Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Hoàn thành)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

200 5395

Cô hầu gái đầy tính chiếm hữu tôi vừa thuê hóa ra là một nàng công chúa

(Đang ra)

Cô hầu gái đầy tính chiếm hữu tôi vừa thuê hóa ra là một nàng công chúa

Kamitsuki

Và Siana có một bí mật, hóa ra, cô ấy là một nàng công chúa...!?

201 3832

Chia tay lúc bắt đầu, làm thế nào mà bạn gái cũ cuồng si lại là thiên kim thật sự

(Đang ra)

Chia tay lúc bắt đầu, làm thế nào mà bạn gái cũ cuồng si lại là thiên kim thật sự

圣剑怎会对魔王化后的勇者感兴趣

Định mệnh của người thừa kế giả là bị đánh bại bởi thiên kim thật. Đây là số phận của mọi tên giả mạo, và Xu Nian không thể trốn thoát khỏi nó.

4 188

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

(Tạm ngưng)

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

白芷夜七

"...Khoan đã, sao ta đã giả chết trốn đi rồi mà ngươi vẫn tìm ra vậy? —— Cái gì? Ngươi nói ngươi đã dùng Đọc Tâm Thuật lên người ta từ lâu rồi hả? Đồ ngốc! Đồ bỉ ổi! Sai kịch bản rồi! Mau cút về làm ô

127 2049

The Most Eccentric and Beautiful Girl in the School, [Himezaki-San], Confessed to Me!

(Đang ra)

The Most Eccentric and Beautiful Girl in the School, [Himezaki-San], Confessed to Me!

Koori Hoono; こおりほのお

Xin mọi người hãy tận hưởng tác phẩm này như một bộ manga 4koma!

28 1957

Chương 66: Phật! Phật!! Phật!!!

Chương 66: Phật! Phật!! Phật!!!

Chương 66: Phật! Phật!! Phật!!! 

"Cậu cũng có thể gọi tôi là Giang Triết." Giang Triết cười nói.

Trương Vĩ vô cùng phấn khích, vội vàng cởi áo khoác ngoài ra, xoay người lại: "Anh Lôi, ký cho em một cái đi!"

Nhìn Trương Vĩ cuồng nhiệt trước mặt, Giang Triết từ từ cầm cây bút dạ bên cạnh lên, ký bốn chữ lớn lên lưng Trương Vĩ.

"Trương thiếu gia, chuyện Giang Triết là Lôi Điện Pháp Vương, xin cậu giữ bí mật giúp cho." Năng Khải Đông mặc áo khoác vào, chậm rãi mở miệng nói.

Trước đây khi trò chuyện với nhóm Lão Ngô, hắn đã biết Lôi Điện Pháp Vương chỉ là nghệ danh (mã giáp) của Giang Triết.

Thân phận thật sự của Giang Triết là diễn viên hài.

Ban đầu hắn cũng thấy rất vô lý, nhưng sau khi tìm kiếm thông tin về Giang Triết trên mạng, phát hiện Giang Triết đúng là diễn viên hài thật, Năng Khải Đông nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Liên tưởng đến tác phong thường thấy của các công ty giải trí, cộng thêm việc Giang Triết nhận phim của bọn họ, mỗi bộ phim đều yêu cầu dùng nghệ danh Lôi Điện Pháp Vương trong danh sách diễn viên, mọi người đều có một suy đoán.

Giang Triết lúc này không muốn để lộ thân phận trong thời gian ký hợp đồng với công ty giải trí.

"Yên tâm, yên tâm, miệng tôi kín nhất rồi! Cho dù là bố tôi, cũng đừng hòng biết!" Trương Vĩ ngoái đầu lại, nhìn bốn chữ lớn trên lưng, trả lời.

Buổi quay sáng nay rất đơn giản, chỉ cần nhóm Trương Vĩ bái lạy bức tượng Dã Phật trước mặt một chút là được.

Khi tiếng chuông báo hiệu buổi trưa vang lên, mọi người bắt đầu thu dọn thiết bị quay phim, đi đến thiện đường.

Trong thiện đường, vẫn giống như hôm qua.

Rất nhiều tăng lữ đang xếp hàng múc cháo trắng.

Khi Trương Vĩ bước vào thiện đường, phương trượng mỉm cười tiến lên đón tiếp: "Trương thí chủ, cậu đến rồi."

Trương Vĩ gật đầu, nhìn thấy Giang Triết trước mặt đã múc xong cháo trắng, trong lòng sững sờ.

Để anh Lôi của cậu ăn cái này?!

Thế này sao được? Anh Lôi mỗi ngày đều phải dậy sớm, ngồi trong gió lạnh chờ bọn họ quay phim.

Ngồi một mạch hết cả buổi sáng!

Vất vả như vậy, đến cuối cùng chỉ được ăn một bát cháo trắng?!

"Phương trượng à, trong thiền viện của các thầy chẳng phải có mấy con gà sao?" Trương Vĩ hỏi.

Phương trượng gật đầu: "Đúng vậy, mấy con Kim Ô (gà) đó đúng là đang ở trong thiền viện của chúng tôi, nói ra cũng trùng hợp, là do đệ tử ra ngoài mua nhu yếu phẩm tình cờ cứu được, cũng coi như có duyên với cửa Phật chúng tôi."

"Hóa ra là Kim Ô à! Vừa nãy tôi đi ngang qua chỗ chúng, chúng bảo muốn đi gặp Phật tổ rồi." Trương Vĩ vẻ mặt nghiêm túc nói.

Phương trượng sững sờ, những lời định tuyên truyền về chùa chiền của mình, để Trương Vĩ quyên góp thêm chút tiền, nghẹn lại ở cổ họng: "Chuyện này..."

"Không ngờ tín ngưỡng của chúng đối với Phật tổ lại nồng đậm đến thế, đợi chúng gặp được Phật tổ, tôi nhất định phải lập cho chúng một bức tượng!" Trương Vĩ thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn trời.

Nghe Trương Vĩ nói, phương trượng vẻ mặt ngưng trọng, phất tay một cái: "Tịnh Ngũ! Không nghe thấy lời Trương thí chủ nói sao? Phật tổ từ bi, chẳng lẽ chúng ta lại ngăn cản Kim Ô đi gặp Phật tổ?!"

Nói xong, phương trượng lại nhìn Trương Vĩ: "Không ngờ Phật căn của Trương thí chủ đã phát triển đến mức độ này, đã có thể nghe thấy tiếng lòng của sinh linh!"

Hai người lại đứng một bên hàn huyên thêm vài câu.

Năng Khải Đông đứng bên cạnh, nghe cuộc đối thoại của hai người, cả người rơi vào trạng thái mông lung, không nói nên lời.

Gà rừng muốn đi gặp Phật tổ? Đùa nhau à?!

Trương Vĩ suốt dọc đường đều đi theo nhân viên của đoàn phim, trên đường làm gì thấy con gà nào?!

Ngay khi Năng Khải Đông đang ngơ ngác, chẳng bao lâu sau, một mùi thịt thơm phức đã lan tỏa khắp thiện đường.

Một lúc sau, mấy bát thịt gà được Tịnh Ngũ bưng lên bàn...

Sau khi ăn uống no say, nhân viên công tác lần lượt trở về ký túc xá nghỉ ngơi.

Chuẩn bị cho buổi quay tối nay.

Theo yêu cầu của Trương Vĩ, Năng Khải Đông đẩy lịch quay của Giang Triết lên sớm hơn.

Tối nay, bắt đầu quay cảnh đầu tiên của Giang Triết.

Dù sao cũng là yêu cầu của nhà đầu tư (kim chủ ba ba), một đạo diễn nhỏ bé như hắn làm gì có quyền từ chối.

Cùng lắm thì hậu kỳ cắt ghép, lồng ghép các đoạn phim lại với nhau là được.

Do phải quay thâu đêm, nhân viên công tác đương nhiên cần ngủ bù vào buổi trưa, để tiện cho việc thức đêm quay phim vào buổi tối.

"Phương trượng, cảnh quay tối nay có thể hơi đáng sợ một chút... có thể chọn một đệ tử nào gan dạ một chút không?" Năng Khải Đông nhìn phương trượng trước mặt hỏi.

Không phải Năng Khải Đông không tin tưởng các hòa thượng trong chùa, chủ yếu là diễn viên đóng vai quỷ dị là Giang Triết.

Chiến tích của Giang Triết, hắn kể một lúc cũng không hết.

Mặc dù số lượng phim tham gia không nhiều, nhưng số lượng diễn viên và nhân viên bị dọa sợ thì không ít.

Lỡ như tối nay, thầy Giang phát huy công lực, dọa sợ vị hòa thượng hỗ trợ quay phim ở đây...

Phương trượng cười lớn hai tiếng: "Năng thí chủ, cậu cứ yên tâm đi, đệ tử Phật giáo chúng tôi một lòng hướng Phật, ngày ngày tụng kinh niệm phật, nếu nói về gan dạ, nhìn khắp cả thành phố Tiểu Xương này, cũng là số một số hai!

Trong số đông đảo đệ tử, nếu nói gan dạ của Tịnh Ngũ xếp thứ hai, thì không ai dám nhận mình là thứ nhất."

Nghe phương trượng nói vậy, Năng Khải Đông mới yên tâm.

"Được! Đã phương trượng nói vậy, thì tôi cũng yên tâm rồi!" Năng Khải Đông trả lời.

Sau một hồi trao đổi, Năng Khải Đông rời khỏi thiện đường, chuẩn bị cho buổi quay tối nay.

Buổi tối, mười hai giờ đêm.

Trong cấm địa cửa Phật, mọi người đang điều chỉnh thiết bị trong tay.

Cảnh quay này nói đơn giản cũng rất đơn giản, Giang Triết mặc bộ đồ hóa trang, bước ra từ cấm địa cửa Phật.

Vừa khéo bị Tịnh Ngũ dậy đi vệ sinh ban đêm phát hiện.

Và lần này, bộ đồ hóa trang mà Giang Triết mặc, thậm chí không thể gọi là bộ đồ hóa trang.

Trông giống một cái xác bị lột da hơn.

Sau khi mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Năng Khải Đông cầm bộ đàm, hô lớn với mọi người: "'Quỷ Phật' cảnh mười hai... Action!!!"

Theo tiếng hô của Năng Khải Đông, Giang Triết chậm rãi bước ra từ bên cạnh tượng Dã Phật.

Chỉ thấy Giang Triết khoác trên mình một chiếc áo cà sa, trước ngực đeo một chuỗi tràng hạt.

Nếu chỉ nhìn bóng lưng, có thể cảm nhận được Giang Triết có dáng vẻ của một vị cao tăng đắc đạo.

Chuyện này còn phải nhờ vào bộ đồ hóa trang Quỷ Trong Gương, ban ngày khi Giang Triết biết tối nay phải quay cảnh của mình, liền bắt đầu lén quan sát động tác của các tăng lữ, đặc biệt là phương trượng!

Sử dụng bộ đồ hóa trang Quỷ Trong Gương trong hệ thống để bắt chước.

"Phật! Phật!! Phật!!! Ta thành Phật rồi..." Giang Triết vừa đi, vừa nhìn đôi tay mất đi lớp da lẩm bẩm một mình.

Trong mắt mang theo vẻ điên cuồng.

Hơi ngẩng đầu lên, nhìn vào ống kính trước mặt, giọng nói khàn đặc, sự tham lam trong mắt bùng phát trong nháy mắt: "Ta thành Phật rồi! Ta thành Phật rồi!!"

Cùng với giọng nói của Giang Triết vang lên, xung quanh vô cùng hợp cảnh nổi lên một trận gió âm.

Vốn dĩ nơi này đã rất lâu không có người quét dọn, bị gió âm thổi qua, lá khô trên mặt đất phát ra tiếng xào xạc.

Quạ trên cây không biết là bị tiếng lá cây dọa, hay bị tiếng của Giang Triết dọa, bay tán loạn, từng tiếng kêu vang vọng xung quanh.

Lúc này, anh quay phim đang vác máy quay, nhìn bộ dạng của Giang Triết trước mặt, hai chân mềm nhũn, cả người run lẩy bẩy.

Phía xa, Năng Khải Đông và Trương Vĩ đang nhìn màn hình đạo diễn, sau khi nhìn thấy hình ảnh trong màn hình, không biết từ lúc nào, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Gió âm thổi qua, cả người như rơi vào hầm băng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!