Chương 64: Xin chào, một "ta" khác
Đây đã là lần thứ hai mượn nhờ sức mạnh của Luân Hồi Ngọc...
Nhưng thiếu nữ vẫn chưa thể làm rõ, rốt cuộc là vật này diễn biến tương lai, hay là nó thực sự đảo ngược thời gian.
Lai lịch ngọc này vô cùng bí ẩn, nàng cũng từng hỏi qua kẻ kiến thức rộng rãi như Đoàn Tử, nhưng tên kia lại giấu giếm cực sâu, ngoại trừ cái tên của vật này ra thì nhất quyết không chịu hé răng nửa lời.
Có được bạch châu cũng đã vài năm, thời gian ở chung với Đoàn Tử cũng không ngắn, với tính cách đơn thuần của đối phương, thật ra rất nhiều chuyện không khó để đoán.
Tên kia hẳn là có lai lịch rất lớn, cho nên ngày thường mới tỏ ra có chút phách lối, đó là sự kiêu ngạo bắt nguồn từ xuất thân.
Vậy thì, khi Đoàn Tử biểu lộ cảm xúc kiêng kị, có lẽ cũng là đang dùng một phương thức khác để nhắc nhở nàng...
'Quả nhiên... Luân Hồi Ngọc này không dễ cầm như vậy... Nếu thế, viên hồng châu (ngọc đỏ) kia... e rằng cũng...'
Ban đầu, nàng đối với bạch châu vẫn luôn giữ thái độ đề phòng, nhưng trải qua lần luân hồi vừa rồi, nàng đã nhìn thấu được rất nhiều điều.
Vào thời khắc cuối cùng ấy, bất luận là Lệ Cửu Tiêu, Mặc Hội Anh, hay là Đoàn Tử, không ngờ đều lựa chọn dùng phương thức của riêng mình để bảo vệ nàng.
Mặc dù nhìn vào kết quả hiện tại, bản thân nàng vẫn phải vẫn lạc, nhưng chuyện đó cũng giúp thiếu nữ hiểu ra, nàng có một nhóm bằng hữu đáng để tin cậy.
Thời gian còn lại không nhiều, nhưng đến lúc này, thiếu nữ ngược lại trở nên bình tĩnh lạ thường.
Đầu tiên, luận về thực lực, con quái vật dung hợp kia đủ sức sánh ngang Đế Cảnh, Chân Nguyệt có thể tạm thời kiềm chế nó.
Mà nguy cơ lớn nhất, đến từ tà pháp đổi mạng quỷ dị của Nguyệt Bạch Ly, cùng với cánh tay khổng lồ che khuất bầu trời ở phút cuối.
Về phần cự thủ kia, e rằng chính là tồn tại ẩn giấu bên trong hắc trụ.
Tuy chưa từng chạm mặt, nhưng nàng rất chắc chắn, uy lực của cự thủ lúc trước tuyệt đối là Đế Cảnh!
Nói cách khác, cho dù mượn nhờ Luân Hồi Ngọc để tạm thời sống lại, phe mình hiện tại vẫn đang thân hãm tuyệt cảnh!
Không, ở một góc tương lai kia, người khác sống chết ra sao nàng không biết, nhưng bản thân nàng và tên Lệ Cửu Tiêu này chắc chắn là đã chết...
'Cho nên, làm thế nào để trong cục diện hẳn phải chết này, cầu được một đường sinh cơ...'
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, thiếu nữ không ngừng hồi tưởng lại khoảnh khắc cuối cùng của mình trong lần "luân hồi" trước, hòng tìm ra phương pháp phá cục.
Đoàn Tử từng đột nhiên biến lớn chắn trước mặt nàng, chỉ là, lại bị cự thủ màu đen kia đánh bay.
Mặc Hội Anh cũng vận dụng luồng sức mạnh thần bí vô cùng cường đại kia, nhưng dường như chưa chống đỡ được bao lâu liền bị phản phệ trọng thương, rơi vào cảnh gần chết.
Còn Chân Nguyệt, khi đó hẳn là vẫn đang bị quái vật dung hợp kiềm chế...
Cho nên, đến cuối cùng của cuối cùng, chỉ có tên này là chết cùng một chỗ với nàng sao?
Nhìn nam nhân đang chiến đấu, chỉ để lại cho mình một bóng lưng, ánh mắt thiếu nữ trở nên phức tạp.
Lắc đầu xua đi tạp niệm, hiện tại thời gian quý giá, đâu còn tâm trí để quản chuyện nhi nữ tình trường, dù sao phải giữ được mạng mới có thể tính đến chuyện khác.
Trong lòng lại diễn luyện thêm vài lần, đôi mày ngự tỷ nhíu chặt, sắc mặt cũng ngày càng khó coi.
Bất luận suy diễn thế nào, biến số Đế Cảnh này vẫn là vô giải...
"Đáng chết, không ngờ đường đường là Tuyết Thần như ta, lại cũng có ngày bị kẻ từng xem là sâu kiến dồn vào tuyệt cảnh nhường này..."
Trong lúc phiền muộn, thiếu nữ chợt nhớ tới kiếp sống vô địch thiên hạ của Tuyết Thần trong Tam Sinh Mộng Cảnh...
Ngay sau đó, cả người nàng chợt khựng lại.
Tu sĩ bước vào Thánh Cảnh đã phi phàm tục, những cảm ứng trong cõi u minh thường đại biểu cho một loại điềm báo nào đó.
Khoảnh khắc này... nàng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ điên rồ...
...
Lệ Cửu Tiêu dùng lôi đình cực tốc gắt gao áp chế Nguyệt Bạch Ly, trên mặt tràn đầy vẻ miệt thị của kẻ bề trên.
"Tiểu bạch kiểm, nếu ngươi chỉ có chút bản lĩnh ấy, vậy thì chết đi!"
'Chết tiệt, tên này quả nhiên là đang kéo dài thời gian sao...'
Tuy ngoài miệng không buông tha, nhưng nam nhân rất rõ ràng kẻ địch trước mắt rốt cuộc khó giải quyết đến mức nào.
Mặc dù đại đa số tu sĩ trong sân đều cho rằng Lệ Cửu Tiêu đang chiếm hết ưu thế, nhưng là người trong cuộc, hắn hiểu rất rõ thương thế của đối phương thực chất chỉ là ngoài da mà thôi...
'Không còn thời gian nữa ư...'
Trong lòng thầm than, tuy rằng giao chiến với đại địch bực này, việc để lộ át chủ bài quá sớm chắc chắn sẽ rơi vào hạ phong.
Nhưng hắn biết rõ đối phương đã muốn kéo dài thời gian, ắt hẳn phải có hậu thủ càng thêm đáng sợ đang chờ đợi bọn hắn ở phía sau...
Cho nên, mình không thể chờ đợi thêm nữa!
"Cũng được, hãy mở to mắt chó của ngươi ra, nhìn cho kỹ lực lượng chân chính của ta đây!"
Trong lòng đã có quyết đoán, linh lực trong cơ thể nam nhân sôi trào, khí thế điên cuồng leo thang, hiển nhiên là muốn tung ra át chủ bài!
Nhưng đúng lúc này, từ đằng xa lại có một đạo xích mang lao thẳng về phía hắn!
Đó là gì, hắn rất quen thuộc, cho nên dù trong lòng có nghi hoặc, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng, nam nhân tịnh không hề ngăn cản.
"Lát nữa có thể sẽ hơi đau, ngươi ráng nhịn một chút!"
Thanh âm trong trẻo lạnh lùng quen thuộc vang lên, nói ra những lời có chút không đầu không đuôi...
Còn chưa đợi nam nhân phản ứng lại, hắn liền cảm thấy hai bên sườn chợt đau nhói.
Hoàn hồn nhìn lại, ngón tay ngọc ngà của thiếu nữ thế mà đã từ hai bên sườn đâm sâu vào thân thể hắn.
"Hít..."
'Đừng hỏi nhiều, giúp ta tích tụ lực lượng! Càng nhiều càng tốt, càng nhanh càng tốt! Tiếp theo, những lời ta nói, ngươi nhất định phải nghe cho kỹ... Lát nữa những con quái vật kia sẽ dung hợp lại với nhau...'
Căn dặn xong xuôi mọi chuyện, thiếu nữ cứ thế ôm lấy lưng nam nhân, treo lơ lửng trên người hắn.
Cùng lúc đó, cô gái tiếp tục truyền âm cho Mặc Hội Anh và Chân Nguyệt, bắt đầu an bài tất cả.
Dáng vẻ thiếu nữ đeo bám sau lưng nam nhân kỳ thực trông có chút buồn cười, nhưng thân ở trong chiến cục, chẳng ai còn tâm trí đâu mà trêu chọc.
"Vô Tận Lôi Vực · Khai!"
Giống như lần trước, lĩnh vực diệt thế của Lệ Cửu Tiêu lại một lần nữa mở ra.
Chỉ là lần này, phạm vi lại thu nhỏ đi rất nhiều, bên trong chỉ có Nguyệt Bạch Ly, Lệ Cửu Tiêu và thiếu nữ.
Mà Chân Nguyệt, Mặc Hội Anh cùng các tu sĩ còn lại thì toàn bộ bị ngăn cách ở bên ngoài.
Trong lĩnh vực, phạm vi vẻn vẹn trăm trượng, mặt đất nứt toác tản ra hồng quang tà dị, bầu trời âm trầm thỉnh thoảng xẹt qua những tia huyết sắc lôi đình.
Đóng vai "ký sinh trùng" liều mạng hấp thu lực lượng của Lệ Cửu Tiêu, thiếu nữ lúc này có chút ngẩn ngơ thất thần.
Lĩnh vực lần này, so với lần trước quả thực là một trời một vực!
Tất cả những thứ này, là vì mình sao?
Vậy nếu hiện tại, cũng triển khai lĩnh vực của mình ra thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Nghĩ rằng làm ký sinh trùng cũng nên làm chút việc, cô gái lập tức tâm niệm vừa động, mở ra lĩnh vực vốn dĩ còn non nớt của mình.
Ngay sau đó, hoàn cảnh lại lần nữa biến đổi!
Huyết hải từ khe đất trào dâng, không trung dâng lên một vầng trăng máu, vô số đóa hoa Bỉ Ngạn bay múa theo gió, huyết sắc lôi đình quần vũ trên bầu trời, không ngừng xuyên qua những tầng mây đỏ thẫm...
Cho nên, hiện tại lĩnh vực của tên Lệ Cửu Tiêu này đã chồng lên với Bỉ Ngạn Huyết Hải của mình rồi?
Nghi hoặc chỉ thoáng qua trong chớp mắt, huyết mạch hai người từng có một phần dung hợp, thậm chí tâm niệm ở một mức độ nào đó cũng thông suốt, tình huống trước mắt tuy rằng kỳ quái, nhưng miễn cưỡng cũng có thể giải thích được...
Không suy nghĩ những chuyện râu ria nữa.
Tốc độ lưu chuyển linh lực của Cực Linh Chi Thể nơi Lệ Cửu Tiêu cực nhanh, cho nên trong mắt người ngoài, lực lượng của hắn gần như vô hạn.
Chính vì thế, thiếu nữ mới mượn nhờ thân thể đối phương, nhanh chóng tích tụ lực lượng để mưu tính chuyện về sau.
Mà lúc này, nàng chỉ thôi động ý cảnh liền có thể mượn sức mạnh của nam nhân để triển khai hoàn toàn lĩnh vực, cũng không tiêu hao quá nhiều sức lực.
Do đó, nàng cũng không thu hồi lĩnh vực lại.
Dù có sự gia nhập đột ngột của thiếu nữ, nhưng tình hình so với trước đó cũng không khác biệt lắm.
Quả nhiên, sau khi phát động lĩnh vực, nam nhân vẫn theo kịch bản cũ, thi triển sát chiêu!
"Cửu Thiên Liệt Thần Kiếp!"
Vẫn chiêu thức như lần trước, nhưng huyết sắc lôi đình kia nhờ có song trùng lĩnh vực điệp gia mà uy lực bạo tăng gấp mấy lần.
Thế nhưng, mọi sự vẫn như cũ...
Rõ ràng uy lực lớn hơn, rõ ràng Nguyệt Bạch Ly đã ngàn thương trăm lỗ, nhưng hắn vẫn chưa chết...
Giống hệt lần trước, vẫn còn một hơi tàn, chỉ thiếu đúng một kích!
Đáng tiếc...
"Chính là lúc này!"
Theo tiếng quát khẽ của cô gái, nam nhân thế mà đột ngột thu hồi lĩnh vực.
Ngay khoảnh khắc lĩnh vực vừa rút đi, liền thấy một bàn tay khổng lồ màu đen từ trên trời giáng xuống!
Cũng đúng lúc này, pháp thân màu đỏ rực từng xuất hiện vài lần trước đó đột nhiên hiện ra, trực tiếp tung một chưởng nghênh đón!
"Bọn sâu kiến các ngươi, an dám mạo phạm thiên nhan Thần Minh!"
Theo tiếng quát trầm thấp của thiếu nữ, một cỗ uy áp phảng phất muốn đánh sập cả vòm trời bỗng nhiên giáng lâm!
Thực ra khi nàng thành công tái hiện kỹ nghệ của Tuyết Liên trong mộng cảnh ra hiện thực, nàng đã có một ý tưởng.
Chỉ là, vận dụng lực lượng vượt quá cảnh giới của bản thân sẽ gây ra hậu quả gì, tuy chưa thử qua, nhưng cũng đoán được một hai...
Thế nhưng, khi nàng từ trong ám chỉ của Đoàn Tử xác nhận được vài điều, cô gái rốt cuộc cũng có quyết đoán...
'Nếu cuộc đời ta chỉ là quân cờ trên bàn cờ kia... Vậy thì, hỡi người đánh cờ ngạo mạn... Ta làm như thế này, liệu có khiến Ngài cảm thấy không vui hay chăng...'
Nhất niệm khởi, huyết sắc pháp thân bộc phát ra một cỗ áp bách vô song đủ khiến chúng sinh sợ hãi.
Ngay sau đó, chính là một chưởng uy áp thiên địa không gì địch nổi kia!
Đáng tiếc, cái giá phải trả cho nguồn sức mạnh này, chỉ trong nháy mắt đã rút cạn toàn bộ lực lượng mà thiếu nữ tích tụ.
Thậm chí mượn nhờ thân thể nàng, ngay cả Cực Linh Chi Thể của Lệ Cửu Tiêu cũng không cách nào chịu đựng nổi, nháy mắt khô héo.
Ý thức được sự việc, thiếu nữ vội vàng cắt đứt liên hệ với nam nhân, mà đối phương lại chủ động nắm chặt lấy cổ tay nàng.
Nhưng mà, Tuyết Hồng Thường lúc này tuy đã cạn kiệt linh lực, nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường, dễ dàng giãy thoát khỏi hắn...
"Hiện tại! Hãy cho ta xem bộ mặt thật của ngươi đi!"
Cảm nhận sinh mệnh đang bị rút đi nhanh chóng, trên mặt thiếu nữ hiện lên một nụ cười điên cuồng.
Tuyệt cảnh bực này thập tử vô sinh, nhưng có lẽ cũng là thời cơ để nàng nhìn trộm một góc chân tướng.
Sức mạnh của Luân Hồi Ngọc, chưa chắc đã là thời không luân chuyển, mà cũng có thể là một loại diễn biến về tương lai.
Cho nên, hành động hiện tại của nàng, đúng thật là đang tự tìm đường chết!
Mà giờ khắc này, nàng đang đánh cược, đánh cược một đường sinh cơ kia, cũng chính là tầng sương mù đang lượn lờ trên người mình!
Hừ...
Trong lúc ý thức mơ hồ, nàng dường như nghe thấy một tiếng hừ nhẹ.
Ngay sau đó, một luồng sức mạnh to lớn đến mức khó tin rót thẳng vào trong cơ thể nàng!
Một chưởng vốn dĩ sắp tan rã vì không có hậu lực chống đỡ kia lại lần nữa ngưng thực, trực tiếp đánh về phía Nguyệt Bạch Ly, cùng với ngọn nguồn hắc trụ sau lưng hắn!
"Ầm ——"
Thiên địa phảng phất vỡ vụn, một kích mang tính hủy diệt này thậm chí đánh xuyên cả bí cảnh!
Thế nhưng, thời khắc này, thiếu nữ chẳng còn tâm trí đâu để ý cái khác, nàng gượng tinh thần, gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước, nhìn vào bóng lưng vừa đột nhiên xuất hiện kia.
Đó là một nữ nhân...
Một nữ nhân mặc bộ váy dài đỏ rực, sở hữu mái tóc dài trắng như tuyết...
"... Để ta nhìn xem mặt mũi ngươi!"
"Hừ, không ngờ lại có thể dùng cách này tính kế ép Bản tôn hiện thân... Rất tốt! Ngươi rất tốt! Không hổ là... một 'Ta' khác!"
Dứt lời, người nọ chậm rãi xoay người, mà lúc này, thiếu nữ rốt cuộc cũng nhìn thấy dung mạo của nữ tử kia...
Đó là một khuôn mặt giống hệt nàng... không sai biệt chút nào!
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
