Chương 46: Thứ Được Bảo Vệ
Cái chết của Trần Nghệ, vô nghi đã tạo nên tác dụng chấn nhiếp cực mạnh.
Mặc dù một vài tu sĩ tự xưng là danh môn chính đạo tỏ vẻ kịch liệt lên án, nhưng nhiếp vào uy thế trước đó của nam nhân kia cùng cục diện hỗn loạn hiện tại, lại chẳng thấy ai đứng ra cầm đầu gây sức ép, rốt cuộc vẫn không một ai dám lựa chọn ra tay...
Vậy nên, tại nơi này liền xuất hiện một cảnh tượng quỷ dị: một bên thì đang huyết chiến sinh tử, bên kia lại ung dung đứng xem kịch.
Tuy nhiên, sự yên bình hiếm hoi này cũng theo thời gian trôi qua mà dần bị phá vỡ...
Không vì gì khác, chỉ bởi những quái vật kia cực kỳ khó giết, thực lực lại cường hãn, khiến cán cân chiến trường dần dần xảy ra nghiêng lệch.
Từ khi bắt đầu Nhiên Hồn, nếu lực lượng kỳ dị bên trong Hỗn Độn Hạch chưa bị thiêu rụi hoàn toàn thì không thể nào chấm dứt.
Bởi vậy, theo thời gian trôi đi, tình huống tồi tệ nhất đã xuất hiện...
Có cường giả cấp bậc Hoàng Cảnh bị chuyển hóa thành quái vật...
Đến lúc này, đám tu sĩ trước đó mang tâm lý "xuất công không xuất lực", dù có bắt đầu nghiêm túc lại thì cục diện cũng đã dần nghiêng về phía phe quái vật...
Tình thế vốn đã có chút chật vật nay lại càng thêm họa vô đơn chí.
Bất quá, điều đáng ăn mừng là vị cường giả bị chuyển hóa kia không giống như tu sĩ Thánh Cảnh – vừa biến thành quái vật liền bạo tăng một đại cảnh giới. Dù vậy, tu vi Hoàng Cảnh sơ kỳ của kẻ đó cũng trực tiếp tăng lên trung kỳ, vẫn vô cùng khó giải quyết.
...
Khi ngươi dùng vũ lực để chấn nhiếp người khác, nếu xuất hiện một mối đe dọa lớn hơn, sự chấn nhiếp trước đó sẽ nháy mắt tan rã, hiện tại chính là như thế...
Cùng với sự bất động của Phật Tông, cộng thêm đám tu sĩ kia lòng mang quỷ thai, luôn có điều giữ lại, chiến cục từ chỗ dễ dàng khống chế ban đầu, chuyển sang thế giằng co, và giờ đây đã ẩn ẩn có xu hướng bị áp chế hoàn toàn.
Tu sĩ đến đây đâu phải ai cũng là cao thủ Hoàng Cảnh, những tu sĩ Thánh Cảnh tại nơi này cũng chỉ là đám pháo hôi lớn hơn một chút mà thôi.
Con người đương nhiên không ai muốn chết, cho nên 'Tiêu Lệ' – người trước đó có thể thuấn sát quái vật trong chớp mắt – tự nhiên trở thành cọng rơm cứu mạng của bọn họ...
"Tiêu công tử, nếu ngài chịu ra tay tương trợ, tiểu nữ nguyện làm nô làm tỳ để báo đáp ơn cứu mạng!"
Nhìn bóng dáng yểu điệu đang chật vật chạy về phía mình, nam nhân nhíu mày, nhưng không ra tay đánh giết như trước.
Tất nhiên, không phải vì hắn muốn thu nhận nữ nhân này, mà là hiện tại dù có ra tay chém giết cũng chẳng tạo được tác dụng chấn nhiếp nào. Hơn nữa, là cố ý "họa thủy đông dẫn" hay thực sự cùng đường mạt lộ, nam nhân tự nhận mình vẫn có thể nhìn ra được...
Chẳng buồn để ý đến nữ tử kia, Lệ Cửu Tiêu hóa thân thành 'Tiêu Lệ' trực tiếp lắc mình, nghênh đón con quái vật nọ.
Hành động này không phải để bảo vệ nữ tu xa lạ kia, chỉ là vì hắn sợ dư chấn trận chiến sẽ lan đến thiếu nữ đang tu luyện phía sau.
Một màn này cũng khiến không ít cường giả trong sân âm thầm chú ý...
"Tịch Diệt Chưởng!"
Không chút hoa mỹ, nam nhân mang theo một đạo tàn ảnh, tung ra một chưởng.
Mà con quái vật bóng đen kia lại lách người ra sau trước, thấy không tránh kịp, thế mà cũng đồng thời đánh ra một chưởng!
"Oanh ——"
Song chưởng đối đụng, tiếng nổ mạnh mẽ vang lên, khí lãng kinh hoàng cuốn quét tám phương.
Quái vật chỉ trong nháy mắt liền trực tiếp tứ phân ngũ liệt, hóa thành một vũng nước đen bắn tung tóe trên mặt đất!
Quá mạnh!
Gần như mạnh đến mức không nói đạo lý!
Phải biết rằng tôn quái vật kia... chính là cường giả Hoàng Cảnh bị thiêu rụi linh hồn trước đó. Mà thực lực của quái vật bóng đen, dù đối đầu với Hoàng Cảnh đỉnh phong cũng sẽ không quá rơi xuống hạ phong!
Vậy mà một tôn quái vật Hoàng Cảnh cường đại như thế, lại bị nam nhân kia một chưởng đánh nát bấy.
Thế nhưng, đối với chiến tích này, nam nhân lại khẽ nhíu mày, dường như tịnh không hài lòng.
Cũng đúng lúc này, như để đáp lại biểu cảm của hắn, con quái vật đã hóa thành chất lỏng màu đen kia trong chớp mắt đã hoàn thành chữa trị, dường như căn bản chưa từng chịu bất kỳ thương tổn nào!
"Quả nhiên, lần này không được sao..."
Nhìn quái vật trước mắt, chân mày nam nhân nhíu chặt hơn.
Khác với quái vật được chuyển hóa từ tu sĩ Thánh Cảnh trước đó, con trước mắt hiển nhiên mạnh hơn rất nhiều. Đây không chỉ đơn thuần là sự cao thấp về cảnh giới, mà bản năng chiến đấu của con quái vật này cũng cực kỳ ưu tú.
Không chỉ vậy, trước đây Tịch Diệt chi lực của hắn còn có thể làm được nhất kích tất sát, nhưng hiển nhiên đối với quái vật sinh tiền đã có thực lực Hoàng Cảnh, lại khó có được chiến tích như trước.
Tất nhiên, điều này không có nghĩa Tịch Diệt chi lực hoàn toàn vô hiệu, bởi vì sau khi quái vật này sống lại, tuy toàn thân đen kịt, nhưng hắn đích xác có thể nhìn thấy một vài vết rạn nứt nhỏ...
'Đáng tiếc, nếu phối hợp với Kiếp Lôi chi lực, hẳn là đủ để hủy diệt thứ quỷ quái này...'
Cục diện đến nước này, thật ra nếu bại lộ thân phận, những tu sĩ cùng tiến vào với hắn chưa chắc đã ra tay đối phó hắn.
Nhưng Phật Tông thì khác, sự giằng co giữa đám hòa thượng và quái vật hiển nhiên là diễn cho người ngoài xem, hắn rất xác tín đám trọc kia hiện giờ chiến lực vẫn còn nguyên vẹn...
Thêm vào đó, việc bọn họ được cứu dường như mang theo ý đồ không tốt, cho nên sau một hồi suy tính, nam nhân chỉ có thể tiếp tục lựa chọn che giấu thực lực.
Còn vì sao đám hòa thượng kia không đi công kích Nghiêm lão bọn họ? Không phải vì Phật Tông không để ý, mà là bởi vì bọn họ đã "bị thương", tạm thời không đáng để lo ngại.
Lại nhìn chư vị cường giả trong sân, lúc này đã hoàn toàn bị chấn kinh đến mức không nói nên lời.
Dù sao vừa rồi đó chính là quái vật Hoàng Cảnh trung kỳ, chiến lực chân thật so với Hoàng Cảnh đỉnh phong cũng chẳng kém cạnh là bao.
Đây đã là tồn tại khó nhằn nhất nơi này hiện tại, nhưng dù vậy, vẫn bị nam nhân kia đè ra mà đánh!
Vậy thì, thực lực của kẻ này rốt cuộc phải mạnh đến mức nào?
Nghĩ đến đây, bọn họ lại liên tưởng tới một chuyện khác.
Một 'Tiêu Lệ' đã cường đại như thế, vậy Nguyệt Bạch Ly – người có thể giao thủ bất bại với hắn – lại phải mạnh đến nhường nào?
Mãi đến lúc này, người trong sân mới nhớ ra dường như còn có một nhân vật như vậy...
Rất kỳ lạ, rõ ràng một người cường đại như thế không thể nào bị lãng quên, nhưng chuyện hoang đường này cứ thế mà xảy ra...
Mà Nguyệt Bạch Ly đang phóng tầm mắt về phía cột trụ đen khổng lồ, dường như nhận ra ánh mắt đang tụ tập về phía mình, lông mày khẽ nhíu lại một chút, nhưng cũng chẳng buồn để ý.
Trước đó đã có người thành công nhận được sự che chở từ chỗ 'Tiêu Lệ', tự nhiên cũng sẽ có kẻ làm theo cách cũ, dẫn dụ quái vật qua bên này, thậm chí ngay cả lời thoại cũng chẳng khác nhau là mấy...
Nhìn nữ tu dung mạo xinh đẹp đang hốt hoảng chạy tới, Nguyệt Bạch Ly chỉ lạnh lùng liếc nàng ta một cái, thần sắc hờ hững.
"Kẻ hèn sâu kiến... sao dám mạo phạm thiên nhan! Biến mất đi..."
Lời của nam nhân vừa dứt, ngay sau đó, nữ tu kia liền trực tiếp biến mất tại chỗ!
Đúng vậy, là biến mất, biến mất giữa hư không, không để lại bất cứ dấu vết nào!
Một màn này, người ở tại tràng căn bản không thể nào phản ứng kịp.
Thậm chí con quái vật du thải (đầy màu vẽ) đang truy kích tới cũng khựng lại, nhất thời thế mà ngây người đứng chôn chân tại chỗ.
"Ta biết, ngươi có thể nhìn thấy, cũng có thể nghe thấy..."
Lời này vừa thốt ra, cái đầu của con quái vật kia khẽ nâng lên, tuy không nhìn thấy ngũ quan, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác như đang không thể tin nổi.
"Bớt nói lời thừa, phen này nếu ngươi ra tay với ta, cần biết có những chuyện không phải thứ ngươi có thể thừa nhận, mà thế lực sau lưng ngươi cũng không được..."
Ngữ khí của thiếu niên bình thạm, thanh âm thậm chí chẳng có lấy một tia phập phồng.
Đây không phải đe dọa, chỉ là trần thuật một cách bình thản, giống như đang nói ra một chuyện hiển nhiên vậy...
Mà con quái vật cái bóng kia cũng đứng yên tại chỗ một lát, sau đó thế mà trực tiếp xoay người rời đi, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu mới!
Mãi đến lúc này, người trong sân mới rốt cuộc hồi thần, trong mắt dần hiện lên vẻ kinh hãi.
Bất luận là thần thông quỷ dị như 'Ngôn Xuất Pháp Tùy' của thiếu niên tóc trắng trước đó, hay là cuộc đối thoại giữa hắn và quái vật sau này, không gì là không khiến người ta sinh lòng sợ hãi!
Trong sân không thiếu cường giả, đối phó tu sĩ Thánh Cảnh tự nhiên đều dễ như trở bàn tay.
Nhưng chỉ dựa vào một câu nói liền có thể xóa bỏ toàn bộ dấu vết tồn tại của người đó, bọn họ tự nhận mình không làm được...
Mà về sau, cuộc đối thoại giữa thiếu niên và quái vật càng lật đổ nhận thức của bọn họ.
Điều này không chỉ chứng minh những quái vật kia có thể giao tiếp, mà thậm chí còn chứng minh Nguyệt Bạch Ly biết rất nhiều thứ...
Những suy đoán trước đó dường như đã ứng nghiệm, nơi này có khả năng thực sự là một cái âm mưu...
...
"Sư tôn... đồ nhi đang làm chuyện đúng đắn, phải không..."
Giả vờ đối đầu cùng quái vật, nhưng Pháp Minh lại rất rõ ràng, những quái vật này sẽ không công kích mình...
Nhất thời, hắn thế mà có chút mê mang.
Vì đa số người mà hy sinh thiểu số người, điều này hẳn là... chính xác đi...
Đúng vậy, nếu Thiên Trụ khuynh đảo, sẽ dẫn đến sinh linh đồ thán...
Nếu để 'thứ kia' chạy ra ngoài, e rằng không chỉ toàn bộ Sa La Châu sẽ đứng mũi chịu sào, sinh linh chết tuyệt, mà thậm chí cả Cửu Châu cũng khó lòng may mắn thoát khỏi...
Cũng chính vì thế, thiên kiêu mỗi một đời của Phật Tông mới không ngừng tiến vào nơi này, thậm chí chôn xương tại đây...
"A Di Đà Phật ——"
Tiếng Phật hiệu tang thương khiến tâm thần Pháp Minh chấn động, lập tức vội vàng thu liễm tâm thần.
Nhưng khi hoàn hồn, nhìn thấy vị sư huynh sắp thiêu rụi thần hồn của mình, trong mắt hắn lại thoáng qua một tia thống khổ, trong đầu lần nữa hiện lên nghi vấn trước đó.
'Hiện tại ta... không, là tất cả những gì Phật Tông nhất mạch đang làm... rốt cuộc có đúng hay không...'
Pháp Minh tự hỏi, rốt cuộc không có đáp án. Mà khi hắn nhận lời làm chuyện chuyến này, cũng đã sớm không còn đường để hối hận...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
