Xuyên thành Vực Ngoại Thiên Ma, ta lại phải giả làm Tiên tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

402 1621

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

54 288

Make Heroine ga Oosugiru!

(Đang ra)

Make Heroine ga Oosugiru!

Takibi Amamori

Nhân vật tự nhận mình là "nhân vật nền" Kazuhiko Nukumizu tình cờ chứng kiến Anna Yanami, một cô gái nổi tiếng trong lớp, bị bạn thời thơ ấu từ chối. Anh liền gán cho cô danh hiệu "nữ chính thua cuộc"

55 2522

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

(Hoàn thành)

Sword Art Online Ngoại Truyện: Hối Tiếc Cỏ Ba Lá

Soitiro Watase

Liệu tổ đội chắp vá đầy dị hợm này có thể làm nên điều mà chưa một ai khác từng làm được?

28 144

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

12 9

Huyết Hải Sơ Hiện - Chương mở đầu: Trên đường Đông Minh

Chương mở đầu: Trên đường Đông Minh

Quan đạo Đông Minh, một con ngựa được bọc lớp sắt, kéo một thùng xe khổng lồ đen kịt, đang chạy như bay trên đường.

Mỗi lần vó ngựa đạp xuống mặt đất, đều khiến mặt đường lát gạch xanh chắc chắn sinh ra từng đạo vết nứt.

Mà ngay phía sau xe ngựa, có một đội ngũ khoảng hai mươi mấy người đang bám sát truy đuổi.

Nhóm người này đều mặc giáp trụ, chiến mã khoác giáp, tay cầm trường thương, quanh thân tản mát huyết sát chi khí, hiển nhiên kẻ đến không thiện.

“Lên! Bao vây từ bốn phía, nghe ta phân phó! Chặn nó lại!”

“Rõ!”

Kẻ cầm đầu truy kích rống giận một tiếng, thúc ngựa tăng tốc, những người còn lại chia làm bốn nhóm theo sát phía sau.

Đợi đuổi kịp chiếc xe ngựa màu đen đang chạy như bay kia, hắn trực tiếp thả người nhảy lên, một thương vung xuống, muốn chém đứt đầu con ngựa khổng lồ kéo xe kia!

“Keng!”

Không có máu tươi phun trào như dự liệu, cổ ngựa và cây đại thương kia va chạm phát ra tiếng vàng sắt giao minh, tuy rằng xuất hiện vết nứt, nhưng cũng bắn ngược nó ra.

Thấy thế, nam nhân mặc trọng giáp hừ lạnh một tiếng, thế mà nhảy đến trước người con ngựa khổng lồ, bóp lấy cổ con ngựa sắt kia, hai chân cắm vào mặt đất, cứ như vậy bị ngạnh sinh sinh đẩy đi về phía trước.

“Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau ra tay!”

“Tuân lệnh!”

Theo sự phân phó của nam nhân, một đám võ giả giáp trụ đều ném ra móc xích sắt, móc lấy bốn bánh xe ngựa.

Nhưng cho dù móc sắt cuốn vào bánh xe, chiếc xe ngựa màu đen kia vẫn dựa vào lực lượng cường đại đi về phía trước, chỉ là tốc độ chậm lại một chút.

“Hôm nay Tư Mã Kiêu ta ngược lại muốn xem xem, đám nhãi ranh các ngươi lấy cái gì cản ta! Hát!”

Nói rồi trong mắt nam nhân tinh quang bạo bắn, eo lưng mãnh lực căng thẳng, vận đủ lực lượng vào tay chân, thế mà ngạnh sinh sinh ép ngừng xe ngựa!

Đây còn chưa xong, lực lượng trong tay nam nhân mặc áo giáp tăng lên tới cực điểm, gắt gao bóp cổ con ngựa khổng lồ kia, càng lún càng sâu!

“Chết đi cho ta!”

“Răng rắc!”

Một tiếng kim loại vỡ vụn, đầu con ngựa khổng lồ kia thế mà bị người này tay không bẻ xuống!

Con ngựa khổng lồ kia lại tịnh không chảy ra máu tươi, mà là linh kiện cơ quan dày đặc bên trong rơi đầy đất!

Đây thế mà là một con ngựa cơ quan!

Ngựa khổng lồ bị phá hủy, những người còn lại thuận thế đóng trường thương vào khe hở bốn bánh xe, triệt để đóng đinh nó trên mặt đất.

“Hừ, đám nhãi ranh Mặc gia, muốn cướp người trước mặt bổn thống lĩnh, còn non lắm!”

“......”

Xe ngựa màu đen không trả lời, mà là không ngừng phát ra tiếng cơ quan ‘răng rắc’, ngay sau đó, từ đáy xe ngựa thế mà bắn ra vô số mũi tên huyền thiết chi chít!

“Vút vút vút ——”

Tốc độ của mũi tên huyền thiết cực nhanh, trong nháy mắt xuyên thủng thân thể mấy tên giáp sĩ không kịp phản ứng, Tư Mã Kiêu cương khí hộ thể, trực tiếp đánh bay mũi tên quát lạnh một tiếng:

“Kết thành chiến trận hợp kích cùng nhau chống đỡ, tên huyền thiết này với cương khí của các ngươi căn bản không đỡ nổi đâu, hừ, đừng giống như đám phế vật chết bên kia làm mất mặt Tư Mã gia ta!”

“Rõ!”

Một đám giáp sĩ đồng thanh đáp, động tác chỉnh tề thành thạo, phối hợp với nhau kết thành chiến trận cỡ nhỏ, triệt để ngăn cản được những mũi tên đen kịt bắn ra không ngừng.

Mà nam nhân thì ỷ vào cương khí cường hãn, đội mưa tên đi tới bên sườn xe, hai tay trực tiếp giữ lấy một bên xe ngựa.

“Hát! Lên cho ta!”

Xe ngựa màu đen khổng lồ bị hắn chậm rãi nâng lên, thậm chí trường mâu cố định bánh xe trước đó kéo theo cả đá xanh trên mặt đất đều bị hất tung lên cùng nhau!

Nam nhân hít mạnh một hơi, hai tay cự lực bộc phát, theo một tiếng nổ lớn, thế mà ngạnh sinh sinh lật tung thùng xe màu đen khổng lồ xuống đất!

“Ầm ầm!”

Thùng xe khổng lồ đổ nghiêng, phát ra tiếng động trầm đục, nam nhân cười lạnh một tiếng, lần nữa tiến lên!

Nhưng mà, đúng lúc này, trong xe ngựa lại lần nữa có tiếng cơ quan vận chuyển vang lên, lần này là từ đáy xe vươn ra vô số ống kim loại nhỏ bé!

Ngay sau đó, từ bên trong liền phun ra lượng lớn khói trắng!

“Lui!”

Nam nhân dẫn đầu lui về phía sau, nhưng vẫn duy trì thế bao vây.

“Mọi người nghe lệnh, phân tán hai người một nhóm bắt đầu tu chỉnh! Ta cũng không tin, bọn họ có thể trốn cả đời trong cái mai rùa kia!”

Nói rồi, Tư Mã Kiêu ánh mắt băng lãnh, nhìn về phía thùng xe đã lật nghiêng kia.

Trong thùng xe, mấy người bị ngã đến thất điên bát đảo, hoa mắt chóng mặt.

“Làm sao bây giờ, ngộ nhỡ con tinh tinh lớn kia thật sự phá vỡ Huyền Thiết Tiễn này, thì nguy to...”

Bởi vì thân xe lật nghiêng, dẫn đến trong thùng xe hiện tại thập phần tối tăm, nghe giọng nói, người nói chuyện hẳn là một thiếu niên.

“Chư vị liều mình bảo vệ, Diệp mỗ khắc ghi trong lòng, để ta đi ra ngoài đi... Chỉ cần ta rời đi, với thân phận của chư vị, Tư Mã gia hẳn là sẽ không làm khó dễ các người...”

Người nói chuyện là một nam nhân, hắn một thân y phục vải thô, giọng nói có chút phù phiếm, hiển nhiên trọng thương chưa lành.

“Diệp đại ca, đã lúc đầu huynh cứu chúng ta, chúng ta tự nhiên nên dũng tuyền báo đáp...”

Một giọng nữ run rẩy vang lên, dường như là bởi vì sợ hãi mà lo lắng, nhưng lời nói ra lại thập phần kiên định.

“Đúng vậy, họ Diệp kia, ngươi coi thường ai đó? Chó của Tư Mã gia chúng ta đã giết không ít, mối thù này cũng kết rồi, biện pháp tốt nhất, chính là ở chỗ này triệt để tiêu diệt đám người phiền phức này!”

Nhất thời, giọng nói nóng nảy nhận được sự ủng hộ của những người còn lại, nhưng trong lòng bọn họ rõ ràng, nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng không chống đỡ được bao lâu nữa...

......

Sa La Châu, có một nơi, linh khí dồi dào khắp nơi nở đầy hoa vàng, như vô thượng tịnh thổ, tên là Bồ Đề Vực.

Thân là một trong những thế lực mạnh nhất Sa La Châu, Bồ Đề Tự liền tọa lạc ở đây.

Tường ngoài Bồ Đề Tự quét sơn đỏ thắm, mà điện vũ bên trong lại là màu vàng rực rỡ, quý khí vô cùng!

Cung điện trang nghiêm chia làm hai phần, ở giữa nối liền bằng cầu ngắn, thoạt nhìn, ngôi chùa hùng vĩ này, giống như bị bổ ra từ giữa vậy.

Mà sự thật cũng đúng là như thế, sở dĩ xây dựng thành như vậy, chính là vì để cảnh tỉnh hậu nhân, mấy vạn năm trước, Bồ Đề Tự chính là bị người ta dùng một kiếm như vậy, suýt chút nữa diệt cả đạo thống!

Trong phật tự, ở một góc hẻo lánh, có một viện nhỏ mộc mạc thập phần đột ngột, trên tấm biển còn viết xiêu xiêu vẹo vẹo hai chữ ‘Tĩnh Tâm’.

So với những viện khác của Bồ Đề Tự, nơi này thực sự quá nhỏ, thậm chí ngay cả những đệ tử mới nhập tự, cũng không biết Bồ Đề Tự còn có một ‘Tĩnh Tâm Viện’ tồn tại.

Mà lúc này, nơi đây đang bị phù văn màu vàng chi chít bao quanh, giống như một tòa lồng giam.

Một lão tăng khoác cà sa nhìn chằm chằm phù văn lấp lóe trong đó, sắc mặt có chút khó coi, bởi vì chúng thế mà chậm rãi sinh ra vết nứt nhỏ vụn!

Phong ấn sắp bị phá rồi!

“Oanh!!”

Quả nhiên, phù văn nổ tung, hai chữ ‘Tĩnh Tâm’ cũng theo đó tứ phân ngũ liệt.

Có một lão tăng chân trần mặc tăng y cũ nát bước ra, dung mạo hắn già nua suy tàn, nhưng lại sinh ra từ mi thiện mục...

Duy chỉ có một đôi mắt vằn vện tia máu, sắc bén như dao, phảng phất như muốn chọn người mà cắn!

“Sư huynh... huynh chung quy vẫn là không nhìn thấu a...”

Cà sa tăng nhân lắc đầu than nhẹ, nhìn lão tăng ánh mắt phức tạp, hắn biết vị sư huynh này của mình... nhập ma rồi!

“Nhìn thấu? Thế gian này ai lại có thể nhìn thấu? Đám người sống đời thực vật Thiên Đạo Cung kia sao!?”

Lão hòa thượng hừ lạnh một tiếng, lực lượng cuồng bạo kinh người từ trong cơ thể hắn gầm thét lao ra, thổi bay cà sa trên người tăng nhân phần phật vang dội.

“Sư huynh, huynh...”

“Lão tăng cả đời đối đãi tốt với người khác, không tranh không đoạt, lại đạt được cái gì! Nếu sớm nghe lời đồ nhi kia của ta, nó đâu đến mức đánh cược với ta, cuối cùng rơi vào kết cục chết thảm! Ta hận!”

Nói rồi lão tăng rống giận một tiếng, khí thế lại biến đổi, vẻ tường hòa trước đó đã không còn, quanh thân tràn đầy khí bạo lệ.

“Haiz... Huyền Sân sư huynh, đây lại hà tất chứ, huynh như vậy làm sao có thể thành Phật...”

Cà sa tăng nhân lắc đầu than thở, vị sư huynh này của mình trước kia vốn tính cách bạo liệt, cuối cùng mới bị sư tôn lặc lệnh tu tập Tĩnh Tâm Quyết.

Lại không ngờ tới ngày sắp đại công cáo thành, thế mà lại vì ái đồ vẫn lạc, công bại thùy thành, nhất niệm thành ma, thật sự là thời cũng mệnh cũng...

“Phật? Khi Không Niệm chết trong tay người khác, ta liền định trước vô duyên với Phật! Bất quá không sao... đã Phật không cứu được đồ nhi ta, vậy thì nhập ma, ít nhất dùng cái mạng tàn này... báo thù rửa hận cho nó!”

Đúng vậy, khi Tĩnh Tâm Quyết đảo ngược, phản phệ mãnh liệt liền đã bắt đầu hóa giải thần hồn lão tăng, thân thể hắn hiện giờ giống như bình sứ bị nhét pháo vào trong...

Nhìn như cường đại, lại càng ngày càng gần cái chết...

“Ta đã biết, nhưng chuyện này không thể liên lụy Bồ Đề Tự, còn mong sư huynh thông cảm...”

“Hừ, tùy ý ngươi!”

Dứt lời, lão tăng đạp mạnh mặt đất phóng lên tận trời, sau đó hắn bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía Tĩnh Tâm Viện mình đã ở trăm năm kia, hung hăng vỗ ra một chưởng.

Tiểu viện trong nháy mắt hóa thành hố sâu cháy đen, lập tức lão tăng cười điên cuồng rời đi!

Không lâu sau đó, Bồ Đề Tự thông cáo Cửu Châu, nguyên thủ tọa Tĩnh Tâm Viện Huyền Sân đã nhập ma, đả thương sư đệ Huyền Tuệ, phản bội rời khỏi Bồ Đề Tự, hiện giờ đã bị tự viện xóa tên, người trong thiên hạ đều có thể giết!

Nhất thời, Cửu Châu chấn động!

......

Nhóm người thiếu nữ vẫn đang nhàn nhã lên đường, trải qua gần một tháng đi đường, các nàng đã đi qua biên giới Đông Minh Châu.

Thậm chí hiện tại đã rời khỏi biên thành Đông Minh Châu, cũng sắp được mười ngày rồi...

“Hồng Thường muội muội, muội dường như không vội nhỉ ~”

Cốc Băng Lan lười biếng dựa vào bên cạnh thiếu nữ, tựa đầu lên vai nàng, nghịch tóc cô gái.

Nghe vậy, cô gái bĩu môi, đập rớt bàn tay làm loạn của nữ tử, ngữ khí có chút bất đắc dĩ.

“Tu hành nên trương thỉ hữu độ (có chừng có mực, có căng có chùng), du lãm non sông gấm vóc Cửu Châu này chưa chắc không phải một chuyến tu tâm...”

Nữ tử hơi bĩu môi, vẻ mặt quỷ mới tin muội.

Mặc dù thời gian ở chung chưa đến hai năm, nhưng nàng nhìn người luôn luôn rất chuẩn.

Cô gái loại người này cả ngày ngoại trừ tu luyện, chính là nghiên cứu công pháp...

Một con người cuồng tu luyện như vậy, sao có thể nhàn nhã ngắm phong cảnh như thế?

Đương nhiên, không tin thì không tin, nhưng nàng cũng không nói thêm gì, dù sao, nàng rất rõ chừng mực khi ở chung với người khác...

“Tỷ tỷ, Thiên Sơn Viện bên kia có truyền âm tới...”

Mặc Hội Anh ở một bên đột nhiên sững sờ, lập tức lấy ra truyền âm phù, kích hoạt nó.

“Hai tháng sau, Phạn gia Vạn Kiếm Thành Thí Kiếm Đại Hội, chư vị đệ tử có thể lượng sức tự mình đi tới...”

“Kỳ lạ, Thí Kiếm Đại Hội không phải còn ít nhất bảy năm nữa sao...”

Nghe nội dung truyền âm, Cốc Băng Lan vô cùng bất ngờ, bởi vì cái gọi là Thí Kiếm Đại Hội này, là thịnh hội năm mươi năm Phạn gia tổ chức một lần.

“A, sớm như vậy, xem ra ta hết hy vọng rồi...”

Liễu Tịch Nguyệt vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, dù sao nếu có thêm vài năm nữa, nàng nếu mạnh hơn còn có thể thử một chút, mà kẹt ở thời điểm này, xét về thời gian tu hành xác thực là chịu thiệt...

Mà thiếu nữ nghe được tin tức này, trước mắt lại sáng lên...

Quả nhiên tới rồi!

Không sai, sở dĩ nhàn nhã như vậy, không vội về Thiên Sơn Viện, chính là bởi vì nàng biết, Thí Kiếm Đại Hội của Phạn gia sẽ tổ chức trong thời gian gần đây!

Nghĩ như vậy, nàng lại nhìn về phía Vạn Ảnh đặt ở một bên...

Tên này đối với mình không có ý tốt, nàng lại làm sao không phải như thế...

Dù sao Phạn gia cực giỏi đúc kiếm, đợi đến bên kia, muốn đối phó thanh kiếm này cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều...

Ngay từ đầu, khi mình lần đầu tiên nắm lấy thanh kiếm này, nàng đã rất rõ ràng, Vạn Ảnh Kiếm tuyệt đối có thể tạo thành uy hiếp cực lớn đối với mình!

Cho nên, nàng mới hư tình giả ý, giả vờ hợp tác với đối phương!

‘Thiên Khuynh’ nàng đương nhiên muốn, nhưng cái giá này, mình chưa từng có ý định trả!

Chỉ cần chuyện tiếp theo thuận lợi... bất luận Vạn Ảnh có toan tính gì... e rằng đều không kịp nữa rồi đi?

Nghĩ như vậy, cô gái lộ ra một nụ cười phát ra từ nội tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!