Chương 01 HƯỚNG VỀ THÁI DƯƠNG
『Định giở trò lười biếng ở đâu đấy! Còn không mau đứng dậy ngay!!』
『Có mỗi cái ngọn núi cỏn con cũng không vượt qua nổi, thế mà cũng đòi làm đệ tử Điểm Thương Phái sao!!』
“Hộc… Hộc…”
Tiếng quát tháo vang rền của những gã đàn ông vạm vỡ hòa lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn của đám thiếu niên vang vọng khắp trung tâm núi Điểm Thương.
Vốn dĩ ở độ tuổi này, lũ trẻ phải được tự do chạy nhảy vui đùa, nhưng điều đó không áp dụng với những kẻ đã được thu nhận làm Nhập môn đệ tử của Điểm Thương Phái — một trong Cửu Phái Nhất Bang.
Các Đệ tử đời thứ hai của Điểm Thương Phái với vẻ mặt nghiêm khắc, dùng ánh mắt sắc lẹm quan sát không bỏ sót một ai trong số hàng trăm đứa trẻ đang rèn luyện thể lực.
Hễ thấy đứa nào có dấu hiệu lười biếng, họ lập tức gầm lên như ác quỷ, bắt chúng leo núi cho đến khi không thể nhấc chân nổi nữa mới thôi.
Ngay cả khi thể lực đã cạn kiệt đến mức không thể cử động, chúng cũng chỉ được nghỉ ngơi tối thiểu rồi lại bị ép tiếp tục huấn luyện.
Một chế độ huấn luyện khắc nghiệt mà ngay cả đàn ông trưởng thành cũng khó lòng chịu đựng nổi.
Đây vừa là bài rèn luyện thể lực bắt buộc để học võ công, vừa là bài kiểm tra để sàng lọc ra những nhân tài có tố chất trở thành Chân truyền đệ tử trong số hàng trăm Nhập môn đệ tử.
Tài năng quan trọng thật đấy, nhưng yếu tố cốt lõi nhất để một người trong giang hồ có thể theo đuổi võ đạo chính là “Sự nhẫn nại”.
Thứ nhẫn nại để duy trì cuộc sống tự đẩy bản thân đến giới hạn mỗi ngày, suốt cả cuộc đời.
Điểm Thương Phái đang thử thách sự nhẫn nại đó ở lũ trẻ.
Vốn liếng thể lực ban đầu không quan trọng. Chỉ cần cho thấy ý chí kiên trì chịu đựng sự huấn luyện đến cùng, họ sẽ chấm điểm đạt.
Chính vì thế, các Đệ tử đời thứ hai đã dốc toàn lực để đẩy đám Nhập môn đệ tử đến giới hạn.
Nhưng mà…
Bịch bịch bịch bịch—!!
Trong khi hầu hết lũ trẻ đã mệt lả người, bước đi loạng choạng như sắp ngất, thì có một thiếu niên vẫn đang lao băng băng trên con đường núi hiểm trở với tốc độ chẳng khác gì lúc bắt đầu.
Không… dường như hắn còn chạy nhanh hơn thì phải?
『Nhập môn đệ tử Baek-hyun! Vẫn còn chạy được sao?』
『A, vâng! Hơi mệt chút thôi, nhưng vẫn chịu được ạ!!』
Dù mồ hôi tuôn như mưa ướt đẫm toàn thân, thiếu niên ấy vẫn nở một nụ cười tràn đầy sinh lực, chạy lên chạy xuống con đường núi gồ ghề núi Điểm Thương.
Cảnh tượng kỳ lạ đó khiến không chỉ các Đệ tử đời thứ hai mà ngay cả những Đệ tử đời đầu dày dạn kinh nghiệm cũng khó giấu nổi sự kinh ngạc.
Các yếu tố khác thì không nói, nhưng thể lực là thứ chỉ có thể được bồi đắp thông qua rèn luyện và tu tập khổ cực.
Vậy mà cái loại thể lực không thấy điểm dừng kia là sao…
『Chẳng lẽ xuất thân từ gia đình hái thuốc trên núi cao?』
Hoàn toàn không phải.
Nhập môn đệ tử Điểm Thương Phái — Baek-hyun.
Hắn vốn tên là Yi-hyun, một người thành phố sinh ra và lớn lên ở Seoul, cả đời chỉ biết cầm điện thoại và bàn phím thay vì rễ cây ngọn cỏ.
Cơ thể mới mà hắn nhập vào trong game cũng chỉ là con trai của một gia đình tiểu nhị quán trọ bị người trong giang hồ tàn sát, cả đời chỉ quen lau bàn rửa bát mà thôi.
Ấy vậy mà lý do hắn có thể phô diễn thứ thể lực độc nhất vô nhị này lại rất đơn giản.
Đó là nhờ vào “Đặc quyền” mà hắn nhận được sau khi xuyên không vào thế giới này, thứ đang liên tục bơm nguồn sinh lực vô hạn cho hắn.
Thái Dương Thể.
Một thể chất trong mơ, có khả năng chuyển hóa toàn bộ nội khí trong cơ thể thành cực thượng dương khí tựa như mặt trời, thổi bùng sức sống vô tận cho cơ thể và cho phép người sở hữu tùy ý sử dụng nguồn dương khí tinh thuần đến cực độ.
Dù có chạy bao lâu cũng không biết mệt, ngược lại càng vận động, dương khí càng thấm sâu vào cơ thể, khiến xác phàm mạnh lên và được thanh lọc theo thời gian thực.
Từng thớ cơ, từng lục phủ ngũ tạng nóng lên một cách dễ chịu, cảm giác sảng khoái không sao tả xiết bao trùm lấy toàn thân.
Giống như thợ rèn nung nóng và búa đập để tôi luyện kim loại, cơ thể hắn đang tiến bộ vượt bậc qua từng bước chân.
『Hà… công nhận cái xác mới này ngon thật.』
Trừ cái đó ra thì mọi thứ còn lại đều như hạch.
Chẳng mấy chốc, Yi-hyun… à không, Baek-hyun đã leo lên đến đỉnh ngọn núi nhỏ. Hắn ngước nhìn bầu trời trong vắt không một gợn mây mà thở dài thườn thượt.
Vài tuần trước, hắn đã xuyên không vào game.
Trở thành một thiếu niên được Điểm Thương Phái thu nhận làm Nhập môn đệ tử, và được ban cho đạo hiệu là “Baek-hyun” (Bạch Huyền).
Ban đầu, hắn vô cùng hoang mang và cảm thấy bất công trước tình cảnh phi lý này, nhưng giờ đây khi đã chấp nhận thực tại, hắn đang cố gắng hết sức để thích nghi với cuộc sống mới.
Dù có đường đột và rối rắm đến đâu thì biết làm sao được.
Thực tế là thực tế, chỉ còn cách chấp nhận nó thôi.
『Vấn đề là, cái thế giới này không phải kiểu sát phạt bình thường đâu.』
Quân Lâm Thiên Hạ là một tựa game dựa trên thế giới quan võ hiệp điển hình.
Nghĩa là nắm đấm gần hơn pháp luật, đầy rẫy những con khỉ đột sức mạnh phi nhân loại, các tổ chức hắc ám lộng hành khắp nơi, và vô số Quái Lực Loạn Thần đang lẩn khuất trong cái thế giới “cá lớn nuốt cá bé” đầy rẫy sự hỗn loạn này.
Một thế giới dã man và tàn khốc, nơi mà dù kẻ đó có võ công cao cường hay địa vị cao sang đến đâu cũng có thể mất mạng trong chớp mắt.
『Thậm chí mình còn chỉnh độ khó lên mức cao nhất mới vào game chứ…』
Dù là lần chơi đầu tiên ở phiên bản này, Baek-hyun vẫn để thiết lập độ khó ở mức cao nhất.
Vì trong game có điểm lưu (save point), và chết thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tính mạng ngoài đời cả!
Ai mà ngờ được là sẽ bị xuyên không vào game chứ!!
Có thằng điên nào lại đi build nhân vật và chỉnh setting với tâm thế “đề phòng trường hợp bị xuyên không” đâu cơ chứ.
『Mẹ kiếp, sao mình lại sĩ diện hão thế không biết…!!』
Đây không phải là thế giới võ hiệp bình thường, mà là thế giới của game Quân Lâm Thiên Hạ.
Có cốt truyện chính dành cho người chơi, có tổ chức hắc ám cần phải đánh bại, và có cả con trùm cuối siêu mạnh đang chỉ huy tất cả bọn chúng.
Và hắn, với tư cách là người chơi, phải đánh bại tất cả.
Ở độ khó cao nhất nơi mà ngay cả “lão làng” cũng có thể bay màu nếu sơ sẩy, lại còn trong tình trạng mù tịt thông tin về trùm cuối!
Nếu đây là thế giới Quân Lâm Thiên Hạ phiên bản cũ mà hắn quen thuộc thì tình hình đã đỡ hơn nhiều…
『Nơi này, không phải là thế giới Quân Lâm Thiên Hạ mà mình biết.』
Nghĩ kỹ thì cũng là chuyện đương nhiên. Thời điểm hắn xuyên không là lúc bắt đầu game ở phiên bản Remake.
Việc bị ném vào phiên bản Remake thay vì bản cũ (Classic) là điều hợp lý.
Đại thể thì giống nhau, nhưng chi tiết lại khác biệt rất nhiều, nên ở đây, Baek-hyun thực chất chẳng khác gì một tên “gà mờ” .
Cấu trúc thế giới và thiết lập cơ bản hầu như giữ nguyên so với bản cũ nên không phải là hoàn toàn mất trắng lợi thế, nhưng việc toàn bộ kiến thức về Quân Lâm Thiên Hạ mà hắn tích lũy bấy lâu nay trở nên vô dụng thực sự là một cú đấm đau điếng.
Hắn phải xây dựng lại toàn bộ lộ trình phát triển (build) và đối mặt với những kẻ thù hoàn toàn mới với tâm thế của một người tiên phong đặt chân lên vùng đất xa lạ.
Nếu là game thì hắn đã hào hứng lắm rồi, nhưng đây là thực tế, không phải trò chơi.
Nghĩ đến việc phải khám phá thế giới mới trong tình cảnh mỗi hành động đều phải cược bằng mạng sống, áp lực đè nặng lên vai hắn không hề nhỏ.
『Haizz, mấy vụ này thì Kim Samsun hay YSG giỏi hơn mình nhiều…』
Vốn dĩ Baek-hyun là kiểu game thủ thích PvP cạnh tranh với người khác hơn là PvE — nơi phải mày mò tìm hiểu thế giới game.
Hắn không thuộc kiểu người thích hợp để nhảy dù xuống vùng đất trắng thông tin rồi tự viết ra sách hướng dẫn.
『Không biết mấy đứa kia có bị xuyên không vào đây không nhỉ? Khả năng đó không phải là không có.』
Phiên bản Beta Test được gửi cho một số người chơi chứ không chỉ mình hắn, nên hoàn toàn có khả năng những người khác cũng đã xuyên không.
Chỉ có điều Vân Nam — nơi Điểm Thương Phái tọa lạc — là vùng quê hẻo lánh, còn hắn hiện tại chỉ là đệ tử đời thứ ba thấp cổ bé họng. Dù bọn họ có xuyên không thật thì đừng nói đến việc tiếp xúc, ngay cả nghe ngóng tin tức cũng là điều bất khả thi.
『Rốt cuộc thì hiện tại mình vẫn phải tự lực cánh sinh thôi.』
Sắp xếp lại suy nghĩ, Baek-hyun bắt đầu chạy xuống ngọn núi vừa leo lên.
Cách chắc chắn nhất để sống sót trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé tàn khốc này chỉ có một: Nâng cao võ lực của bản thân.
Khi chưa có thông tin gì về thế giới, điều tốt nhất hắn có thể làm là dốc toàn lực vào việc tu luyện để gia tăng sức mạnh.
Dù có nhiều yếu tố bất an, nhưng những “Đặc quyền” hắn nhận được khi vào game cũng không phải dạng vừa.
『Ngay từ việc bắt đầu với Thái Dương Thể đã là một lợi thế lớn đến mức phi lý rồi.』
Võ học của Điểm Thương Phái về cơ bản mang tính Dương.
Ngay cái tên của bộ kiếm pháp trấn phái “Xạ Nhật Kiếm Pháp” (射日劍法) đã mang ý nghĩa là bắn rơi mặt trời.
Giống như mũi tên của Cung thần “Hậu Nghệ” đã bắn hạ thái dương.
Nén dòng dương khí rực cháy vào cơ thể, rồi dùng phản lực đó để bùng nổ tốc độ di chuyển siêu thanh — đó chính là cái gốc của võ học Điểm Thương Phái.
Vì thế, Thái Dương Thể là thể chất tối thượng dành cho người sử dụng võ công Điểm Thương. Việc được khởi đầu với thể chất này là một lợi thế vượt xa trí tưởng tượng.
Tất nhiên, Thái Dương Thể thuộc dạng “đại khí vãn thành” (thành công muộn) so với các loại thể chất thượng thừa khác, nên hiện tại chưa thể phát huy hiệu quả xứng tầm với tiềm năng của nó.
Nhưng…
U… u… u… ng
Nếu tính đến “Đặc quyền” thứ hai được ban cho, thì nhược điểm đó của Thái Dương Thể cũng có thể được bù đắp phần nào.
Baek-hyun nhớ lại thông tin của Đặc quyền thứ hai mà hắn đã nhìn thấy trên màn hình ngay trước khi xuyên không.
[Thần Binh, Xích (đỏ) Cung Bạch Tiễn – Vũ khí mà Đế Khốc – một trong Tam Hoàng Ngũ Đế – đã ban tặng cho Cung thần ‘Hậu Nghệ’ . Tương truyền, Hậu Nghệ đã dùng vũ khí này để bắn rụng chín mặt trời.]
Thần Binh.
Phân loại trang bị mạnh nhất trong Quân Lâm Thiên Hạ. Khác với những trang bị thông thường chỉ có tác dụng hỗ trợ người dùng, Thần Binh sở hữu thần thông và quyền năng khủng khiếp.
Đây là loại trang bị “End-game” trong số các trang bị “End-game”, mà vì lý do cân bằng game, mỗi người chơi chỉ có thể sở hữu duy nhất một món dù có làm cách nào đi nữa.
Thứ vũ khí đó hiện đang được lưu giữ dưới dạng hạt năng lượng bên trong cơ thể non nớt của Baek-hyun.
Đó là Đặc quyền thứ hai dành tặng cho Baek-hyun, kẻ đã đạt hạng 1 PVP áp đảo. (Trans : ý là K.O á)
Thần Binh là loại vũ khí chỉ có thể phát huy toàn bộ uy lực khi người dùng đạt đến cảnh giới Hóa Thần Cảnh.
Vì vậy, với trình độ hiện tại, hắn không những chẳng thể phát huy nổi một phần nghìn sức mạnh của nó mà còn có thể kiệt sức ngay lập tức sau khi sử dụng. Nhưng chỉ cần chừng đó thôi cũng đủ để vượt qua hầu hết các tình huống nguy hiểm rồi.
『Chắc cũng chẳng mấy khi phải dùng đến, nhưng chỉ riêng việc nó tồn tại thôi cũng thấy yên tâm rồi.』
Tuy không có súng, nhưng trong tay lại có bom hạt nhân.
Sự thật đó giúp Baek-hyun an lòng phần nào.
Thể chất mạnh nhất và Vũ khí mạnh nhất.
Hắn đã nhận được tới hai Đặc quyền mà chỉ cần một trong số đó cũng đủ để phá vỡ sự cân bằng của game.
Dù hoàn cảnh có bất lợi đến đâu, nếu nắm trong tay chừng này lợi thế mà vẫn không sống nổi thì cái danh hiệu Top 1 Quân Lâm Thiên Hạ coi như vứt đi.
『Được rồi, thử một phen xem sao.』
Hắn vẫn chưa biết cốt truyện của thế giới này, chưa biết kẻ giật dây trong bóng tối là ai, cũng chẳng biết danh tính thực sự của trùm cuối.
Nhưng lẽ đời vốn là vậy, và ai cũng phải sống như vậy cả thôi.
Việc hắn phải làm chẳng hề thay đổi.
『Hướng về thái dương mới.』
Ta sẽ bắn hạ tất cả.
Baek-hyun nhìn về phía mặt trời đang mọc lên từ phía bên kia những rặng núi trùng điệp, ý chí rực cháy trong đôi mắt hắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
