Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

402 1621

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

54 288

Make Heroine ga Oosugiru!

(Đang ra)

Make Heroine ga Oosugiru!

Takibi Amamori

Nhân vật tự nhận mình là "nhân vật nền" Kazuhiko Nukumizu tình cờ chứng kiến Anna Yanami, một cô gái nổi tiếng trong lớp, bị bạn thời thơ ấu từ chối. Anh liền gán cho cô danh hiệu "nữ chính thua cuộc"

55 2522

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

(Hoàn thành)

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

Soitiro Watase

Liệu tổ đội chắp vá đầy dị hợm này có thể làm nên điều mà chưa một ai khác từng làm được?

28 144

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

12 9

Kiếm của kẻ yếu - Chương 10: Huyết Linh Hoán Thân

Chương 10: Huyết Linh Hoán Thân

Nhìn người đàn ông trước mắt, khóe miệng thiếu nữ khẽ nhếch lên, không hẳn là một nụ cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bình tĩnh và an tâm.

"Ngươi nghĩ kỹ chưa? Ba phần cơ hội, nếu thành công, ngươi tối đa cũng chỉ có thực lực Kim Đan sơ kỳ, không đủ để trở thành sức mạnh báo thù của ngươi, và dù có thành công thì đại khái cũng không sống quá ba mươi tuổi..."

Sở dĩ nói ra những điều này, không phải vì cô tốt bụng, mà bởi vì cô biết rõ, con người không thể bị người khác thuyết phục, cô nói ra những điều này chỉ để kiểm tra thái độ của đối phương có kiên định hay không...

Dù sao nếu thất bại thật, thí nghiệm chưa được một nửa người đã chết, thì cô cũng là bên chịu thiệt...

"Ừm... Tiên——"

"Gọi ta là Mạc Nhan là được."

Ngắt lời người đàn ông, mặc dù đã quen với thân phận hiện tại, nhưng bị người khác gọi là tiên tử này tiên tử nọ vẫn khiến cô có chút buồn nôn, dứt khoát báo luôn cái tên cô nghĩ tạm ở thành Diệp.

"Vậy làm phiền Mạc Nhan cô nương rồi..."

"Được..."

Thấy biểu cảm thay đổi của Tôn Thừa Diệp, đôi mắt thiếu nữ hơi nheo lại, ít nhất đến hiện tại biểu hiện vẫn tạm ổn, tiếp theo, phải bắt tay vào chuẩn bị việc chính.

Thứ cô muốn thi triển là một bí pháp có tên Huyết Linh Hoán Thân.

Tất nhiên đây không phải tên gốc, tên gốc gọi là Huyết Khôi Thuật (Thuật con rối máu), còn Huyết Linh Hoán Thân này là do thiếu nữ tự sáng tạo ra...

Huyết Khôi Thuật, đúng như tên gọi, đây là một phương pháp dùng người sống để luyện chế con rối, cực kỳ máu me và tàn nhẫn.

Người bị luyện hóa sẽ mất đi linh trí, hoàn toàn chịu sự điều khiển của khí huyết cơ thể mà chiến đấu không ngừng, cuối cùng khi đạt đến một điểm giới hạn nào đó, sẽ trực tiếp tự bạo, phát huy toàn bộ giá trị đến mức cực hạn.

Thực ra, nếu có người thích hợp, mang ra luyện chế thứ này cũng chẳng sao, chỉ là bắt cô dùng người thường vô tội để luyện chế con rối, rào cản trong lòng đó cô vẫn mãi không bước qua được...

Tất nhiên, điều cô muốn làm không phải là luyện Tôn Thừa Diệp thành thứ đó, mà là lấy cảm hứng từ nó, cùng với viên Bạo Linh Đan mà Mạc Vấn tặng cô trước đó.

Nếu nói nguyên lý của Bạo Linh Đan là cưỡng ép mở lại huyệt khiếu toàn thân, khiến bách mạch thông suốt, có thể mượn sức mạnh thiên địa trong thời gian ngắn.

Nhưng vì huyệt khiếu bị cưỡng ép phá mở nên không thể đóng lại, cho nên cuối cùng người ta mới bạo thể mà chết.

Vậy thì mình có thể... nhân tạo làm ra một cái công tắc tương tự trong huyệt khiếu, để đạt được hiệu quả tương tự mà không chết hay không?

Đương nhiên, đối với người khác mà nói, chuyện này chẳng khác nào chuyện nghìn lẻ một đêm, là tà ma ngoại đạo không thể lý giải, căn bản không thể làm được.

Nhưng, cô thì khác!

Công pháp Huyết Đạo vốn chuyên về máu thịt và kinh mạch, cũng nhờ đó, lúc đầu cô mới có thể cơ duyên xảo hợp tự mình xây dựng nên mạch lạc khí huyết thứ hai.

Cho nên, tất cả những điều này là khả thi!

Linh lực từ từ được nén vào cơ thể, chuyển hóa thành huyết khí. Sức mạnh khí huyết từng sợi từng sợi đan xen vào nhau biến thành những sợi tơ máu mảnh, chui ra từ năm ngón tay thon dài của cô gái.

Cô không làm tất cả những việc này sau lưng Tôn Thừa Diệp, mà để đối phương nhìn rõ những gì mình đang làm.

Đây không phải là lương thiện, đơn thuần chỉ là sự cố chấp tương tự như tinh thần khế ước mà thôi.

"Tiếp theo, ta sẽ để tơ máu đi vào từ sau gáy ngươi, găm vào kinh mạch, mở rộng nó ra. Chắc chắn sẽ rất đau, cố mà chịu đựng, nếu không chịu nổi mà chết, ta sẽ không chôn ngươi đâu..."

Người đàn ông không đáp, thiếu nữ tiếp tục.

Sợi tơ máu kéo dài uốn lượn trong không trung, thiếu nữ cũng chậm rãi đi ra sau lưng hắn, mắt thấy sắp đâm vào cổ hắn.

"Hồng Thường cô nương, cô định làm gì!"

Đột nhiên, giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên ở cổng sân.

Thấy thiếu nữ đang định 'hành hung', Thẩm Phong gần như trong chớp mắt đã đến bên cạnh cô gái, định ấn tay cô xuống.

Mặc dù không biết đó là gì, nhưng sợi tơ máu kia nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị tà ác, chắc chắn không phải thứ tốt lành gì.

"Đừng làm loạn, không phải ai sinh ra cũng là thiên tài, nhưng dù vậy, họ cũng sẽ có thứ muốn bảo vệ! Huynh muốn tự tay nghiền nát hy vọng của một kẻ yếu sao..."

Giọng thiếu nữ rất bình thản, không có chút lên bổng xuống trầm nào, thậm chí còn không thèm liếc nhìn hắn một cái.

Thẩm Phong do dự nhìn về phía Tôn Thừa Diệp.

Trên mặt người đàn ông không vui không buồn, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Nhìn sợi tơ máu tà dị kia, đây là lần đầu tiên hắn thấy cô gái thi triển quỷ thuật Huyết Đạo.

Mặc dù không biết cụ thể cô muốn làm gì, nhưng thiếu niên biết rõ, loại thuật pháp nhìn qua đã biết là tà đạo này, tuyệt đối là loại pháp môn tự tổn hại bản thân.

Nhưng thiếu nữ nói đúng, hắn không có lập trường để phá hoại hy vọng của người khác, cho dù hắn chỉ muốn cứu người ta...

Tuổi thơ của hắn tuy không hạnh phúc, nhưng ít nhất cũng cơm áo không lo.

Sự tuyệt vọng của Tôn Thừa Diệp hắn nhìn thấy, nhưng rất khó để đồng cảm.

Đi khuyên sao?

'Sự an ủi không thể cứu vớt, chẳng qua chỉ là sự ngạo mạn để tự thỏa mãn bản thân mà thôi!'

Đây là lời Tam thúc từng nói với hắn năm xưa, khi đó hắn còn chưa hiểu, bây giờ dường như đã hiểu đôi chút...

Kẻ yếu muốn vung kiếm về phía kẻ mạnh, cái giá phải trả chênh lệch quá xa!

Nhưng dù vậy!

Vẫn sẽ có một số người, vì chấp niệm trong lòng mình, mà muốn lấy trứng chọi đá!

Cho nên, cô gái trước mắt dùng công pháp tà ác, đang làm... là một việc tốt nhỉ...

Trong khoảnh khắc, trong đầu hắn chồng chéo hình ảnh thiếu nữ trước mắt với một bóng hình nào đó trong ký ức, tâm thần hơi hoảng hốt, có chút khó phân biệt...

Mạc Vấn tự nhiên cũng đi theo, lúc này mới chạy chậm đến bên cạnh Thẩm Phong, nhìn thấy cảnh này thì không có phản ứng gì quá lớn, phần nhiều là tò mò.

...

Tơ máu đâm vào cơ thể Tôn Thừa Diệp.

Ban đầu chỉ là cảm giác hơi đau nhói, cho đến khi sợi tơ máu phá vỡ da thịt, chui vào kinh mạch.

"A a a a a a a a a a!!!!!"

Một cơn đau như bị bóc tách thần hồn ập đến, người đàn ông hét lên thảm thiết.

"Nhỏ tiếng chút, ồn quá... Còn phiền Thẩm công tử hộ pháp giúp ta..."

Đây là câu thứ hai thiếu nữ nói với hắn sau khi hắn đi theo ra đây.

Nghe vậy, hắn gật đầu, đi đến gần cổng sân.

Về sự lỗ mãng trước đó, thực ra hắn có chút hối hận, nhưng nghĩ kỹ lại, sở dĩ hắn đi theo thiếu nữ cũng là để xác nhận một số chuyện...

Cho nên, hành động của mình không sai... đúng không?

Dựa vào cửa, hắn có chút thất thần.

Thỉnh thoảng, hắn cũng nhớ đến cái tên Tuyết Ngưng Hương.

Vị hôn thê của hắn, hay nói đúng hơn là đối tượng liên hôn.

Người con gái đó, thực ra không phải là tiểu thư khuê các lương thiện gì.

Đánh chết nha hoàn, bị người ta nhìn một cái liền phế đan điền người ta, thậm chí để tiếp cận hắn còn từng cố ý bắt chước hành vi của Tuyết Tình.

Tất cả những điều này hắn đều biết, nhưng không thể phủ nhận, Tuyết Ngưng Hương có lẽ chính là một mỹ nhân rắn rết như vậy, cho nên khi biết tin người đó chết, thực ra thiếu niên không quá đau buồn.

Giống như hắn, cô ta chẳng phải cũng là con cờ trao đổi lợi ích sao?

Tuy nhiên, cô ta chung quy đã chết.

Mặc dù hắn không tận mắt nhìn thấy, nhưng mọi manh mối đều chỉ về phía Tuyết Tình ngày xưa, cũng chính là Tuyết Hồng Thường hiện tại. Cô chính là sự tồn tại đã tiêu diệt hơn một nửa chiến lực của Tuyết gia.

Thẩm Phong cố nhiên có thể lấy đại nghĩa báo thù cho vị hôn thê để trả thù, nhưng cuối cùng hắn lại không làm vậy...

Sự thật mà thiếu niên này muốn tìm hiểu rốt cuộc là gì, e rằng chỉ có mình hắn mới biết rõ...

Nếu, năm xưa không có người đó, nói không chừng mình sẽ cứ thế mơ mơ hồ hồ, cuối cùng đến với Tuyết Ngưng Hương nhỉ?

Cho nên... đoạn nhân quả này...

Tiếng kêu thảm thiết trong sân vẫn không dứt, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Hoàn hồn lại, tiếng kêu thảm trong sân đã nhỏ đi nhiều, đương nhiên không phải cơn đau giảm bớt, chỉ đơn thuần là cổ họng người đàn ông đã khản đặc.

Mặc dù đã dùng bùa chú cách âm, nhưng cái đó chỉ có tác dụng với bên ngoài, tiếng nhỏ đi chút, chung quy cũng tốt cho tai của mình...

Quay đầu lại, nhìn Tôn Thừa Diệp, người đàn ông hiện tại trong máu thịt toàn thân dường như có thứ gì đó đáng sợ đang ngọ nguậy.

Mắt hắn lồi ra, gào rống, giống hệt con cá bị ném lên bờ.

Đôi mắt vốn còn chút trong trẻo trước đó đã không còn, nhãn cầu lồi ra, dường như có tơ máu chạy qua chạy lại bên trong.

Cảnh tượng giống như bị dị vật gặm nhấm máu thịt từ bên trong này vô cùng kinh dị.

Cảnh trước mắt khiến hắn hít một hơi khí lạnh, không kìm được nhìn về phía cô gái đang thi thuật.

Trên trán thiếu nữ cũng liên tục rỉ ra những giọt mồ hôi, nhưng đôi mắt đẹp như ngọc đỏ kia lại tràn đầy sự tập trung.

Làn da trắng nõn ửng lên màu hồng trong suốt, hàng mi dài cong vút khẽ run rẩy.

Người con gái xinh đẹp nhường này, nếu ở những danh môn đại phái, chỉ cần tư chất không quá tệ, chắc hẳn sẽ có rất nhiều người theo đuổi...

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của thiếu nữ, hắn nghĩ như vậy.

Lại nhìn sang biểu cảm đau đớn dữ tợn của Tôn Thừa Diệp, thật khó liên hệ hai người lại với nhau.

Thời gian lại trôi qua nửa nén hương, chỉ thấy thiếu nữ từ từ thở hắt ra một hơi, những sợi tơ máu kia vậy mà rút ra khỏi cơ thể Tôn Thừa Diệp với tốc độ cực nhanh.

Khi các sợi tơ máu quay trở về hết, sắc mặt thiếu nữ lại trở nên hồng hào, thậm chí còn tốt hơn trước một chút.

Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của Thẩm Phong, thiếu nữ bĩu môi, có chút khinh thường.

"Đừng nghĩ ta thanh cao quá, huynh tưởng ta làm thế này là không cần thù lao sao?"

Đúng vậy, trở nên mạnh hơn và rủi ro tự nhiên đều do Tôn Thừa Diệp gánh chịu, dù là thí nghiệm, cô cũng sẽ không làm không công.

Phép Huyết Linh Hoán Thân trước đó, ngay cả đối với cô cũng là một công việc tinh tế cực kỳ hao tổn tâm thần.

Hơn nữa tất cả những điều này tuy có lý thuyết của Huyết Ma Thiên Công hỗ trợ, nhưng thực hành thì đây mới là lần đầu tiên.

Cộng thêm việc thiếu nữ vốn đang trong giai đoạn suy yếu, tự nhiên phải lấy lại chút lãi, thuận tay rút đi một phần huyết khí từ trên người đàn ông, điều này rất công bằng.

Đi đến bên cạnh Tôn Thừa Diệp, cô gái dùng đôi ủng ngắn đá đá vào cánh tay người đàn ông: "Đã sống sót rồi thì đừng giả chết nữa, dậy thử xem..."

"... Ừm..."

Người đàn ông khẽ ừ một tiếng, nỗ lực bò dậy từ dưới đất.

Mặc dù trên người vẫn đau đớn khó nhịn, thậm chí lỗ chân lông còn đang rỉ máu, nhưng lúc này hắn dường như không cảm thấy gì.

"Thử từ từ nạp linh khí vào cơ thể xem..."

Thiếu nữ nhẹ nhàng hướng dẫn, dù sao cô cũng không muốn giết chết tên này, là tác phẩm luyện tay của mình, đương nhiên sống được là tốt nhất...

Ngay sau đó, một lực hút mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện, cưỡng ép kéo linh khí bốn phía vào trong huyệt khiếu của Tôn Thừa Diệp.

"Bách mạch tề khai (Trăm mạch cùng mở)... Tiên Thiên Linh Thể!?"

"Bạo Linh Đan!?"

Đột nhiên Thẩm Phong vẻ mặt không thể tin nổi nhìn vòng xoáy linh khí do Tôn Thừa Diệp tạo ra, Mạc Vấn vẫn luôn im lặng đứng xem bên cạnh cũng lộ ra vẻ mặt như gặp ma.

Hai người gần như cùng một lúc, đưa ra hai kết luận hoàn toàn khác nhau.

Nếu thiên tài có thể được sản xuất hàng loạt, nếu đặc tính của Bạo Linh Đan trở nên có thể kiểm soát, thì chuyện này đối với cả Tiên Vũ giới e rằng sẽ gây ra chấn động cực lớn, thậm chí thay đổi cục diện của cả Cửu Châu.

Đương nhiên, đối với mấy người bọn họ, những người đang ở trung tâm vòng xoáy, thì có thể là một tai họa...

"Ư a!!"

Đột nhiên, người đàn ông hét thảm một tiếng, toàn thân hắn không ngừng bắn ra những tia máu nhỏ...

Tôn Thừa Diệp vậy mà ngã xuống...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!