VTuber Legend: How I Went Viral after Forgetting to Turn Off My Stream

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 131

Vol 3 - Prologue

Lời Mở Đầu

Ngay ngày hôm sau buổi ngủ lại kết thúc và Mashiron trở về nhà, tôi đã có lịch gặp mặt với quản lý của mình, Suzuki-san. Tôi nghĩ cuộc họp chắc cũng như mọi lần, chỉ là bàn về các buổi stream sắp tới thôi. Nhưng ngay khi cuộc trò chuyện bắt đầu...

“Hôm nay tôi gọi Yuki-san đến là vì có một việc đặc biệt muốn nhờ em.”

“Việc nhờ vả ạ?” Tôi tự hỏi không biết đó là chuyện gì. Một lời mời tham gia dự án mới chăng? Nhưng nếu vậy thì nghe không giống kiểu “nhờ vả” cho lắm.

“Chúng tôi vừa nhận được lời mời hợp tác từ Hareru Asagiri – thế hệ đầu tiên, và tôi muốn em tham gia cùng.”

“Khoan đã. Thật ạ?!”

Thế là… Cuối cùng thì cũng đến rồi! Đã đến lúc rồi! Tôi nghĩ thầm. Từ sau buổi stream Worldcraft đầy ẩn ý đó, tôi đã âm thầm mong ngóng được collab với Hareru-senpai. Suzuki-san còn nói là "nhờ vả" gì chứ? Tôi mới là người nên năn nỉ để được tham gia mới đúng. Là một fan cứng của Harerun, câu trả lời của tôi chỉ có thể là: vâng, vâng, vâng! wwww

“Em đồng ý! Em sẽ làm!” Tôi reo lên.

“Ờm, chuyện là thế này,” Suzuki-san đáp. “Tôi rất cảm kích vì em hào hứng như vậy, nhưng tôi nghĩ em nên nghe qua nội dung dự án trước khi nhận lời. Cẩn thận vẫn hơn.”

H-Hở? Sao chị ấy lại ấp úng thế kia? Không giống Suzuki-san thường ngày chút nào. Đúng là đang nói về Hareru-senpai đây. Không thể phủ nhận rằng mấy dự án chị ấy nghĩ ra đều là những thứ chỉ có thể tồn tại nhờ… con ốc vít lỏng lẻo trong đầu chị, cộng thêm cái tua vít mà chị tự tay nhét vào thêm. “Ờ…” tôi nói, “Chị ấy định làm gì vậy ạ?”

“Tôi sẽ nói, nhưng em phải giữ bí mật cho đến khi chính thức công bố,” chị bắt đầu. “Chúng tôi đang lên kế hoạch thuê một nhà hát để tổ chức concert solo trực tiếp cho Hareru Asagiri. Một buổi concert thực thụ – với biểu diễn thật và cả phát trực tiếp nữa.”

“Khoan đã, thuê nhà hát? Ý chị là… địa điểm ngoài đời thật á? Và sẽ mời khán giả đến xem trực tiếp luôn?”

“Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên Live-On thử mô hình này, nên chúng tôi định chọn một địa điểm có sức chứa khoảng ba ngàn người, đồng thời livestream cùng lúc.”

“Ba ngàn người?!”

“Ừ. Nhưng với độ nổi tiếng của Hareru-san, thực ra con số đó còn khá khiêm tốn.”

“Chị không đùa đấy chứ…” Ba ngàn người tụ tập lại để nghe nhạc… Tôi vẫn có hàng tá người theo dõi stream mỗi ngày, nhưng đó là qua mạng thôi. Còn đây là khán giả đến tận nơi để xem trực tiếp. Nếu là tôi, chắc ngộp thở luôn mất.

“Và đây là lúc lời nhờ vả của tôi xuất hiện,” Suzuki-san nói tiếp.

“Ui chà, em có linh cảm chẳng lành rồi đó,” tôi đáp.

“Hareru-san muốn em xuất hiện cùng chị ấy ở phần cuối concert và cùng hát một bài hoàn toàn mới.”

“Ran ran ruu ☆”

“Trời ơi, nghe quen ghê! Là ai ấy nhỉ? Donar… Dornal… Thôi kệ, chắc giờ thành meme chết rồi.”

“Ê, chị đừng nói những lời tổn thương như vậy chứ.”

Tôi biết Hareru-senpai nói sẽ có điều gì đó “siêu đặc biệt,” nhưng lần này đúng là đánh trúng tử huyệt của tôi luôn! Quả không hổ danh là hiện thân của Live-On. Những gì bạn nhận được từ chị ấy luôn vượt xa kỳ vọng. Làm tôi dựng cả… tai thỏ luôn rồi... Xin lỗi.

“Nhưng mà… Sao chị ấy lại chọn em cho một vai trò quan trọng thế?” tôi hỏi.

“Câu đó thì em phải hỏi chị ấy rồi,” Suzuki-san trả lời. “Nhưng hiện tại chị ấy đang nói là nếu không có em, chị ấy sẽ không làm concert này.”

“Hả?! Không làm cái gì cơ? Cả concert luôn á?!”

“Đúng vậy. Và đó là lý do tôi gọi đây là một ‘lời nhờ vả’. Mọi thứ vẫn đang trong giai đoạn lên kế hoạch, nhưng theo tôi, buổi concert này là bước đi quan trọng để quảng bá Live-On mạnh mẽ hơn nữa. Vì thế, chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của em.”

…Tôi không hiểu! Tôi thật sự không hiểu Hareru-senpai đang nghĩ gì nữa! Chị ấy có thể từ chối làm nhân vật chính trên sân khấu chỉ vì một kouhai không tham gia cùng?

“Tôi hiểu cảm giác bối rối của em,” quản lý tôi nói. “Live-On bọn chị cũng bất ngờ không kém khi Hareru-san đồng ý làm chuyện này.”

“Hả? Ý chị là sao?”

“Chị ấy rất cứng đầu trong việc từ chối các dự án đặt mình vào trung tâm. Chị ấy đã từ chối nhiều lần rồi…”

“C-Cái gì cơ?! Không thể nào!” Tôi không thể tin được, và nhớ lại tất cả những lần collab có Hareru-senpai tham gia.

Và Suzuki-san nói đúng. Từ lúc thế hệ thứ hai debut cho đến tận bây giờ, không có một dự án nào thực sự là của riêng Hareru-senpai cả. Sự hiện diện của chị ấy quá áp đảo đến mức tôi chưa từng nhận ra điều đó... Và nếu tôi không để ý, thì chắc cũng chẳng mấy ai trên mạng nhận ra được.

“Nhưng… tại sao vậy?” tôi hỏi.

“Vì chị ấy xem vai trò nhân viên của Live-On quan trọng không kém gì vai trò của một VTuber. Nói nôm na thì, chị ấy muốn hỗ trợ Live-On từ phía sau hậu trường. Bọn chị đã hỏi chị ấy rất nhiều lần là có muốn tập trung vào stream không, vì chị ấy luôn bận bịu với các công việc khác, nhưng chị ấy cứ giả vờ như không nghe thấy.”

“Thật sự bất ngờ đó. Em cứ nghĩ chị ấy luôn là người dẫn đầu, luôn chạy ở tuyến đầu tiên.”

“Chị ấy đúng là dốc hết tâm sức cho những dự án vì lợi ích của các kouhai. Nhưng chị ấy ghét việc trở thành nhân vật chính. Lý do thật sự thì chỉ mình chị ấy biết thôi.”

“Kỳ lạ thật. Nhưng chị ấy đâu có ghét VTuber đâu, đúng không?”

“Không có vẻ gì là vậy. Chị ấy lúc nào cũng nói muốn tự mình làm thế giới VTuber trở nên thú vị hơn.”

“Hmm…” Chị ấy đúng là kiểu người khó nắm bắt. Nhìn thì tự do, phóng khoáng, nhưng bên trong lại là một ý chí vô cùng mãnh liệt.

“Nên, bọn chị đã thử hỏi lại chị ấy tại buổi tiệc công ty lần trước. Và lần đó, chị ấy nói sẽ làm – nếu có Shuwacchi xuất hiện ở phần cuối. Bọn chị như không tin vào tai mình vậy.”

“Ra vậy. Giờ thì em hiểu rồi.”

“Chị mừng vì em nhanh hiểu chuyện thế. Nhưng mà, chỉ để rõ ràng, em vẫn có quyền từ chối nếu—”

“Em rất sẵn lòng tham gia ạ!”

“T-Thật sao?! Cảm ơn em nhiều lắm!”

Tôi cũng thấy bất ngờ đó, nhưng làm sao tôi có thể từ chối một lời mời từ Hareru-senpai được chứ? Đó chắc chắn sẽ là sai lầm lớn nhất đời tôi! Dù tôi cũng thấy hơi run, nhưng một concert hoành tráng thế này là cơ hội không thể bỏ qua. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, chắc chắn tôi sẽ nhớ nó suốt đời. Đã đến lúc cho chị ấy thấy rằng tôi không còn là con nít nữa!

“Vậy thì,” Suzuki-san nói, “Chị sẽ thường xuyên liên lạc với em trong thời gian tới, em thấy ổn chứ?”

“Dạ được ạ! Em còn mong chờ nữa là!”

Có vẻ như thời gian tới tôi sẽ không phải lo đến chuyện… chán đời rồi.