Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1394

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Cố Nhân Đến Từ Tử Ngọc Châu - Chương 30: Muốn trở nên mạnh hơn!

Chương 30: Muốn trở nên mạnh hơn!

Người đột ngột xuất hiện, toàn thân lượn lờ hắc vụ, tựa như một đoàn bóng ma khiến người ta không thể nhìn rõ.

Tốc độ của kẻ này càng thêm quỷ dị, gần như chỉ thấy tàn ảnh, không thấy người.

Chỉ trong một thoáng, bóng đen đã đến gần thiếu nữ, nhưng trên mặt nàng lại không chút ngạc nhiên, thần sắc trông đầy thâm ý.

"Thế à? Hóa ra đây là thái độ của hắn..."

Giọng thiếu nữ lạnh lót, trong ngữ khí không chút cảm xúc, dường như chỉ đang xác nhận một chuyện đã sớm biết.

Cùng lúc đó, bàn tay thiếu nữ được chiến khải bao bọc cũng đã túm lấy cổ tay của bóng đen kia ngay tức thì.

'Không ngờ lại là phong phù lục dùng để ngăn chặn khí huyết vận chuyển sao...'

Lục này, bàn tay của bóng người áo đen chỉ còn cách ngực nàng một tấc.

Trong lòng bàn tay đối phương là một tấm phù chú quỷ dị có hoa văn đỏ trên nền đen.

Vạn pháp thế gian vốn cùng nguồn cội, dù nàng không hiểu rõ về phù chú, nhưng nhìn vào đường nét phù văn, vẫn có thể đoán được đại khái công dụng của nó.

Đẳng cấp của tấm phù lục này hẳn không thấp, nhưng đối với nàng lúc đang ở trạng thái đỉnh phong, phần lớn là vô dụng.

Dĩ nhiên, nếu là sau khi bị trọng thương thì kết quả đã khó nói...

Tất cả những chuyện này chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Bóng đen dường như hoàn toàn không ngờ chuyện này sẽ xảy ra, lập tức không chút do dự, dùng tay còn lại làm đao, định chém đứt cổ tay mình để tẩu thoát.

Phản ứng này không thể nói là không nhanh, thế nhưng trong chốc lát, bóng đen chợt phát hiện hoàn cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi!

Tầm mắt dường như bị huyết sắc bao phủ, mặt đất đỏ sậm, vầng trăng đỏ tươi, hoa rơi như máu, đôi mắt màu đỏ thẫm...

Khi bên tai mơ hồ có tiếng sóng biển vỗ bờ, đồng tử của bóng đen đột nhiên co rút dữ dội, lúc này mới hoàn hồn, bản thân lại đã bị ngăn cách với bên ngoài, đây... là lĩnh vực!

Mặc dù phạm vi chỉ có ba trượng, nhưng đây thực sự chính là lĩnh vực!

Thế nhưng, sao có thể như vậy, trong tình báo rõ ràng nói nữ nhân này là quân trận tu sĩ, làm sao có thể đồng thời sở hữu sức mạnh lĩnh vực!

"Kỳ lạ... một vị cường giả Hoàng Cảnh trung kỳ, tại sao ngay cả đánh cũng không đánh, đã vội nghĩ đến chuyện bỏ chạy rồi..."

Giọng nói trêu tức vang lên, lúc này bóng đen đã mồ hôi lạnh đầm đìa.

Sự cường đại của Cơ Tuyết Lam đã vượt xa dự liệu của gã quá nhiều.

Uy lực của lĩnh vực không thể chống lại, không phải sức mạnh tương đồng thì không thể phá!

Dù cho lĩnh vực này nhỏ đến đáng thương, nhưng lĩnh vực chính là lĩnh vực, dù chỉ có ba trượng, đó cũng là trời ngăn đất cách!

"Để ta nghĩ xem... vội vã rời đi như vậy, là vì ngươi có thân phận rất đặc biệt...?"

"..."

"Để ta nghĩ tiếp nào... nhiệm vụ ngươi nhận được, chủ yếu là giám sát ta, nhưng nếu ta bị thương, trong phạm vi cho phép, sẽ đổi thành bắt sống... có đúng không?"

"..."

Người áo đen không trả lời, nhưng nhờ vào Dẫn Thiên Quyết và sự dao động nhỏ của khí huyết, nàng đã có được câu trả lời mình muốn.

"Ừm, ta hiểu rồi, xem ra Hoàng đế bệ hạ của chúng ta... quả nhiên có chút 'thèm' thân thể này của ta nhỉ!"

Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, thiếu nữ mặc kệ vẻ kinh ngạc của bóng đen, trực tiếp tung một chưởng!

Thứ mà kẻ này muốn che giấu, nàng đã biết, căn bản không cần giữ lại người sống!

"..."

Vẫn không lên tiếng, nhưng huyết sắc linh lực trong cơ thể bóng đen bắt đầu nghịch hành bạo động, lại dứt khoát lựa chọn tự bạo!

"Tiếc thay! Một thân khí huyết này của ngươi đã thuộc về ta, muốn làm gì, còn phải được ta đồng ý trước đã!"

Đột nhiên, thiếu nữ biến chưởng thành trảo, năm ngón tay hung hăng đâm vào huyết nhục nơi ngực đối phương, lại nắm chặt được trái tim gã.

Ngay sau đó, thân thể kẻ đó đột nhiên chấn động mạnh, việc tự bạo lại bị cưỡng ép chấm dứt.

Cùng lúc đó, người áo đen phản ứng cực nhanh, dường như truyền ra một tiếng cười lạnh như có như không, nhưng ngay sau đó chỉ vài hơi thở, lại biến thành tiếng rên rỉ sợ hãi.

"Phản ứng chiến đấu không tồi, đáng tiếc, ở trước mặt ta mà giở trò với khí huyết chi lực, chỉ là múa rìu qua mắt thợ!"

Nói xong, bóng đen kia lại nhanh chóng khô héo, trong vài hơi thở, liền hóa thành tro bay!

Hoàng Phủ Hiên vốn đứng ngay bên cạnh, tự nhiên cũng bị bao trùm trong lĩnh vực.

Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy lạnh từ đầu đến chân.

Hoàng Phủ Hiên không phải kẻ ngu dốt, khi thấy người áo đen xuất hiện, đã nghĩ thông suốt mọi chuyện trước đó.

Mà cái chết kinh hoàng của người áo đen càng khiến hắn sợ đến vỡ mật.

Thế nhưng, nữ ma đầu này tại sao lại muốn để mình xem những thứ này?

Hơi sững người, trong đầu nam nhân lóe lên linh quang, sự sợ hãi trong mắt lập tức tan đi quá nửa, ngay sau đó liền quỳ xuống đất, lớn tiếng hô to.

"Đại nhân tu vi cái thế! Thiên hạ vô song! Khuynh quốc khuynh thành! Diễm áp hoàn vũ! Hoàng Phủ Hiên ta có thể được đại nhân coi trọng, thực là tam sinh hữu hạnh, tất sẽ thề chết đi theo, gan não lót đất!"

Là một người thông minh, hắn rất rõ những gì mình thấy, đều là do vị trước mắt cố ý cho mình xem...

Đây là gõ đầu, cũng là phô diễn sức mạnh...

Nếu mình không đáng trọng dụng, hoặc là một quân cờ vô dụng, căn bản không cần làm vậy, với thủ đoạn lúc trước, có thể nói là tiện tay giết chết!

Vì vậy, vào giờ phút này, hắn hiểu người trước mắt cuối cùng cũng định thu nhận mình làm thuộc hạ thật sự!

Nhìn bộ dạng nịnh hót chó săn của Hoàng Phủ Hiên, thiếu nữ ghét bỏ nhíu nhíu mũi.

Thật khó tưởng tượng, gã đàn ông mặt mày xu nịnh, động một chút là quỳ xuống này, lại là một vị cường giả Hoàng Cảnh.

Cũng không biết một kẻ không có chút tôn nghiêm nào như vậy, rốt cuộc làm sao có thể niệm tưởng thông suốt, thậm chí bước vào Hoàng Cảnh...

Nhìn điệu bộ này của đối phương, thiếu nữ theo bản năng thấy chân hơi ngứa, bất giác liền một cước đá văng hắn xuống đất.

"Đa tạ đại nhân ban thưởng!"

"???"

Nhìn nam nhân dường như thời gian quay ngược, trở lại vị trí ban đầu duy trì nụ cười, thiếu nữ cả người không khỏi sững rờ, ngay sau đó là một trận ớn lạnh.

'Khoan đã, tên này có hiểu lầm gì về hai chữ 'ban thưởng' không vậy?'

Lắc đầu, nàng chung quy không phải người thích chỉ tay năm ngón với người khác, dù là thuộc hạ của mình...

Thôi, mặc kệ hắn vậy...

Sau đó, thiếu nữ lại rút cạn toàn bộ tinh huyết của lão già dùng đoản đao và Sí Huyễn Minh, trận chiến này cuối cùng cũng kết thúc.

Sự kiện tập kích doanh trại lần này, Tây Phong quân tổng cộng tổn thất hai ngàn bốn trăm bảy mươi hai người, mặc dù trong đó Tu La Huyết Vệ chỉ có tám người, nhưng vẫn khiến nàng cảm thấy có chút đau lòng.

Nhưng nhìn lại thu hoạch, tâm trạng của thiếu nữ lại tốt lên không ít.

Ví dụ như thanh Thánh binh đoản đao của lão già độc nhãn, nhẫn trữ vật của Sí Huyễn Minh, và cả con rối có sức mạnh cực lớn kia.

Dĩ nhiên, so với những ngoại vật đó, thứ khiến thiếu nữ vui mừng hơn cả, chính là huyết dịch của những cường giả này!

Tinh huyết của lão già độc nhãn và Sí Huyễn Minh thì không cần phải nói, cường giả Hoàng Cảnh, sinh mệnh chi lực dồi dào, trong máu ẩn chứa đạo ngân, đối với nàng có thể nói là vô thượng bảo dược.

Mà điều bất ngờ nhất, lại chính là người áo đen cuối cùng.

Khí huyết chi lực của người này tuy có chút hỗn tạp, nhưng xét về tổng lượng lại còn lớn hơn Sí Huyễn Minh gần bốn lần!

Ngay cả sau khi được nàng tinh luyện, cũng chỉ giảm đi một phần ba!

Mức độ này đã vượt ngoài lẽ thường, nhưng nghĩ đến phỏng đoán trong lòng, lại không khiến người ta quá ngạc nhiên...

Đến lúc này, thực ra nàng đã có đủ tư cách bước vào Hoàng Cảnh...

Trước đó luyện hóa một vạn đại quân của Cảnh Lam, lại rút đi nửa thân khí huyết của Hoàng Phủ Hiên, sau đó lại chém giết Hướng Nguyên Thanh.

Bây giờ cộng thêm Sí Huyễn Minh, lão già độc nhãn, và cả người áo đen kia!

Trải qua ngưng luyện, Vạn Linh Huyết thật ra đã đủ...

Thế nhưng, thứ nàng muốn không chỉ đơn thuần là bước vào cảnh giới đó.

Muốn đi xa hơn, thì phải làm đến cực hạn!

Lợi ích của việc dùng Không Niệm Chi Huyết đột phá Thánh Cảnh trước kia, nàng vẫn chưa quên...

Linh huyết thu thập được hiện tại, nếu tinh luyện đến cực hạn, lấy Hoàng Cảnh làm tiêu chuẩn, đại khái tương đương bảy phần...

Nói cách khác, còn cần ba 'Hoàng Phủ Tung' nữa hoặc là...

Trong đầu đột nhiên lóe lên một ý niệm, nhưng thiếu nữ cuối cùng vẫn lắc đầu.

'Người đó... thôi vậy, bây giờ vẫn chưa phải lúc...'

Nghĩ vậy, thiếu nữ nhìn về phía tây, nở một nụ cười đầy thâm ý.

...

Đã ba ngày trôi qua kể từ sự kiện tập kích doanh trại.

Vì doanh địa trước đó không chỉ trải qua trận chiến cấp bậc Hoàng Cảnh, cộng thêm đại trận bị công phá một lần, nên nơi đây đã là một đống hỗn độn.

May mà trung quân đại trướng của nàng không bị tổn hại gì, nên đối với sinh hoạt của nàng, ảnh hưởng không lớn.

Còn những binh lính kia?

Dù sao cũng đều là tu sĩ, đàn ông ngủ ngoài trời vài ngày cũng không sao...

Dĩ nhiên, đối với chuyện này thiếu nữ cũng không làm lơ, mà đã phái người vào thành thu mua vật tư tương ứng để tu sửa lại, không cần nàng phải bận tâm.

Vì vậy, trong lúc mọi người bận rộn, nàng với tư cách là quan chỉ huy cao nhất nơi đây ngược lại lại nhàn rỗi.

Và ngay lúc nàng đang buồn chán định nói chuyện với Đoàn Tử, Hoàng Phủ Hiên lại đột nhiên tìm đến.

"Hửm? Sao thế? Có vấn đề về tiền trợ cấp tử tuất à?"

Về những quân sĩ đã hy sinh, gia đình của họ tự nhiên phải được trợ cấp, thậm chí nàng còn tự bỏ tiền túi ra thêm một ít linh thạch.

Dĩ nhiên, đó đều là do Sí Huyễn Minh và những người đã khuất tài trợ.

"Bẩm báo đại nhân, việc trợ cấp không có vấn đề gì, những gia thuộc đó sau khi nhận được nhiều linh thạch hơn, ai nấy đều vô cùng biết ơn đại nhân!"

Nghe vậy, thiếu nữ nhíu mày, linh thạch có nhiều đến đâu, chung quy cũng không thể mua lại sinh mạng đã mất, đạo lý này ở đâu cũng vậy.

Tuy nàng làm vậy có ý đồ thu phục lòng người, nhưng cũng không hoàn toàn xuất phát từ mục đích công lợi.

Thở dài một hơi, nàng lại nhìn về phía Hoàng Phủ Hiên.

Tên này hôm nay lại không làm ra bộ mặt ghê tởm đó, lẽ nào đã đổi tính rồi sao?

Không lẽ bị người ta đoạt xá rồi chứ?

Trong đầu thầm chửi rủa đối phương, thần sắc trên mặt thiếu nữ vẫn như thường, thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của hắn, nàng cũng không thúc giục.

"Đại nhân! Ta... ta muốn tán công trùng tu!"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt thiếu nữ lập tức híp lại, vừa nằm trong dự liệu, cũng vừa ngoài dự liệu.

Nằm trong dự liệu, là vì Sát Huyết Bí Điển vô cùng mạnh mẽ, thân là tu sĩ rất khó từ chối.

Ngoài dự liệu, là vì người đưa ra quyết định này, tên là Hoàng Phủ Hiên!

Hoàng Phủ Hiên là một người khôn khéo, đây là ưu điểm, nhưng cũng là khuyết điểm của hắn.

Vì khôn khéo nên hắn rất sợ chết, vì vậy sẽ không bao giờ làm những chuyện quá khích...

Mà tán công trùng tu, đối với một vị cường giả Hoàng Cảnh là vô cùng nguy hiểm.

Dù sao đại đạo trong cơ thể đã sơ thành, nếu cưỡng ép tán đi, sức mạnh tu luyện lại sẽ không tương thích với đạo ngân còn sót lại trong cơ thể, rất dễ dẫn đến hậu quả đạo cơ vỡ nát.

"Nguyên nhân?"

Một người sợ chết, rất khó hạ quyết tâm như vậy.

Đặc biệt là hắn đã có chút thực lực, đủ để sống một cuộc sống an nhàn.

Vì vậy thiếu nữ rất nghi hoặc, muốn có một câu trả lời...

"Cảm giác bị người khác giẫm dưới bùn, không dễ chịu chút nào... Dựa vào may mắn để sống sót, có lẽ được một lần, hai lần, nhưng chung quy không thể dài lâu..."

Thực ra, hắn vẫn chưa nói hết suy nghĩ trong lòng.

Sau khi nhận thức của Hoàng Phủ Hiên về thiếu nữ bị làm mới nhiều lần.

Hắn đã biết, nếu mình chỉ có trình độ này, tương lai e rằng dù không bị vứt bỏ, cũng sẽ hoàn toàn bị đẩy ra rìa.

Nếu là như vậy, thì cuộc đời của mình có khác gì trước kia?

Đúng vậy, khi chủ động hoặc bị động lựa chọn thiếu nữ trước mắt, Hoàng Phủ Hiên đã trở nên khác xưa.

Hắn có thể khom lưng uốn gối đi làm một tên hề, nhưng đầu gối của hắn... lại muốn quỳ trên chúng sinh, chỉ để làm tên hề của kẻ mạnh nhất kia!

Nếu có thể nhìn xuống chúng sinh, làm nô bộc cho một người thì có sao?

Nghĩ đến đây, ánh sáng trong mắt hắn càng thêm kiên định và rực cháy.

Nhục nhã, không cam lòng, dã tâm...

Mọi chuyện trên đời đều có hai mặt, cảm xúc cũng vậy, cảm xúc tiêu cực có thể làm tổn thương bản thân, nhưng cũng có thể giúp người ta lột xác, phá kén thành bướm...

Đối với điều này, thiếu nữ rất hài lòng, nàng không cần người vô dụng, mà Hoàng Phủ Hiên bây giờ, có lẽ thực sự có thể dùng được!

"Được... ngươi cứ đi chuẩn bị, lúc tán công, ta sẽ ở bên cạnh hộ pháp, dù thất bại cũng có thể giữ lại cho ngươi một mạng..."

Nói xong, cũng không để ý đến ánh mắt cảm kích của đối phương, định phất tay đuổi người.

Mà đúng lúc này, lính truyền lệnh lại chạy đến bẩm báo, Cảnh Vương đến thăm!

"Quả nhiên đã đến, ba ngày sao... đến chậm hơn tưởng tượng một chút..."

Nhẹ giọng nói, đối với tất cả những điều này, thiếu nữ dường như đã sớm liệu được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!