Chương 49: Ta chỉ là ‘Ta’!
Con người là gì?
Có lẽ mỗi người đều có định nghĩa khác biệt nhưng thuộc về riêng mình.
Mà theo nàng thấy, đó chỉ là đời này kiếp này...
Sẽ không phải là mình của kiếp trước, càng không phải là Tuyết Tình đã chết kia.
Linh hồn của mình, thân thể này, quá khứ nàng đi suốt những năm qua, tất cả những điều này, mới tạo nên nàng Tuyết Hồng Thường của hiện tại, mà không phải người khác!
Đúng vậy, theo thiếu nữ thấy, kể từ khi mình dùng thân thể Tuyết Tình tỉnh lại, nàng đã là một cá thể hoàn toàn mới...
Nàng là một người rất cố chấp... sẽ không muốn trở thành người khác, càng sẽ không bị người khác thay đổi!
Cũng chính vì vậy, cho dù mình tu luyện Thiên Ma Liệt Hồn Quyết, cũng chưa từng đi cắn nuốt linh hồn người khác để lớn mạnh bản thân...
Đây tịnh không phải vì nhân từ, mà là chính nàng chán ghét sự ‘thuần túy’ đó bị thay đổi...
Hiện trạng của thiếu nữ lúc này, giống như một bức tranh bị tạt thuốc nhuộm khác, có người muốn viết lại nàng, mà đây chính là điều nàng không thể dung thứ!
“Cho dù thành công thay đổi nhận thức của ta, cũng sẽ chỉ nhận được một Tuyết Hồng Thường tự cho mình là Hàn Tịnh Nghiên, thứ không ra ngô ra khoai này, chính là thứ ngươi muốn...?”
Nhìn bóng đêm đen kịt ngoài cửa sổ, ngữ khí cô gái rất nhẹ, bình tĩnh đến lạ thường, không có dù chỉ một tia phẫn nộ.
Vạn Ảnh rắp tâm hại người là điều nàng biết ngay từ đầu, đã không có tin tưởng, lại làm gì có phẫn nộ?
Chỉ là tính kế lẫn nhau mà thôi...
Hiện giờ mình cũng chỉ vì tham lam, mà phải trả giá, điều này cũng chỉ nói lên rằng, ván này nàng thua, chỉ thế thôi.
Con người muốn đạt được cái gì, tất nhiên sẽ phải bỏ ra một số thứ.
Tiền bạc, danh dự, tình yêu, thậm chí sinh mệnh, chỉ cần lòng tham của ngươi đủ lớn, mà thứ ngươi sở hữu được công nhận, như vậy đều là lợi thế để đánh cược!
Khi nàng dòm ngó ‘Thiên Khuynh’, tự nhiên hiểu rõ rủi ro trong đó, nếu cuối cùng vì thế mà bị đối phương thực hiện được, đó cũng chỉ nói lên rằng nàng Tuyết Hồng Thường chỉ có thế mà thôi, không cần oán trách!
Bất quá, cũng may tất cả được phát giác trước khi không thể vãn hồi, mình tuy rơi vào thế hạ phong, nhưng cũng chưa chắc sẽ thua!
“Bất luận thế nào... Hàn Tịnh Nghiên đều muốn gặp người kia một lần...”
Trong căn phòng yên tĩnh, vang lên giọng nói thứ hai.
Giọng nói kia có chút khàn khàn, trầm hơn giọng của thiếu nữ một chút.
Khác với Vạn Ảnh có chút quái đản khích tiến trước đó, giọng nói này không có sự cuồng loạn và điên cuồng trong tưởng tượng, ngược lại bình tĩnh dị thường.
Mà từ lời của nàng, cũng không khó suy đoán ra, bản thân Vạn Ảnh cũng rất rõ ràng mình tịnh không phải là Tu La Nữ Đế bản tôn...
Đúng vậy, nó ngay từ khi sinh ra linh trí, liền bị Tu La Nữ Đế cưỡng ép xóa bỏ nhân cách, lại dùng ký ức bản thân khắc sâu, triệt để tái tạo.
Nhưng cho dù là nhân tạo, cũng chung quy là cá thể độc lập, cho dù có ký ức giống nhau, nhận thức cũng chưa chắc sẽ kế thừa hoàn toàn.
Cho nên, Vạn Ảnh dường như không cảm thấy, chính nó là Tu La Nữ Đế...
Chẳng qua, cho dù như thế, đoạn ký ức và cảm nhận khắc cốt ghi tâm kia, vẫn được kế thừa, mà Vạn Ảnh lại lựa chọn kế thừa phần chấp niệm kia...
Mà loại tình cảm đó, lúc này nàng thế mà cũng có thể cảm đồng thân thụ (cùng cảm nhận)...
Đương nhiên, ngay khi phát giác ra cảm giác này, nàng liền lập tức triệt để cắt đứt tách nó ra khỏi nhận thức của mình...
Ký ức giống như một giọt nước, nó như vật dẫn chở cả đời người.
Mà hai giọt nước gặp nhau, sẽ không khiến một bên trong đó bị tiêu giải, mà là sẽ dung hợp với nhau.
Nhưng mà, dung hợp không có nghĩa là bình an vô sự, bên sở hữu nhiều thông tin hơn, sẽ làm nhạt bên kia vô hạn, thậm chí thay đổi nhận thức từ căn bản.
Việc Vạn Ảnh làm, chính là dùng phương thức tiềm di mặc hóa (âm thầm ảnh hưởng), để mình chấp nhận tất cả những điều này.
Nếu tất cả thành công, mình có lẽ sẽ không quên quá khứ những năm này, nhưng lại sẽ coi đó như một giấc mơ không quan trọng, hoặc là phong cảnh từng thấy, dần dần bị làm nhạt...
Có lẽ, có một số người không để ý, bởi vì mỗi người có nhận thức về bản thân không giống nhau...
Nhưng mà, điều này trong mắt thiếu nữ, không thể nghi ngờ là một loại tiêu vong khác!
Con người không phải bất biến, nàng có thể chấp nhận mình thay đổi thuận theo tự nhiên của thời gian, nhưng không thể dung thứ việc vô hình trung trở thành con rối của người khác!
“Vì một người đàn ông không yêu mình, dốc hết tất cả, thậm chí sau khi chết đều phải cưỡng ép lưu lại phần chấp niệm này, tất cả những việc làm ra, thế mà chỉ mong người kia một ánh mắt quay đầu... Tu La Nữ Đế, thật nực cười!”
Một nữ ma đầu hai tay dính đầy máu tươi, thế mà là một kẻ yêu đương mù quáng hết thuốc chữa, đối với việc này, nàng chỉ có cười nhạt.
Sự khinh thường này đến từ sâu trong linh hồn nàng, nhờ đó nàng có thể nhận thức rõ ràng bản thân.
Nhưng đồng thời, vì duyên cớ ký ức, nàng lại không thể không cộng tình với nỗi khổ cầu mà không được kia.
Nhưng cũng chính vì vậy, mới càng làm cho nàng nhận thức rõ ràng mình là Tuyết Hồng Thường, mà không phải Hàn Tịnh Nghiên!
Cuộc đời của loại phụ nữ thất bại đó, sao có thể là của nàng!
“......”
Vạn Ảnh Kiếm rơi vào trầm mặc, thiếu nữ rất hiểu suy nghĩ của đối phương, bởi vì theo một ý nghĩa nào đó, lúc này các nàng đã vô hạn tiếp cận lẫn nhau...
Lời mình nói, nghĩ đến đối phương cũng là tán thành...
Chỉ là, tán thành không có nghĩa là lựa chọn sẽ giống nhau...
Vạn Ảnh không có nhân cách ban đầu, càng tiếp cận Hàn Tịnh Nghiên bản nhân, chỉ có thể chấp nhận toàn bộ, mà nàng lại lựa chọn từ chối tất cả của đối phương!
Nàng sẽ không sống vì bất cứ ai, kiếp này chỉ vì chính mình!
Cũng chính vì vậy, thiếu nữ một lần nữa kiên định nhận thức đối với ‘Ta’.
Nữ nhân kia, chỉ là một kẻ đặt hết tâm tư lên người đàn ông, cho dù mạnh hơn nữa, cũng chung quy chỉ là một kẻ thất bại!
Kẻ như vậy, cũng muốn để mình trở thành vật thay thế cho ả?
Hàn Tịnh Nghiên ngươi, dựa vào cái gì!
Ý niệm thông suốt, cho dù ký ức vẫn không ngừng ảnh hưởng nàng, nhưng đã có thể dần dần khống chế, ít nhất nhận thức đã không còn trở ngại.
Dường như phát giác được sự thay đổi của thiếu nữ, Vạn Ảnh Kiếm rốt cuộc lần nữa phát ra âm thanh.
“... Vì sao ký ức vốn có của ngươi không bị phai nhạt... Vì sao ngươi...”
Hồn lực bẩm sinh vượt xa người thường, cùng với sự gia trì của Diệt Thần Kiếm và Thiên Ma Liệt Hồn Quyết.
Cộng thêm nhận thức về bản thân rõ ràng hơn do sống hai kiếp, cuối cùng là cỗ thiên tính cố chấp kia...
Tất cả những điều này, dẫn đến việc cho dù rơi vào ký ức khổng lồ của Nữ Đế, nàng vẫn có thể thoát khỏi sự mê mang đó.
“Xin lỗi, làm ngươi thất vọng rồi...”
Nghe vậy, thiếu nữ vẫn nhìn bầu trời đêm thâm thúy kia, ngữ khí bình tĩnh dường như lẩm bẩm.
“Ta sẽ không thay đổi vì ý nguyện của bất kỳ ai... Ta sẽ chỉ là Tuyết Hồng Thường, mà sẽ không phải là người khác, càng không thể trở thành Hàn Tịnh Nghiên kẻ thất bại cỏn con kia...”
Theo lời nàng dứt, trong đôi mắt đỏ của thiếu nữ đã trong veo, không còn dù chỉ nửa điểm mê mang, mà Vạn Ảnh thì rơi vào trầm mặc thật lâu...
“......”
Sự việc đã đến mức này, nói nhiều vô ích.
Phần ký ức kia sẽ không biến mất, cũng sẽ không vì vậy mà gây tổn hại cho thân thể thiếu nữ...
Sở hữu ký ức, lựa chọn trở thành ai, là tự do của nàng...
Đúng như trong lòng cô gái suy nghĩ trước đó, trong cuộc đánh cược, được làm vua thua làm giặc, không cần oán trách!
......
Thổi gió đêm, kim đồng nữ tử cầm bầu rượu, hớp một ngụm vô cùng mất hình tượng, giữa trán dường như mang theo một tia đắc ý.
Mà tố váy nữ tử một bên, thì nhướng mày, trên mặt lộ ra một vẻ ghét bỏ rõ ràng.
Ngay sau đó, nàng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn xa về phía một biệt viện nào đó của Phạn gia...
“Hừ, đó cũng là do ngươi tính toán tốt...?”
“Có một số việc, chỉ có người sống qua hai kiếp mới để ý hơn, đặc biệt là giống như chúng ta loại người có chút cố chấp này...”
“Chính là biết như thế, cho nên lúc ở Doanh Châu, ngươi chẳng những không cho người ngăn cản nàng, thậm chí còn để người Tuyết Hồ tộc đẩy thuyền, để các nàng gặp nhau?”
“A Duyên, chưa từng sống qua hai kiếp như ngươi, sẽ không hiểu chấp niệm của chúng ta đối với việc ‘Ta là ai’ sâu đậm đến mức nào...”
Nói rồi, ngữ khí kim đồng nữ tử không còn tùy ý như trước, ngược lại trở nên có chút đạm mạc.
“Cho nên, khi bày chuyện này ra trước mặt nàng, ép nàng bắt buộc phải nhìn thẳng vào... Nàng sẽ cảnh giác tất cả, bài xích tất cả!”
“Ngươi tính toán như vậy, không sợ nàng ‘trở về’ xong, tới tìm ngươi gây phiền toái...?”
Tố váy nữ tử khẽ cau mày, nhớ tới người đàn bà phiền toái có thù tất báo trong ký ức kia, giọng nói dần lạnh.
“Ta tính toán như vậy, tự nhiên chính là muốn để nàng... vĩnh viễn đều không về được!”
Kim đồng nữ tử nói như vậy, trong mắt thế mà đột nhiên có một tia sắc bén lướt qua liền biến mất.
“Ngươi làm như vậy...”
Tố váy nữ tử muốn nói lại thôi, nhưng lại biết dụng ý của đối phương.
“Yên tâm, chỉ cần nhìn thẳng vào sự tồn tại của ‘Ta’, liền sẽ không muốn trở thành người khác...”
Dứt lời, kim đồng nữ tử tự giễu cười một tiếng.
“Ta của kiếp này, mới là ta, dù là kiếp trước, thì có liên quan gì...”
Đúng vậy, cho dù có ký ức kiếp trước thì thế nào?
Không ai hy vọng mình bị người khác thay thế, cho dù là kiếp trước của mình... cũng không được!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
