Chương 10: Phong Ba Nơi Trà Lầu
Tại bàn bên cạnh, vài tên tu sĩ phục sức như du hiệp đang mày phi sắc vũ, bàn luận điều gì đó vô cùng sôi nổi.
Hành động này khiến người xung quanh cau mày liếc nhìn, song thấy bọn hắn dung mạo thô kệch, vóc dáng cường tráng, cũng chẳng ai dám tiến lên ngăn cản.
Về phần nhóm người Tuyết Hồng Thường, ban đầu cũng chẳng buồn để ý, mãi cho đến khi nghe được tin tức có liên quan đến bản thân từ miệng bọn họ.
"Nghe nói chưa, lần này tên quái vật họ Lệ của Cửu Thiên Lôi Khuyết cũng sẽ tới đây..."
Nghe vậy, thiếu nữ đang uống trà khẽ nhướng mày, phân ra vài luồng thần thức quét về phía đó.
Một gã nam tử thô kệch trong đám người vuốt cằm, cố làm ra vẻ hào sảng, rõ ràng đang ở trà lầu thanh tịnh mà lại bày ra cái dáng vẻ như đang ngồi nơi quán rượu ồn ào.
"Suỵt, cẩn ngôn! Tuy đây là Giác Thành, nhưng nghe nói mấy ngày nay người của Cửu Thiên Lôi Khuyết đã tới rồi, nếu không may bị người ta nghe được..."
"Sợ cái búa! Ngươi tưởng ta sợ tên họ Lệ đó thật sao? Lại nói, so với gã điên kia, ta tò mò về tiểu nương tử họ Tuyết kia hơn..."
Nghe đến đây, thiếu nữ cau mày nhưng cũng chẳng mấy để tâm. Ngược lại, sắc mặt Mặc Hội Anh đã trầm xuống rõ rệt, thậm chí mang theo một tia nộ ý.
"Đó chính là nữ nhân được công nhận đẹp nhất thế hệ trẻ đấy! Các ngươi chẳng lẽ không muốn nhìn thấy một lần? Chậc chậc..."
Miệng thì nói vậy, nhưng đám người này nào biết nhân vật chính trong câu chuyện lại đang ngồi ngay cách đó không xa.
Dù sao để tránh bọn đăng đồ tử, khi vừa vào trà lầu, các nàng đã thuận tay bố trí chút thủ đoạn, khiến người khác theo bản năng mà bỏ qua sự hiện diện của mình.
Nghe nam tử kia nói, một đồng bạn của gã dường như có ý kiến khác, trực tiếp lên tiếng nghi ngờ:
"Không đúng a, ta nhớ khôi thủ Yên Chi Bảng chẳng phải là 'Vũ Điệp Tiên Tử' Cốc Băng Lan của Vu Thần Điện sao..."
'Vũ Điệp Tiên Tử?'
Nghe danh xưng này, thiếu nữ đang xem kịch vui bên cạnh hơi ngẩn người.
Nói thật, cái danh hiệu này dưới góc nhìn của một kẻ xuyên không như nàng thì quả thực có chút "trẻ trâu" (hoặc trung nhị)...
Cũng không biết Cốc sư tỷ khi hay tin mình bỗng nhiên có thêm cái danh hiệu này, sẽ có biểu cảm thế nào đây...
Nghe người bên cạnh dị nghị, gã nam tử thô kệch dựng ngược lông mày, lập tức trừng mắt nhìn đối phương.
"Ngươi thì hiểu cái búa! Ả Cốc Băng Lan kia nhìn thì có vẻ nhu nhược ôn uyển, nhưng thực chất lại là kẻ chơi Cổ trùng, loại đàn bà đó nhìn thôi thì được, ai dám thật sự chạm vào?"
Tuyết Hồng Thường ngồi bên cạnh nghe thấy lời này, trên mặt xẹt qua một tia lạnh lẽo, nhưng vẫn chưa có động tác gì.
Dứt lời, biểu cảm của gã nam tử bắt đầu trở nên hèn hạ, hắn làm ra động tác hạ thấp giọng, nhưng thực chất âm lượng lại chẳng giảm mà còn tăng thêm.
"Huống chi, đừng thấy đồn đại Tuyết Hồng Thường là mỹ nhân mặt lạnh, các ngươi phải biết, nàng ta là người tu luyện 'Tiểu Thời Quang Thuật' của Tuyết Hồ tộc!"
Gã híp mắt lại, bưng bát trà lên uống một hơi cạn sạch đầy vẻ hào sảng, sau đó lộ ra một nụ cười 'ngươi hiểu mà'.
"Tiểu Thời Quang Thuật đấy! Các ngươi có biết Tiểu Thời Quang Thuật của Tuyết Hồ tộc đại biểu cho cái gì không!"
Nói đoạn, gã quét mắt nhìn những người có mặt.
Chỉ thấy những trà khách trước đó còn bất mãn, tuy vẻ mặt vẫn lộ vẻ không vui, nhưng cũng đã nhen nhóm sự tò mò, lén lút dỏng tai lắng nghe.
Nam tử thấy thế thì vô cùng hài lòng, lúc này mới tiếp tục mở miệng:
"Tiểu Thời Quang Thuật nghe đồn ẩn chứa quy tắc thời gian, có thể tùy ý thay đổi tuổi tác giai đoạn của bản thân! Nói cách khác, chỉ cần ngươi có được nàng, liền có thể trải nghiệm tất cả sự tuyệt diệu trên thế gian này! Hề hề hề..."
Dứt lời, gã đàn ông lộ ra nụ cười dâm tà.
Các trà khách vây xem thấy vậy, nữ tử đa phần đều lộ vẻ chán ghét, còn nam nhân tuy ngoài mặt tỏ vẻ khinh thường, nhưng đáy mắt vài kẻ cũng lập lòe dị quang.
Tuy nhiên bọn họ cũng tự biết, nhân vật trong miệng đối phương không phải là người mà bọn họ có thể tơ tưởng, nên cũng chỉ dám ảo tưởng trong đầu mà thôi...
Nghe những lời này, thiếu nữ khẽ nhướng mày. Tuy không vui, nhưng nàng cũng chẳng đến mức vì bị người ta thêu dệt mà ra tay giết người.
Suy cho cùng, kẻ yếu vô năng cũng chỉ biết lén lút đơm đặt về cường giả để thỏa mãn lòng tự tôn đáng thương kia...
Ngay cả ở kiếp trước, những người nổi tiếng cũng tất yếu trở thành đề tài đàm tiếu lúc trà dư tửu hậu của đại chúng, cho nên việc này tuy khiến nàng không vui, nhưng chưa đến mức phải đoạt mạng.
Tất nhiên, cũng có một phần nguyên nhân là do đang ở trong Giác Thành...
Bất quá... Tiểu Thời Quang Thuật sao...
Thuật này ẩn chứa một chút Thời Gian Chi Đạo, nếu có thể cảm ngộ triệt để lực lượng thời gian ấy, thậm chí sẽ trở thành một môn pháp thuật kéo dài thọ mệnh cực kỳ lợi hại.
Tiếc thay người đời ngu muội, không thấy được bí mật trong đó, lại chỉ cho rằng thuật này sinh ra để phục vụ chuyện nam nữ hoan ái, đúng là nông cạn cùng cực!
Lắc đầu nhẹ, cơn giận thoảng qua của thiếu nữ đã tan biến, nàng liền nâng ấm châm trà cho mình.
Tu hành đến bước này, đạo trong lòng đã sớm kiên định, há lại vì vài câu đơm đặt mà loạn mất tâm cảnh?
Thế nhưng, đúng lúc này, nàng phát hiện từ trên người Mặc Hội Anh đối diện, bỗng nhiên tràn ra một cỗ sát ý lăng lệ!
"Hội Anh, bình tĩnh chút!"
May mà thiếu nữ phản ứng cực nhanh, một tay nắm lấy tay nữ tử kia, ngăn cản nàng ta đột ngột bạo khởi.
Hậu giả thoáng ngẩn người, ngay sau đó sát ý như thủy triều rút đi, khuôn mặt nàng khôi phục vẻ bình thường, khẽ ngước mắt lên.
"Nhưng... nhưng những thứ rác rưởi bẩn thỉu kia... lại dám sau lưng bịa đặt về tỷ tỷ như thế..."
Mặc dù đôi mắt đã bị dải lụa che khuất, nhưng không cản trở thiếu nữ 'nhìn' thấy đôi mắt như nước hồ thu của đối phương, nàng liền bất động thanh sắc rút tay về.
"Không sao, đã hưởng thụ lợi ích do danh tiếng mang lại, thì chuyện bị người đời thêu dệt, nghị luận sau lưng cũng là điều khó tránh..."
Nói rồi, thiếu nữ nở một nụ cười nhạt, hiếm khi lại buông lời trêu chọc:
"Huống hồ, bọn họ nói cũng chẳng sai, ta quả thực có khả năng tự do thay đổi hình dáng. Nghĩ lại thì, nếu bản thân ta là nam tử, e rằng cũng khó mà cầm lòng được~"
Lời thiếu nữ vừa dứt, Chân Nguyệt ngồi bên cạnh cũng thức thời tiếp lời:
"Thật đúng là khiến người ta có chút ghen tị nha... Rõ ràng người ta cũng biết Tiểu Thời Quang Thuật mà, đáng tiếc sao mấy vị tuấn kiệt này chẳng ai để mắt tới ta nhỉ..."
Qua một hồi trêu đùa, bầu không khí cũng lần nữa dịu xuống.
Thực ra với thân phận Thiếu chủ Tuyết Hồ nhất tộc, cộng thêm dung nhan diễm quán Doanh Châu, Chân Nguyệt chưa bao giờ thiếu kẻ theo đuổi.
Có điều, nàng Hồ cơ tóc bạc này tuy nhìn qua ôn hòa, nhưng thực chất lại có sự kiêu ngạo của riêng mình, nên tiêu chuẩn chọn bạn đời của nàng thực ra không hề thấp.
"Trong đám người này, kẻ từng thấy dung mạo ta e là chỉ đếm trên đầu ngón tay, thứ bọn họ hứng thú cũng chẳng phải bản thân ta, mà chỉ là cái hư danh đệ nhị Yên Chi Bảng kia thôi..."
Đúng như nàng nói, thực ra nữ tu đi đến bước này, dù có tệ đến đâu thì dung mạo cũng sẽ không quá kém, kẻ nhan sắc xuất chúng lại càng nhiều vô kể.
Giống như Chân Nguyệt quyến rũ ôn nhu trước mắt, hay Mặc Hội Anh mang nét đẹp bệnh tật mong manh...
Thực ra trong mắt nàng, họ cũng chẳng thua kém gì mình, mỗi người một vẻ, rất khó dùng một tiêu chuẩn để phân định thắng thua về nhan sắc...
Phàm là người lọt vào Top 20 Yên Chi Bảng, xét về dung mạo thực ra chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân.
Bản thân nàng sở dĩ xếp hạng cao như vậy, đa phần là do chiến tích kinh người trước đó tạo thành...
Tất nhiên, cái Tiểu Thời Quang Thuật chết tiệt kia, có lẽ cũng chiếm một chút nguyên nhân trong đó...
Lại nhìn trong trà lầu, mấy tên kia càng nói càng hăng, nội dung cũng ngày một thô tục, lộ liễu...
Dù tâm tính mạnh mẽ như nàng, cũng bắt đầu cảm thấy chướng tai, nghĩ ngợi một chút liền quyết định rời đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Chung quy nơi đây là địa bàn của Phật tông, mạo muội ra tay, nói không chừng sẽ rước lấy phiền toái.
Dù sao nếu thật sự động thủ, dẫn dụ cường giả tới, nói không chừng thế thân của mình sẽ bị lộ tẩy...
Nhưng ngay khi nàng vừa định đứng dậy, đột nhiên một tiếng quát giận dữ như sấm rền vang lên giữa sân, ngay sau đó một trận cuồng phong nổi lên.
"Hừ! Nàng cũng là người mà đám sâu kiến như các ngươi có thể tùy tiện đơm đặt sau lưng sao?"
Người tới giọng vang như chuông lớn, mang theo sự bá đạo ngang ngược.
Ngay sau đó, một thân ảnh sừng sững như tháp sắt đột ngột xuất hiện giữa sân, đồng thời trực tiếp vung một tát quất tới.
"Phốc ——"
Gã nam tử lúc trước còn thao thao bất tuyệt, thậm chí vẫn còn giữ nguyên biểu cảm hèn hạ, căn bản không kịp phản ứng, cả cái đầu đã bị người nọ trực tiếp tát nát bấy, hóa thành huyết vụ!
Nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc này, thiếu nữ sững sờ, chỉ trong thoáng chốc liền nhận ra người tới.
Lại là Tư Mã Hồng? Không ngờ hắn cũng tới Giác Thành...
Nam nhân từ lúc xuất hiện đến khi ra tay, chỉ trong chớp mắt.
Mãi đến mấy nhịp thở sau, đám đông mới hoàn hồn, ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.
Thi thể không đầu phun ra máu tươi, cuối cùng cũng bắn lên mặt bọn họ.
Khoảnh khắc này, trong trà lầu bỗng vang lên vô số tiếng thét kinh hoàng.
Các trà khách nhao nhao tứ tán bỏ chạy, cho dù trong đó cũng có không ít cường giả chưa rời đi, nhưng cũng đều lộ vẻ kiêng kỵ.
Tất nhiên nếu nói lúc này ai sợ hãi nhất, vẫn là những kẻ ngồi cùng bàn với gã nam tử thô kệch vừa rồi...
"Cút! Nhớ kỹ lần sau quản cho tốt cái miệng của mình!"
Nghe được câu này, đám người kia như được đại xá, lăn lê bò toài chật vật rời đi, thậm chí chẳng có ai nhặt xác cho gã nam tử xấu số.
Dứt lời, Tư Mã Hồng cũng không thèm nhìn đám người kia nữa, ngược lại đi thẳng về phía vị trí của nhóm thiếu nữ.
Người đàn ông cao lớn chậm rãi bước tới, một cỗ uy áp khổng lồ cũng ập đến theo.
Đây không phải do đối phương cố ý làm vậy, mà là uy áp tự nhiên tỏa ra từ một cường giả.
Hoàng Cảnh!
Từ lần từ biệt trước, không ngờ khi gặp lại, đối thủ ngày xưa nay đã bước ra một bước kia!
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, tên này năm đó chính là tồn tại có thể tranh phong cùng Lệ Cửu Tiêu, ngược lại bản thân nàng mới là quái vật tu luyện thần tốc...
"Đã lâu không gặp, Hồng Thường cô nương phong thái vẫn như xưa..."
Vừa nói, Tư Mã Hồng thuận tiện gật đầu chào Chân Nguyệt, ánh mắt nhìn về phía 'Vân Tuyết Liên' đang ngồi ở phía trong cùng.
"Tư Mã huynh quá khen, không ngờ lại gặp nhau tại Giác Thành, quả đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng..."
Người lên tiếng tự nhiên không phải là 'Vân Tuyết Liên' đang bưng trà khẽ nhấp, mà là 'Tuyết Hồng Thường' vẫn luôn trầm mặc nãy giờ.
Mà nương theo sự xuất hiện của Tư Mã Hồng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này, thuật pháp quấy nhiễu nhận thức trước đó tự nhiên cũng tự sụp đổ.
Lập tức cả trà lầu ồ lên huyên náo.
"Bộ váy đỏ kia, còn cả đôi mắt đỏ như máu, không sai được, đó chính là Tuyết Hồng Thường!"
"Lúc trước dù đã xem qua họa ảnh, nhưng nay nhìn thấy tận mắt, dung mạo lại vượt xa tưởng tượng, nhan sắc này quả thực là tiên tư..."
"Suỵt, bé mồm thôi, ngươi mà biết chiến tích của nàng ta thì sẽ hiểu nữ nhân này tuyệt đối không dễ chọc, tốt nhất chớ có dây vào! Cái mạng nhỏ quan trọng hơn!"
"Hửm? Nữ tử Hồ tộc tóc bạc bên kia... dường như là Chân Nguyệt công chúa của Tuyết Hồ tộc, nghe đồn quan hệ của các nàng không tầm thường, xem ra lời đồn không giả..."
"... Ngươi nói thừa à... Quan hệ nếu không tốt, nàng ta có thể học được Tiểu Thời Quang Thuật sao..."
Các nàng không phải hạng người vô danh, bao gồm cả Mặc Hội Anh, đều là những tồn tại có tên trên Thiên Kiêu Bảng, cho nên bị người ta nhận ra ngay lập tức cũng chẳng lạ.
"Hừ!"
Đối với sự ồn ào này, Tư Mã Hồng chỉ hừ lạnh một tiếng, cả trà lầu liền lập tức im bặt.
Tiếp theo, hẳn là người này muốn nói rõ mục đích đến đây...
Đúng vậy, Tuyết Hồng Thường không cho rằng đối phương ra tay lần này chỉ là ngẫu nhiên...
Và câu nói tiếp theo của đối phương, cũng vừa khéo chứng minh tất cả.
"Nói với Lệ Cửu Tiêu, lần này ta muốn cùng hắn phân thắng bại!"
Dứt lời, thân hình như tháp sắt của gã trực tiếp xoay người rời đi.
Mà lúc này, vẻ mặt thiếu nữ lại tràn đầy ngưng trọng...
Bởi vì tên kia, từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm vào nàng, chứ không phải 'Tuyết Hồng Thường' vừa mở miệng nói chuyện lúc nãy...
Quả nhiên, đã bị nhìn thấu rồi sao...
Ngay khi nàng đang suy tư, bước chân rời đi của đối phương bỗng nhiên khựng lại.
"Đúng rồi, những lời Tư Mã Hồng ta từng nói tại Phạn gia, nay vẫn giữ nguyên giá trị! Nếu nghĩ thông suốt, cứ đến biệt viện Lộc Viên ở thành Bắc tìm ta!"
Lần này, gã đàn ông không dừng lại nữa mà cười lớn, rời khỏi tầm mắt của mọi người.
Mãi cho đến khi khí tức của người nọ hoàn toàn biến mất, thiếu nữ mới chợt hiểu ra ý tứ trong lời nói vừa rồi của hắn...
Năm đó tên Tư Mã Hồng này, dường như từng hứa hẹn cho nàng một vị trí đương gia chủ mẫu thì phải...
Chỉ đáng tiếc, nàng đối với nam nhân cũng không có hứng thú...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
