Chương 12: Cái chết do chính mình lựa chọn
Sau đó lại gặp mấy đợt người, đều do ba tên nô lệ làm thay, cho dù nàng ra tay, cũng che giấu công pháp Huyết Đạo rất tốt.
Ba tên kia đều là kẻ thành tinh, tự nhiên nhìn ra nàng dường như cố ý che giấu trước mặt Nhâm Vân, nhưng bọn họ mới sẽ không nhiều chuyện đi trêu chọc vị tiểu sát tinh mắt đỏ kia...
Nhâm Vân vẫn luôn đi theo cuối đội ngũ, thấy thế sinh lòng nghi hoặc, suy tư hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận là, con hồ ly tinh kia hơn phân nửa là bị thương...
Đương nhiên, tất cả những điều này đều là thiếu nữ cố ý làm cho nàng ta xem, thậm chí còn dùng nữ tử thử nghiệm một chút hiệu quả của Dẫn Thiên Quyết...
Đáng tiếc, năng lực thao túng tiềm thức người khác này cực khó khống chế, thậm chí chính mình cũng không biết phản ứng của Nhâm Vân, rốt cuộc là xuất phát từ bản tâm, hay là bị mình ảnh hưởng...
Lại qua một hồi, sắc mặt cô gái dần dần trắng bệch, đột nhiên lảo đảo một cái, hô hấp cũng bắt đầu hơi hỗn loạn.
“Các ngươi ra vòng ngoài canh chừng giúp ta, ta muốn chữa thương...”
Nói rồi, nàng tự mình tìm một chỗ đất trống ngồi xuống, bắt đầu thổ nạp chữa thương.
Mà ba tên nô lệ kia thì khóe mắt hơi giật giật, bởi vì một màn này, kể từ khi bọn họ bị bắt làm tù binh, đã làm vô số lần...
Thành thật mà nói, chiến lực đáng sợ của thiếu nữ khiến bọn họ kinh hãi, nhưng loại cẩn thận từng li từng tí không lúc nào không tỏ ra yếu thế với kẻ địch này, tuy rằng trong mắt mấy người có lẽ có chút dư thừa, nhưng sau đó ngẫm lại ngược lại khiến người ta rùng mình.
Người khoe khoang vũ lực không đáng sợ, đáng sợ là một cường giả, rõ ràng rất mạnh, lại vẫn luôn giở âm mưu quỷ kế...
Có thể nói, trừ khi cần thiết, nếu không nàng vẫn luôn diễn kịch giả vờ yếu đuối!
Bất quá cho dù biết cô gái đang diễn kịch, bọn họ cũng chỉ đành ngoan ngoãn phối hợp, bởi vì nếu để cho vị Diêm Vương sống này không vui, hậu quả kia chính là rất đáng sợ...
Phải biết rằng, trước đó bọn họ, cũng từng tăng lên đến năm người...
Thấy bộ dáng cẩn thận của mấy người kia, Nhâm Vân không nghi ngờ gì, xem ra con hồ ly tinh này thật sự bị thương...
Vậy mình có phải hay không có thể...
Nghĩ như vậy, nàng ta nhìn về phía thiếu nữ đang đả tọa điều tức.
Lúc này cô gái đang toàn lực lưu chuyển linh lực bản thân, không rảnh quan tâm chuyện khác, quanh người càng là không ngừng có hàn khí nhàn nhạt dật tán ra.
Dường như vì đau đớn, thiếu nữ thỉnh thoảng khẽ cau mày, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, thậm chí ngay cả đôi môi đỏ mọng vốn oánh nhuận lúc này cũng khẽ run rẩy.
Không thể không nói, con hồ ly tinh này xác thực sinh ra không tệ, ngày thường bộ dáng thanh lãnh kia vốn dĩ đã thập phần câu nhân, hiện tại bộ dáng yếu đuối này, càng là khiến người ta thương xót...
Nhưng càng như vậy, sự đố kỵ trong lòng Nhâm Vân lại giống như cỏ dại sinh trưởng điên cuồng lan tràn hỗn loạn, khiến khuôn mặt vốn kiều tiếu của nàng ta trở nên vặn vẹo mà dữ tợn!
Bây giờ, chính là cơ hội tốt!
Chỉ cần giết ả... giết ả...
Bỗng nhiên, Nhâm Vân nhớ tới ân cứu mạng lúc trước, hơi chần chờ, nhưng cũng chỉ kéo dài trong nháy mắt, liền bị ném ra sau đầu!
Cứu ta, thì thế nào?
Còn không phải là vì sư huynh?
Ả vốn dĩ không muốn cứu ta, lại mượn cơ hội này giả thanh cao bán nhân tình cho sư huynh, thậm chí còn sai bảo ta!
Đúng vậy! Cho nên, ả đáng chết!
Nghĩ như vậy, kiếm khí đầu ngón tay đã tích tụ hoàn thành.
Chỉ cần điểm nhẹ vào mi tâm cô gái, khuôn mặt hồ ly mị hoặc kia sẽ trong nháy mắt mất đi tất cả màu sắc!
Mà mình, đợi sau khi trở về... sẽ được sư phụ tác hợp kết làm đạo lữ với sư huynh, từ nay về sau trở thành người trên người!
Cảm giác tội lỗi cùng niềm vui sướng đối với tương lai, khiến biểu tình của Nhâm Vân càng thêm vặn vẹo điên cuồng.
Một vệt hàn mang nơi đầu ngón tay, nhân lúc thiếu nữ không hề phòng bị, trong nháy mắt đã đến gần nàng.
“... Không ngờ tới, ta cứu ngươi một mạng, đổi lại thế mà là lấy oán trả ơn!”
Ngay khi tới gần, cô gái đột nhiên mở mắt, ánh mắt lăng lệ, đồng dạng đầu ngón tay điểm một vệt hàn mang, thế mà hậu phát tiên chí!
Đầu tiên là dùng một luồng hàn khí bắn thủng cổ tay nàng ta, sau đó thuận thế bóp lấy cổ nàng ta, dùng sức nhấc lên, xách Nhâm Vân giống như con gà chết lên!
“Khụ khụ, ta, ta ——”
“Thứ không biết tự lượng sức mình!”
Kỳ thật con cá nàng muốn câu, tịnh không phải con chạch này, mà là con lớn hơn...
Nhâm Vân không ngừng vỗ đánh, xé rách bàn tay đang bóp cổ mình.
Mà thiếu nữ thì, ánh mắt hơi híp, ẩn chứa lạnh lẽo, tịnh không để ý tới.
Nhìn như vì phẫn nộ mà nổi lên sát tâm, thực chất Huyết Đạo chi lực đã theo cổ tay và cổ Nhâm Vân xâm nhập vào tâm mạch nàng ta!
Dù sao không giống như cường hóa mấy tên nô lệ kia, chỉ là một đạo ấn ký mà thôi, muốn làm được thần không biết quỷ không hay, vẫn không thành vấn đề!
“Ây da, Hồng Thường tiểu nương tử, đối đãi với nữ hài tử phải biết thương hoa tiếc ngọc a...”
Nghe được thanh âm này, đồng tử cô gái hơi co rụt lại, chỉ cảm thấy sau lưng một trận âm phong ập tới, trong nháy mắt đưa ra phản ứng, trực tiếp ném Nhâm Vân về hướng đó.
“A ——”
Nữ tử kinh hãi kêu lên một tiếng, lập tức trời đất quay cuồng, liền cảm giác một trận ấm áp, mình thế mà bị người ta ôm vào trong lòng.
Ngay khi nàng ta phẫn nộ nhìn về phía người nọ, lại phát hiện người này sinh ra tuấn tú, một bộ cách ăn mặc thư sinh, sự phẫn nộ trên mặt cũng hóa thành một tia vũ mị.
Mà người có bộ dáng thư sinh kia, dùng tay cầm quạt xếp ôm eo Nhâm Vân, mượn lực xoay tròn, dùng tay kia đối chưởng với thiếu nữ một chưởng!
“Oanh!”
Một chưởng đơn giản, lại kèm theo một tiếng nổ lớn, linh lực đảo ngược, cương phong tứ tán, thậm chí phế tích và đá núi xung quanh đều bị chấn nứt!
Một màn này, khiến mấy người canh gác bên ngoài trước đó đều kinh hãi, phản ứng lại xảy ra chuyện rồi!
Bất quá, chuyện này cũng không trách bọn họ lười biếng, mà là tu vi người tới thực sự quá cao, căn bản không cách nào phát giác.
Dưới một chưởng kia, thiếu nữ lùi lại mấy bước, mới tháo bỏ lực đạo, mà đối phương không chút sứt mẻ!
Một màn này, khiến mọi người trong sân không ai không khiếp sợ, cũng bao gồm cả nam tử bộ dáng thư sinh kia, và cả chính bản thân thiếu nữ.
Thư sinh kia khiếp sợ, là bởi vì không ngờ đối phương thế mà mạnh như vậy, ngạnh tiếp một kích của mình mà bình yên vô sự, điều này có chút vượt quá nhận thức của hắn đối với Kim Đan.
Mà thiếu nữ kinh ngạc chính là, không ngờ đối phương lại yếu như vậy, so với tên Không Niệm kia còn yếu hơn không chỉ một chút...
“Chậc, lẳng lơ, tùy tiện một người đàn ông liền có thể khiến ngươi nhào vào trong ngực ~ Thật sự là không biết liêm sỉ!”
“Ngươi!”
Rõ ràng trong lòng thầm mắng cô gái là hồ ly tinh, lại bị nàng mắng không biết liêm sỉ, điều này làm cho Nhâm Vân thập phần khó xử, và tức giận.
Nhưng thiếu nữ cũng sẽ không chiều nàng ta, giọng nói thanh lãnh mang theo một tia trào phúng, ánh mắt khinh thường phảng phất như đang nhìn xuống thứ gì đó ô uế.
Cô gái giấu tay trong tay áo chắp sau lưng, bễ nghễ nhìn một nam một nữ này.
Mà bộ dáng này của nàng, lại khiến nam nhân hai mắt tỏa sáng, dù sao cho dù là giới tu hành, nữ tử đặc biệt như vậy cũng thập phần hiếm thấy...
“Hừ, ngươi mới là con hồ ly tinh chuyên môn cướp đạo lữ người khác kia, thứ không biết liêm sỉ! Đừng có vu khống vị công tử này!”
Nghe vậy, thiếu nữ sững sờ, có chút chưa phản ứng lại.
Thiên địa lương tâm, nàng chưa từng câu dẫn nam nhân, huống hồ Thẩm Phong cũng không phải đạo lữ của Nhâm Vân a...
Bất quá, nàng cũng chưa bao giờ có sở thích tranh luận với kẻ ngốc...
Nhìn qua, Nhâm Vân hẳn là không biết người đang ôm mình lúc này, là nhân vật thế nào đi...
“Thật sao, vậy thì chúc mừng Nhâm Vân sư muội cùng Thanh La Tông Đàm Thanh Phong Đàm tiền bối kết thành lương duyên nha...”
Lời nói không mặn không nhạt, điểm phá thân phận nam nhân, lại giống như tiếng sấm nổ bên tai nữ nhân!
Thanh La Tông! Đàm Thanh Phong!
Bất luận là từ ý nghĩa nào mà nói, hai cái tên này đều như sấm bên tai!
Thanh La Tông, đó là tà tông xưng bá một phương, chuyên tu thái bổ!
Về phần Đàm Thanh Phong kia, nổi danh cũng không phải tu vi của hắn, mà là bởi vì người này có sở thích biến thái dâm nhục nữ tu sau đó tàn nhẫn sát hại!
Vừa nghĩ đến đây, Nhâm Vân gần như sắp khóc, liền muốn trốn thoát khỏi lồng ngực ác ma này.
Nhưng mà, mặc cho nàng ta giãy dụa thế nào, đều chỉ cảm thấy bị ôm chặt hơn, thậm chí nam nhân còn giả vờ lơ đãng vuốt ve vị trí tư mật trên người nàng ta.
Cảm giác đó, giống như bị một con rắn độc quấn quanh, quả nhiên, phần ấm áp kia chỉ là ảo giác của mình!
“Đừng, cứu, cứu mạng, ngươi đã đáp ứng sư huynh ta, phải cứu ta...”
“Xin lỗi, Nhâm Vân sư muội, cho dù ta không so đo hiềm khích lúc trước đi cứu ngươi, Hồng Thường chỉ là một Kim Đan nho nhỏ, sao có thể ngăn cản nổi uy thế của Thánh cảnh ~”
Cô gái lạnh lùng nhìn Nhâm Vân, cất Lưu Ảnh Thạch vẫn luôn mở trước đó vào nạp nhẫn.
Trước đó nàng vẫn luôn suy nghĩ, hiện tại thân ở trong mảnh vỡ này, hẳn là lớn hơn không ít so với mảnh vỡ trước đó của nàng.
Nhưng cho dù như thế, với thực lực của Nhâm Vân, có thể đợi được đến khi mình xuất hiện cũng không khỏi có chút khoa trương...
Lấy mình độ người, nếu mình là kẻ mạnh nhất nơi này... sẽ làm thế nào?
Tự nhiên là lưu lại một số kẻ yếu, dùng làm cảnh báo và dò đường, nghĩ đến đây chính là nguyên nhân Đàm Thanh Phong không ra tay...
Mà mình trước đó động thủ giết hai người kia, tuy rằng cực nhanh nhưng dao động giao thủ tịnh không cố ý che giấu, cho nên hắn mới có thể xuất hiện lúc này...
Vốn định mượn cớ bị thương, xem xem có kẻ nào muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của hay không, kết quả thật đúng là có... hơn nữa còn là một con cá lớn...
Về phần Nhâm Vân ra tay, cũng làm cho thiếu nữ triệt để yên tâm, đã lựa chọn của nàng ta là như thế, như vậy nữ nhân này... có thể giết!
Bất quá điều khiến nàng bất ngờ nhất, vẫn là sự yếu ớt của Đàm Thanh Phong...
Không sai, người này rất yếu, tuy rằng cấp độ linh lực xác thực đã tiến vào lĩnh vực kia, nhưng ngoài ra, liền không còn gì nữa...
Đúng vậy, ngoài ra, không có bất kỳ uy thế nào mà Thánh cảnh nên có, giống như kẻ nhà giàu mới nổi có tiền mà không biết tiêu vậy...
Thậm chí, loại lực lượng này, cho dù ở trong Thánh cảnh e rằng cũng chỉ có thể xếp cuối đi...?
Lúc này, cô gái đột nhiên nhớ tới khi ở bên ngoài, Chân Nguyệt cũng từng kinh ngạc cảnh giới của hắn, dường như còn ẩn ẩn nhắc tới đối phương dường như thiên phú cũng không tốt...
Nghe nói, Thanh La Tông có môn bí pháp dùng thái bổ cưỡng ép cướp đoạt tu vi người khác, khiến tu vi bản thân tăng vọt trong thời gian ngắn...
Lấy tu vi Kim Đan, tạm thời đạt được một phần năng lực của Thánh cảnh sao?
Nghĩ đến đây, thiếu nữ dường như đã hiểu vì sao cảnh giới của đối phương lại kỳ quái như vậy...
Bất quá, Đàm Thanh Phong đến, đối với nàng mà nói ngược lại không tính là chuyện xấu...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
