Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

402 1621

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

54 288

Make Heroine ga Oosugiru!

(Đang ra)

Make Heroine ga Oosugiru!

Takibi Amamori

Nhân vật tự nhận mình là "nhân vật nền" Kazuhiko Nukumizu tình cờ chứng kiến Anna Yanami, một cô gái nổi tiếng trong lớp, bị bạn thời thơ ấu từ chối. Anh liền gán cho cô danh hiệu "nữ chính thua cuộc"

55 2522

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

(Hoàn thành)

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

Soitiro Watase

Liệu tổ đội chắp vá đầy dị hợm này có thể làm nên điều mà chưa một ai khác từng làm được?

28 144

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

12 9

Kiếm của kẻ yếu - Chương 19: Kiếm của kẻ yếu

Chương 19: Kiếm của kẻ yếu

Người đời đều biết, Thất Tuyệt Tru Ma Phù uy lực cường hoành, nhưng rất ít thấy đệ tử Thất Kiếm Sơn sử dụng.

Bởi vì loại bùa này là do kiếm tu tu vi cao thâm, dùng kiếm khí kiếm ý của bản thân rót vào mà thành, bản chất là một loại bùa chú lưu trữ!

Vạn vật trên đời đều có lý lẽ riêng, sử dụng sức mạnh vượt quá cảnh giới bản thân tự nhiên sẽ phải trả giá tương xứng.

Đương nhiên, cũng có loại như trận pháp tự bạo sát trận của thiếu nữ trước đó, cưỡng ép người khác trả giá thay mình, nhưng chung quy vẫn là số ít.

Thẩm Phong bại rồi, nhưng cũng thắng rồi. Lần này, hắn đã có sự trưởng thành về tâm niệm, nhưng cũng tự đẩy mình vào tuyệt cảnh.

Nước mưa lạnh lẽo tạt vào mặt thiếu niên, nhưng hắn thậm chí ngay cả sức lực duy trì sự tỉnh táo cũng không còn nữa..

Hắn biết mình đang gặp nguy hiểm, nhưng thực sự khó lòng chống đỡ, miễn cưỡng cầm cự được vài nhịp thở, ý thức cuối cùng hoàn toàn chìm vào bóng tối...

...

Kiếm quang màu trắng làm bốc hơi nước mưa, khiến trong màn mưa xuất hiện một vùng khô ráo quỷ dị.

Đòn này so với vụ nổ do thiếu nữ gây ra trước đó thì thanh thế nhỏ hơn không ít, nhưng thực chất uy lực lại càng thêm cô đọng...

Kiếm quang tan đi, khuôn mặt vốn đã dữ tợn của Tùy Hoa Văn bên cạnh, ngũ quan chỉ còn lại đường nét càng trở nên vặn vẹo hơn.

"Thứ đáng chết!"

"Ta muốn băm vằm ngươi ra vạn đoạn!"

Câu trước là do Tùy Hoa Văn hét lên, câu sau lại là do Tùy Hoa Võ - kẻ vừa hứng trọn kiếm quang đáng sợ kia nói ra.

Rõ ràng là hai người nói, nhưng sự tiếp nối lại rất trôi chảy, trôi chảy đến mức khiến người ta cảm thấy quỷ dị...

Nước mưa bị bốc hơi, khói trắng tan đi, lộ ra cái đầu của tên gầy...

Mà cái đầu đó, từ thiên linh cái đến chóp mũi, đã bị chém mở một vết thương khổng lồ xuyên thấu từ trước ra sau!

Đòn đó của Thẩm Phong bị lệch?

Có lẽ vậy, nhưng cũng có thể nói là trúng hoàn toàn, bởi vì đã đánh xuyên đầu đối phương!

Tuy nhiên, dù là vậy, cái đầu bị nứt ra một nửa kia lúc này vẫn đang giận tím mặt, gào thét đòi giết chết kẻ đã làm mình trọng thương...

Cảnh tượng này... quái đản và kinh dị!

Trong mắt Tôn Thừa Diệp và Mạc Vấn lúc này tràn đầy kinh hãi và tuyệt vọng...

Đánh đến mức này, hai kẻ kia rõ ràng đã sớm rách nát tả tơi, theo lý mà nói dù không chết thì cũng phải trọng thương...

Vậy mà, bọn chúng vẫn còn sống, sống với tư thế bất thường như vậy...

Kẻ địch giết không chết, lại còn là hai tên, sao có thể không khiến người ta tuyệt vọng?

... Chẳng lẽ bọn chúng thực sự là tồn tại vô địch?

Nhưng đúng lúc này, tên thị vệ tên Ất Cửu đột nhiên để lộ một sơ hở cực lớn, vậy mà bị phi thoi của Mạc Vấn xuyên qua ngực, ngã xuống không dậy nổi!

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, dù sao cũng chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong, Tôn Thừa Diệp dù sao cũng có thực lực Kim Đan, cộng thêm sự hỗ trợ từ phi thoi của Mạc Vấn, có chiến tích này cũng không lạ...

Tuy nhiên nguy cơ lớn nhất vẫn chưa được giải trừ, thứ thực sự phủ bóng đen tử vong lên họ chính là anh em Tùy gia như ma quỷ kia!

Ánh mắt bọn chúng đồng loạt nhìn về phía Tôn Thừa Diệp đang chắn trước mặt Thẩm Phong và Mạc Vấn, mang theo vẻ dữ tợn và tàn nhẫn!

"... Tôn Phế!... Loại phế vật như ngươi mà cũng dám đứng trước mặt ta! Rất tốt... hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sự khác biệt một trời một vực thực sự!"

Hai anh em đó đồng thời mở miệng, giọng nói lại hoàn toàn trùng khớp, cộng thêm khuôn mặt đáng sợ kia, khủng bố đến cực điểm...

Nhìn bóng dáng như thần như ma đang áp sát về phía mình.

Bản năng đang thúc giục hắn 'chạy mau', bởi vì đó đã không thể coi là người nữa, chỉ là một thứ gì đó có hình dáng giống con người mà thôi.

Cơ thể đang run rẩy, bản năng hình thành do bị bắt nạt nhiều năm đang quỳ xuống cầu xin hắn mau chạy trốn, nhưng dù vậy, Tôn Thừa Diệp vẫn đứng nguyên tại chỗ, không chịu lùi bước dù chỉ một bước!

Lần này, ta... không muốn lùi nữa...

...

Tiếng nắm đấm nện vào da thịt xuyên qua màn mưa, vang vọng một góc dưới chân tường thành.

Máu tươi làm nhòe đi tầm nhìn, hắn liên tục bị đánh ngã, rồi lại lần lượt bò dậy...

Anh em Tùy gia dường như cảm thấy bị sỉ nhục vì Tôn Thừa Diệp dám đứng trước mặt mình.

Rõ ràng đã sớm có khả năng giết chết hắn, nhưng dường như lại không vội, mà muốn dùng tiếng kêu thảm thiết trước khi chết của hắn để mua vui cho bản thân.

Sức mạnh có được bằng thủ đoạn đặc biệt chung quy quá hư phù (không vững chắc), sự cải tạo tàn khốc cũng khiến cơ thể hắn yếu ớt hơn nhiều so với cường giả Kim Đan bình thường.

Da thịt lại rỉ máu, mỗi lần bị trọng quyền đánh trúng, máu tươi đều bắn tung tóe khắp nơi...

... Ta còn đang kiên trì vì cái gì?

Là vì cậu bé và Thẩm công tử bên cạnh...?

Chắc là không phải, dù sao mới quen biết vài ngày thôi, ta cũng đâu phải thánh nhân...

Cơn mưa này giống như tấm màn đen, cuộc đời ta có lẽ sắp đến hồi kết thúc...

Nhưng... thì đã sao?

Ngay lúc này, ta rốt cuộc cũng đã đứng ở đây!

Đối mặt với hai tên đao phủ đã hủy hoại cuộc đời mình!

Cuộc đời như vậy, trong mắt người khác, có lẽ chỉ là một trò cười...

Nhưng khoảnh khắc này, ta cuối cùng cũng có sức mạnh để phản kháng, dù chỉ có thể tung ra một cú đấm... dù cái giá phải trả là cái chết!

Xin lỗi ông nội... Thừa Diệp bất hiếu, đến chết cũng không thể để lại một mụn con cái, hương hỏa Tôn gia e rằng...

Đây là lần tùy hứng cuối cùng của cháu...

Hãy để cháu đến thế giới bên kia, rồi tạ tội với ông!

...

Nằm rạp trên mặt đất, nước mưa đánh vào lưng hắn, nhuộm đỏ mặt đất...

Sống vô nghĩa, chết vô nghĩa, cứ như vậy đi...

Đáng tiếc đến cuối cùng, vẫn chẳng làm nên trò trống gì...

"Tôn Phế... ngươi cầu xin ta đi, giống như trước kia, giống như con chó cầu xin ta đi, chỉ cần như vậy... ta sẽ cho ngươi tiếp tục sống..."

Ác quỷ đang cười gằn, bàn tay đưa ra không phải là hy vọng, mà là lối vào một địa ngục khác.

"... Ta..."

Giọng Tôn Thừa Diệp rất yếu ớt, hơi thở nông đến mức gần như không thấy.

Nếu không phải nhìn thấy lưng hắn còn phập phồng, có lẽ người ta sẽ tưởng hắn đã chết rồi...

"... Ồ? Ngươi nói cái gì?"

"Ta... đ** mẹ ngươi... Ha ha ha ha..."

Sống lay lắt qua ngày, không thể gọi là sống, hắn luôn hiểu điều đó, có lẽ hắn chỉ đang chờ đợi một cơ hội như thế này...

Thôi, cứ như vậy đi, kiếp này... thật sự quá mệt mỏi rồi...

Hóa ra, nói tục là cảm giác như thế này sao, thực ra... cũng khá đấy chứ...

Không nhìn thấy biểu cảm mình mong muốn trên mặt người đàn ông, Tùy Hoa Văn trầm xuống.

Hắn rất ghét người khác trái ý mình...

Tất cả mọi thứ ở thành Diệp này, đều nên tồn tại để làm hắn vui lòng!

Thứ không thể làm hắn vui, là thứ có vấn đề...

Cho nên... món đồ chơi trước mắt, đã không còn cần thiết phải tồn tại nữa!

"Thôi, chơi chán rồi..."

Nói rồi, cái bóng người gầy gò khô khốc kia giơ chân lên.

Mặc dù người đó đã trông như than cốc, nhưng Tôn Thừa Diệp biết rất rõ, cú giẫm này xuống, mình chắc chắn sẽ chết...

Đáng tiếc cơ thể hắn đã không còn chút sức lực nào, ý thức cũng đã rơi vào hỗn độn...

Mình... đã cố hết sức rồi... cứ thế đi...

Trong cơn mê man, dường như nhìn thấy người nhà đang mỉm cười, cùng cái sân nhỏ đầy ắp kỷ niệm, và cả người con gái đang mỉm cười đó...

'Thừa Diệp, xin lỗi... muội phải đến Tùy gia rồi...'

"!!!"

Ký ức đau đớn đó, giống như kim châm đâm vào đại não, khiến hắn tỉnh táo ngay lập tức!

Đó là nỗi đau còn khó chịu đựng hơn cả cải tạo cơ thể, hơn cả bị người ta đánh đập, hơn cả chịu đủ mọi nhục nhã!

"Đồ khốn nạn! Ta! Muốn! Ngươi! Chết!"

Hắn mở bừng mắt, tất cả huyệt khiếu quanh thân hoàn toàn xung khai (mở tung), linh lực cuồng bạo khiến cơ thể phun ra vài cột máu, nhưng đồng thời sức mạnh của hắn cũng trở nên mạnh mẽ chưa từng có!

Một quyền đấm lui bàn chân đang giẫm xuống đầu mình, thuận thế lật người dậy, khóe mắt nhìn thấy thanh kiếm của Thẩm công tử bên cạnh, linh lực khổng lồ trực tiếp hút nó vào tay.

Tôn Thừa Diệp rơi vào một trạng thái kỳ diệu, hắn nhớ lại Liên Thần Kiếm Pháp mà Thẩm Phong dạy, thi triển ra một cách tự nhiên, như thể đã thuộc lòng nhiều năm!

Biến cố bất ngờ khiến anh em Tùy gia trở tay không kịp.

Trong chốc lát, kiếm quang tràn ngập, người đàn ông như biến thành người khác, vậy mà lấy một địch hai không hề rơi vào thế hạ phong.

Nhịp thở thứ nhất (Đệ nhất tức), kiếm khí tung hoành, thành công đẩy lùi anh em Tùy gia.

Không đúng, bộ kiếm pháp này không nên như vậy...

Nhịp thở thứ hai, vứt bỏ các chiêu thức nối tiếp của Thẩm Phong, dùng tàn chiêu tùy tâm phát ra, hóa thành đầy trời kiếm ảnh, tập kích vào các huyệt hiểm yếu quanh thân kẻ địch đối diện.

Được! Đẩy lùi bọn chúng rồi, có thể áp chế được!

Nhịp thở thứ ba, Tôn Thừa Diệp bay người lên, kiếm ảnh tạo thành thác nước, dần dần thu lại ngưng thực, dùng mưa kiếm cường hoành đè ép anh em Tùy gia xuống mặt đất!

Ta có thể làm được! Ta có thể giết chết bọn chúng!

Cơ thể đang đau nhức, máu thịt đang gào thét.

Hắn hiểu... mình tiếp tục thế này sẽ chết, cô gái kia đã nói, điều này sẽ khiến hắn chết sớm, nhưng mà, không sao cả...

Nhịp thở thứ tư, kiếm ảnh từ từ phác họa ra pháp tướng hoa sen khổng lồ, kiếm thế sắp thành!

Đòn này, đã có uy thế của một đòn liều mạng của cường giả Kim Đan chân chính!

Nhưng đúng lúc này dị biến nảy sinh, hư ảnh hoa sen đột nhiên tan biến, như băng tan ngói vỡ, không phải do kẻ địch làm, mà là giới hạn của hắn đã đến...

Sức mạnh đã bắt đầu mất kiểm soát, không thể dùng được nữa, trên người không ngừng nứt toác, người đàn ông ngây người nhìn cảnh này, vẻ mặt có chút tiêu điều.

"Tại sao, tại sao chỉ chưa đến bốn nhịp thở..."

Mình sắp chết, vạn sự giai hưu (mọi chuyện đều kết thúc)...

Không biết có phải do sắp chết hay không, hắn dường như nghe thấy tiên âm trong truyền thuyết...

"Haizz, đã bảo rồi, muốn sống lâu một chút thì đừng dùng cái đó... Tuy nhiên, ngươi làm rất tốt... bộ kiếm pháp đó rất lợi hại..."

Giọng nói êm tai truyền đến từ phía sau, một bàn tay ấm áp đặt lên vai hắn, tất cả huyệt khiếu đang mở bị cưỡng ép đóng lại.

Hóa ra tất cả không phải ảo mộng, mà là sự thật!

Giọng nói đó bọn họ rất quen thuộc, bởi vì nó thuộc về một thiếu nữ đặc biệt sở hữu đôi mắt đỏ!

Bóng người đó bước ra từ sau lưng hắn, mang theo một làn hương thơm.

Tôn Thừa Diệp có chút mờ mịt, không biết cô đến sau lưng mình từ lúc nào, càng không biết, cô thay một bộ y phục màu đỏ từ bao giờ...

"Lần này là ta tính sai... Tuy nhiên bí mật của bọn chúng, ta đã nhìn ra manh mối rồi... Tiếp theo, cứ giao cho ta!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!