Vũ trụ thiên ma 3077

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 9

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Tập 03 - Chương 101: Hắc Ma Diệt Long – Demon the White Dragon Slayer (8) – Ma đạo chân chính (魔道)

Chương 101: Hắc Ma Diệt Long – Demon the White Dragon Slayer (8) – Ma đạo chân chính (魔道)

Phật gia có dạy rằng, vị chúa tể của Dục giới là Tha Hóa Tự Tại Thiên – chủ của Thiên Ma, kẻ thống trị toàn bộ Dục giới trải dài từ địa ngục sâu thẳm cho đến Nhân đạo và tầng thứ sáu của Thiên đạo.

Tên của vị vương ấy là Ma La (魔羅), Ba Tuần (波旬), Thiên Tử Ma (天子魔).

Hoặc cũng gọi là Thiên Ma (天魔).

Người sáng lập Thiên Ma Thần Giáo, giáo chủ đời đầu của tổ chức này trong thời kỳ nguyên thủy võ lâm, từng tự xưng là chúa tể của Thiên Ma – và điều đó đã trở thành giáo lý cốt lõi của Thiên Ma Thần Giáo.

······Có lẽ hắn từng học thoáng qua điều đó trong tiết ‘cổ sử võ lâm’.

Nghe đâu đó là lý do vì sao Thiên Ma Thần Giáo cho đến nay vẫn bám theo hình tượng Ma Vương lỗi thời, cố tạo dựng hình ảnh dựa trên truyền thống xưa.

Vì đó là thần thoại cổ lỗ sĩ từ hàng ngàn năm trước, chẳng còn gì đáng để học sâu thêm.

Nhưng Je Gal Mu-jun đã thấy hối hận.

Tại sao khi ấy hắn lại không nghĩ đến chuyện tìm hiểu thêm? Tại sao ngay cả một chút tò mò cũng không có? – Hắn tự hỏi như thế.

Vì…

Chính truyền thuyết cũ kỹ ấy giờ đây đang hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn. Hắn – hay đúng hơn là bọn họ, đều chết lặng, không thốt nên lời, chỉ còn biết nhìn chăm chăm vào người đàn ông nọ, và hình bóng khổng lồ phản chiếu sau lưng y.

Ánh mắt đỏ rực của hình nhân khổng lồ mang hình dáng người, ẩn chứa vô vàn vì sao rải rác trong cực quang vừa thánh khiết vừa bất tường, cũng đang nhìn lại họ. Đôi mắt đỏ rực, bình thản nhìn chằm chằm vào họ – như thể đang chứa đựng cả dục vọng và ma khí cuồn cuộn như núi lửa sắp phun trào.

Những người đối diện ánh mắt ấy như bị cuốn vào vực sâu, và rồi bất chợt họ nhận ra—

Trên những vì sao nằm trong lồng ngực của gã khổng lồ kia… có vô số sinh linh đang chen chúc. Bên trong thân thể gã khổng lồ ấy vang vọng tiếng gào thét không dứt – là ngạ quỷ, súc sinh, atula, và nhân loại.

Dù có là những cao thủ võ lâm đã trải qua trăm trận nghìn luyện, đứng vào hàng tinh hoa trong toàn vũ trụ đi chăng nữa, họ vẫn không thể giữ vững tinh thần khi đối diện với cảnh tượng vượt khỏi mọi hiểu biết thường tình ấy.

Các đầu ngón tay run rẩy, hốc mắt cay xè, tầm nhìn trở nên mờ đục. Đó là mức kháng cự tối đa mà con người có thể làm được khi chạm mặt một tồn tại không thể lý giải nổi.

Một Tâm ma (心魔) đến mức không ai dám mơ tưởng đến chuyện kháng cự.

Không rõ là do tiếng gào khóc của vô số linh hồn vang vọng bên tai – trái ngược với sự tĩnh lặng tuyệt đối ngoài không gian – hay là bởi cảm giác bất lực không cách gì chế ngự được. Bị tẩu hỏa nhập ma, lý trí rạn nứt, họ đã chẳng còn tư cách để đưa ra bất kỳ phán đoán nào.

Thế nhưng. Chính con người, vốn mang trong mình nỗi sợ không đáy, lại là kẻ dám đối diện với những tồn tại đó.

Ngay giữa cơn kinh hoàng không thể tưởng tượng, vẫn có người vượt qua được tâm ma.

“GAAL—!”

Một tiếng Sư tử hống vang vọng trời đất. Tâm ma đang chiếm lĩnh Bạch Long Đội liền khựng lại. Dù giọng nói của Je Gal Mu-jun vẫn còn run rẩy, song ý chí trong đó thì rõ ràng kiên định, vang lên qua mạng lưới toàn não chiến thuật:

[ Đừng để bị ảo ảnh mê hoặc! Các ngươi còn dám xưng là nhất tọa của đại gia tộc Gia Cát thống lĩnh tam thiên hạ hay sao! Sức mạnh nào rồi cũng sẽ bị khuất phục trước trí tuệ, vậy nên đừng bị dao động, hãy toàn lực giữ vững trận hình! ]

[ ······Tuân mệnh! ]

Tiếng Sư tử hống của Je Gal Mu-jun so với luồng ma khí tràn ngập bốn phương thì chẳng khác nào tiếng thì thầm yếu ớt. Thế nhưng, chừng đó cũng đủ để đánh thức tinh thần của những võ nhân được tôi luyện bằng ý chí như thép. Bằng chứng là, Bạch Long Đội đã kịp níu giữ sợi dây lý trí mong manh của mình.

“Thứ ma khí này quả thật quá đỗi khủng khiếp.”

Je Gal Mu-jun siết chặt những ngón tay còn run rẩy, thầm lẩm bẩm trong lòng.

Chỉ cần tiếp xúc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi mà đã khiến các cao thủ trải qua rèn luyện tinh thần khắc nghiệt rơi vào tẩu hỏa nhập ma – cường độ ma khí này đã vượt ngoài phạm vi của bất kỳ truyền thuyết võ lâm nào mà hắn từng nghe.

Ngay cả lúc đối đầu với Cuồng Khuyển Ma Vương (狂犬魔王) – một Ma nhân đứng đầu trong Ma giáo – lượng ma khí mà hắn từng cảm nhận khi ấy cũng chỉ như trò trẻ con so với thứ đang hiện diện nơi đây.

Cho dù bản thân hắn đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh của cao thủ, nếu như giao thức phòng hộ tinh thần khẩn cấp không tự động khởi động để kích hoạt Thái Bình Hộ Tâm Công (太平護心功), hắn cũng đã không thoát khỏi tẩu hỏa nhập ma.

“Chẳng lẽ là đang cố tình giấu thân phận?”

Lúc đầu, thứ khí tức bá đạo nhưng lại thuần chính ấy khiến hắn lầm tưởng đối phương là một cao thủ luyện được võ công chính tông hoặc chí ít cũng thuộc trung đạo. Nhưng đó chỉ là một ảo tưởng nực cười mà thôi. Làm sao có thể gọi là võ công chính tông được khi phát ra ma khí đậm đặc đến rợn người như thế?

Je Gal Mu-jun nghiến răng ken két, đưa mắt nhìn quanh Bạch Long Đội – những người đang cắn răng chịu đựng cơn sợ hãi trào dâng. Vốn dĩ, nếu là võ nhân thuộc chính phái, khi đối mặt với ma nhân, lẽ ra phải hừng hực chiến ý mới đúng. Thế nhưng, ma khí có tính ác vượt khỏi cả phạm vi của thường thức ấy lại nặng nề đến mức đủ để đè bẹp cả ý chí chiến đấu.

"Nếu quả thực Thiên Ma, thứ mà đám tay chân của Ma giáo tôn sùng thực sự tồn tại, hẳn sẽ có hình dạng như vậy..."

Nghĩ theo cách nào đó thì có khi lại là chuyện tốt.

Một cao thủ tuyệt thế xuất hiện như sao băng, hóa ra lại là một ma nhân tu luyện thứ ma công cực ác đến thế – chẳng cần liên quan gì đến Dang Se-ryeong, chỉ riêng điều đó cũng đã đủ khiến Võ Lâm Minh treo thưởng truy nã ngay lập tức rồi.

Và như thế, gia tộc Gia Cát cũng có lý do danh chính ngôn thuận để đối đầu trực diện.

Lấy lại bình tĩnh, Je Gal Mu-jun nhanh chóng quét qua thông tin hiển thị trên kính mắt.

"Sức mạnh quy mô… thực ra lại không lớn lắm?"

Suýt nữa đã bị cuốn vào vì cường độ ma khí kinh khủng, nhưng nếu đánh giá một cách khách quan, thì quy mô năng lượng của đối phương còn thua xa Hống Thiên Lưu Tinh Quân đã thi triển trước đó.

Tuy trận pháp hiện tại không phải loại chuyên để đối phó ma công, nên không thể chiếm ưu thế về mặt tương khắc, nhưng chính vì vậy mà Lục Hợp Công Minh Đại Trận – với đặc điểm có thể khuếch đại sức mạnh cực đại mà không bị chi phối bởi tính tương khắc – lại trở thành phương án đối phó hiệu quả nhất.

Đây là điều đã được chứng minh khi họ từng đè bẹp Cuồng Khuyển Ma Vương của Ma giáo.

[ Cho dù là ma công tà ác đến đâu, so với sức mạnh của Lục Hợp Công Minh Đại Trận cũng chỉ là trò hề! Tất cả đại đội, đừng giao động! Kích hoạt nội công drive hết công suất! ]

[ Rõ! ]

Dù trong mắt vẫn chưa thể hoàn toàn xua đi nỗi sợ, nhưng Bạch Long Đội vẫn tuân theo những bài huấn luyện đã lặp lại hàng chục ngàn lần, nâng công suất drive nội công lên cực hạn rồi đồng loạt giương kiếm.

"Không có trận pháp tương khắc với ma khí, thì chỉ còn cách dùng trận pháp vô tương khắc để chế áp."

[ Vô Quái (無卦) Trung Cung (中宮) Âm Dương Kích (陰陽擊) – Hỗn Nguyên Diệt Thiên Thế (混元滅天勢), khai trận! ]

Trung cung của Cửu cung, không thuộc về bất kỳ bát quái nào, chỉ ôm lấy Thái cực, tượng trưng cho sự hài hòa và cân bằng.

Thế nhưng, nếu Thái cực từ chối sự hòa hợp thì sẽ thế nào?

Khi âm và dương va chạm và hòa lẫn, đó chính là trạng thái hỗn nguyên từ thời sơ khai – một nguồn sức mạnh bùng nổ trong khoảnh khắc mà không gì có thể sánh được. Vốn dĩ là một trận pháp có uy lực cực mạnh nhưng khó duy trì lâu dài, nên Je Gal Mu-jun đã không nghĩ đến việc dùng nó trong chiến dịch lần này. Thế nhưng vào lúc này, đập tan đối phương bằng một đòn chí mạng ngay lập tức lại là lựa chọn chính xác nhất.

Je Gal Mu-jun lập tức vứt bỏ ý định cầm chân Mok-jin bằng chiến thuật kéo dài thời gian. Bởi vì, hắn chưa từng nghĩ đến khả năng đối thủ lại là một ma nhân sử dụng ma công.

[ Ma công là võ học vượt ngoài mọi dự đoán. Vậy nên, chỉ có thể dùng sức mạnh nghiền nát hắn ngay từ đầu. ]

Dưới mệnh lệnh của Je Gal Mu-jun, khí thế của Lục Hợp Công Minh Đại Trận phình lớn như thể có hình thể thật, bắt đầu áp chế dữ dội làn ma khí cuồng loạn đang cuộn trào. Cho dù là ma khí tàn độc đến đâu, nếu phải đối đầu với một nguồn sức mạnh khổng lồ tựa như thái dương, thì xét về mặt vật lý, điều đó là bất khả thi.

Thế nhưng—

Đó là phán đoán được đưa ra vì họ vẫn chưa hiểu rõ bản chất thật sự của Ma đạo.

“Khà... khà khà.”

Mok-jin, với ánh mắt đỏ rực vì để bản thân hòa vào ma tính, khẽ nở nụ cười nhếch mép. Đó là nụ cười âm u rợn tóc gáy, hệt như thứ gì đó vừa bò lên từ địa ngục lưu huỳnh.

“Chính sự ngu dốt của các ngươi… đang tự dẫn dắt cái chết tới cho mình.”

Thứ đi ngược lại với đạo lý thì có nhiều loại, nhưng vì sao Ma đạo và Tà đạo lại khác nhau? Nếu Tà đạo là con đường chối bỏ thiên lý để đi theo con đường riêng của mình, thì Ma đạo lại vượt qua chối bỏ, mà thách thức thiên lý và đập nát nó.

“Cái đúng, không nằm ở thế gian... mà nằm trong chính ta.”

Vậy nên, khi lật đổ các quy luật đang chi phối thế giới, ấy chính là… Nghịch Thiên (逆天).

Thách thức càn khôn, nghịch lại thiên đạo – đập vỡ mọi quy luật đang cai trị thế gian: Đó mới chính là gốc rễ chân chính của Ma đạo.

“······Hộc!”

Trên gương mặt của Je Gal Mu-jun và cả Bạch Long Đội, hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ – không thể nào diễn tả được bằng lời. Ma khí quanh thân Mok-jin, tưởng chừng bị khí thế của Lục Hợp Công Minh Đại Trận ép xuống mà tạm thời chững lại, lại bất ngờ bùng nổ điên cuồng hơn bao giờ hết.

Làn ma khí hung tàn đến mức không thể so sánh với trước đó khiến các thành viên Bạch Long Đội trợn trừng mắt đầy kinh hãi.

Cảm giác đau rát như bị móng vuốt cào xé làn da. Mùi tanh tưởi của kim loại lan trên đầu lưỡi. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc đâm thẳng vào khứu giác. Tiếng gào khóc ai oán như vọng đến từ Lục đạo chúng sinh, len lỏi bên tai. Thân ảnh người đàn ông kia, dù đang đứng yên, lại trở nên méo mó, vặn vẹo đến rợn người.

Đây không phải Tâm Ma.

Chỉ đơn giản là… Các giác quan của họ đã tạm thời phát điên vì bị phơi nhiễm trước khí tức mà tâm trí con người không thể nào chịu đựng nổi. Nếu là một võ nhân bình thường, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để đôi chân rụng rời, tay đánh rơi binh khí, mất hết ý chí chiến đấu.

Nhưng Bạch Long Đội thì khác. Họ lập tức vận công Thái Bình Hộ Tâm Công để chống lại sự sợ hãi đang bao trùm.

Một khi có tâm pháp bảo hộ tinh thần, việc giữ vững lý trí giữa làn sóng ma khí dữ dội cũng không quá khó khăn. Tuy nhiên, chỉ trong thoáng chốc họ trấn tĩnh lại, trận thức của Lục Hợp Công Minh Đại Trận cũng không thể tránh khỏi sự chao đảo.

Và ma nhân Mok-jin—đã không bỏ qua khoảng khắc sơ hở nhỏ nhoi ấy.

"Biến mất rồi?"

Không một dấu hiệu báo trước. Hắn đột ngột biến mất như khói, hoàn toàn rời khỏi tầm mắt mọi người.

“Khặc—!”

Một tiếng thét vang lên, khiến ánh mắt mọi người lập tức dồn về cùng một hướng. Và rồi họ đã chứng kiến.

“Hư... hự...”

Một thành viên Bạch Long Đội thở dốc, ngực bị xuyên thủng bởi một cú Quán Thủ đẫm máu. Âm thanh thở ra yếu ớt như hơi gió bị ép qua kẽ hở, vang lên đứt quãng.

Mok-jin không nói một lời, từ từ rút tay khỏi lồng ngực của võ nhân vô danh ấy. Dòng máu nóng trào ra từ lỗ thủng, đổ xuống nền đất, thế nhưng máu ấy không hề nhuộm đỏ tay hắn.

Những giọt máu vừa bắn ra đã lập tức bốc hơi trước khi chạm vào làn ma khí đen kịt bọc quanh tay hắn.

Thi thể của đội viên Bạch Long Đội đổ sụp xuống, không sức sống, một cảnh tượng vô cùng phi thực, đến mức khó tin là thật. Từ trước đến nay, họ đã từng mất một người đồng đội dễ dàng đến thế này hay chưa?

Đôi mắt đỏ rực của Mok-jin hướng về phía họ. Dù khóe miệng hắn không hề mỉm cười, nhưng lại mang một vẻ gì đó khiến người ta cảm thấy như hắn đang cười nhạo.

Như lúc trước, Mok-jin một lần nữa biến mất khỏi tầm mắt của họ, và từ đâu đó, lại vang lên một tiếng thét chói tai.

Họ không quay lại.

Không, họ không thể quay lại.

“Cái tên chó chết này—!”

Một tiếng sư tử hống như sấm dậy từ miệng Je Gal Mu-jun. Cơn giận dữ, không thể chứa đựng được trong một tiếng gầm, khiến vành mắt hắn đỏ lên, như thể toàn bộ căm phẫn của hắn bộc lộ qua đôi mắt.

Khác với những thành viên khác, người quản lý trực tiếp tín hiệu sinh học của các thành viên được kết nối vào mạng não chiến thuật như hắn đã thấy rõ.

Tiếng thét cuối cùng chỉ thoáng qua, nhưng những tín hiệu sinh học khác lại dừng lại một cách bất ngờ.

Trong suốt trận chiến ác liệt này, chưa bao giờ có một ai mất mạng, thế mà trong một khoảng thời gian ngắn, đã có chín người trong đội ngã xuống, mà ngay cả lời di ngôn cũng không kịp nói ra.

"Lục Hợp Công Minh Đại Trận là sức mạnh tuyệt đối. Vậy sao lại không thể khống chế nổi một đám ma khí tầm thường như thế này?"*

Je Gal Mu-jun nghiến chặt hàm răng, lập tức cảm thấy như chiếc răng của mình sẽ vỡ ra vì cơn giận.

Thật khó mà tin được. Sức mạnh Lục Hợp Công Minh Đại Trận, mạnh mẽ như mặt trời, không thể áp chế nổi ma khí nhỏ bé và yếu ớt này. So với nó, ma khí này chỉ như một hạt cát trong một sa mạc rộng lớn. Nhưng giờ đây, ma khí này lại đang nuốt chửng cả một trận pháp đồ sộ.

Việc không thể áp chế ma khí có nghĩa là không còn cách nào để dùng Lục Hợp Công Minh Đại Trận kiềm chế Mok-jin. Và kết quả của sự bất lực này chính là từng thành viên Bạch Long Đội bị tàn sát thảm hại.

Mok-jin đã thoát khỏi sự áp bức của Lục Hợp Công Minh Đại Trận, di chuyển như một bóng ma giữa các thành viên Bạch Long Đội, không một ai có thể theo kịp. Je Gal Mu-jun đã phải vận hành hệ thống dự đoán lượng tử đến mức cực hạn, thì mới có thể chạm mắt được với hình bóng của Mok-jin.

“Dừng lại ngay!”

Hơn nghìn đạo khí mạnh mẽ liên tục được bắn ra từ những lưỡi kiếm sắc bén, trời đất như bị bao trùm bởi một ánh sáng trắng rợn người.

Tuy nhiên, Mok-jin không hề né tránh hay ngăn chặn những cơn sóng khí lực này. Máu đỏ lần đầu tiên vương trên cơ thể hắn, nhưng hắn vẫn thản nhiên nhận lấy từng cơn sóng mạnh mẽ bằng cơ thể trần trụi, tiếp tục dày vò và tàn sát những thành viên Bạch Long Đội.

Dù cho độc chiêu "Xoáy Cắt Kiên Cường" đã được phát huy đến giới hạn, nhưng vì phải xuyên qua lớp bảo vệ dày đặc của khí bảo vệ trước, nên không thể gây ra tổn thương trí mạng cho cơ thể được tăng cường bởi ma lực của Mok-jin.

Vấn đề chính là ngay cả những vết thương đã gây ra cũng nhanh chóng hồi phục với tốc độ mà họ không thể theo kịp.

“Aaaa—!”

Khi chứng kiến cảnh tượng hàng loạt đồng đội của mình một lần nữa biến thành xác chết vô lực, dù đã chiến đấu hết mình, Je Gal Mu-jun gào lên trong tuyệt vọng. Hắn chắc chắn đã làm hết sức mình, nhưng không thể ngăn cản Thiên Ma Mok-jin.

Hắn chưa học được. Lục Hợp Công Minh Đại Trận là hợp lý, nhưng Ma Đạo là nghịch thiên.

Hắn không thể nghĩ đến. Dòng nước lớn nuốt chửng dòng nước nhỏ cũng chính là một phần của quy luật tự nhiên.

Hắn không thể nhận ra. Sức mạnh không chỉ là một dấu hiệu của quyền lực.

Hắn không biết. Thiên Ma Mok-jin đã đạt đến đỉnh cao của ma lực, và cuối cùng đã vứt bỏ ma tính, trở thành một tồn tại vượt lên trên tất cả.

Vì vậy, thất bại của hắn và Bạch Long Đội là không thể tránh khỏi.

“Khh.”

Với một tiếng răng rắc sắc nhọn, dao găm cuối cùng trong tay Mok-jin gãy tan. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhắm vào Je Gal Mu-jun, đôi mắt như hàm chứa sát khí đậm đặc, khiến hắn quay lại nhìn vị lãnh đạo cuối cùng còn đứng vững.

“Chỉ còn lại mỗi ngươi.”

Je Gal Mu-jun chỉ có thể đứng ngây người, nhìn xung quanh với ánh mắt vô hồn. Khu vực xung quanh giờ đây chỉ toàn xác chết mặc áo trắng, như những chiến binh đã qua đời, họ nằm đó như những bộ quần áo trắng xếp chồng lên nhau. Chỉ còn lại con quái vật đen tối, bao phủ trong ma khí, đứng đó, chăm chú nhìn hắn.

Hắn đã nhận ra. Cuối cùng, hắn không thể ngăn cản con quái vật ấy. Một hơi thở trống rỗng thoát ra khỏi đôi môi của hắn.

"Hư."

Kẻ thù vĩ đại của vũ trụ đã xuất hiện trong giang hồ. Je Gal Mu-jun đối diện với Mok-jin đang bước đến gần. Đôi mắt đỏ như máu, đầy cuồng loạn, đang nhìn chằm chằm vào hắn. Tuy nhiên, sâu trong đôi mắt quỷ dữ đó, có một ý thức tĩnh lặng đang âm thầm nhìn thẳng vào hắn.

"Hừ..."

Mok-jin, người đã dập tắt cơn ma khí đang sôi sục trong cơ thể chỉ với một hơi thở, lạnh lùng hỏi. Giọng nói của hắn không chút cảm xúc, hoàn toàn trái ngược với nụ cười đầy sát khí khi hắn vừa tàn sát 128 thành viên của Bạch Long Đội.

"Ngươi có điều gì muốn nói không?"

Je Gal Mu-jun bật ra một nụ cười vô vọng. Hắn thở dài.

"Tại sao trời lại bỏ rơi Gia Cát này?"

Mok-jin đáp lại.

"Vì ngươi yếu đuối."

Không một tiếng động, bàn tay của Mok-jin xuyên qua lồng ngực của Je Gal Mu-jun. Hắn thở ra một hơi cuối cùng, không kịp gào thét, và rời bỏ thế gian. Con rồng trắng cuối cùng đã bị con quái vật đen giết chết.

Đó là kết cục của một cuộc quyết đấu sinh tử, và cũng là khoảnh khắc một trong ba ngàn nhánh của gia tộc Gia Cát sụp đổ.

.

.

(Thông tin)

-Thiên Ma đầu tiên nổi tiếng về sức mạnh, nhưng vì học sai ma công, hắn gặp phải tác dụng phụ khiến đầu óc hơi "không ổn". Hắn tự nhận mình là Ma Vương và lập ra giáo phái Thiên Ma Thần Giáo.

-Nếu là con cái của gia tộc chính đạo, hầu hết đều được dạy về lịch sử giang hồ từ nhỏ. Tuy nhiên, vì có rất ít tài liệu về nguyên thủy võ lâm, phần lớn chỉ được qua loa. Những sự kiện lớn trong giang hồ thường có rất nhiều tài liệu, nên đây là những phần học chính.

-Các cực kỳ mạnh mẽ cao thủ thường mang theo nhiều biện pháp bảo vệ để tránh bị chìm vào mê muội, ví dụ như các giao thức bảo vệ tinh thần. Một trong những giao thức này có thể đưa các nghĩa quyết tinh thần vào trong đầu để bảo vệ tâm trí.

-Mok-jin, dù đã vượt qua Cực Ma và thậm chí đã vượt qua Tẩu Ma, nhưng hắn vẫn có thể kích hoạt lại ma tính để trở lại cảnh giới Cực Ma bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, việc này không mang lại quá nhiều lợi ích, nên trừ khi có tình huống đặc biệt, hắn rất hiếm khi nâng cao ma tính của mình.

-Khi Mok-jin kích hoạt ma tính, tính cách của hắn sẽ có chút thay đổi, trở nên hỗn loạn và thiếu kiểm soát.

-Chính đạo là con đường theo đúng lẽ tự nhiên để trở nên mạnh mẽ, còn Tà đạo là con đường chống lại tự nhiên, làm theo ý mình. Ma đạo lại là con đường đánh bại tự nhiên, thách thức trời đất.

-Cốt lõi của Ma đạo là nghịch thiên. Tuy nhiên, trong vô số ma công, chỉ có một số ít công pháp có thể dẫn đến nghịch thiên và cần phải đạt đến cảnh giới Cực Ma để hoàn toàn lĩnh hội. Vì vậy, phần lớn các ma nhân chỉ là những người mạnh mẽ nhưng có phần hư hỏng về mặt tinh thần.

-Khi Mok-jin kích hoạt ma tính, sức mạnh của hắn có thể thoát khỏi ảnh hưởng của Lục Hợp Công Minh Đại Trận, giúp hắn vượt qua các sức mạnh kiềm chế và áp chế của trận pháp này.

-Trong cơ thể của Je Gal Mu-jun có một hộp đen.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!