Chương 11 : Nhạc mẫu đại nhân đừng làm vậy
Con người thời đại này có đạo đức cảm không?
Về mặt công khai chắc chắn là có, hơn nữa còn rất coi trọng điều này, dù sao cũng là lấy "Hiếu" trị thiên hạ mà, Tư Mã Duệ vẫn kế thừa truyền thống đó. Nhưng những nhân vật thực sự lớn lại chẳng bao giờ coi chuyện này là thật, đạo đức giữa thời loạn trị giá bao nhiêu binh mã chứ? Có thể đánh hạ thiên hạ không?
Ở phương Bắc, Thạch Hổ hoang dâm vô đạo, hiếu sát thành tính, chẳng phải cũng trở thành chủ một nước đó sao? Đường Vũ nhìn thấu được những điều này, nên cậu biết Tạ Phâu tuyệt đối sẽ không câu nệ vào cái gọi là đạo đức. Chỉ cần là nhân tài có thể dùng, Tạ Phâu nhất định sẽ dùng, tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ. Chẳng qua chỉ là mắng chửi mấy câu tiền bối thôi mà, sao có thể so sánh được với việc cải tiến sàng nỗ?
Cho nên Tàng Thư Lâu đóng cửa suy ngẫm? Toàn chuyện tầm phào, chẳng qua là để tránh đầu sóng ngọn gió mà thôi.
"Điều kiện cũng khá đấy chứ."
Tạ gia không hổ là đại gia tộc, Tàng Thư Lâu cao tới bốn tầng, mỗi tầng đều xếp đầy sách vở, còn có một ít trúc giản cổ tịch. Tại gian phòng phụ trên tầng bốn, một phòng ngủ rộng rãi đã được ngăn ra, xem ra là nơi bình thường Tạ Phâu nghỉ ngơi sau khi xem sách, giờ trở thành chỗ ở tạm thời của Đường Vũ rồi.
"Cô gia, chúng tôi ở ngay dưới lầu, có gì sai bảo cứ trực tiếp gọi một tiếng là được."
Tên thị vệ rõ ràng cũng là người biết chuyện, đối với Đường Vũ vô cùng cung kính, sau đó mới cẩn thận lui xuống. Đứng bên cửa sổ phòng ngủ, Đường Vũ có thể nhìn thấy hơn nửa Tạ phủ và sự phồn hoa của Ô Y Hạng bên ngoài phủ. Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, gió mát thổi tới xua đi cái nóng nực của mùa hè.
Cảm xúc trào dâng dần bình lặng, Đường Vũ cũng bình tĩnh lại, khẽ thở dài một tiếng. Bên ngoài có kẻ thù, Hỉ Nhi có thể đối phó, nhưng cô ta sẽ đối phó thế nào? Trốn vào Tạ phủ, cậu lại đắc tội với một nhân vật cực lớn, sau này muốn đứng ngoài cuộc cũng khó rồi. Tiền đồ gian hiểm, sơ sảy một chút là có nguy cơ mất mạng. Ở đây đúng là có cơ hội để nổi bật hơn người, nhưng nhiều hơn lại là khả năng đầu lìa khỏi cổ.
"Đường Đức Sơn à, lão chó già nhà ông quỷ quyệt khôn ranh như thế, chẳng lẽ chưa từng nghĩ con trai ông căn bản không phải hạng người đó sao? Ngay cả lão tử đây khi lún sâu vào cuộc chơi này cũng cảm thấy có chút quá sức."
Cậu bắt đầu thực sự suy nghĩ về tình cảnh của mình, từng bước phân tích cách giải quyết. Kẻ thù bên ngoài thực ra không đáng ngại, với năng lực của Tạ gia, xử lý chúng rất dễ dàng. Về phía Hỉ Nhi, phải xây dựng mối quan hệ tốt với cô ta, cố gắng tận dụng tài nguyên Tạ gia giúp cô ta làm nhiều việc hơn, biến thành đồng môn sư tỷ đệ thì sẽ không đến mức phải sống chết với nhau.
Nhưng về phía Tư Mã Thiệu thì sao? Sau màn náo loạn tối nay, hắn chắc chắn hận cậu thấu xương rồi. Dù bây giờ hắn chưa phát tác, nhưng đợi vài năm nữa lên làm hoàng đế, chẳng phải có thể lấy mạng chó của lão tử bất cứ lúc nào sao. Tuy nhiên không phải là hoàn toàn không có cách. Thời buổi này hoàng đế cũng khó khăn, cũng chịu sự kiềm chế của thế gia, nếu cậu có thể trở thành nhân vật hạt nhân bên phía Tạ gia, thì Tư Mã Thiệu sẽ không động vào cậu được nữa. Dù sao cái mạng của lão tử cũng chẳng đáng tiền, không đáng để hắn phải trả cái giá quá lớn.
Cho nên tổng kết lại, vẫn là phải nhanh chóng leo lên cao. Phải tận dụng tối đa học thức của mình, phải đủ nổi bật, cố gắng thể hiện giá trị của mình hết mức có thể, như vậy leo lên mới nhanh, mà cũng càng an toàn. Tuy đúng như Tạ Thu Đồng nói, đây là một con dao hai lưỡi, nhưng với tư cách là một người xuyên không, đây là con đường tốt nhất để đi. So lễ nghi, so thâm niên với thổ trước bản địa thì chắc chắn không so nổi. Cứ phải là kiếm tẩu thiên phong (đi con đường lạ).
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, tâm trạng Đường Vũ nhẹ nhõm hơn nhiều. Tình hình hiện tại trông có vẻ tệ, nhưng vẫn có không gian để thao tác, dù khó đến đâu cũng vẫn tốt hơn làm dân thường. Huống hồ, bên cạnh còn có mỹ nữ như Tạ Thu Đồng, còn có...
Chờ đã! Thực sự là bị cái con mụ điên Tạ Thu Đồng kia làm cho hư hỏng rồi!
Vừa nghĩ đến đây, dưới lầu đã truyền tới tiếng nói: "Tham kiến phu nhân!" Kế đó, tiếng bước chân lên lầu ngày một gần hơn. Thế là Đường Vũ nhìn thấy người vừa tới. Ở thời đại này, quý tộc và bình dân chính là hai loại sinh vật khác nhau, kẻ sau hoặc là không sống nổi tới bốn mươi, hoặc sau bốn mươi đã già yếu không ra hình người rồi. Nhưng quý tộc... đặc biệt là hạng quý tộc như Tôn Như, từ nhỏ đã là hạng mười ngón tay không chạm nước xuân, quanh năm bảo dưỡng tới tận bây giờ, thực sự mang theo vài phần hương vị của "Trần Sổ" hay "Du Phi Hồng".
"Đừng sợ!"
Thấy Đường Vũ đứng ngây người ra đó, Tôn Như có chút xót xa, bà bước nhanh tới gần nói: "Con đừng lo lắng, chuyện này nói lớn thì rất lớn, mà nhỏ thì cũng nhỏ."
"Chẳng qua là lỡ lời thôi mà? Chẳng qua là nhục mạ tiền bối thôi mà? Chuyện không truyền ra ngoài được đâu, nhạc phụ của con đang xử lý rồi, chuyện tối nay người ngoài sẽ không biết."
Đường Vũ bừng tỉnh, trong lòng cảm thấy buồn cười, người ngoài có biết hay không thì phải xem Tư Mã Thiệu có muốn truyền ra ngoài không, chỉ dựa vào một mình Tạ Phâu phong tỏa tin tức là không đủ. Cậu chắp tay cúi người nói: "Tham kiến Nhạc mẫu đại nhân, tiểu tế không sợ, tiểu tế vấn tâm vô quý."
"Đường bá thực sự quá đáng, con vốn không muốn làm chuyện này trở nên khó xử như vậy, những lời mắng nhiếc nhắm vào con, con một chút cũng chẳng để tâm."
"Nhưng đáng hận là lão ta cứ nhất quyết phải nói Thu Đồng. Một người đàn ông vì cái gọi là lễ nghi mà giương mắt nhìn vợ mình chịu uất ức, thì đó còn tính là đàn ông không?"
Lời này cực kỳ có tính nhắm mục tiêu. Tôn Như rõ ràng là sững người một lát, sau đó cúi đầu, nhớ lại rất nhiều chuyện. Những năm qua vì gia tộc, bà đã chịu bao nhiêu uất ức rồi? Lão Tạ Phâu kia vì muốn lôi kéo sĩ tộc mà cưới con gái nhà người ta về làm tiểu thiếp, mỹ miều gọi là vì gia tộc phát triển, nhưng chưa từng nghĩ xem bà đã sống những ngày tháng như thế nào? Người bên ngoài cứ tưởng bà vẻ vang lắm, chẳng qua cũng chỉ là một người cô độc tịch mịch mà thôi.
Cảm thông sâu sắc, Tôn Như không kìm được gật đầu: "Đứa trẻ ngoan, khó cho con lại có bản lĩnh gánh vác như vậy."
"Dù con xuất thân hàn môn, nhưng lại có tấm lòng lương thiện, biết quan tâm người bên cạnh, chỉ riêng phẩm chất này thôi, kẻ nào dám lấy đạo đức ra tấn công con, Tôn Như ta là người đầu tiên không đồng ý!"
Đường Vũ trong lòng có chút hoảng, cậu sợ mình diễn quá đà thì lúc đó không biết làm sao mà tiếp chiêu. Thế là cậu chỉ có thể thở dài: "Đa tạ sự quan tâm của Nhạc mẫu, chuyện này tiểu tế cũng có chỗ làm chưa tốt, đã gây thêm phiền hà cho mọi người rồi."
Tôn Như cười nói: "Đều là người một nhà, phiền hà cái gì, con cứ ở đây cho tốt, qua một thời gian đầu sóng ngọn gió lắng xuống thì con chuyển ra ngoài. Ta đã bảo Thu Đồng đi thu xếp y phục cho con rồi, hằng ngày đúng giờ đúng giấc nhà bếp sẽ đưa đồ ăn tới, nếu còn thiếu thốn gì thì con cứ mạnh dạn nói với bọn thị vệ bên dưới, ta sẽ đánh tiếng với họ."
Đường Vũ nuốt nước miếng, đột nhiên cảm thấy... thực ra cũng chẳng có gì không tốt. Hồi còn học thạc sĩ cậu đã đặc biệt nghiên cứu qua loại sách vĩ đại như "Làm thế nào để làm vừa lòng người khác" này rồi. Chỉ là không biết dùng ở thời đại này thì có hiệu quả không. Thử xem sao!
Đường Vũ cảm động nói: "Nhạc mẫu thật tốt, biết quan tâm người khác như vậy, chuyện gì cũng nghĩ chu toàn, người lại còn đẹp thế này, hèn gì trên dưới Tạ phủ ai nấy đều tôn kính Nhạc mẫu."
Thực ra toàn là lời nói nhảm, thân phận bày ra đó, ai mà không dám tôn kính? Nhưng đem nguyên nhân của sự tôn kính chuyển hóa lên nhan sắc và phẩm đức thì lời nói sẽ dễ nghe hơn nhiều.
Tôn Như lập tức mày mở mắt cười, không nhịn được nói: "Cái thằng bé này nói bậy bạ gì thế, ta đã bốn mươi rồi, đẹp đẽ gì nữa."
Đường Vũ kinh ngạc nói: "Bốn mươi? Có thật không ạ? Nhạc mẫu trông cứ như mới hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi vậy thôi!"
Khóe miệng Tôn Như hoàn toàn không kìm lại được, khẽ mắng: "Nói bậy, đuôi mắt ta đã có nếp nhăn rồi này."
Đường Vũ nói: "Đâu phải là nếp nhăn, đó là sự tích lũy của thanh nhã và trí tuệ, là biểu tượng của mị lực."
Lời đã nói tới mức này thì nhất định không được dừng lại, vì những lời này nghe thì hay nhưng rất khó để tiếp lời, đối phương không thể gật đầu thừa nhận, cũng không thể phủ nhận, rơi vào trầm mặc thì không khí sẽ dễ bị khó xử, nhất định phải tung ra vấn đề mới, khiến đối phương vừa vui vẻ vừa có chuyện để nói.
Thế là Đường Vũ lại vội vàng nói: "Con có chút nhân mạch trên giang hồ, đến lúc đó xem có thể đi bái phỏng Thánh Tâm Cung, xin một bộ trú nhan công pháp hoặc đan dược không, như vậy Nhạc mẫu có thể vĩnh viễn giữ được nét thanh xuân rồi."
Tôn Như che miệng cười lớn, tâm trạng cực tốt, lắc đầu nói: "Ngốc ạ, thanh xuân của ta đã trôi qua từ lâu rồi, còn giữ gì nữa. Nhưng con chịu nghĩ cho ta, ta thực sự rất vui."
Bà sờ lên người, sau đó tháo miếng ngọc bội bên hông ra đưa cho Đường Vũ, nói: "Hảo hài tử, con giờ cũng là người của Tạ gia rồi, ta không thể không tỏ ý gì cả, miếng ngọc bội này con hãy cầm lấy đi."
Trắng muốt không tì vết, ôn nhuận tinh khiết, nhìn là biết hạng cao cấp. Đường Vũ một nắm chặt lấy, nói: "Như vậy không ổn lắm đâu ạ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
