sờ, cả người ngây ra như phỗng.
Cái quái gì thế?
Lừa fan đi khách sạn?
Thằng nhóc này đang làm cái gì vậy? Nói với tôi mấy cái này làm chi?
Ngay lúc Giang Triết đang nghi hoặc, nội dung hắn biên soạn trên Weibo mấy hôm trước hiện lên trong đầu.
Ái chà, cũng nhiều "phốt" phết nhỉ!
Khi Gia Hào thấy Giang Triết dừng bước, vội vàng hét lớn với hai cô gái: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau sám hối đi!"
"Tôi... tôi không nên... kỳ thị người chơi game qua youtube (cloud gamer)... tôi không nên lập nick phụ chửi bọn họ là lũ đàn ông tồi..." Trương Giai Di phản ứng lại đầu tiên, vội vàng mở miệng nói.
Chỉ có cô gái còn lại là ấp úng nửa ngày không nói nên lời.
【Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Gia Hào thế mà lại lừa fan nữ đi khách sạn! Trương Giai Di kỳ thị game thủ online?!】
【Sau ngày hôm nay, hai người này cho dù không bị dọa chết, thì sau này chắc cũng bị gạch tên khỏi giới giải trí thôi!】
【Thông thường người nào cằm chạm được tới ngực, đều là trai đẹp!】
【Đã là lúc nào rồi, ông còn đăng cái bình luận kiểu này hả? (Chạm được nhé!)】
【Hừ! Tôi chỉ là muốn những khán giả nhìn thấy dòng bình luận này cúi đầu mặc niệm ba giây cho sự ra đi của Gia Hào và Trương Giai Di thôi mà!】
【666, cháu nó cạn lời.】
【......】
Ngay lúc mọi người trong phòng livestream đang cúi đầu mặc niệm, Giang Triết lại cử động.
Hắn quay đầu lại như một cỗ máy, nhìn chằm chằm vào Trương Giai Di đang ngồi bệt dưới đất.
Hành động tuy chậm chạp, nhưng so với cái chết trực tiếp thì quá trình chờ đợi cái chết còn đáng sợ hơn gấp bội.
"Á!!!"
Một tiếng hét chói tai vang lên, Trương Giai Di trợn ngược mắt ngã lăn ra đất.
Mục tiêu của Giang Triết lại chuyển từ Trương Giai Di sang người Gia Hào.
"Anh... Bố! Ông nội!!! Đừng giết con... con..."
Lúc này cơ mặt Gia Hào co giật liên hồi, nước mắt tuôn trào, dưới háng lại càng truyền đến từng đợt mùi khai ngai ngái.
Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ thấy miệng Gia Hào liên tục sùi bọt mép, cả người nằm vật xuống đất co giật.
【Chúc mừng ký chủ nhận được giá trị sợ hãi: 300】
【Chúc mừng ký chủ nhận được giá trị sợ hãi: 0.1】
【Chúc mừng ký chủ nhận được giá trị sợ hãi: 0.1】
【Chúc mừng ký chủ nhận được giá trị sợ hãi: 0.1】
【......】
Khi ba người trước mặt hoàn toàn ngất xỉu, tiếng thông báo của hệ thống vang lên như thủy triều.
Hệ thống, mi lừa cha à?
Dọa ngất một người được một trăm, còn dọa người qua màn hình, mi chỉ cho 0.1 thôi sao?
Giang Triết vừa thầm oán thán vừa nhìn vào cột "Giá trị sợ hãi" trên giao diện hệ thống.
Hiện tại, con số này đang tăng lên với tốc độ ba điểm mỗi giây.
Giây trước còn là -9630, giây sau đã biến thành -9627.
Khoảng cách đến lúc trả hết nợ vẫn còn là một chặng đường dài đằng đẵng...
"Hệ thống lừa đảo!" Lầm bầm một câu, Giang Triết bước lên một bước, định móc điện thoại của Gia Hào ra để liên lạc với tổ chương trình.
Do bộ đồ hóa trang đang bao bọc lấy cơ thể, Giang Triết cần phải cởi bỏ nó ra mới có thể lấy được điện thoại của chính mình.
Nhưng xung quanh không biết có bao nhiêu cái camera đang quay hắn, nếu tùy tiện cởi bỏ bộ đồ...
Để cho khán giả trong phòng livestream phát hiện ra bộ đồ trên người hắn đột nhiên biến mất, thì chẳng phải sẽ bị lôi lên chương trình "Đến Gần Khoa Học" quay liền ba tập sao?
Mặt khác, Giang Triết cũng muốn thu thập thêm một chút giá trị sợ hãi từ đám đông trong phòng livestream.
......
Bên trong xe đạo diễn, vị đạo diễn đang trùm chăn kín mít, chỉ để lộ một con mắt nhìn vào màn hình trước mặt.
"Đạo diễn... hình như xảy ra sự cố rồi... vị diễn viên hài kia hình như mất tích rồi!" Nhân viên công tác liên tục chuyển đổi các góc máy quay, nhưng mãi vẫn không tìm thấy bóng dáng Giang Triết đâu.
Nghe thấy lời nhân viên nói, đạo diễn đang co ro trong chăn rùng mình một cái.
Vừa mới thò đầu ra, một giọng nói run rẩy đã vang lên: "Không xong rồi! Hắn... hắn... hắn lại động đậy rồi!"
Chỉ trong một khoảnh khắc, đạo diễn vừa mới thò đầu ra lại rụt ngay vào trong.
"Cắt sóng livestream! Cắt sóng ngay!!!"
Theo tiếng hét lớn của đạo diễn, nhân viên vội vàng ngắt kết nối.
Màn hình của hàng vạn khán giả lập tức tối đen.
【Vãi chưởng? Tình huống gì thế?】
【Chẳng có tình huống gì cả, chỉ là đái ra quần rồi thôi.】
【Xin tuyên bố trước, tôi không có đái ra quần, tôi chỉ là vừa đi vệ sinh xong, hơi bị tiểu rắt thôi.】
【Nói đi cũng phải nói lại, tên diễn viên hài kia là người đầu tiên nghe thấy tiếng gõ cửa, có phải hắn đã 'tạch' rồi không? Sau đó mới đến lượt bọn Gia Hào, cuối cùng là...】
Mọi người nhìn thấy dòng bình luận này, trong nháy mắt đều sững sờ, lập tức nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Dựa theo lời Giang Triết nói, sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa thì sẽ bị nguyền rủa, sau đó ông già trong video sẽ tìm tới tận cửa.
Vậy chẳng phải là... rất nhiều người trong cả cái phòng livestream này đều đã bị nguyền rủa rồi sao?!
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của ông già kia lại hiện lên trong tâm trí mọi người.
【Điện thoại bố ơi, mày nhìn xem mày làm cái chuyện tốt gì này! Đang yên đang lành đề xuất cho tao cái phòng livestream này làm gì hả?!!!】
【Tà ma lui tán! Tà ma lui tán! Tà ma lui tán!】
【Đừng tìm tôi (nhảy đại thần) tìm sếp tôi ấy (nhảy đại thần) đừng tìm tôi (nhảy đại thần) tìm người yêu cũ của tôi ấy (nhảy đại thần)】
【Khoan đã! Tôi phát hiện ra một cái bug! Ông già này chỉ có một người, nói cách khác hắn mỗi lần chỉ có thể tìm một người, nếu tôi lan truyền đoạn âm thanh này ra ngoài, để cho càng nhiều người nghe thấy, vậy chẳng phải tôi sẽ sống thêm được một lúc sao?!】
【Vãi lúa! Ông đúng là thiên tài!!!】
【......】
Trong nhất thời, bài đăng Weibo giả mà Giang Triết biên soạn đã bị cư dân mạng điên cuồng chia sẻ.
Thậm chí còn có cư dân mạng vì muốn để "ông già" chạy đi giết người ở chỗ xa hơn một chút, đã đăng tải đoạn âm thanh lên cả mạng nước ngoài.
Còn ở bên phía Giang Triết, hắn đã thành công lấy được điện thoại của Gia Hào, đồng thời dùng vân tay của cậu ta để mở khóa và gọi điện.
Trong lúc chờ bắt máy, Giang Triết đi tới trước cửa.
Dù sao thì Gia Hào cũng đã tè ra nhà rồi, mùi vị trong không khí thật sự khó mà diễn tả.
Nhìn cánh cửa phòng chỉ còn lại một nửa trước mặt, Giang Triết khá là nhàm chán gõ nhẹ lên đó.
Phía xa, bên trong xe đạo diễn.
Sau khi mọi người cắt sóng livestream, không gian rơi vào tĩnh lặng.
Không ai dám mở miệng nói chuyện.
Ngay khi mọi người định báo cảnh sát, điện thoại bàn của tổ chương trình vang lên.
Nhân viên theo bản năng nhấc máy, vừa định mở miệng hỏi, nhưng ngay sau đó, trong điện thoại truyền đến một tràng tiếng gõ cửa trầm đục.
Hộc!!!!!!
Lập tức dập máy, còn chưa đợi nhân viên kịp mở miệng, một tiếng hét lớn từ trong chăn truyền ra.
"Báo cảnh sát! Lái xe!!! Ngay lập tức, ngay bây giờ!!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
