Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1394

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Cố Nhân Đến Từ Tử Ngọc Châu - Chương 20: Ting! Đồ ăn ngoài ngươi gọi đã đến!

Chương 20: Ting! Đồ ăn ngoài ngươi gọi đã đến!

Gió bắc gào thét, giữa đất trời một màu trắng bạc, một đạo quân đang hành quân thần tốc giữa trời tuyết.

Nhìn qua, đạo quân này có thể chia làm hai bộ phận.

Một bộ phận tương tự binh sĩ Tây Phong quân, quân số ước chừng tám chín ngàn người. Kẻ cầm đầu là Bình Nam tướng quân Hoàng Phủ Hiên của Cảnh Lam đế quốc, thân khoác kim giáp.

Mà bộ phận còn lại chỉ có khoảng nghìn người.

Tuy quân số ít hơn, nhưng nghìn binh sĩ này đều thân khoác hắc giáp, khí tức cường đại, quan sát khí tức của họ, lại toàn bộ là cảnh giới Kim Đan!

Kẻ cầm đầu đội Hắc Giáp quân này là một gã cự hán cưỡi trên một con chiến mã khổng lồ bọc giáp, thân khoác khải giáp toàn thân đen kịt, không thấy rõ dung mạo.

Bỗng nhiên, một bóng đen lóe qua, một binh sĩ Hắc Giáp quân mặc khinh trang chợt xuất hiện từ hư không, đến trước mặt gã cự hán.

Ngay sau đó, người này hướng về gã cự hán trong bộ khải giáp chắp tay một cái, rồi quỳ xuống nói:

"Tướng quân, chúng ta bại lộ rồi! Mấy tên thám tử bên phía Quỳnh Hải đều là Kim Đan cảnh, thân thủ không kém, bọn thuộc hạ không thể giữ chân chúng lại được, xin tướng quân trách phạt!"

"Vô phương, chúng biết thì đã sao? Quân đội của đám nhãi ranh Quỳnh Hải yếu như đàn bà, trước mặt trai tráng Cảnh Lam ta chẳng qua chỉ là gà đất chó sành, có thể trực tiếp nghiền nát!"

Gã cự hán ngồi trên chiến mã có giọng nói như chuông đồng, chấn động tám phương, ngữ khí tràn đầy tự tin.

"Nghe nói Bắc cảnh tướng quân hiện tại của Quỳnh Hải là một ả đàn bà, lại còn là cháu gái của lão già họ Cơ kia. Nghe bảo dung mạo cũng không tệ, lần này tiện tay bắt sống ả luôn..."

Nghe vậy, Hoàng Phủ Hiên mặc kim giáp đứng bên cạnh không lên tiếng, chỉ là trong mắt lóe lên một tia quái lạ.

Mà vị tướng quân hắc giáp kia rõ ràng đã bắt được sự thay đổi trong vẻ mặt của gã đàn ông, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ khinh miệt cười một tiếng.

"Sao? Tên phế vật bị người ta gọt thành nhân côn như ngươi, còn muốn nói gì nữa à?"

Nghe vậy, Hoàng Phủ Hiên mặc kim giáp nhíu mày, mặt lộ vẻ tức tối, nhưng ngữ khí lại khá bình tĩnh.

"Hướng Nguyên Thanh, lúc đó ta chỉ là nhất thời đại ý, mà vị Bắc cảnh tướng quân kia, thực lực cũng quả thật không tệ!"

"Hừ! Lời ngụy biện của kẻ yếu! Ha ha ha ha!"

Nhìn bộ dạng bẽ mặt của Hoàng Phủ Hiên, gã cự hán tên Hướng Nguyên Thanh cất tiếng cười ngạo mạn, nhưng hắn lại không chú ý tới ánh mắt tựa như muốn chém chết người nơi đáy mắt đối phương.

...

Mặt đất rung chuyển bởi những bước chân đều tăm tắp.

Tây Phong quân tuy thỉnh thoảng có chút ma sát với Cảnh Lam đế quốc, nhưng có lẽ vì đối phương chưa bao giờ để Quỳnh Hải vào mắt, nên chuyện đột kích thẳng vào doanh trại như thế này thực ra không thường thấy.

Vì vậy, đối với tình huống này, rất nhiều binh sĩ của Tây Phong quân đều tỏ ra có chút hoảng loạn...

'Hửm? Đến rồi sao...'

Cảm nhận được luồng huyết khí mênh mông đang dần áp sát, hơi thở của thiếu nữ bất giác dồn dập thêm vài phần.

Giờ khắc này, nàng cảm thấy linh hồn mình đang sôi sục, mỗi một tế bào trong cơ thể đều tỏa ra sự khát khao đối với máu tươi!

Đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi!

"Chủ thượng, người của Huyết Ấn đã rút lui toàn bộ, trận chiến này chúng ta có cần..."

Hồng Linh Linh cảm nhận được điều gì đó, đi đến bên tai nàng thì thầm, mà thiếu nữ thì chỉ mỉm cười lắc đầu.

"Không vội, lần này thực lực của đối phương có vẻ không tệ, nhưng con người luôn phải giữ lại át chủ bài, lần này cứ để Tu La Huyết Vệ luyện tay một chút."

Nhận được câu trả lời của thiếu nữ, Hồng Linh Linh rõ ràng có chút thất vọng, nhưng cũng không nói thêm gì, dù sao thì việc thể hiện thành quả cũng không vội nhất thời.

Mà lúc này, vị Cảnh Vương phi Mộ Chỉ Tình lúc trước đã hoảng hồn, trên mặt tràn ngập sợ hãi.

"Gay, gay go rồi! Người của Cảnh Lam đế quốc đánh tới rồi! Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!"

Khi người của Huyết Ấn truyền tin về động thái của quân Cảnh Lam cho đại doanh Tây Phong, pháp trận phòng hộ của quân doanh đã được khởi động.

Nhưng dù vậy, sự rung chuyển do quân đội đối phương hành quân gây ra, họ vẫn có thể cảm nhận được.

Mộ Chỉ Tình tuy thân là Vương phi, nhưng tu vi chung quy yếu kém, trong lòng sinh ra sợ hãi cũng là chuyện bình thường.

So với nàng, Mộ Quân Lăng khoác áo choàng lớn màu đen, mặc dù sắc mặt có chút khó coi, nhưng vẫn xem như trấn tĩnh.

"Cơ tướng quân, không biết thực lực địch quân ra sao... Trận này phe ta nên ứng đối thế nào?"

Lần này, cách xưng hô của Mộ Quân Lăng đã trang trọng hơn nhiều, hiện đang trong vòng chiến sự, tự nhiên không thể tùy tiện như lúc riêng tư.

Thấy đối phương như vậy, thiếu nữ thầm gật đầu.

Dù sao cũng là người từng trải qua sinh tử, so với đóa hoa trong nhà kính kia chung quy vẫn mạnh hơn nhiều.

"Từ cảm ứng của đại trận mà xem, địch quân hẳn là có hai vị tướng lĩnh Hoàng cảnh, quy mô quân đội khoảng vạn người."

Giọng điệu của thiếu nữ rất bình thản, không nhẹ nhõm mà cũng chẳng căng thẳng, nhưng chính câu nói này, khi vị Vương phi kia nghe được, cả người lại run lên bần bật.

"Sao có thể, sao có thể... Tại sao Cảnh Lam đế quốc lại tung ra hai vị cường giả cấp bậc Đại tướng để tấn công cái biên cảnh Quỳnh Hải cỏn con này..."

Vương phi lẩm bẩm, đồng tử không ngừng biến đổi, rõ ràng đang ở trong trạng thái cực kỳ kinh hãi.

Sự hung tàn của Cảnh Lam đế quốc, ai ai cũng biết, thân là nữ tử mà rơi vào tay đối phương, hậu quả càng khó mà tưởng tượng.

Thêm vào đó, thân là Vương phi sống trong nhung lụa đã lâu, khiến nàng xa rời chém giết, đến nước này mà chưa khóc đã là rất hiếm có.

"Ồn ào! Trước trận trong quân, đâu có chỗ cho một kẻ phận đàn bà như ngươi xen mồm vào, còn không mau lui xuống!"

Thấy Vương phi của mình thảm hại như vậy, Mộ Quân Lăng lập tức nhíu mày quát lớn, nhưng sau đó lại kéo Mộ Chỉ Tình ra sau lưng mình.

Đối với hành động này của Mộ Quân Lăng, thiếu nữ ngược lại có chút hài lòng.

'Biết theo bản năng bảo vệ nữ nhân của mình, tên đệ đệ tiện nghi này cũng không đến nỗi hư hỏng.'

"Vậy quân ta nên cố thủ chờ viện binh, hay là lựa chọn lui quân tạm tránh mũi nhọn..."

Do dự một chút, Mộ Quân Lăng vẫn nói ra suy nghĩ của mình.

Chưa giao phong đã ám chỉ lui quân...

Thực ra, những lời này, với lập trường của hắn là không nên nói ra.

Nhưng hai vị Hoàng cảnh là khái niệm gì?

Đế cảnh không xuất, Hoàng cảnh chính là đỉnh cao của Cửu Châu!

Mỗi một cường giả Hoàng cảnh, đặt ở toàn bộ Tiên Vũ Giới, đều được xem là một phương hào cường.

Mà quân trận tu sĩ sở hữu quân đội, lại còn mạnh hơn Hoàng cảnh bình thường một bậc...

Thiếu nữ quả thực rất mạnh, vô cùng mạnh, tuy bên ngoài đều đồn Cơ Tuyết Lam là cường giả Hoàng cảnh, nhưng hắn biết rất rõ, cảnh giới thật sự của nàng chỉ có Thánh cảnh!

Thực lực này có thể chống lại một vị Hoàng cảnh đã là kỳ tích, nhưng muốn lấy một địch hai không nghi ngờ gì là chuyện hoang đường!

Cho nên, Mộ Quân Lăng muốn ngăn cản!

Dù cho mất đi lãnh thổ cuối cùng bị truy cứu trách nhiệm, cũng còn hơn là bỏ mạng ở đây, thậm chí gặp phải chuyện còn tàn khốc hơn...

Thiếu nữ thấy đối phương lo lắng như vậy, lại hơi sững người, rồi khóe miệng từ từ cong lên.

"Xem ra tên đệ đệ thối nhà ngươi, đối với tỷ tỷ ta thật là không có chút lòng tin nào nhỉ~"

Nói rồi, nàng nhón chân lên, xoa xoa đầu đối phương, gương mặt xinh đẹp tràn đầy tự tin bay bổng.

"Ngoan! Cứ ở đây mà xem cho kỹ, đến chứng kiến sự ra đời của huyền thoại~"

Nói đoạn, thiếu nữ bay vút lên trời, linh lực quanh thân sôi trào, ngay sau đó lấy nàng làm trung tâm, những trận văn màu đen phức tạp không ngừng lan rộng!

"Tu La Huyết Vệ! Nhập trận!"

Ngay sau đó, cùng với tiếng quát lanh lảnh chứa đầy linh lực của nàng, vô số tu sĩ bay vào quân trận, những người này không ai không tỏa ra khí tức cường đại!

"Tuân lệnh chủ nhân!"

Nghìn tên binh sĩ tu hành Sát Huyết Bí Điển nhập trận, thiếu nữ lập tức cảm thấy sức mạnh bản thân tăng vọt đến một độ cao chưa từng có.

Khí huyết linh lực đều kết nối với trận đồ, lúc này những tu sĩ kia giống như một phần của chính nàng, toàn bộ quân trận như cánh tay sai khiến ngón tay!

'Hóa ra, đây chính là sức mạnh thật sự của Quân Ấn Trận Đạo sao...'

Trước đây, quân trận của nàng phần lớn chỉ là dựa vào một vài đặc tính của trận văn, bị nàng trực tiếp dùng làm bom.

Mà bây giờ, cảm giác như kinh mạch tương liên, hợp thành một thể này, mới là cách sử dụng chân chính của quân trận.

"Toàn thể tướng sĩ Tây Phong quân nghe lệnh! Toàn lực duy trì đại trận phòng ngự! Tu La Huyết Vệ theo bản tướng xuất chiến!"

"Rõ!"

Phía Tây Phong quân đã có Hồng Linh Linh và Mặc Hội Anh, nàng đã không còn nỗi lo hậu phương.

Tiếp theo, chính là lúc nghiệm thu thành quả.

...

"Hửm? Cái thứ quỷ quái gì vậy..."

Nhìn trận văn màu đen đang từ từ dâng lên từ doanh địa Tây Phong quân, Hướng Nguyên Thanh cả người có chút ngây ngẩn.

Loại quân trận trận đồ quái dị thế này, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Thông thường mà nói, mỗi tu sĩ chỉ có thể khắc ấn một trận đồ duy nhất không thể thay đổi, uy lực và tác dụng của nó lớn nhỏ ra sao, hoàn toàn phụ thuộc vào trận đồ.

Trừ khi dùng thủ đoạn đặc biệt che giấu, nếu không chỉ cần quan sát màu sắc của linh lực phù văn và đường nét trận văn, là có thể phán đoán ra thuộc tính và thiên hướng của quân trận.

Mà trận đồ màu đen trước mắt này, không chỉ màu sắc kỳ quái, ngay cả phù văn bên trong cũng không ngừng biến đổi, vặn vẹo.

Thậm chí, cái trận đồ quái dị kia nhìn lâu còn khiến người ta có cảm giác chóng mặt, buồn nôn khó chịu!

Hắn tự hỏi mình đã hành quân nhiều năm, tình huống này vẫn là lần đầu gặp phải!

Thấy cảnh này, Hướng Nguyên Thanh lập tức trở nên thận trọng hơn nhiều, vội vàng nhìn sang Hoàng Phủ Hiên.

"Cái thứ quỷ quái này lai lịch ra sao? Ngươi đã từng thấy qua chưa?"

Hoàng Phủ Hiên nhìn thấy trận đồ quái dị kia cũng sững sờ, ngay sau đó là một sự kinh hãi từ bản năng.

Quân trận của thiếu nữ lần trước hắn thật sự chưa từng thấy, dù sao chỉ một lần chạm mặt, hắn còn chưa kịp triển khai hoàn toàn quân trận đã bị đối phương giết sạch...

Đương nhiên, chuyện này hắn sẽ không nói cho người khác, cho nên đối với câu hỏi của Hướng Nguyên Thanh, Hoàng Phủ Hiên chỉ qua loa cho có lệ.

"Tất nhiên là từng thấy, nếu bản tướng đoán không sai, Cơ Tuyết Lam nữ nhân này tám chín phần là xuất thân ma đạo, hơn nữa công pháp không hề yếu..."

Hướng Nguyên Thanh đã sớm xem qua họa tượng của Cơ Tuyết Lam, tự nhiên cũng đã thấy đôi mắt màu đỏ tươi kia.

Con người ở Cửu Châu, đồng sắc thường là màu đen và nâu, loại con ngươi màu hồng nhạt như của Quỳnh Hải đế quốc lại càng là độc nhất Cửu Châu.

Mà con ngươi màu đỏ, bình thường sẽ không tồn tại, khả năng lớn nhất là do tu luyện một số công pháp ma đạo hoặc tà đạo cực kỳ bá đạo gây nên.

Cho nên, những điều Hoàng Phủ Hiên nói, về cơ bản đều đã viết hết lên mặt thiếu nữ kia, nói hay không nói căn bản chẳng khác gì nhau!

Nghe đối phương đưa ra một câu trả lời vô dụng như vậy, Hướng Nguyên Thanh cũng chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Hoàng Phủ Hiên, bất đắc dĩ chỉ đành lựa chọn trực tiếp khởi động quân trận chiến đấu!

"Hừ, người của ngươi cho ta bốn ngàn, sau đó Bình Nam quân các ngươi đi đánh đại trận phòng ngự của quân doanh kia, còn con nhóc đó giao cho ta!"

"Hắc Giáp quân, toàn thể nhập trận! Hắc Giáp Vệ của Cảnh Lam đế quốc, Hắc Giáp Thần Tướng Hướng Nguyên Thanh, xuất chiến!"

Nghe những lời vô cùng kiêu ngạo của Hướng Nguyên Thanh, Hoàng Phủ Hiên trên mặt không có nhiều biểu cảm, chỉ gật gật đầu, nhưng đáy mắt lại là một mảnh lạnh như băng.

"Bình Nam quân! Toàn quân nhập trận!"

...

Nhìn xa xa đội Hắc Giáp quân kia, cảm nhận khí huyết chi lực bàng bạc vô cùng đó, khóe miệng thiếu nữ bất giác nhếch lên.

Đây, chính là bước đầu tiên trên con đường cường giả của mình

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!