Xuyên Sách Rồi Tôi Tuyệt Đối Không Khuất Phục Trước Nam Chủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21780

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Quyển 01 - Chương 091. Toi Rồi!

Chương 091. Toi Rồi!

“Ninh Sơ!”

“Có~”

Ninh Sơ chống tay lên má, vừa ngáp vừa giơ tay điểm danh.

Đã là ngày thứ ba rồi, nhưng cơn đau bụng vẫn chưa kết thúc.

Không còn cơ hội may mắn nào nữa, xét về mặt y học, e rằng cậu ta đã hoàn toàn là con gái.

Cậu ta thở dài một tiếng bất lực, cúi đầu nhìn thông báo tin nhắn trên điện thoại, lại là Hàn Cảnh Nghiệp.

“Có bệnh gì không biết...”

Ninh Sơ nhíu mày, không xem tin nhắn, trực tiếp khóa màn hình điện thoại, rồi ủ rũ nằm bò lên bàn.

Lúc buồn chán có người trò chuyện giết thời gian cũng tốt, nhưng hiện tại Ôn Dương đã bày tỏ ý kiến, cậu ta chỉ có thể chọn cách lờ đi.

Tránh để Ôn Dương phản kháng không nghe theo sự quản lý của cậu ta, mà chạy đi hẹn hò.

Màn hình điện thoại bị khóa lại sáng lên lần nữa.

“Giờ làm việc mà cũng rảnh rỗi vậy sao...”

Ninh Sơ lẩm bẩm, không kìm được lại bắt đầu nghi ngờ theo hướng cốt truyện.

Không lẽ lần này thực sự bị Hàn Cảnh Nghiệp nhắm làm mục tiêu ra tay?

Trước đây vài lần quá nhạy cảm cảnh giác khiến cậu ta có chút áy náy với vị cố vấn tận tâm tận trách này, nhưng lần này cố vấn quả thực hơi quá nhiệt tình.

Ban đầu cậu ta không nghĩ nhiều, chỉ coi đó là sự quan tâm bình thường của cố vấn đối với sinh viên. Nhưng Hàn Cảnh Nghiệp liên tục tìm cậu ta trò chuyện phiếm mấy ngày nay, nhìn thế nào cũng thấy không bình thường.

Hơn nữa bây giờ đang là giờ học, giờ làm việc.

“Anh ấy lại tìm cậu nói chuyện à?” Ôn Dương cúi đầu, nhỏ giọng hỏi.

“Ừm, tôi không trả lời.”

Anh ta hơi nhíu mày, cũng không còn tâm trí nghe giảng nữa, anh ta dọa: “Cậu nhìn vẻ ngoài của cậu bây giờ mà xem, cố vấn không chừng là một kẻ biến thái thích trap (giả gái), cậu phải cẩn thận đấy.”

Hay lắm~ Mấy chiêu trò tôi dùng để ngăn cậu hẹn hò đều học hết rồi đúng không?

Hôm qua thì nói xấu sau lưng, hôm nay thì lời lẽ hù dọa.

Ninh Sơ cố nhịn cười, nhưng nghĩ lại một chút, liền không cười nổi nữa.

Càng ngày càng thấy Ôn Dương đang ghen.

Rõ ràng Ôn Dương còn giống kẻ biến thái trong lời anh ta nói hơn...

“Yên tâm, không nói chuyện với cố vấn nữa đâu.” Ninh Sơ cũng thấy không ổn, “Cậu không thấy tôi còn không trả lời tin nhắn của anh ấy sao?”

“Thế thì tốt rồi, hay là xóa... thôi, xóa bạn bè cố vấn thì không hay lắm.”

Sao đột nhiên lại bị đảo ngược vai trò rồi?

Cậu ta một tay ôm túi nước nóng, che bụng dưới, mắt lộ vẻ mơ hồ và khó hiểu, trăm mối vẫn không có lời giải.

Nếu Ninh Sơ ngăn cản Ôn Dương hẹn hò là vì lo lắng cốt truyện phát triển dẫn đến cậu ta biến thành con gái và bị ấy ấy, vậy Ôn Dương ngăn cản cậu ta trò chuyện với người đàn ông khác là vì điều gì?

Thật sự là lo lắng Hàn Cảnh Nghiệp là biến thái? Không thể nào chứ?

Nếu là ghen, vậy chứng tỏ Ôn Dương không chỉ đơn thuần là có cảm tình với cậu ta nữa rồi...

Ninh Sơ hơi hoảng hốt, nhưng tổng thể vẫn giữ được bình tĩnh. Dù xét về mặt y học cậu ta đã là con gái, nhưng dù sao thằng nhỏ vẫn còn đó!

...

Mãi mới đến lúc tan học, Ninh Sơ cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên, hít một hơi thật sâu, cầm sách lên, chuẩn bị đi theo Ôn Dương đến phòng học tiếp theo.

Trời mới biết tại sao ở trường đại học lại không học ở một phòng cố định.

Đi theo sau Ôn Dương, cậu ta cúi đầu, lúc này mới mở khóa điện thoại, xem tin nhắn mà Hàn Cảnh Nghiệp gửi đến.

“Đang học à? Phải nghiêm túc nghe giảng đấy.”

“Chiều nay có kiểm tra vệ sinh, các cậu ở ký túc xá đừng quên dọn dẹp.”

“Sau khi tan học đến văn phòng tôi một chuyến.”

Ninh Sơ lướt qua, không trả lời, vươn tay kéo áo Ôn Dương.

“Ôn Dương, chiều nay có kiểm tra vệ sinh.”

“Thật sao? Sao tôi không biết gì hết?”

“Cố vấn nói với tôi.”

Nhắc đến vị cố vấn này, Ôn Dương lại thấy đau đầu từng cơn. Anh ta dừng bước, đang định mở lời, thì nghe thấy Trương Thiệu Thanh bên cạnh la ó mắng mỏ.

“Ôi trời! Thần kinh à? Lần trước quân sự không phải vừa kiểm tra rồi sao?!”

“Lần trước đã là một tháng trước rồi.” Vương Kiệt an ủi: “Vệ sinh ký túc xá nên làm rồi, tranh thủ buổi trưa dọn dẹp chút đi?”

“Ký túc xá chúng ta sạch sẽ lắm mà!”

Cái tên Trương Thiệu Thanh này miệng mắng ghê nhất, nhưng đến lúc sự việc xảy ra thì lại là người nhát gan nhất.

Ninh Sơ sớm đã hiểu rõ bản chất hổ giấy của tên này, âm thầm lườm hắn ta một cái, quay sang nhìn Ôn Dương: “Cố vấn bảo tôi đến tìm anh ấy.”

“Anh ấy tìm cậu làm gì?”

“Không biết.”

“Tôi đi cùng cậu nhé?”

Không chút do dự, Ninh Sơ lập tức lắc đầu từ chối: “Tôi không đi, cứ coi như không biết.”

Cậu ta nhận ra thái độ của Hàn Cảnh Nghiệp đối với mình quá nhiệt tình, có chút không đúng, không muốn tự mình giao đầu (nộp mình).

Nếu Ôn Dương kích hoạt cốt truyện, cậu ta còn có thể cắn răng, đẩy tên trai trinh đã điều chỉnh được một tháng rưỡi đó ra, thuận theo diễn biến cốt truyện một lần.

Đoán chừng Ôn Dương còn thấy khá vui vẻ.

Nhưng nếu cậu ta kích hoạt cốt truyện, thì dù là thuận theo cốt truyện bị ấy ấy hay phá hủy cốt truyện bị nữ hóa, đều không thể chấp nhận được!

“Đi vệ sinh một lát.”

“Được.”

Hai người rẽ một góc, đi về phía nhà vệ sinh.

Ninh Sơ luôn không giải quyết nhu cầu cá nhân ở ngoài, vô sự đứng ở hành lang bên ngoài, đợi Ôn Dương ra.

Một cô gái cúi gằm mặt, chậm rãi đi đến phía hành lang bên kia.

Sự chú ý của Ninh Sơ lập tức bị thu hút. Cậu ta nhíu mày, nhìn từ trên xuống dưới cô gái đó.

Là phó lớp trưởng, người đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu ta trong cuộc bầu cử ban cán sự lớp, cô sói nương mà cậu ta đoán có thể đấm chết cậu ta bằng một cú đấm... Chỉ là cô sói nương vốn hoạt bát, cái đuôi vẫy như cánh quạt trực thăng ngày nào, giờ lại hơi héo hon, cái đuôi xám kẹp giữa hai chân, đôi tai dựng đứng cũng rũ xuống không chút sức sống.

Mặc dù đây là phó lớp trưởng, nhưng dù sao trong sách cũng không có tình tiết liên quan, Ninh Sơ đến giờ vẫn chưa nhớ tên cô ấy.

Nhưng điều này không có nghĩa là cậu ta sẽ mất cảnh giác!

Loại nhân vật qua đường xinh đẹp này cũng rất nguy hiểm!

Chưa đầy vài phút, Ôn Dương đã rửa tay xong bước ra từ nhà vệ sinh. Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Dương, cô sói nương cũng lập tức ngẩng đầu lên, bước chân vội vã tiến tới.

“Quả nhiên!”

Ninh Sơ giật mình. Cậu ta đã chuẩn bị sẵn sàng, lập tức giơ chân ra, chặn ngang trước mặt cô sói nương.

Kiểu cô gái bắt chuyện, xin thông tin liên lạc, thậm chí tỏ tình thẳng thắn này cậu ta đã xử lý không biết bao nhiêu lần rồi...

Chưa kịp để cô sói nương mở lời, tay cậu ta đã vòng ra sau nắm lấy cổ tay Ôn Dương, vừa kéo Ôn Dương đang ngơ ngác tiếp tục đi về phía lớp học, vừa giải thích một cách qua loa: “Chúng tôi có việc bận~ Nhường đường chút~”

“Ôn, Ôn Dương... cậu có thể giúp tôi không...”

Cô sói nương vừa mở miệng, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở đó khiến Ôn Dương dừng bước. Ninh Sơ dùng hết sức bình sinh, quay đầu lại, dùng cả hai tay, hai chân trượt trên sàn gạch, nhưng lại không thể kéo được anh ta.

Hay lắm, hay lắm! Đàn ông quả nhiên không chịu nổi dáng vẻ tội nghiệp của con gái! Bản chất bại lộ rồi đúng không!

Không phải là cậu ta không cảnh giác! Chẳng qua kẻ thù quá xảo quyệt!

Ninh Sơ đành mặt tối sầm lại, không cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh Ôn Dương, mắt nhìn thẳng vào mặt cô sói nương.

Không sao, dù sao cũng không phải nhân vật cốt truyện.

“Sao thế?” Ôn Dương nhíu mày, “Khóc cái gì?”

“Tôi...”

Cô sói nương rụt rè ngẩng đầu nhìn Ninh Sơ, rõ ràng là hy vọng cậu ta rời đi.

Nhưng cậu ta lại không nể mặt, mặt không biểu cảm nói: “Có gì thì cứ nói trước mặt hai chúng tôi đi, đã là nhờ giúp đỡ thì thêm một người cũng thêm một người giúp sức.”

Thấy Ôn Dương cũng gật đầu, cô sói nương do dự một chút. Cô ấy nhìn quanh, thấy xung quanh không có sinh viên nào khác, mới cúi đầu, dùng giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy mở lời.

“Tôi, tôi bị cố vấn Hàn quấy rối tình dục.”

“!!!”

Ninh Sơ và Ôn Dương đồng thời kinh hãi tột độ.

Ôi trời! Toi rồi!