Xác suất để tôi gặp và yêu em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 394

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 26

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Oneshot - Chương 1.2: Sét đánh giữa trời quang

Năm tôi mười tuổi, bố mẹ qua đời vì tai nạn giao thông.

Tôi cũng có mặt trong chiếc xe ấy. Vậy mà trớ trêu thay, chỉ mình tôi sống sót qua vụ tai nạn. Thời gian cứ thế trôi đi, nhưng hình ảnh bố mẹ lịm dần ngay trước mắt vẫn còn ám ảnh tâm trí tôi tới tận bây giờ.

Tôi đã từng ước gì mình chết phứt đi, ước gì được ra đi cùng họ thì hay biết mấy.

Cảm giác như nền đất dưới chân tôi sụp đổ, những thứ tưởng chừng như vững chắc lại có thể tan biến một cách dễ dàng. Sự thật ấy mới tàn nhẫn làm sao. Cùng sự tuyệt vọng ghê gớm và nỗi cô đơn vô hạn, chỉ mình tôi bị bỏ lại trên cõi đời này.

Song sau tất cả, thế giới vẫn cứ xoay vần như chưa hề có chuyện gì.

Chỉ mình tôi oán trách cái sự bất công ấy mà thôi.

Sau khi bố mẹ mất, tôi được gia đình chú dì và ông bà bên nội đón về Tokyo, chuyển từ nhà này sang nhà khác theo sự sắp đặt của người lớn. Có những năm phải chuyển trường đến hai lần, dần dà việc này cũng đã chẳng còn xa lạ gì với tôi. Dĩ nhiên, tôi nào dám than phiền. Tôi biết mình là một gánh nặng, là một đứa cháu “tạm thời” trong nhà.

Khi tôi học lớp 9, bà ngoại sống một mình ở Chiba qua đời.

Mỗi dịp hè về, tôi lại đến thăm bà vài hôm. Vì mắc nhiều bệnh mạn tính nên bà thường xuyên phải nhập viện. Nhưng với tôi, khoảng thời gian được sống cùng bà ở nơi vùng quê Chiba này luôn là nguồn an ủi quý giá.

Khi bà mất, tôi được thừa kế chút tài sản và ngôi nhà cũ của bà. Đây cũng là duyên cớ để tôi thi cấp ba ở tỉnh Chiba. Tôi nghĩ nếu học ở đây thì sẽ được sống một mình, chẳng phiền gì ai, không bị gò bó, được bắt đầu lại một cuộc đời tự do.

Hơn nữa, người thân bên nội đã nuôi tôi nhiều năm cũng sẽ bớt được một gánh nặng.

Thế là mọi người đều vui vẻ đồng ý cho tôi chuyển về sống trong ngôi nhà mà bà ngoại để lại và theo học tại trường cấp ba gần đó.