chương 28
Bởi vì nguồn cung cấp (ma lực) ban đêm, Aya vốn đã không đói nên ăn chưa được hai miếng đã bỏ bánh mì xuống. An trông cũng có vẻ không muốn ăn, uống chút nước rồi không ăn thêm gì nữa, chỉ hiếm thấy mà im lặng. Anh một mình lẳng lặng ngồi ở chỗ của mình bên mép giường, vẫn giữ tư thế quay lưng lại với Aya như đêm qua, không nói một lời nào.
Thực sự không chịu nổi sự tĩnh lặng này, Aya nằm nhoài trên giường ló đầu ra, vừa vặn dừng lại bên vai An. Cô nghiêng đầu nhìn anh, ngay khoảnh khắc cô ngoảnh lại, ánh mắt hai người liền chạm nhau.
"Sao thế?" Vẫn là nụ cười quen thuộc đó, An khẽ cúi đầu "Nếu là máu thì cô phải đợi một lát nữa, tôi cũng đâu phải là nguồn tài nguyên vô tận chứ."
"Không——không phải chuyện đó, khụ, làm gì có chuyện đó——khụ khụ——!"
Nghe An nói, Aya lại nhớ đến những gì mình đã làm với anh đêm qua, hơn nữa có vẻ như An thực sự đã biết. Giọng điệu trêu chọc của anh cứ như đang ám chỉ cô nên kiềm chế lại một chút. Vừa nghĩ đến sự điên cuồng mất kiểm soát của mình tối qua, mặt Aya lập tức đỏ bừng lên. Cô vội vàng quay đầu đi không dám nhìn thẳng vào An nữa, nhưng nước bọt tiết ra trong vô thức lại khiến cô bị sặc, ho sặc sụa mấy tiếng mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được.
...Thật sự là đòi mạng mà...
Aya thầm nghĩ trong lòng.
Rõ ràng cô không nên có những suy nghĩ bậy bạ gì với anh ta, nhưng nhu cầu sinh lý lại ép cô phải thèm khát cơ thể anh, chuyện này thật sự chẳng còn đạo lý nào để nói nữa.
Bây giờ máu của An, hay nói đúng hơn là ma lực chảy trong cơ thể anh, đối với Aya mà nói chẳng khác nào kẻ ăn mày nhìn thấy tiền, trạch nam nhìn thấy nước có ga, kẻ nghiện net nhìn thấy game mới. Khoái cảm về mặt tinh thần và thể xác này khiến cô không thể dừng lại được. Bây giờ cô thực sự hận không thể mỗi ngày đều cắn An một cái coi như "điểm danh hàng ngày".
"Uống chút nước không?"
"Không... khụ, không sao."
Vì có chút ngại ngùng nên Aya không nhận lấy cốc nước An đưa. Để che giấu sự bối rối này, cô lại khẽ ho hai tiếng. An tất nhiên nhìn thấu tâm tư của cô, đành bất lực cười cười, giơ tay đặt lại cốc nước ấm lên bàn đầu giường.
"Ừm——chuyện là——hôm nay chẳng lẽ chúng ta cứ ở lì trong nhà cả ngày sao?"
Cố gắng tìm đại một chủ đề, Aya lùi người ra sau một chút, không tiếp tục nhìn An nữa mà chọn cách trốn tránh, nằm nhoài ra phía sau lưng anh.
Thấy vậy, An dứt khoát xoay hẳn người lại, nhìn khoảng cách mà Aya đang giữ với mình, rồi giống như tư thế nằm gục xuống bàn học thời học sinh, anh khoanh tay gối đầu đối diện ngay trước mặt Aya, cười nói:
"Thế cô muốn làm gì? Hay là hai chúng ta cùng nghiên cứu chế tạo ra chiếc điện thoại hay máy tính đầu tiên của thế giới này nhé?"
"Tôi thấy anh bớt nói nhảm đi thì hai chúng ta còn có được chút chủ đề chung đấy."
Đối mặt với An đang ở khoảng cách gần trong gang tấc, ngửi thấy mùi hương ma lực trên người anh, Aya không nhịn được mà liếm liếm chiếc răng nanh ẩn sau bờ môi. Nhưng để không bộc lộ cảm xúc trần trụi này ra ngoài, đồng thời để kiềm chế xung động sinh lý của mình, cô quyết định ngồi thẳng dậy, không tiếp xúc gần với An nữa.
"Đã bảo ở trong phòng thì đừng mặc quần bảo hộ (quần đùi an toàn) nữa mà, cô không thấy khó chịu à?"
"——!!"
Nhưng khi cô vừa ngồi dậy, do thói quen dang rộng hai chân khi ngồi, nên từ góc độ của An, mọi cảnh xuân dưới váy cô đều bị anh nhìn thấy rõ mồn một. Cho dù thứ bị nhìn thấy chỉ là chiếc quần bảo hộ, Aya vẫn xấu hổ đến mức lập tức đứng bật dậy, sau đó tung một cú đá bay thẳng về phía đầu An.
"Hây! Cô lại đá trượt rồi nhé!"
Nhưng đáp lại cô, vẫn là cảm giác đá trúng không khí quen thuộc cùng giọng điệu hả hê trên nỗi đau của người khác của An.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
