Chương 82 - Lại đây nào? (2)
Thanh Nguyệt cắn chặt răng, tự nhủ tuyệt đối không được để lộ bất kỳ sự dao động nào. Nếu để lộ dù chỉ một thoáng thất thần, cô coi như đã thảm bại trước kẻ địch.
Tuy nhiên, luồng Thanh Khí lạnh lẽo đặc trưng lại phản chủ, cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể cô như sương khói, không cách nào che giấu nổi.
Nội khí bùng nổ, chạy dọc khắp tứ chi bát mạch như ngựa hoang đứt cương. Thanh Nguyệt phải dốc toàn lực bình sinh mới miễn cưỡng ghìm nó lại được.
...Đã bảo là không làm thế nữa mà, Chưởng quầy?
Đã hứa là chỉ làm với ta thôi mà?
Cái này là sao?
Tại sao lại... đối xử với Đường Tố Lan còn "đặc biệt" và thô bạo hơn cả với ta?
Ngươi đâu rồi?
Mau hiện ra mà biện minh đi. Mau xuất hiện trước mặt ta mà xin lỗi ngay đi-
Rốp.
“...A.”
Tiếng gốm sứ vỡ vụn vang lên khô khốc. Thanh Nguyệt bừng tỉnh, nhìn xuống bàn tay mình. Lọ thuốc sứ đã bị bóp nát, nứt toác từ bao giờ.
Trước mắt cô, Đường Tố Lan vẫn đang nở nụ cười ẩn ý, thản nhiên phơi bày bờ mông đầy vết tích về phía cô.
Hàn Thụy Trấn cũng đã chiêm ngưỡng... cái dáng vẻ nữ tính, quy phục và yếu đuối nhường này của Đường Tố Lan sao?
Khi nhìn thấy cảnh này, hắn có mỉm cười hài lòng không?
Hắn có vừa nhìn Đường Tố Lan vừa thì thầm khen cô ta xinh đẹp không?
Tỏng... tỏng...
“...A.”
Thanh Nguyệt lại một lần nữa phải vất vả níu giữ lý trí đang chực chờ đứt gãy.
Thứ thuốc mỡ dính dấp, lạnh lẽo đang chảy ròng ròng qua kẽ tay cô, nhỏ xuống sàn nhà.
Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu.
Dù có nổi giận lôi đình ở đây thì cũng chẳng thay đổi được gì. Dấu vết đã in hằn trên cơ thể Đường Tố Lan như một sự thật hiển nhiên, không thể nào xóa bỏ hay quay ngược thời gian được nữa.
Nổi giận lúc này chẳng phải chỉ khiến Đường Tố Lan thêm đắc ý thôi sao?
Thanh Nguyệt đanh mặt lại, dùng giọng điệu lạnh băng, đầy vẻ khinh miệt để tấn công:
“Đường đường là Trưởng nữ của Tứ Xuyên Đường Môn... mà lại đi khoe khoang việc bị một kẻ phàm nhân thấp kém đánh đập sao? Tiền bối thấy việc khuất phục, bị giày xéo dưới tay đàn ông đáng tự hào đến thế sao? Suy cho cùng thì cũng chỉ là bị bạo hành thô thiển thôi mà-”
“-Là được cưng chiều đấy.”
“...”
Lời đáp trả gãy gọn của Đường Tố Lan như châm ngòi nổ vào đống thuốc súng trong lòng Thanh Nguyệt.
Hơn ai hết, Thanh Nguyệt hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời nói đó.
Trò chơi của Hàn Thụy Trấn tuy bề ngoài là bạo lực, nhưng ẩn sâu dưới đáy là sự yêu thương và quan tâm lệch lạc nhưng chân thành. Đó là thứ bạo lực được cho phép dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai bên.
Việc Đường Tố Lan nhận ra được bản chất cốt lõi đó khiến cô ghét cay ghét đắng.
Và đau đớn thay, sự yêu thương đó, lại đang được "ghi chép" rõ nét trên cơ thể Đường Tố Lan hơn cả cô.
Thanh Nguyệt cắn môi đến bật máu, cố tỏ vẻ cợt nhả để vớt vát chút thể diện:
“...Không đâu? Phải có nền tảng tin tưởng sâu sắc mới gọi là cưng chiều được chứ? Cái mà Đường tiền bối nhận lấy chỉ là sự xả giận đơn thuần thôi.”
“...”
“Hai người mới gặp nhau có hai lần, lấy đâu ra thời gian mà vun đắp tin tưởng?”
Đường Tố Lan thong thả kéo y phục xuống, che đi "chiến tích" của mình. Rồi cô ta quay lại, nhìn thẳng vào mắt Thanh Nguyệt và hỏi ngược lại:
“Thế còn muội?”
“Tôi rõ ràng có sự tin tưởng sâu sắc hơn tiề-”
“Muội thì có lý do gì để được cưng chiều chứ?”
“...Dạ?”
“Chẳng phải muội chỉ biết nhận mà không biết làm gì cho công tử sao? Công tử, huynh ấy đã phải chịu đói khổ ở Thành Đô đấy, muội có biết không?”
Bộp.
Như có ai đó vừa giáng một cú búa tạ thật mạnh vào đầu Thanh Nguyệt.
...Chưởng quầy bị đói ư? Còn với ta... hắn lại hào phóng mua hồ lô đường...
Thanh Nguyệt mở miệng định phản bác, nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời.
Bởi đúng như lời Đường Tố Lan nói, cô hoàn toàn không nhớ mình đã làm được gì cho Hàn Thụy Trấn.
Lần nào tìm đến hắn, cô cũng chỉ đi người không, mang theo rắc rối và cái bụng rỗng, và hắn thì lo liệu tất cả mọi thứ.
Một nhận thức nhỏ nhoi nhưng gây chấn động dữ dội, đánh sập lòng tự tôn của cô: Rốt cuộc mình đã chỉ biết nhận nhiều đến mức nào?
Không phải cô không biết hắn nghèo. Vậy mà hắn là người đã đi bộ rã rời đến tận Thành Đô chỉ để kiếm tiền giải quyết cái nghèo đó.
Một cảm giác xấu hổ, nhục nhã hoàn toàn khác biệt so với những gì Hàn Thụy Trấn mang lại ập đến, nhấn chìm Thanh Nguyệt.
Cô muốn to tiếng cãi lại rằng mình đã mua một con dao tràm cho hắn, rằng cô cũng có tâm ý... nhưng Thanh Nguyệt hiểu rõ hơn ai hết, chỉ chừng đó thôi không thể nào đền đáp được tất cả những gì cô đã mặc nhiên nhận từ hắn bấy lâu nay.
Không còn lời nào để biện minh. Thanh Nguyệt cẩn thận đặt lọ thuốc đã vỡ nát xuống sàn, như đặt xuống sự kiêu hãnh vỡ vụn của mình.
“Thuốc thì tiền bối tự bôi lấy đi.”
Nói rồi, cô quay lưng, bước ra khỏi phòng khách như một kẻ trốn chạy.
Cạch!
“...”
Cô cố gắng kìm nén cảm xúc, bước đi thật nhanh.
Bước chân ngày càng dồn dập, gấp gáp, và cuối cùng cô lao vụt ra khỏi khuôn viên phái Nga Mi với tốc độ kinh hoàng.
Cô lẩn mình vào sâu trong núi thẳm u tịch.
Soạt.
Thanh kiếm trượt ra khỏi vỏ một cách mượt mà, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Cơn giận dữ và nỗi xấu hổ sục sôi không thể nào kìm nén nếu không được giải phóng ngay lập tức. Như để trút bỏ tất cả, Thanh Nguyệt dồn toàn bộ nội khí hỗn loạn vào lưỡi kiếm.
Uỳnh!
Một cây thông nhỏ không may nằm trên đường kiếm của Diệt Tuyệt Kiếm lập tức bị chém gãy đôi, đổ rạp xuống đất.
“Ư ư...!”
Chỉ thế thôi vẫn chưa đủ để cơn giận nguôi ngoai, Thanh Nguyệt tiếp tục múa kiếm điên cuồng, chém nát mọi thứ xung quanh.
Cô không biết chính xác mình đang giận ai.
Đường Tố Lan, kẻ đã tàn nhẫn phơi bày sự thật trần trụi này?
Hàn Thụy Trấn, kẻ đã phản bội lòng tin của cô?
...Hay là chính bản thân mình, kẻ dễ dàng dao động chỉ vì một lời khiêu khích cỏn con?
Chính bản thân mình, kẻ đúng như lời Đường Tố Lan nói, chẳng có lý do gì để được cưng chiều nhưng lại ích kỷ chỉ muốn được cưng chiều?
Bức bối quá.
Thanh Nguyệt nghiến răng, vung kiếm chém mạnh vào hư không như muốn xé toạc màn đêm.
...Ta thấy bức bối quá, Chưởng quầy.
**************
Đã hai ngày trôi qua kể từ khi tôi đào thoát thành công khỏi Tứ Xuyên Đường Môn.
“Ây da, thế thì không được đâu.”
Vệ Xương lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt đầy kiên quyết.
Chúng tôi đang đứng giữa chuồng ngựa sặc mùi cỏ khô và phân động vật.
Tất cả là tại tôi đã trót gật đầu đồng ý với cái "cao kiến" của hắn: Trở thành một thương nhân rong ruổi, nay đây mai đó thăm dò tình hình rồi tìm đường tẩu thoát.
Vừa có cái cớ hợp lý để đường đường chính chính rời khỏi núi Nga Mi, tiện thể kiếm thêm chút tiền dằn túi, tôi thấy kèo này cũng ổn áp phết.
“Chẳng phải ngài đang tìm cách rời đi một cách tự nhiên sao? Tự nhiên xuất hiện với một cỗ xe ngựa xa hoa lộng lẫy, tuấn mã hí vang trời thì trông khả nghi lắm, khác gì lạy ông tôi ở bụi này.”
“Thế thì sao?”
Trước mắt tôi là hàng loạt những con tuấn mã uy phong lẫm liệt đang gõ móng. Cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp lông bóng mượt, dáng vẻ cao ngạo như những vị vua của thảo nguyên.
Những cỗ xe ngựa trứ danh đất Trung Nguyên đang xếp hàng dài mời gọi. Và ông anh Vệ Xương này bảo tôi cứ thoải mái chọn một chiếc, hỏi sao mắt tôi không sáng rực lên như đèn pha ô tô cho được.
Nhưng khổ nỗi, mục tiêu tối thượng của chúng tôi lại là: Rời đi tự nhiên, không gây nghi ngờ.
Thế nên phương tiện di chuyển cũng phải "bình dân học vụ" cho phù hợp.
“Con lừa là hợp lý nhất.”
Ngón tay Vệ Xương lướt qua đám tuấn mã, rồi chỉ thẳng vào một con lừa đang nằm co ro, gặm cỏ buồn chán ở góc chuồng.
“Nó cũng kéo xe được, mà không cần xe thì thồ hàng cũng tốt, lại khỏe như trâu, ăn uống cũng ít tốn kém.
Ngài có biết bọn ngựa ỉa đống phân to cỡ nào không? Muốn dễ chăm sóc, ít rắc rối thì cứ chọn lừa là chân ái.”
Đứng cạnh đám tuấn mã oai phong, con lừa trông càng thêm thảm hại, lùn tịt và ngốc nghếch.
Cái vẻ ngoài tồi tàn, cam chịu của nó sao mà giống hệt cái tình cảnh bi đát của tôi lúc này thế không biết.
“...”
Cứ tưởng được chọn siêu xe thể thao nên hí hửng, ai dè thực tế phũ phàng bắt phải đi xe "cỏ". Biết là hắn nói đúng lý thuyết nhưng... môi tôi cứ dẩu ra vì tiếc nuối.
“...Con ngựa kia xinh thế mà.”
“Thế thì ngài cứ chọn ngựa đi.”
Vệ Xương trả lời ráo hoảnh, giọng điệu kiểu "thích thì chiều, chết ráng chịu" khiến tôi lại hoảng hốt xua tay.
“A, không không. Ta chỉ nói thế thôi. Đùa chút cho vui mà.”
Đến lúc bảo cho thật thì những viễn cảnh kinh hoàng mà Vệ Xương cảnh báo lại hiện lên trong đầu tôi rõ mồn một.
‘Chưởng quầy, con ngựa này là sao? Ngươi kiếm ở đâu ra?
Có chỗ chống lưng rồi hả? Định bỏ trốn à? Để ta cắt gân chân cho nhé?’
...Cảm giác cái viễn cảnh Thanh Nguyệt cầm kiếm tra khảo đó không chỉ dừng lại ở trí tưởng tượng phong phú, mà sắp thành sự thật đến nơi rồi khiến tôi lạnh toát sống lưng.
Tôi lầm lũi bước về phía đám lừa.
Gã lái buôn nhanh nhảu tiến lại gần, thao thao bất tuyệt:
“Con này là con ngon nhất trong đám đấy ạ. Tỷ lệ độ dày đùi và cổ chân cực chuẩn, thồ hàng đường dài bao lần rồi mà không hề rung lắc, êm như ru.”
Vệ Xương cũng gật đầu tán thành:
“Công tử. Con lừa này có vẻ ổn nhất đấy ạ.”
Ra bên ngoài, Vệ Xương khôn khéo đổi cách xưng hô, gọi tôi là Công tử thay vì Quý nhân.
Chỉ gọi là Công tử thôi mà mắt gã lái buôn đã sáng rực lên như bắt được vàng rồi, nếu gọi là Quý nhân chắc gây náo loạn cả cái chợ ngựa này mất.
“Ta không rành lắm nên... cứ lấy con đó đi.”
Dù sao thì cũng thực sự tậu được một con lừa, cảm giác sở hữu tài sản riêng thế nào nhỉ?
Tim tôi đập thình thịch.
“Ngài thử vuốt ve nó xem. Dù là vật nuôi nhưng cũng cần phải giao cảm đấy.”
Nghe lời Vệ Xương, tôi rụt rè đưa tay vuốt nhẹ lên cái bờm xơ xác của con lừa.
...Mềm hơn tôi nghĩ.
Nhìn kỹ thì trông cái mặt ngốc nghếch của nó cũng dễ thương phết. Ban đầu thấy nó nhe lợi ra cười trông hơi ghê răng, nhưng giờ lại thấy hay hay, có nét hài hước.
Tâm trạng phấn khích khiến những suy nghĩ nghịch ngợm bắt đầu nảy ra trong đầu tôi như nấm sau mưa.
Hay là đặt tên cho nó là Thanh Nguyệt nhỉ?
Nói thật là nghe cũng xả stress phết đấy. Vừa lấy roi quất đen đét vào mông con lừa tên Thanh Nguyệt vừa ra lệnh "Đi mau! Con hư này!" thì...
“...”
...Thôi bỏ đi. Bị phát hiện là chết thật đấy. Cái mạng nhỏ này chưa muốn đăng xuất sớm.
Chỉ dừng lại ở mức tưởng tượng trong đầu thôi cho an toàn.
“...Haizz.”
Mà quay về núi Nga Mi thì lại phải tiếp tục "chơi" với Thanh Nguyệt bản gốc nữa. Lần này phải chơi trò gì đây?
Chỉ riêng việc nghĩ kịch bản cho cái này thôi cũng đủ nổ đầu rồi.
Tôi thì trò gì cũng chơi được, nhạc nào cũng nhảy, nhưng cái khó là phải cân chỉnh mức độ cho vừa phải.
Cô nàng lúc nào cũng hậm hực, "hứ" một cái rồi sấn tới, chiều theo tâm trạng thất thường sáng nắng chiều mưa đó đúng là khó hơn lên trời.
Miệng thì "hứ", nhưng nếu lỡ làm phật ý thì cô nàng sẵn sàng lấy đầu tôi ngay, thế mới đáng sợ.
...Mình cũng thật là, sống cái kiểu quan hệ quái quỷ gì thế này. Không ngờ cái sở thích SM biến thái của mình lại quay ra trói buộc mình theo cách oái oăm này.
...Hay là, suy cho cùng nhờ cái sở thích đó mà mình mới giữ được cái mạng đến giờ nhỉ?
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ vẫn vơ, Vệ Xương đã trả tiền xong xuôi, gã lái buôn cung kính trao dây cương con lừa cho tôi.
Cùng với chú lừa lùn tịt nhưng rắn rỏi, chúng tôi rời khỏi chuồng ngựa.
Tôi và Vệ Xương vừa đi vừa trò chuyện linh tinh, rồi nhìn thấy ông chú ăn mày – Chú Quách – đang đứng đợi tôi ở đằng xa với vẻ mặt lo lắng.
Chú Quách nhìn sợi dây cương mới cứng trong tay tôi, rồi nhìn con lừa, ngạc nhiên đến mức cứ há hốc mồm mãi không khép lại được.
Chắc cũng phải giải thích qua loa cho ông chú hiểu. Sợ ông ấy lo lắng quá lại phiền ra, hay là bịa chuyện một chút cho xuôi tai nhỉ.
Tôi chỉnh lại dây cương, quay sang Vệ Xương:
“Giờ ta quay về đây.”
“Vâng, mời ngài. Chúc ngài thượng lộ bình an.”
“...Thật sự không cần ta làm gì sao?”
“Ngoài việc ngài bình an vô sự ra thì thật sự. Một cái. Cũng không cần ạ.”
...Chà, dù không tin lắm vào cái sự hào phóng đột xuất này, nhưng cứ nhận lời cái đã. Ngu gì không nhận.
“Được rồi. Dù sao cũng cảm ơn nhé.”
“A, Quý nhân. Nếu ngài cần gì, cứ nhắn cho môn đồ Hạ Ô Môn đang ở núi Nga Mi. Bất cứ việc gì chúng tôi cũng sẽ cố gắng đáp ứng.”
“Vẫn biết là có môn đồ Hạ Ô Môn nằm vùng ở núi Nga Mi, nhưng nghe xác nhận là có thật thì vẫn thấy nổi da gà.”
“Ha ha ha... Chúng tôi sống bằng nghề bán tin tức mà, biết làm sao được.”
“Vậy à? Thế ta phải nói với ai?”
“Có một cô nương trẻ bán màn thầu ở đầu làng. Tên là Gia Anh, người tròn trịa và-”
“-Hả??”
Tôi kinh ngạc thét lên, cắt ngang lời hắn.
Ngay lập tức tôi nín thở, hạ giọng hỏi dồn:
“Gia Anh là người của Hạ Ô Môn á??”
“Có vẻ ngài biết cô ấy. Cũng phải, ngôi làng nhỏ xíu mà...”
Biết hay không đâu phải vấn đề, vấn đề là trước khi gặp Thanh Nguyệt, đó là cô gái duy nhất tôi quen biết và hay mua đồ ăn chịu đấy?
Oa, đáng sợ thật sự.
Cái giang hồ này đáng sợ quá mức quy định rồi. Đi đâu cũng gặp đặc tình, nằm vùng.
Càng biết nhiều lại càng không muốn biết nữa. Biết nhiều chết sớm.
Tôi tặc lưỡi, chào tạm biệt Vệ Xương lần nữa.
Cứ thế này về nhà cái đã, rồi đợi tình hình lắng xuống... tôi sẽ cùng con lừa này đi du ngoạn khắp nơi xem sao.
Nghĩ kỹ thì, con lừa này chính là sợi dây cứu sinh, là vé thông hành của tôi rồi.
Tao sẽ đối xử tốt với mày. Chúng ta sống chung hòa thuận nhé, người anh em 4 chân.
“Hò dô.”
Vừa hô, tôi vừa leo tót lên lưng lừa.
Con lừa có vẻ bất mãn ra mặt vì phải cõng thêm một cục nợ, nhưng nó không biết nói nên cũng chẳng làm gì được ngoài việc vẫy tai phành phạch.
Tôi tiến lại gần chỗ ông chú.
“Chú Quách . Lên xe nào.”
“...Cái này là cái quái gì nữa đây, Thụy Trấn à.
Làaaam ơnnn đừng có gây chuyện nữa được không. Lại dính líu đến ai nữa rồi!! Sao con lại quen biết với Vệ đại hiệp của Hạ Ô Môn!”
“...Cháu có nói thì chú cũng chỉ cằn nhằn thôi, nên không cần biết chi tiết cũng được. Chú chỉ cần biết đây là lựa chọn tốt nhất trong hoàn cảnh ngặt nghèo của cháu rồi.”
“Thế này mà là tốt nhất á-”
“-Cháu bị Độc Vương ghim rồi đấy?”
Bốp!!
“Áaaaa!”
Ông chú lại vung Đả Cẩu Bổng gõ một cú trời giáng vào đầu tôi.
Tôi lại quen thói lăn đùng ra đất một cách "ngon lành" để chịu đòn ăn vạ. Cứ nằm lăn lóc dưới đất rên rỉ thì ông chú sẽ mủi lòng tha cho thôi. Bài tủ rồi.
Nhưng lần này, đợi mãi vẫn không thấy ông chú phản ứng gì.
Đánh xong rồi im re. Không khí im lặng đến đáng sợ.
“C, Chú?”
Phù!
Ông chú nhổ nước bọt vào lòng bàn tay.
Chết mẹ. Toang rồi.
Đã lâu lắm rồi mới thấy... chế độ nghiêm túc "dạy dỗ" của ông chú được kích hoạt.
“...Thụy Trấn à. Con trai của ta.”
Ông chú xoa hai tay đã bôi nước bọt vào nhau sàn sạt, nắm chặt lấy Đả Cẩu Bổng cho khỏi trượt tay.
“K, Khoan đã chú ơi. Bình tĩnh nào...”
“Dạo này ta thả lỏng cho con quá phải không? Phải rồi, hư thì phải đánh cho ngoan lại, thương cho roi cho vọt đúng không nào?”
Bộp!!
“Á! Xương! Trúng xương rồi chú ơi! Gãy bây giờ!”
“Tao cố tình đánh vào đó đấy, thằng ranh con! Cho mày chừa cái tội ngu!”
Sau đó, ông chú thực sự đã tẩn tôi một trận ra bã, bụi bay mù mịt cả một góc đường.
Cái uy phong lẫm liệt của một S mà tôi cất công xây dựng trước mặt 'Thanh Nguyệt' giờ sụp đổ tan tành thành mây khói.
Hình như đằng xa, Vệ Xương đang nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng và thương hại tột độ thì phải.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
bánh bao ngọt