Chương 169: Cuối cùng cũng đoán mò đúng một lần?
Chương 169: Cuối cùng cũng đoán mò đúng một lần?
Ngay khi Đào Thừa Nhạc rơi vào sự hoài nghi nhân sinh.
Phía bên kia, Giang Triết đã bắt đầu kéo Quách Phàm đi dạo phố.
Nhìn Giang Triết trước mặt, Quách Phàm cảm thấy mọi thứ đều bình yên đến lạ... Nếu như cái nhạc nền trong đầu không kêu ầm ĩ không ngừng... thì còn tốt hơn nữa.
Thế nhưng, tại sao cô ta vẫn chưa ra tay với mình?
Mang theo nghi hoặc trong lòng, Quách Phàm tiếp tục diễn theo cốt truyện.
Mãi cho đến khi Đào Thừa Nhạc hô "Cắt", tình tiết đáng sợ mà Quách Phàm tưởng tượng vẫn không xuất hiện.
"Diễn xuất của thầy Quách... thực sự quá đỉnh! Đã diễn ra được cái hồn của nhân vật!" Đào Thừa Nhạc nhìn Quách Phàm vừa quay lại chỗ màn hình đạo diễn, khen ngợi.
Lúc này Đào Thừa Nhạc đã từ bỏ việc suy nghĩ, dứt khoát dùng lại phong cách nói chuyện của ngày hôm qua.
Những cảnh quay tiếp theo chủ yếu là của Gia Hào, Quách Phàm có thể nghỉ ngơi một lát.
Đến tối sẽ quay bù lại màn thứ hai mươi hai.
Sau đó, mọi công tác quay phim sẽ đi vào quỹ đạo.
Khi Gia Hào đã chuẩn bị xong, quá trình quay phim chính thức bắt đầu.
Do hôm nay Gia Hào không phải diễn chung với Lôi Điện Pháp Vương, nên việc quay phim diễn ra rất suôn sẻ.
Không hề xảy ra sự cố diễn viên nào bị ngất xỉu.
Nhìn diễn xuất của Gia Hào, lần này Đào Thừa Nhạc hoàn toàn chìm vào trầm tư.
Lần quay này rõ ràng không có Lôi Điện Pháp Vương ở bên cạnh, tại sao diễn xuất của Gia Hào vẫn chân thực đến vậy.
Mẹ kiếp, chẳng lẽ vừa nãy Quách Phàm cũng là diễn thật? Chứ không phải bị dọa sợ?
Tôi lú rồi! Tôi thật sự không phân biệt được nữa rồi!
Rốt cuộc cái gì là thật! Cái gì là giả? Tôi không phân biệt được!!!
Lúc này Đào Thừa Nhạc ngồi dạng hai chân trên ghế, đôi mắt vô hồn nhìn xuống đất.
Nghĩ ông làm đạo diễn bao nhiêu năm nay, giờ đây ngay cả diễn viên diễn xuất là do bị dọa hay là do kỹ năng mà cũng không phân biệt nổi.
Thậm chí, Trương Vĩ - một người chưa từng đóng phim bao giờ ngồi bên cạnh, còn có thể phân biệt rành rọt.
Quay xong bộ phim này... có phải mình nên về hưu rồi không?
Quả nhiên, mình đã bị thời đại này đào thải rồi!
Nghĩ đến đây, Đào Thừa Nhạc mở điện thoại, soạn một dòng trạng thái trên mạng xã hội.
【Thời đại trôi nhanh thật, chớp mắt cái, tôi đã trở thành kẻ bị bỏ lại phía sau. Đây là bộ phim cuối cùng của tôi rồi...】
【Trần Thắng: Lão già, ông cũng đến cái tuổi của tôi rồi sao?】
【Đổng Ngất: Chuẩn bị làm tác phẩm cuối đời à? Có chuyện gì thế?】
【......】
Chỉ vừa đăng lên chốc lát đã thu hút một đám người vào bình luận, nhưng lúc này Đào Thừa Nhạc chẳng còn tâm trạng đâu mà trả lời.
Buổi tối.
Dưới sự sắp xếp của Đào Thừa Nhạc, địa điểm quay phim chuyển vào trong nhà.
Lần này là Gia Hào quay trước.
Chỉ mất nửa tiếng đồng hồ đã quay xong các cảnh cần thiết.
"Thầy Quách, thầy chuẩn bị xong chưa?" Đào Thừa Nhạc gượng cười hỏi.
Quách Phàm ở bên cạnh nhìn Gia Hào, lại nhìn sang Trương Thư Thuật, gật đầu: "Tôi chuẩn bị xong rồi!"
Gia Hào sau khi nhận thấy ánh mắt của Quách Phàm, theo bản năng lại thít cơ mông một cái.
Mẹ kiếp, Lôi Điện Pháp Vương, cảnh này dọa chết hắn đi!
Có thể ở trong một đoàn phim "nước sôi lửa bỏng", nhưng cái "nước sôi lửa bỏng" này không thể do Quách Phàm tạo ra được!
Thầm mắng trong bụng hai câu, khi Gia Hào thấy ánh mắt Quách Phàm chuyển sang người Trương Thư Thuật, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Khoan đã! Hắn nhìn Trương Thư Thuật những 5 giây, mà nhìn tôi chỉ có 3 giây.
Xem ra hắn cuối cùng cũng hiểu, hai chúng tôi là không thể nào, nên dứt khoát chuyển mục tiêu sang Trương Thư Thuật.
Tốt! Mỗi người đều có quyền lựa chọn người mình yêu, tôi ủng hộ cậu, Quách Phàm!
Dũng cảm theo đuổi tình yêu đi!
Trong khi đó, Trương Thư Thuật lại không hề bắt được "sóng não" của hai người kia, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa chống trộm trước mặt, rơi vào trầm tư.
Theo kịch bản, lát nữa mình sẽ có một cảnh quay diễn ra trong căn phòng này.
Hiện tại ước chừng có năm cánh cửa, cộng thêm cửa nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính, tổng cộng là sáu cánh cửa.
Vãi chưởng, mình có thể từ chối cảnh quay này không?
Cái này mà để Gia Hào lọt vào, thì mình chẳng phải "toang" ngay tại chỗ sao?
"Thầy Quách, thầy quen Gia Hào bao lâu rồi?" Trương Thư Thuật hỏi dò.
Quách Phàm ngẩn người, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Chưa đến nửa năm."
Nghe câu trả lời, Trương Thư Thuật nhíu mày, thầm nghĩ: Chưa đến nửa năm sao? Mình quen Gia Hào tổng cộng khoảng một năm, mà đã bị hắn nhốt trong cửa hai lần.
Nếu suy luận theo logic này, Quách Phàm chắc cũng bị nhốt ít nhất một lần rồi.
Nghĩ đến đây, Trương Thư Thuật bấm đốt ngón tay vài cái, xác định đáp án trong lòng.
Đã bị một lần rồi thì chắc sẽ không học theo Gia Hào làm cái trò đó đâu nhỉ.
Bên cạnh, Quách Phàm nhìn Trương Thư Thuật bấm đốt ngón tay, trong lòng chấn động.
Trương Thư Thuật đang làm gì thế?
Bói toán sao?
Tôi hiểu rồi! Chắc chắn là Gia Hào trước khi đến đây đã bàn bạc với Trương Thư Thuật.
Việc xử lý thực sự Lời nguyền trà sữa 2.0 sẽ diễn ra trong căn phòng này!
Dù sao thì ở bên ngoài, rất có khả năng để nó chạy thoát, còn trong phòng thì khác!
Và việc Trương Thư Thuật vừa hỏi mình quen Gia Hào bao lâu, chắc chắn là đang ngạc nhiên, tại sao thầy Gia Hào lại vì cứu mình mà làm đến mức độ này.
Còn hành động bấm đốt ngón tay của Trương Thư Thuật, cũng là để tính xem đêm nay mình có an toàn hay không!
Nghĩ tới đây, Quách Phàm nhìn về phía Trương Thư Thuật.
Thấy Trương Thư Thuật liên tục gật đầu, Quách Phàm biết, ván này "win" chặt rồi.
Sau đó hắn chuyển ánh mắt sang Gia Hào bên cạnh.
Nhận thấy ánh mắt của Quách Phàm, tim Gia Hào hẫng mất một nhịp.
Mẹ kiếp, nhìn tôi làm cái lông gì?
Tôi tôn trọng sự lựa chọn của cậu, là sự lựa chọn NGOÀI TÔI ra!
Mẹ nó, cậu còn nhìn tôi như thế nữa, đừng trách tôi lát nữa khóa cửa nhốt cậu trong phòng, cho cậu tiếp xúc cự ly gần với Lôi Điện Pháp Vương đấy nhé!
"Đạo diễn Đào, bắt đầu quay đi!" Quách Phàm vô cùng tự tin nói.
Đào Thừa Nhạc gật đầu, sau đó mọi người bắt đầu chuẩn bị thiết bị quay.
Một lát sau, Đào Thừa Nhạc hô lớn với mọi người: "《Cửa hàng tiện lợi số 444》 màn thứ hai mươi hai, cảnh 1, Action!!!"
Khi tiếng hô của Đào Thừa Nhạc vừa dứt, Quách Phàm nhập tâm vào trạng thái.
Nửa đoạn đầu, Quách Phàm phải diễn tả niềm vui sướng khi tìm lại được thứ đã mất.
Còn nửa đoạn sau, trong giấc mơ, sau khi nhìn thấy thầy Lôi, sẽ chuyển sang trạng thái kinh hoàng.
Độ chuyển biến tâm lý giữa hai giai đoạn này là rất lớn.
Và hiện tại... Quách Phàm trong ống kính mang lại cho người ta cảm giác cực kỳ thư thái, không nhìn ra chút kỳ quái nào.
Từng cử chỉ hành động đều nói cho mọi người biết, vừa xảy ra một chuyện vô cùng vui vẻ.
Đào Thừa Nhạc nhìn màn hình đạo diễn trước mắt, lúc này đã hoàn toàn chết lặng, chấp nhận sự thật bị thời đại bỏ rơi.
"Diễn xuất của thầy Quách... tốt thật đấy..." Đào Thừa Nhạc nói.
Trương Vĩ gật đầu: "Đúng vậy, cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự thoải mái của thầy ấy."
Nghe lời khẳng định của Trương Vĩ, Đào Thừa Nhạc không biết tại sao, bỗng cảm thấy khóe mắt hơi cay cay.
Mẹ kiếp! Một ngày rồi! Tròn một ngày trời rồi!
Cuối cùng cũng để tôi ăn may đoán đúng một lần!
Lần này thầy Quách đúng là diễn bằng thực lực! Không phải biểu hiện tự nhiên do tác động bên ngoài!
Lau khóe mắt, Đào Thừa Nhạc tiếp tục nhìn vào màn hình đạo diễn.
Một lúc sau, khi cảnh quay nửa đầu của Quách Phàm kết thúc, chính thức bắt đầu quay nửa đoạn sau.
"《Cửa hàng tiện lợi số 444》 màn thứ hai mươi hai, cảnh 2, Action!!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
