VTuber Legend: How I Went Viral after Forgetting to Turn Off My Stream

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Vol 4 - Epilogue

Lời kết

“Xin chào~!”

“Ồ, Awayuki-chan tới rồi kìa!”

“Yo, Awa-chan. Bọn tớ chờ cậu mãi.”

Một hôm, ngoài giờ stream, tôi nhảy vào một cuộc gọi voice với Hikari-chan và Mashiron. Tôi đến sớm hơn chút so với giờ đã hẹn, nhưng hai người đó cũng chẳng có gì làm nên đang tám chuyện với nhau. Chuyện này xảy ra hoài với đám Gen 3 bọn tôi.

“Giờ chắc chỉ còn chờ Chami-chan thôi nhỉ?” Tôi hỏi.

“Ừ,” Mashiron đáp. “Cổ đâu có nói là sẽ đến trễ, chắc lát nữa tới thôi.”

“Ơ… xin chào~?”

“Ê, tới rồi kìa!” Hikari-chan reo lên. “Mảnh ghép cuối cùng, xuất hiện đúng lúc luôn! Đỉnh thật!”

Quả thật, Chami-chan vào call ngay khi bọn tôi bắt đầu nhắc tới cổ, y như thể nghe lỏm được vậy.

Chami-chan khúc khích cười: “Thật ra tớ biết ngay từ lúc Hikari-chan với Mashiro-chan vào call rồi.”

“Khoan, vậy sao cậu không vào luôn? Bận gì à?” tôi hỏi.

“Không, tớ chỉ nghĩ nếu mình vào rồi lại làm gián đoạn câu chuyện của hai người thì tệ lắm… Đến khi Awayuki-chan vào, tớ biết ngay đó là thời khắc của mình!”

“Ra là cậu canh đúng khoảnh khắc đó thật! Cậu đúng là vẫn chẳng bỏ được cái tính nhát gan ấy nhỉ? Mình là đồng nghiệp cùng thế hệ mà, bên nhau bao nhiêu lâu rồi còn gì!”

Câu tôi nói làm cả ba người kia cười ầm — một phần vì Chami-chan hành xử buồn cười thật, nhưng còn một lý do khác nữa. Và rồi tôi, người vừa buột miệng nói câu đó, cũng nhận ra và hòa vào tiếng cười chung.

“Heh heh,” Mashiron cười. “Bên nhau bao nhiêu lâu rồi, hử? Cậu biết cách chọn đúng câu để nói ghê! Chuẩn không cần chỉnh luôn!”

“Cậu dạo này mặn miệng hơn hả?” Chami-chan hỏi. “Dù mình là mục tiêu bị chọc mà vẫn bật cười được luôn.”

“Không, đó hoàn toàn là lỡ miệng thôi!” tôi phản bác. “Nhưng mà nghĩ lại, vô tình nói vậy chắc lại hợp tình huống hơn nữa…”

Hikari-chan phá lên cười: “Thôi nào, không khí đã sẵn sàng rồi! Bắt đầu nhé?”

Mọi người đồng ý, tớ hít một hơi thật sâu rồi đọc to chủ đề hôm nay cho cả nhóm nghe:

“Vậy thì, không dài dòng nữa — Cuộc Họp Quyết Định Làm Gì Cho Lễ Kỷ Niệm 1 Năm Của Gen 3 BẮT ĐẦU!!!