Chương 27: Trong cuộc chiến
“Tí tách...”
Đó là tiếng giọt máu rơi trên nền đá bạch ngọc lạnh lẽo.
Lâm Lạc Hàn nhìn cánh tay bị xuyên thủng của mình, lông mày khẽ nhướng lên.
Nữ tử què chân trước mắt chỉ là một tu sĩ Kim Đan, vậy mà lại có thể làm mình bị thương.
Đúng vậy, tuy rằng đối với một cường giả Thánh cảnh, đây không tính là vết thương nghiêm trọng, nhưng hắn xác thực đã bị nữ tử thấp hơn mình một đại cảnh giới này làm bị thương!
Chuyện này sao có thể... ?
Tốc độ của Thánh cảnh, tuyệt đối không phải thứ Kim Đan có thể so sánh, huống chi đối phương gần như mỗi một bước đều nhanh hơn hắn một bước.
Nghĩ đến vô số xích sắt bắn ra từ chiếc xe lăn gỗ bốn bánh kia, hắn kìm nén nỗi nhục nhã trong lòng.
Chẳng lẽ chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, nữ này thế mà đã tính toán được phản ứng mình sẽ đưa ra sao...
Là dự đoán sao...
Quả nhiên, có thể đến Thí Kiếm Đại Hội, cho dù chỉ là Kim Đan, cũng không thể khinh thường...
“Là gọi Mặc Hội Anh sao... Ngươi rất khá, nếu bây giờ lui xuống, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống!”
Nam nhân nói như vậy, đây vừa là cảnh cáo, đồng thời cũng là sự công nhận đối với nữ tử trước mắt, nhưng đồng dạng, cũng đại biểu cho sự kiêu ngạo của hắn với tư cách là người đứng thứ sáu trên Thiên Kiêu Bảng!
Tu luyện đến nay, để đi đến bước này, hắn đã giết rất nhiều người, có huynh đệ tốt cùng nhau nhập môn, có sư huynh từng dạy dỗ mình, cũng có sư muội từng làm nũng với mình.
Dù sao Lạc Hồn Cốc chính là một tông môn như vậy, nếu muốn sống sót, liền phải khiêu chiến kẻ mạnh hơn, người thắng có được tất cả, kẻ thua chết!
Cũng chính vì thế, Lạc Hồn Cốc mới có thể sừng sững mấy ngàn năm trên mảnh đất tai ương U Minh Châu kia.
Nữ tử trước mắt rất ưu tú, đặc biệt là sự cố chấp quật cường trong đôi mắt kia, có chút giống với sư muội trong ký ức của hắn...
Chỉ có điều, Kim Đan chung quy không cách nào địch nổi Thánh cảnh, những cơ quan dây thép này cố nhiên xảo diệu, nhưng trước sự chênh lệch thực lực tuyệt đối, tất cả đều là vô dụng.
Cho dù đối phương làm hắn bị thương, nhưng đây đã là giới hạn...
Cô nương trước mắt làm rất tốt, nếu trưởng thành lên, có lẽ sẽ càng tốt hơn, nếu cứ thế chết đi, chung quy có chút đáng tiếc...
Mà mọi người quan chiến đều nghĩ như vậy.
Ngay cả đám người Tuyết Hồng Thường và Cốc Băng Lan, nhớ lại màn vừa rồi cũng không khỏi cảm thấy kinh diễm.
Loại tài năng gần như hoàn toàn liệu địch tiên cơ (đoán trước hành động của địch) kia, cho dù là các nàng cũng chưa từng sở hữu, là tài năng đặc biệt độc thuộc về Mặc Hội Anh.
Lấy cảnh giới Kim Đan có thể làm bị thương Thánh cảnh, chiến tích bực này đủ để kiêu ngạo, thậm chí một số đại nhân vật trên chủ đài cũng liên tục gật đầu.
Tần lão trước đó vẫn luôn ngủ gật cũng nhìn chằm chằm nữ tử trong sân, đã không còn bộ dáng lười biếng lúc trước.
“Nữ oa này thật lợi hại... Haiz, đáng tiếc... linh hồn tiên thiên hữu khuyết (bẩm sinh thiếu hụt), nếu không tương lai chưa chắc không thể trở thành một đại nhân vật khuấy động phong vân...”
Nghe vậy, thiếu nữ lần nữa rơi vào trầm tư, trong nguyên tác dường như có đề cập linh hồn Mặc Hội Anh bẩm sinh đã tàn khuyết.
Nhưng sau đó lại tình cờ nghe Mặc Hướng Tình nhắc tới, lúc đầu khi nữ tử rời khỏi Mặc gia đôi chân dường như là lành lặn...
Bất quá, nghi vấn này cũng chỉ lướt qua trong nháy mắt, dù sao ai cũng có bí mật không muốn để người khác biết.
Nhìn lại trong sân, Mặc Hội Anh chỉ thản nhiên lắc đầu, thế mà còn muốn tái chiến.
Thành thật mà nói, nàng đã chứng minh được bản thân với những người xung quanh, nhưng... thế này còn chưa đủ!
Nếu không thể địch lại đối thủ Thánh cảnh, mình có tư cách gì ở lại bên cạnh người đó!
Đúng vậy, nàng rất để ý, dù sao nếu không thể được người cần đến, như vậy sự tồn tại của mình liền không có ý nghĩa...
Phát giác được ánh mắt của nữ tử, ánh mắt Lâm Lạc Hàn dần dần trở nên lẫm liệt.
Người phụ nữ trước mắt, quả nhiên rất giống sư muội của mình, cũng quật cường và cố chấp như vậy...
Không, hoặc là nói, nàng rất giống với đệ tử Lạc Hồn Cốc...
Mà ngay trong khoảnh khắc tâm thần hắn hoảng hốt, trong lòng đột nhiên chuông cảnh báo vang lên dữ dội!
Vội vàng ngửa ra sau tránh thoát một cú đấm hung hãn, Lâm Lạc Hàn nhất thời có chút ngẩn ra.
Nhìn thấy nữ tử đối diện, vẫn ngồi trên xe lăn gỗ tịnh không cử động, hắn lúc này mới phát giác, vừa rồi công kích mình thế mà là một cỗ khôi lỗi!
Khôi lỗi thực lực có thể so với Thánh cảnh!
Hóa ra là thế, hóa ra nàng thật sự có lo lắng tranh phong với mình...
Cũng tốt...!
Không có thở dài, không có châm chọc, ánh mắt băng hàn kia của nam nhân tịnh không phải xuất phát từ bất kỳ tình cảm nào, chỉ là bởi vì hắn đã coi người trước mắt làm đối thủ một trận chiến!
Mà quy tắc của Lạc Hồn Cốc, nếu chiến... chính là tử đấu!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
