VTuber Legend: How I Went Viral after Forgetting to Turn Off My Stream

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1275

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2033

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1657

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 398

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Vol 6 - Epilogue

Epilogue

Vài ngày sau, tôi đứng một mình trước tấm bia nơi cha mẹ đang yên nghỉ. Đây là lần đầu tiên tôi tự nguyện đến đây. Nghĩa trang rộng lớn, nhưng vì thời điểm trong ngày, gần như chẳng có ai xung quanh.

Bấy lâu nay, tôi vẫn né tránh nỗi đau này, cho đến khi gặp Mana-chan. Giờ thì tôi muốn đặt dấu chấm hết cho nó. Tôi khẽ mở miệng, cất tiếng gọi cha mẹ mình.

“Con là Yuki đây. Lâu rồi mới gặp lại.”

Tôi ngạc nhiên vì lời nói lại bật ra rõ ràng đến thế.

“Thật sự là đã rất lâu rồi, nhỉ? Heh heh... đúng là đứa con vô trách nhiệm quá. Muốn ghét con cũng được. Dù sao thì, con cũng đã từng ghét hai người nhiều lắm.”

Những câu từ tôi từng khao khát nói ra khi còn nhỏ, nhưng chưa kịp thốt lên trước khi họ rời khỏi thế giới này, giờ đây lại sống dậy trong tâm trí tôi.

“Nhưng... hôm nay con không đến đây để than trách. Con có một điều khác muốn nói với hai người.”

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Rồi mở mắt nhìn thẳng về phía trước, dồn hết tâm ý vào lời mà tôi muốn họ biết hơn tất thảy—lòng biết ơn.

“Cảm ơn vì đã sinh ra con! Và... ừm, tạm biệt nhé.”

Nói xong, tôi rời nghĩa trang. Tôi không thề rằng sẽ thôi nghĩ về quá khứ, nhưng cũng sẽ không để mình bị giam hãm trong đó nữa. Tôi là một VTuber. Một biểu tượng của văn hóa mạng hiện đại. Để quá khứ điều khiển mình thì chẳng hợp vibe chút nào.

Trên chuyến tàu trở về, tôi mở trang chủ Live-On trên điện thoại. Tôi nhớ lại những lời cuối cùng mình đã nói với Mana-chan sau khi chị ấy cổ vũ. Ừ, huyền thoại đã bắt đầu, nhưng còn lâu mới kết thúc—

“Thông báo Debut Thế hệ Năm của Live-On!!!”

Luôn luôn có một chương mới đang chờ được viết tiếp.