Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1403

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Trên Bàn Cờ - Chương 35: Có vài chuyện, chung quy không thể lùi bước

Chương 35: Có vài chuyện, chung quy không thể lùi bước

“‘Ta’ hẳn là rất ghét ngươi... Cho nên, cứ giết chết ở đây là tốt nhất...”

Lời nói của thiếu niên rất nhẹ, nhưng khi vừa dứt, cả thiên địa dường như tĩnh lại.

Tại Bồ Đề Tự luận đạo lần này, Vân Tuyết Lyên, Tiêu Lệ cùng Nguyệt Bạch Ly đều khai mở một trăm Lynh tám đóa sen, không nghi ngờ gì chính là ba người chói mắt nhất trong số tất cả mọi người.

Quan hệ giữa hai người đầu tiên chẳng phải bí mật gì, mà tại Tịnh Lyên Trì, lời nói kinh người cuối cùng của Nguyệt Bạch Ly lại càng khiến ai nấy đều biết.

Thế nên, va chạm giữa ba người lúc này tự nhiên không thoát khỏi mắt thiên hạ.

Phàm là kẻ bước vào Hoàng Cảnh, đều là cường giả có máu mặt một phương. Cảnh tượng hai nam nhân tranh giành tình cảm vì một nữ tử, thậm chí muốn ra tay đánh nhau thế này cũng không thường thấy...

Tràng diện này, đương nhiên rất đáng để vây xem...

Mà lúc này, thiếu nữ đang đứng giữa tâm bão lại cảm thấy vô cùng đau đầu.

Cái tình tiết cẩu huyết y như Mary Sue này rốt cuộc là sao chứ!

Tính cách nam nhân bên cạnh nàng hiểu rất rõ, đó chẳng phải là kẻ biết ẩn nhẫn. Sinh ra đã có thiên phú trác tuyệt, tu hành là một đường thẳng tắp, phàm kẻ nào cản đường đều hóa thành bụi đất dưới chân. Cho dù biết mình mang Cực Lynh Tuyệt Mạch Thể, đời người thất ý, nhưng thực lực vẫn nghịch thiên như cũ...

Có thể nói, Lệ Cửu Tiêu chính là cường giả bẩm sinh...

Cái gì mà ‘ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây’ căn bản sẽ không diễn ra trên người hắn!

Huống chi thái độ lúc trước của Nguyệt Bạch Ly đối với nàng, nếu không phải nàng ra sức ngăn cản, e rằng hai người này đã đánh nhau ngay từ lần đầu gặp mặt...

Chỉ là hiện tại... đã đến giới hạn rồi...

“Thú vị... Đã rất lâu không có ai dám nói chuyện với ta như thế...”

Quả nhiên, đối mặt với thái độ trịch thượng của Nguyệt Bạch Ly, ánh mắt nam tử trở nên lạnh lẽo, quanh thân thăng đằng một luồng chiến ý lẫm Lyệt.

“Nguyệt công tử, không biết ngươi cùng Tiêu đại ca có hiểu lầm gì, nhưng mong hãy nể mặt Tuyết Lyên...”

Thấy vậy, thiếu nữ vội vàng muốn tiến lên ngăn cản, nhưng Nguyệt Bạch Ly lại khẽ lắc đầu, hiển nhiên lần này mặt mũi của nàng không có tác dụng.

Mà Lệ Cửu Tiêu càng sải bước tiến lên, một lần nữa chắn nàng ở sau lưng.

“Chuyện của đàn ông, đàn bà lui ra sau...”

Giọng nói nam nhân trầm ổn mà kiên định, không nghe ra quá nhiều phập phồng.

Lời vừa thốt ra, đôi mắt đẹp dưới dải lụa của thiếu nữ đột nhiên trợn tròn, theo bản năng muốn nổi đóa. Nhưng lời đến bên miệng lại bị nàng ngạnh kháng nuốt trở về, cuối cùng đành bất đắc dĩ hóa thành một câu:

“Đừng sính cường...”

Nguyệt Bạch Ly rất mạnh, bằng không cường đại như bọn Tư Mã Hồng sao có thể chật vật đến thế... Mà lúc này Lệ Cửu Tiêu vì phải che giấu thân phận nên rất khó dùng toàn lực... Bên này giảm bên kia tăng, vậy mà vẫn chọn nghênh chiến, quả thực không khôn ngoan...

Nhưng chung quy nàng vẫn không nói gì...

Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng mãi đến lúc này, thiếu nữ mới chợt nhớ ra, có đôi khi, có vài chuyện đối với một nam nhân là không thể lùi bước...

Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân...

Nếu đổi lại là nàng, đối mặt với những chuyện này, hẳn phản ứng cũng y hệt, cho nên... nàng lại có tư cách gì đi ngăn cản hắn đây...

Thôi được, nếu có bại lộ cũng là chuyện hết cách...

Nghĩ vậy, thần thức thiếu nữ lần nữa triển khai, không ngừng quan sát từng người tại trường, bắt đầu tính toán phương pháp ứng đối khi trở mặt...

Mà trong sân, hai nam nhân kia đã bắt đầu giao thủ.

Lệ Cửu Tiêu lúc này đang đóng vai ‘Tiêu Lệ’, tự nhiên không sử dụng lực lượng lôi đình, mà rút ra một thanh trường kiếm. Chỉ thấy nam nhân vận hắc y kính trang, tay cầm thanh trường kiếm ba thước, ngược lại cũng có vài phần hương vị Kiếm Tiên.

Đối mặt Nguyệt Bạch Ly, hắn không đợi đối phương ra tay mà chọn tấn công trước.

Một kiếm đưa ra, thân hình nam nhân nháy mắt biến mất, khi tái hiện đã áp sát ngay trước mặt, mũi kiếm thế mà đâm thẳng vào mi tâm Nguyệt Bạch Ly.

“Oong ——”

Kiếm này vừa nhanh vừa độc, gần như nhanh đến mức mắt thường không thấy được!

Không ít cường giả đang lặng lẽ quan sát thấy cảnh này cũng không khỏi kinh hãi.

Không vì gì khác, chỉ vì uy lực một kiếm này, dù là các cường giả tại trường, người có tự tin đỡ được cũng không quá một bàn tay!

Một kiếm đâm ra, không chút động tác thừa, kiếm thế, người, đạo đều tương hợp, nhìn như đơn giản lại là một kiếm tất sát cực mạnh!

Khi một kiếm của nam nhân tập kích tới, Nguyệt Bạch Ly gần như đồng thời điểm mũi chân xuống đất, phi tốc lui về phía sau. Tuy nhiên, một kiếm tất sát này còn nhanh hơn tốc độ hắn bỏ chạy, thậm chí kiếm ý sắc bén lượn lờ kia đã khiến Nguyệt Bạch Ly có ảo giác mi tâm sắp nứt toác.

Nhưng đối mặt với tuyệt cảnh bực này, thiếu niên tóc trắng trên mặt vẫn không chút hoảng loạn, ngược lại cực kỳ bình tĩnh thốt ra mấy chữ:

“Vong Tâm Đạo · Hư Không Ất Mộc!”

Lời vừa dứt, tại vị trí cách mi tâm Nguyệt Bạch Ly một chút, thế mà bằng không huyễn hóa ra một hạt giống.

Ngay sau đó, hạt giống bén rễ nảy mầm, nở hoa kết trái, kế đó điêu Lynh, lần nữa trở về hạt giống, lại sinh trưởng, lại hóa thành loài thực vật khác, tuần hoàn qua lại.

Gần như chỉ trong chớp mắt, hư không sinh hoa, hoa nở hoa tàn, vạn thiên thực vật thế gian sinh diệt diễn hóa đều nằm trong cái chớp mắt này.

Cũng cùng thời gian, vô số cành cây nhỏ bé sinh ra từ hư không, đan xen chằng chịt, nhìn như yếu ớt nhưng thực chất ẩn chứa lực lượng đại đạo, thế mà ngạnh kháng đỡ được một kiếm vô song kia!

Bất quá, một kiếm này không thành, nam nhân cũng chẳng bất ngờ.

Chỉ thấy tay kia của hắn nắm lại thành quyền, trong cơ thể ẩn hiện tiếng sấm rền vang, thế mà không chút do dự trực tiếp vung ra một quyền thế đại lực trầm.

Mà đối mặt một quyền đột ngột này, Nguyệt Bạch Ly khẽ nhíu mày, nhưng biểu tình vẫn thong dong, thế mà cũng vung quyền cứng đối cứng!

“Oanh ——”

Tiếng khí bạo khổng lồ vang lên, sóng khí lấy hai người làm trung tâm quét ngang tứ phương.

Đợi khi nhìn rõ trong sân, lúc này ống tay áo bên phía nam nhân ra quyền đã nát bấy, mà tay của Nguyệt Bạch Ly lại vô lực rũ xuống, máu tươi đang nhỏ giọt...

Một lần chạm mặt, thế mà là Nguyệt Bạch Ly rơi vào hạ phong!

Thấy cảnh này, trong sân đều xôn xao!

Tiêu Lệ trước đó thanh danh không hiển hách, Nguyệt Bạch Ly cũng chẳng ai hay biết, nhưng phen này vừa thấy, thực lực hai người bọn họ đều là cường giả đỉnh tiêm trong cùng cấp bậc!

“Nghe đồn Tiêu Lệ tu kiếm hai trăm năm, nghĩ đến hẳn là không yếu, nhưng không ngờ một kiếm kia lại mạnh đến thế!”

“Nguyệt Bạch Ly kia tuy rơi vào hạ phong, nhưng thuật pháp hư không sinh hoa quỷ dị trước đó... thậm chí còn không thấy hắn bấm pháp quyết! Đó rốt cuộc là cái gì... Chẳng lẽ là thần thông?”

“Không đúng, ngôn xuất pháp tùy, mượn Thiên ngự địch, đó là Vong Tình Thiên Thư! Hắn là người của Thiên Đạo Cung!”

Kẻ có thể tiến vào Nghịch Phạn Thiên này cũng không phải hạng tầm thường, hai người chỉ mới giao thủ một hiệp Lyền có người mắt sắc nhận ra truyền thừa đạo thống của Nguyệt Bạch Ly!

“Không đúng, cốt Lynh kẻ này chưa đầy một giáp, thậm chí không đủ ba mươi, thiên kiêu bực này thậm chí vượt qua Thánh Tử Thiên Đạo Cung đương thời, sao lại tịch mịch vô danh... Hắn rốt cuộc là ai?”

Chỉ tiếc, đối với sự bàn tán sôi nổi của người xem, người trong cuộc sẽ không cho bọn họ đáp án.

Mà thiếu nữ ở cự ly gần hơn một chút cũng hơi ngẩn ngơ.

Kiếm pháp Lệ Cửu Tiêu sử dụng nãi là bản chép tay Vô Tâm Kiếm nàng đoạt được từ chỗ Diệp Thành.

Còn một quyền cuồng mãnh phía sau, hẳn là mô phỏng phương pháp luyện thể của Tư Mã Hồng, dùng lôi đình áp nén trong cơ thể, bí thuật khiến lực lượng tăng vọt!

Cái sau còn dễ nói, bởi vì nam nhân vốn đã từng giao thiệp với Tư Mã Hồng, chịu sự dẫn dắt cũng là bình thường.

Nhưng cuốn Vô Tâm Kiếm kia, nàng mới nhớ ra là vừa đưa cho đối phương gần đây để hắn dùng che giấu thân phận...

Nhưng mới bao lâu, đối phương cư nhiên có thể thi triển đến trình độ này...

Nhớ tới trước đó nam nhân dường như từng khoác lác với nàng rằng thiên phú của hắn nghịch thiên, bất cứ chiêu thức thuật pháp nào cũng có thể nhanh chóng tinh thông, lúc ấy nàng còn cười nhạo, nay xem ra là mình nghĩ sai rồi...

Cái gọi là thiên tài, đúng là tên khiến người ta chán ghét mà...

Ánh mắt quay lại trong sân, lúc này Nguyệt Bạch Ly nhìn cánh tay đang chảy máu của mình, khẽ nhíu mày, lập tức lắc đầu, dường như có chút không hài lòng.

“Vong Tâm Đạo · Giáp Mộc Chi Sinh...”

Theo lời thiếu niên buông xuống, cánh tay hắn thế mà như tua ngược thời gian, một lần nữa khép lại, toàn bộ thời gian không đủ một hơi thở.

Thiếu nữ thấy thế ánh mắt ngưng trọng, tốc độ khôi phục bực này e rằng so với Huyết Ma Thiên Công cũng không kém bao nhiêu...

Vong Tình Thiên Thư, quả nhiên không hổ là đạo thống Chí Tôn!

Khôi phục xong cánh tay, Nguyệt Bạch Ly nhìn về phía nam nhân, đáy mắt lướt qua vẻ hoài niệm, lập tức hóa thành một mạt sắc thái không tên.

“Kiếm của ‘nàng’... cũng không phải như vậy... Mà ngươi, lại càng học không được...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!