Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

402 1619

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

54 288

Make Heroine ga Oosugiru!

(Đang ra)

Make Heroine ga Oosugiru!

Takibi Amamori

Nhân vật tự nhận mình là "nhân vật nền" Kazuhiko Nukumizu tình cờ chứng kiến Anna Yanami, một cô gái nổi tiếng trong lớp, bị bạn thời thơ ấu từ chối. Anh liền gán cho cô danh hiệu "nữ chính thua cuộc"

55 2522

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

(Hoàn thành)

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

Soitiro Watase

Liệu tổ đội chắp vá đầy dị hợm này có thể làm nên điều mà chưa một ai khác từng làm được?

28 144

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

12 9

Thiên Sơn Hành - Chương 15: Ôn Nghiên

Chương 15: Ôn Nghiên

Xuyên qua rất nhiều điểm trắc nghiệm, lão giả họ Tần mang theo hồng váy thiếu nữ tiến vào từ sơn môn Thiên Sơn Viện.

Mặc Hội Anh tự nhiên cũng đi theo, từ khi nàng lấy ra nhân hình khôi lỗi, tất cả mọi chuyện hiện tại đã được định đoạt.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước đó đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến cho bản thân nàng nhất thời khó mà phản ứng kịp.

Xuyên việt đến nay, ngoại trừ một số đại sự cơ duyên trong nguyên tác, rất nhiều chi tiết đã sớm mơ hồ.

Trước đó nhìn thấy Mặc Hội Anh ở đây, nàng liền cảm thấy dường như đã quên mất điều gì.

Hiện tại nghĩ lại, việc nữ tử gặp gỡ nam chính Lăng Thiên Vũ trong nguyên tác, đáng lẽ phải là tại buổi trắc nghiệm của Thiên Sơn Viện này, nhưng hiện tại lại...

Thiếu nữ nhìn về phía Mặc Hội Anh ở phía sau mình, cảm thấy có chút đau đầu.

Nữ tử này tuy rằng hiện tại nhìn qua nhu nhu nhược nhược, nhưng cũng không phải là bình hoa di động.

Trong nguyên tác, nàng từng mấy lần cứu nam chính trong cơn nguy khốn, cuối cùng mới cùng đối phương đến với nhau.

Hiện giờ bị mình làm loạn, thật không biết Lăng Thiên Vũ có vì vậy mà chết yểu giữa đường hay không...

Đối với việc nam chính sống hay chết nàng đương nhiên không để ý, nhưng đối phương dù sao cũng là người dưới cơ duyên xảo hợp đã giải quyết mấy lần đại nguy cơ.

Nếu tên kia thật sự chết giữa đường, chuyện gì sẽ xảy ra sau đó thật khó mà dự liệu...

Cảm giác được ánh mắt của nàng, tố y nữ tử đáp lại bằng một ánh mắt cảm kích.

“......”

Thôi kệ, dù sao cũng đã không biết từ đâu lòi ra một Tử Nguyệt Linh, quỹ đạo kịch bản gì đó đã sớm bị lệch hướng, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.

Tương lai quả nhiên vẫn nên nắm giữ trong tay mình mới tốt, gửi gắm hy vọng vào người khác, chung quy là đạo của kẻ yếu...

Trong lúc suy tư, mấy người đã đi qua con đường núi quanh co, chính thức bước vào trong Thiên Sơn Viện.

“Tần tiền bối, đây chính là Vấn Tâm Lộ sao...?”

Thiếu nữ từ chỗ sơn môn nhìn xuống phía dưới, một con đường bạch ngọc thạch gần vạn bậc thang chạy thẳng xuống Thiên Sơn Thành bên dưới.

“Không sai, đây là do Viện trưởng đời trước làm ra, chỉ cần bước lên liền sẽ phóng đại tâm ma.”

Lão giả gật đầu, lộ ra một tia cổ quái.

“Có một thời gian từng dùng nó để trắc nghiệm tâm tính tân đệ tử, bất quá cái này chung quy có chút nguy hiểm. Ngươi cũng nên biết, con cháu của một số thế gia thỉnh thoảng cũng sẽ tới đây tu tập, huống hồ cho dù là đệ tử ưu tú nhất, cũng khó lòng trụ vững qua trăm bậc, cuối cùng còn phải cho người khiêng lên núi, lâu dần tự nhiên cũng không dùng nữa...”

Nói rồi lão chỉ về phía mấy đạo thân ảnh phía xa trên bậc thang.

“Hiện tại thỉnh thoảng sẽ có đệ tử dùng nó để tôi luyện tâm tính, khiêu chiến tâm ma, bất quá Vấn Tâm Lộ này, chủ yếu vẫn là dùng làm một đạo bình chướng phòng ngự của Thiên Sơn Viện...”

Nghe vậy, thiếu nữ nhớ tới đường núi quanh co mình đi qua lúc trước, trong lòng hiểu rõ.

Đi theo lão nhân hướng về phía sâu trong Thiên Sơn Viện, nơi này khác với ấn tượng về tông môn trong đầu nàng, được cấu thành từ rất nhiều viện tử hình tứ giác.

Lão giả họ Tần hiển nhiên cực kỳ kiên nhẫn với nàng, vừa đi vừa không quên giới thiệu kiến trúc bên trong Thiên Sơn Viện.

Ngoại trừ quảng trường lúc mới vào, cùng với luyện võ trường phía sau, tiếp đó chính là từng cái viện tử vuông vức nối tiếp nhau, đây chính là các đường khẩu của Thiên Sơn Viện.

“Bên kia là Kiếm Đường, bên này là Huyền Thủy Đường, cái trước nhìn tên đoán nghĩa, chính là nơi dạy bảo kiếm đạo, cái sau chuyên tinh thủy hệ công pháp thần thông, thiên phú băng hàn của ngươi cũng thuộc loại này...”

Trong rất nhiều đường khẩu này có bảy thành là dùng để dạy bảo những kiến thức liên quan đến tu hành, tỷ như lão giả nói Kiếm Đường, Huyền Thủy Đường, Tuyệt Ảnh Đường...

Hai thành còn lại, thì là Trận Đường, Đan Đường, Thiên Cơ Đường các loại liên quan đến tu hành, nhưng lại không hoàn toàn nhìn vào tư chất tu hành, chỉ nhìn tư chất tương ứng.

Cuối cùng còn lại, là một số đường khẩu dạy bảo kỹ nghệ đặc thù cùng một số kiến trúc công năng.

Tỷ như chuyên tinh về truy tung, suy luận, tìm kiếm chân tướng là Truy Phong Đường, hoặc là nơi phân phát nhiệm vụ, quản lý nhân sự là Bách Nạp Đường...

Lão nhân nói rất nhiều, nhưng không có một câu thừa thãi, chỉ trong chốc lát, gần như đã giới thiệu toàn bộ Thiên Sơn Viện một lượt.

Không thể không nói, Thiên Sơn Viện thật sự rất lớn, cho dù với cước lực Kim Đan cảnh vẫn phải đi gần nửa canh giờ, mới đến được mục đích.

Nơi này cách quần thể kiến trúc chính đã có một khoảng cách, nhưng lại không lộ vẻ vắng vẻ, ngược lại mang đến cho người ta cảm giác an ninh tĩnh mịch.

Đập vào mắt là một rừng trúc, ở giữa là một tòa viện lạc độc lập.

Viện tử không lớn, cũng không có cảm giác vuông vức quy củ như những kiến trúc khác, ngược lại nhiều thêm một tia thân cận tự nhiên, hồn nhiên thiên thành.

Lão giả họ Tần vừa đứng lại trước cửa viện, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy một nữ tử đẩy cửa bước ra.

Nữ tử một thân thanh sắc bố y, đầu đội khăn chít, dung mạo không tính là tuyệt mỹ, nhưng lại có một cỗ khí chất yên tĩnh độc đáo, khiến người ta cảm thấy mười phần thoải mái, giống như là một vị nữ phu tử.

Mà đúng lúc này, thiếu nữ lại đột nhiên sững sờ, bởi vì nàng nghe được một đạo thanh âm quen thuộc.

“Ai, tiểu cô, người đừng đi a, ta nói với người, thiên tư của nàng thật sự rất tốt... Không tin, người...”

“......”

Đột nhiên, bốn mắt nhìn nhau, ngay sau đó liền lâm vào một trận trầm mặc.

Không ngờ Lệ Cửu Tiêu mất tích cả một ngày trời lại xuất hiện ở nơi này!

“Ồ...”

Nữ tử kia sững sờ, nhìn về phía thiếu nữ, lại nhìn nam tử bên cạnh, ý vị thâm trường ‘ồ’ một tiếng...

Lập tức hiểu ra hồng váy thiếu nữ trước mắt này, chính là người mà nam tử nhắc tới với mình.

“Tần lão, đây chính là cô bé mà ông nói?”

Lão nhân nhìn thấy Lệ Cửu Tiêu cũng sững sờ, lập tức liền ghét bỏ hừ nhẹ một tiếng.

Mà đối mặt với nữ tử hỏi thăm, lão lại tỏ ra khá cung kính.

“Không sai... Đây chính là nữ oa oa trắc nghiệm ra Băng hệ Cực linh căn, còn suýt chút nữa ngộ ra kiếm ý của riêng mình, Viện trưởng cảm thấy thế nào?”

Hóa ra, nữ tử trước mắt, chính là đương đại Viện trưởng của Thiên Sơn Viện —— Ôn Nghiên.

Đối với việc Tần lão tự ý dẫn người lên núi, tự nhiên là đã sớm truyền âm chào hỏi, cho nên bà biết hết thảy những chuyện xảy ra trước đó.

Chỉ là không nghĩ tới, người mà lão giả mang lên, lại chính là người mà Lệ Cửu Tiêu nhắc tới...

Bà đánh giá thiếu nữ một lát, lại dùng khóe mắt liếc qua Mặc Hội Anh có chút luống cuống bên cạnh, lúc này mới mỉm cười gật đầu.

“Tần lão, cô nương Mặc gia kia khá đặc biệt, ông trước xem sắp xếp cho nàng yên ổn, sau đó lại đi Bách Nạp Đường xem vị Mặc cô nương này thích hợp với đường khẩu nào, còn về phần nàng, cứ giao cho ta là được...”

Nói rồi, bà nhìn thoáng qua thiếu nữ bên cạnh, thần tình mạc danh, khiến người ta cân nhắc không thấu.

Nghe Viện trưởng nhà mình nói, lão giả cũng không hỏi kỹ, xoay người liền muốn mang Mặc Hội Anh rời đi.

Mà Mặc Hội Anh thì nhìn thoáng qua bóng lưng cô gái, tuy rằng cũng có không tình nguyện, nhưng vẫn lựa chọn rời đi cùng lão nhân.

Mãi cho đến khi chiếc xe lăn bốn bánh kia rời khỏi tầm mắt mọi người, thanh y nữ tử lúc này mới nhìn về phía cô gái, như cười như không mở miệng:

“Còn tưởng truyền nhân của Huyết Tôn sẽ là một hán tử thô kệch mặt mũi dữ tợn, không ngờ lại là một tiểu mỹ nhân tuấn tú thế này, không tệ, không tệ ~”

Nghe nữ tử nói, máu trong người thiếu nữ phảng phất như trong nháy mắt bị đông cứng.

Nàng không dám tin nhìn về phía Lệ Cửu Tiêu, phản ứng đầu tiên là tên khốn kiếp này đã bán đứng mình!

Bất quá loại cảm xúc này chuyển biến tức thì, bị nàng nhanh chóng thu liễm.

Hai người hiện tại lợi hại quan hệ nhất trí, hắn sẽ không phản bội...

Không đúng, tên này là một kẻ tìm vui (kẻ thích xem kịch vui)...

Không, kẻ tìm vui cũng không phải kẻ ngốc, hắn sẽ không... hẳn là sẽ không...

Biểu tình trong nháy mắt vừa rồi của thiếu nữ, bị nữ tử thu hết vào mắt, ngược lại làm cho bà cảm thấy khá thú vị.

“Tên là Tuyết Hồng Thường phải không? Phản ứng và tâm tính không tệ, còn biết thu liễm cảm xúc, cái này rất tốt...”

Cửu Châu to lớn, cái gọi là thiên tài không tính là nhiều, nhưng cộng lại cũng không ít, thế nhưng có mấy người có thể đi đến cuối cùng?

Biết bao nhiêu cái gọi là thiên tài, niên thiếu đã có thành tựu cực cao, cuối cùng lại vì nhiều nguyên nhân mà chết không minh bạch.

Cho nên, đối với tiểu nha đầu tính tình cẩn thận trước mắt này, kỳ thật bà ngược lại rất vừa mắt.

“Tiền bối, người...”

“Yên tâm, ta không có ác ý gì với ngươi, Huyết Tôn truyền thừa cũng không giống như ngươi nghĩ là thế gian đều là địch... Thứ có thể chọc cho thế gian đều là địch xưa nay chưa từng là con người, mà là lợi ích...”

Thấy bộ dáng khẩn trương của nàng, nữ tử cười xua tay, ra hiệu để nàng an tâm.

Nguyên tác đối với Huyết Ma Thiên Công miêu tả không nhiều, nhưng làm người tu tập môn công pháp này, nàng hiểu rõ nhất bản chất của nó...

Đáng tiếc, đối mặt với sự nghi hoặc của nàng, đối phương chỉ lắc đầu cười khẽ, không định nói nhiều.

“Hiện giờ ngươi gia nhập Thiên Sơn Viện ta, hẳn phải biết quy củ của Thiên Sơn Viện...”

Thiếu nữ có chút không theo kịp mạch suy nghĩ của bà, nhưng vẫn gật đầu. Nữ tử thấy thế, đưa ra cho nàng hai lựa chọn.

“Đã ngươi là người của Cửu Tiêu, ta cũng không vòng vo nói mấy lời thừa thãi nữa, hiện tại cho ngươi hai lựa chọn.”

“Thứ nhất, ngươi có thể đem thân phận truyền nhân Huyết Đạo công bố ra chúng, từ nay về sau tùy ý sử dụng Huyết Đạo chi lực, Thiên Sơn Viện ta có thể cam đoan ngươi sẽ không có việc gì! Đồng thời còn có thể toàn lực giúp ngươi đột phá!”

Thiếu nữ sững sờ, lúc này không phải là lúc so đo nghĩa khác trong lời nói của nữ tử. Trong nguyên tác đối với Thiên Sơn Viện miêu tả rất ít, nhận thức của nàng đối với thế lực này cũng chỉ là biết một chút da lông.

Nàng hoàn toàn không ngờ tới, đối phương thế mà lại có tự tin như thế!

“Như vậy... đệ tử phải trả giá những gì...”

Nghe vậy nữ tử nhướng mày, vẻ hứng thú nơi đáy mắt lại đậm thêm vài phần.

“Hiến ra một sợi hồn huyết, năm năm sau, lưu lại Thiên Sơn Viện nhậm chức, trở thành một phần tử chân chính của Thiên Sơn Viện!”

Lần này nàng rốt cuộc hiểu được ý tứ của nữ tử, hóa ra đối phương là muốn triệt để thu mình vào dưới trướng.

Thiên Sơn Viện, là một tông môn thập phần đặc thù, gần như tất cả người tài năng, đều có thể tới đây học tập, thậm chí một số người bản thân đã có tông môn, cũng không từ chối ai đến.

Tất cả người tới đây học nghệ, cho dù trở thành đệ tử, năm năm sau cũng vẫn sẽ bị xóa tên, giống như kiếp trước tốt nghiệp ra trường vậy.

Đương nhiên, trong đó cũng sẽ có một số người, cảm niệm ân đức vun trồng của Thiên Sơn Viện, cuối cùng lựa chọn ở lại, trở thành giáo tập hoặc là ở lại Bách Nạp Đường nhậm chức.

Những người này, sẽ phải lưu lại một sợi hồn huyết, cùng Thiên Sơn Viện triệt để buộc chặt vào nhau.

“Dám hỏi tiền bối, vậy con đường thứ hai...”

Thiếu nữ khẽ mím môi, hai tay trong tay áo run rẩy, trên mặt lại không có chút nào biểu lộ.

Thành thật mà nói, điều kiện nữ tử đưa ra rất mê người, nhưng chuyện giao ra hồn huyết này, nàng dù thế nào cũng không thể đáp ứng!

Không chỉ vì sẽ chịu sự chế tài của người khác, quan trọng hơn là, nàng sợ thân phận Vực Ngoại Thiên Ma của mình sẽ bị người ta nhìn ra manh mối từ hồn huyết!

Dù sao sự khác biệt lớn nhất giữa nàng và người bản địa chính là cỗ lực lượng linh hồn dị thường cường đại kia!

Nghe được lời của nàng, nữ tử dường như cũng không bất ngờ, mà chỉ khẽ thở dài một tiếng.

“Ừm... Vẫn là đệ tử Thiên Sơn Viện, bất quá, truyền thừa Huyết Đạo, ngươi phải tự mình giấu kỹ, đừng tùy tiện động dụng... Chỉ cần là thứ ngươi đáng được hưởng, Thiên Sơn Viện vẫn sẽ cho ngươi, nhưng nếu có cường địch tìm đến, bổn viện cũng sẽ không ra tay tương trợ...”

Đối với việc thanh y nữ tử thế mà không bức bách mình, nàng có chút ngoài ý muốn, thậm chí sinh ra một tia hảo cảm.

Nhưng mình chung quy không muốn chịu sự khống chế của người khác, càng sợ bị người ta biết được bí mật lớn nhất của mình...

Cuối cùng, chỉ có thể lựa chọn lắc đầu cự tuyệt...

“Tiền bối, ta chọn con đường thứ hai...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!