Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1737

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Web Novel - Chương 70 - Chỉ Cần Một Chốc Thôi (2)

Chương 70 - Chỉ Cần Một Chốc Thôi (2)

Tôi ngồi thẫn thờ như mất hồn, nhai trệu trạo cái bánh bao nhạt nhẽo, khô khốc.

“Lũ khốn kiếp keo kiệt này... đến cái nhân bánh cũng không cho vào. Cái đồ vắt cổ chày ra nước.”

Chú Quách liếc nhìn cái bánh bao không nhân trên tay tôi mà càu nhàu không ngớt.

Biết làm sao được...

Đây đã là phương án tốt nhất trong tình cảnh này rồi.

Sau khi bị đuổi khỏi Túy Vân Lâu như đuổi tà, tôi kể lại đầu đuôi sự tình cho Chú Quách nghe.

Chú nổi trận lôi đình, suýt chút nữa là xông vào ăn thua đủ với tên tiểu nhị kia.

Thấy tôi bị đối xử tệ bạc như vậy, có vẻ chú không nuốt trôi cục tức này.

Đúng là người sống chết vì cái tình. Cuối cùng tôi lại phải là người can ngăn chú, kẻo lại chữa lợn lành thành lợn què.

Sau đó, Chú Quách tìm đến một quán trọ tồi tàn hơn, đích thân bán tin tức.

Vấn đề nằm ở chỗ, tôi không thể lộ diện ở quán trọ vì lệnh cấm vận, nên chú đã yêu cầu họ gói đồ ăn mang về...

...Nhưng ở cái chốn Trung Nguyên cổ đại này làm quái gì có hộp xốp hay túi nilon, nên những món có thể mang đi được là vô cùng hạn chế.

Chỉ có thể là những món khô khan gói được trong tay nải vải.

Canh thì chịu chết. Món nào nhiều nước sốt cũng bỏ qua.

Món xào nấu nhiều dầu ớt dễ dây bẩn ra quần áo cũng không được...

...Kết quả cuối cùng là bánh bao.

Mà lại còn là loại bánh bao chay không nhân nữa chứ.

Chú Quách cũng đành ngậm ngùi cầm về.

“Cái tin tức giá trị ngàn vàng cỡ đó thừa sức đổi lấy một bàn tiệc thịnh soạn, rượu thịt ê hề. Thế mà đổi lại được mỗi mấy cái bánh bao không nhân. Đúng là bán bò tậu ễnh ương.”

Chú Quách thở dài sườn sượt, mắt hướng về phía quán trọ đầy tiếc nuối.

Tôi vỗ vỗ nhẹ vào chân chú để an ủi.

“Chú Quách à. Cháu không sao đâu mà. Có cái bỏ bụng là tốt rồi. Cảm ơn chú nhé.”

Có lẽ thấy cảnh tôi phải gặm bánh bao không nhân giữa cái đất Thành Đô nổi tiếng về ẩm thực này trông thảm hại quá, nên chú áy náy nói:

“...Ta mới là người phải xin lỗi. Biết thế này thì ta đã cẩn thận hơn rồi. Có phải ta đã ăn bám mày quá nhiều không? Nuôi ong tay áo mãi cũng ngại.”

“...Có tiền cũng đâu có tiêu được đâu chú. Không liên quan gì đến chuyện đó đâu.”

Dù sao thì trời không tuyệt đường người, cái bụng cũng được lấp đầy tạm bợ.

Thế giới đang quay cuồng trước mắt tôi giờ cũng đã đứng yên trở lại.

Tuy nhiên, như mọi khi, vấn đề không nằm ở hiện tại mà là tương lai.

Nếu bán đi tin tức quý giá nhường ấy mà chỉ đổi lại được vài cái bánh bao không nhân... thì tôi còn làm ăn được gì ở cái đất này nữa?

Sao vận đen cứ bám riết lấy tôi như đỉa đói thế nhỉ?

Đúng cái lúc nước sôi lửa bỏng này, Đường Môn lại bị một tên có ngoại hình giống tôi lừa đảo.

“...Chà... công nhận là ghê gớm thật.”

Phải đến khi tận mắt chứng kiến, tôi mới thấm thía được tầm ảnh hưởng khủng khiếp, một tay che trời của Đường Môn lên Thành Đô.

Chẳng mấy chốc, tất cả những gã đàn ông có ngoại hình na ná tôi đều đã đeo một tấm thẻ gỗ khắc chữ ‘Đường’ bên hông.

Và khi số lượng người đeo thẻ tăng lên, thì những kẻ không đeo thẻ như tôi lại trở thành tâm điểm của những ánh nhìn nghi kỵ, như thể tôi là tội đồ thiên cổ.

Quyền lực đúng là thứ đáng sợ.

“Bị Đường Môn ghim thì coi như hết đường sống ở Thành Đô rồi.”

“Chứ còn gì nữa.”

Một người đàn ông trung niên hắng giọng rồi bước tới chỗ tôi, vẻ mặt đầy dò xét.

“Này anh bạn. Cậu không có Đường Bài à? Hiện tại Đường Môn đang truy tìm một nam nhân... Cậu cứ để bộ dạng này mà đi lại thì dễ gây hiểu lầm lắm. Hay là đến Đường Môn xác minh thân phận đi?”

Tôi chỉ biết cười trừ một cách chua chát.

Chú Quách nhanh nhảu đáp trả thay tôi, giọng gay gắt:

“Ăn mày Cái Bang mà cũng cần phải xác minh mấy cái đó sao?.”

“Ăn mày thì không biết lừa đảo chắc? Với lại cây ngay không sợ chết đứng, cứ đi một lát thì có mất mát gì đâu? Ngẫm lại thì nghe bảo Đường Môn cũng đang phát cháo cho ăn mày đấy, tiện thể ghé qua luôn, cớ sao phải từ chối?”

“Chúng tôi tự biết lo liệu, ông bớt lo chuyện bao đồng đi rồi đi cho khuất mắt.”

“Gớm, làm gì mà căng thẳng thế. Ta có ác ý gì đâu, chỉ là lời khuyên chân thành thôi mà.”

Người đàn ông tặc lưỡi rồi bỏ đi.

Bất cứ ai cũng có thể dễ dàng nhận ra sự nghi ngờ đang nhen nhóm trong ánh mắt ông ta.

Và ngay cả những người qua đường chứng kiến cuộc đối thoại vừa rồi cũng bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Cảm giác như có thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ.

“...Nào.”

Cả tôi và Chú Quách đều đồng loạt đứng dậy.

Chúng tôi ngầm hiểu rằng đã đến lúc phải rời khỏi chỗ này ngay lập tức, tẩu vi thượng sách.

Khi đã đi được một quãng khá xa, Chú Quách mới rùng mình nói:

“...Mà công nhận đáng sợ thật. Nếu thực sự mày bị Đường Tố Lan tiểu thư ghim, thì liệu có bị truy đuổi đến mức này không?”

“Đúng đấy ạ. Cũng may là Đường Tố Lan không biết cháu đang ở đây. Nếu biết thì chắc cháu chết không toàn thây.”

Thực sự đáng sợ.

Một gia tộc có thể kiểm soát cả một thành phố lớn như thế này.

Đây khác gì một vương quốc thu nhỏ đâu.

Độc Vương là Vương, còn Đường Tố Lan là Công Chúa.

...À không, Độc Vương cưng chiều con gái như trứng mỏng, coi con hơn vàng, nên phải nói Đường Tố Lan mới là "bà trùm" thực sự ở đây.

Cứ thế bước đi, chúng tôi đã đến khu chợ của Thành Đô lúc nào không hay.

Mấy ngày qua tôi đã lượn lờ ở đây đến mòn cả dép để tìm Châu Húc, nhưng giờ thì cũng lực bất tòng tâm rồi.

Không có thẻ bài thì không được coi là con người.

“Chú Quách ơi.”

“Hả?”

“Mình về thôi.”

Tôi đã đưa ra quyết định.

Chẳng còn làm được gì nữa, cứ cố đấm ăn xôi ở lại cũng chẳng thay đổi được tình hình.

“Hết cách rồi chú ạ.”

Cảm giác như công sức mười mấy ngày qua đổ sông đổ biển.

Vừa không thoát khỏi nanh vuốt của Thanh Nguyệt, vừa chẳng làm nên trò trống gì ở Thành Đô...

...Nhưng đã đến lúc phải biết buông bỏ.

Chú Quách gật đầu đồng tình.

“...Ừ. Đành chịu thôi. Vạn sự tùy duyên.”

“Nga Mi!! Cần tìm người đi núi Nga Mi đây!!”

Đúng lúc đó, tiếng rao lanh lảnh vang lên giữa chợ như tiếng chuông cứu rỗi.

Cả tôi và Chú Quách đều ngoái đầu lại cùng một lúc.

Người đang hét lớn là một thương nhân phốp pháp.

Đứng trên cỗ xe ngựa được kéo bởi con tuấn mã khỏe mạnh, hắn vừa vẫy tay vừa gào lên:

“Không có tiền công! Nhưng sẽ được đi xe ngựa miễn phí và bao ăn nhẹ! Đổi lại các vị chỉ cần phụ giúp ta khuân vác hành lý lúc lên xuống thôi! Nga Mi!! Xe sắp đi núi Nga Mi đây!”

Trừ khi là về quê, chứ chẳng mấy ai lại muốn đến núi Nga Mi hẻo lánh vào lúc này.

Chắc gã thương nhân kia cũng đang tìm cách tuyển người theo kiểu "của nhà trồng được", tiết kiệm là quốc sách.

Dù sao thì thuê nhân công kiểu này cũng rẻ hơn nhiều so với thuê phu khuân vác chuyên nghiệp.

Tôi nhìn xuống hông mình.

...Không có thẻ bài. Liệu hắn có nhận không nhỉ?

Chú Quách có vẻ cũng đang lo lắng điều tương tự.

Tôi trấn an:

“Thôi thì cứ thử xem sao, có bệnh thì vái tứ phương, có mất gì đâu ạ?”

“Cũng phải. Đi thử xem. Chó ngáp phải ruồi biết đâu lại được.”

Tôi và chú đứng trước mặt gã thương nhân.

“Ngài đi núi Nga Mi à?”

Gã thương nhân đang gào thét dừng lại, nhìn xuống tôi với ánh mắt đánh giá.

“Đúng vậy. Các vị cũng đi à?”

“Vâng, chúng tôi cũng định đến đó.”

Gã thương nhân quét mắt nhìn tay chân, vai và lưng tôi rồi gật đầu hài lòng.

“Cả hai trông đều có sức vóc đấy. Cơ mà...”

Hắn nhìn xuống hông tôi.

“...Hừm, Đường Bài đâu...”

“Không được sao?”

Gã thương nhân gãi đầu gãi tai:

“Hay là các vị đến Đường Môn xin cái thẻ bài đi đã. Thủ tục đầu tiên mà.”

“Chúng tôi sắp rời đi rồi nên không muốn phiền phức thế. Ngài có biết người ta xếp hàng dài như rồng rắn lên mây để xin cái thẻ đó không? Đợi đến mùa quýt à?”

“Thì cũng biết...”

“Nếu ngài không ưng thì chúng tôi đi vậy. Đã đi bộ đến Thành Đô được thì cũng đi bộ về được. .”

“...Khoan đã. Được rồi. Các vị có biết đánh xe không?”

“Nếu ngài chỉ bảo thì tôi sẽ học.”

“Được. Vậy trước mắt cứ lên cỗ xe này ngồi đi. Ta đi đánh thêm một cỗ xe nữa đến.”

Hắn vỗ vỗ vào cỗ xe mình đang đứng rồi nhảy phắt xuống.

Chúng tôi chắp tay chào nhau.

“Cứ vào trong xe ngồi chờ là được à?”

“Ngồi trong đó còn hơn là đứng phơi nắng cháy da cháy thịt. Tùy các vị thôi. Thích đứng ngoài chờ cũng được.”

“...Thế chúng tôi xin phép vào trong chờ. Đa tạ ngài.”

Gã thương nhân gật đầu nhẹ.

“Trong đó đã có người rồi đấy. Nếu buồn chán thì cứ trò chuyện cho vui. Bán anh em xa mua láng giềng gần.”

Nói đoạn, gã thương nhân bỏ đi để tìm thêm xe ngựa. Tôi và Chú Quách nhìn nhau cười.

“Cuối cùng thì cũng gặp may.”

“Đúng thế thật. Không ngờ lại vớ được chuyến xe đi thẳng đến Nga Mi.”

Chúng tôi vén tấm màn che phía sau xe ngựa lên và cẩn thận leo vào.

Đúng như gã thương nhân nói, bên trong đã có hai người ngồi sẵn.

...Ơ.

Một người là võ nhân lực lưỡng.

Thanh kiếm dựng bên cạnh tỏa ra một luồng khí thế áp bức nặng nề, sát khí đằng đằng.

Không biết xuất thân từ môn phái nào.

Là người đến xem Tiềm Long Hội chăng?

Bên cạnh hắn là một người trùm kín đầu bằng vải, bí hiểm như thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Có vẻ như muốn giấu danh tính, người đó ngồi im lìm, nín thở như một pho tượng đá.

Có lẽ do khí thế đáng sợ của tên võ nhân kia mà người bên cạnh cũng chẳng dám ho he câu nào.

...Trò chuyện cho vui cái khỉ mốc.

Biết thế này thì đứng ngoài chờ cho xong.

Trong lúc tôi đang phân vân có nên leo xuống hay không thì tên võ nhân lên tiếng, giọng trầm đục.

“Lên đi. Đã là người đồng hành cả rồi. Tứ hải giai huynh đệ.”

...Thôi được rồi. Đâm lao thì phải theo lao.

Đằng nào cũng đi chung đường đến tận núi Nga Mi, sợ sệt cái gì chứ.

Tôi và Chú Quách leo tót vào trong xe.

Chú Quách bắt chuyện với giọng điệu sởi lởi, cầu tài:

“Các hạ là cao nhân phương nào thế? Trông khí thế bất phàm quá.”

Kíttt... Cạch cạch.

Đúng lúc đó, cỗ xe bắt đầu lăn bánh.

“Ủa? Sao xe lại chạy? Chủ xe còn chưa về mà?”

Chú Quách định nhổm người dậy xem xét tình hình thì bị tên võ nhân ấn nhẹ vào đùi, bắt ngồi xuống. Lực tay hắn nặng tựa ngàn cân. Hắn nói:

“Tại hạ là... gia nhân của Đường Môn.”

...Đường Môn?

Soạt.

Và người ngồi bên cạnh hắn, từ từ lộ mặt.

Cả tôi và Chú Quách đều cứng đờ người như bị điểm huyệt.

“Công tử.”

Người con gái nở nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân, nhưng sao tôi thấy lạnh toát cả sống lưng.

“Ta đợi công tử mãi. Thiên la địa võng giăng ra chỉ để đón người đấy.”

Là Đường Tố Lan.

.

.

.

Cạch cạch, cạch cạch.

Trong cỗ xe ngựa lắc lư, chúng tôi cũng lắc lư theo như những con búp bê vô hồn.

Bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

...Mẹ kiếp, cái đám này mắc bệnh thích hù dọa người khác à?

Hết Thanh Nguyệt rồi lại đến Đường Tố Lan, sao đứa nào cũng "biến thái", thích chơi trò mèo vờn chuột thế này...!

“Công tử. Lâu rồi không gặp. Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.”

“...”

“So với lần trước gặp mặt... công tử có vẻ gầy đi nhiều nhỉ? Trông tiều tụy quá.”

“...”

“...Sao công tử không nói gì thế? Câm như hến vậy?”

Chú Quách lén vuốt nhẹ đùi tôi dưới gầm bàn.

Nhờ cái chạm đó mà tôi sực tỉnh khỏi cơn mê sảng.

“A, a ha ha. Ra là vậy. Lâu rồi không gặp, Đường tiểu thư.”

“Ơ? Cách nói chuyện của công tử thay đổi nhiều quá. Rõ ràng hồi đó công tử có vẻ bề trên hơn cơ mà-?”

“-A! A ha ha!! Ta có thế ư? Ta không nhớ rõ lắm. Nếu có thất lễ gì thì cho ta xin lỗi nhé. Trẻ người non dạ, tiểu thư bỏ quá cho. A ha ha.”

Bàn tay Chú Quách đang đặt trên đùi tôi bỗng siết chặt lại.

Cảm giác như chú đang gào lên trong câm lặng: Rốt cuộc mày đã làm cái trò gì dại dột vậy hả thằng kia!

Không thể nói được.

Tên võ nhân Đường Môn đang trừng mắt nhìn chằm chằm bên cạnh như hung thần ác sát kia kìa.

Tôi nhìn Đường Tố Lan.

Đôi mắt híp lại, ánh lên vẻ thích thú rõ rệt như mèo thấy mỡ.

Con nhỏ này, nó cố tình làm thế.

Tôi hoang mang tột độ.

Đường Tố Lan là người thế này sao?

Trong truyện, khi xuất hiện với vai trò trợ thủ đắc lực cho nhân vật chính, cô ta là người rất điềm đạm, thanh lịch, công dung ngôn hạnh đủ cả cơ mà?

Đâu phải kiểu người thích trêu chọc, làm khó người khác thế này?

Bây giờ trông cô ta... hệt như một đại tiểu thư nhà giàu hư hỏng, muốn gì làm nấy, coi trời bằng vung.

Đường Tố Lan nói tiếp, giọng đầy ẩn ý:

“Kể từ ngày hôm đó, ta cứ muốn gặp lại công tử mãi. Hôm ấy chia tay đột ngột quá nhỉ? Chưa kịp nói lời từ biệt.”

Đầu óc tôi đang quay cuồng tìm cách đối phó. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra.

“...Tại, tại sao tiểu thư lại muốn gặp... ta? Ha ha ha.”

“Ai biết được. Chuyện đó chẳng phải công tử rõ hơn ta sao? Có gan ăn cắp có gan chịu đòn chứ?”

...Định giết mình à?

Càng nghĩ càng thấy cay cú vụ hôm đó chứ gì?

Có khi đó là nỗi nhục nhã lớn nhất cuộc đời cô ta cũng nên? Ghim thù khắc cốt?

Có nên quỳ xuống dập đầu tạ tội ngay bây giờ không nhỉ?

Còn Chú Quách thì tính sao đây?

Tuy nhiên, Đường Tố Lan lại đổi chủ đề một cách nhẹ bẫng như không có chuyện gì xảy ra.

“Mà này, công tử đến Thành Đô có việc gì thế?”

“À thì có chút việc...”

“...Thiên Niên Hoa?”

Cả tôi và Chú Quách đều giật bắn mình.

Ngay cả tên võ nhân Đường Môn kia cũng nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Tôi vô thức nhìn Đường Tố Lan với ánh mắt van xin khẩn thiết.

Làm ơn, đến đó thôi, đừng nói thêm gì nữa! Đừng vạch áo cho người xem lưng!

Đường Tố Lan chỉ cười khúc khích như thể đang xem kịch hay.

Và trước nụ cười đầy ẩn ý đó, tên võ nhân nhìn cô chủ của mình với ánh mắt kỳ lạ.

“T-Ta làm sao mà vì Thanh Nguyệt tiểu thư mà đến đây được chứ...?”

“Ơ? Chẳng phải công tử muốn đến xem cảnh nàng ấy tham dự Tiềm Long Hội sao?”

“A...! À, vâng! Nếu là chuyện đó thì... vâng, đúng là thế. Hâm mộ từ xa thôi ạ.”

Đường Tố Lan cười nhẹ rồi thắc mắc:

“Nhưng mà nàng ấy vốn được gọi là ‘Thanh Nguyệt tiểu thư’ sao ta... ký ức của ta có chút khác biệt nhỉ... Hình như thân thiết hơn thế?”

“Th-Thanh Nguyệt tiểu thư thì gọi là Thanh Nguyệt tiểu thư chứ còn gọi là gì nữa. Kính nhi viễn chi mà.”

“Cũng phải. Không gọi thế thì là kẻ điên rồi.”

“...”

Đường Tố Lan nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt đầy thâm ý một lúc lâu, rồi bật cười khúc khích và thở dài một hơi.

“Hà... Đùa thôi mà, công tử. Thả lỏng đi. Mặt công tử căng như dây đàn vậy.”

“Dạ?”

Thái độ của Đường Tố Lan bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn, như mưa thuận gió hòa.

“Xin lỗi vì đã chọn cách phiền phức này để gặp công tử một lát. Nhưng ta cứ nghĩ công tử sẽ sớm xuất hiện trước mặt ta cơ.

Ta đã định mời công tử một bữa cơm, nhưng sao công tử mãi không đến thế? Chờ dài cả cổ.”

...Đến kiểu gì! Cô đuổi tôi đi như đuổi tà cơ mà.

Nhưng khoan đã, câu nói đó có nghĩa là...

“Vậy tất cả những chuyện này, là do tiểu thư bày ra để tìm gặp ta sao?”

“Thì cách này có vẻ tự nhiên hơn mà. Ta tự tìm đến thì kỳ cục quá, mà bắt ép lôi công tử về thì cũng không hay... Ta chỉ muốn cảm ơn công tử thôi..”

Tôi choáng váng trước quyền lực tuyệt đối của Đường Môn. Tất cả những rắc rối, lệnh cấm vận này chỉ vì cô ta muốn gặp tôi thôi sao?

Tiểu thư tập đoàn tài phiệt đúng là ở cái tầm khác hẳn.

“...Cảm ơn... ư?”

Dù sao thì nhờ bầu không khí mềm mỏng mà Đường Tố Lan tạo ra, tôi và Chú Quách cũng dần bớt căng thẳng.

Ít nhất thì có vẻ cô ta không định giết tôi.

“Ngày hôm đó, công tử đã giúp ta mà. Vậy mà chia tay chẳng kịp nói lời cảm ơn tử tế nên ta thấy áy náy mãi.”

“K-Không dám nhận là giúp đỡ đâu ạ. Cũng có giúp được gì đâu? Chuyện nhỏ như con thỏ.”

Đánh vào lòng bàn chân người ta rồi bị đuổi đi, giờ nhận lời cảm ơn kiểu gì đây?

Chỉ cần tha mạng cho tôi là được rồi.

Đường Tố Lan cười khẽ.

“Dù có giúp được hay không thì lời cảm ơn vẫn là cần thiết chứ. Lễ nghi không thể bỏ.”

...Chà. Vừa rồi tôi thoáng thấy chút khí chất quý tộc.

“...Tiểu thư không cần cảm ơn đâu ạ. Làm ơn há dễ mong người trả ơn.”

“Không được. Lòng ta không yên.”

“...Vậy ta xin nhận lời cảm ơn. C-Cũng may là tiểu thư thấy biết ơn, ta cũng nhẹ lòng hơn.”

Tôi chỉ tay ra phía sau xe ngựa.

“Nếu tiểu thư chỉ muốn nói lời đó thôi, thì liệu chúng ta có thể xuống xe được chưa... Đường đi Nga Mi còn xa...”

Đường Tố Lan vẫn giữ nguyên nụ cười, không đáp lời.

“...”

“...”

Sự im lặng ngượng ngùng bao trùm, tôi chỉ biết đảo mắt liên hồi.

Đường Tố Lan lại là người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đó.

“...Công tử gầy đi thật đấy. Da bọc xương rồi.”

“...Chuyện là... kinh tế khó khăn...”

“Công tử định quay về núi Nga Mi sao?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Với tình trạng sức khỏe này thì khó mà đi được. Phải ăn uống đầy đủ rồi hãy đi chứ. Có thực mới vực được đạo.”

“...”

“Ghé qua Đường Môn một lát đi. Ta muốn mời công tử một bữa cơm. Chừng đó chắc công tử không từ chối chứ? Từ chối là bất kính đấy.”

Cái bánh bao không nhân vừa ăn lúc nãy đã tiêu hóa sạch sành sanh từ đời nào.

Có lẽ vì mấy ngày nay không được ăn uống tử tế nên lời đề nghị đó nghe sao mà hấp dẫn đến thế.

Những kẻ chưa từng bị đói làm sao hiểu được. Cái cảm giác đói khát nó tủi cực đến mức nào.

Sự cám dỗ của thức ăn nó mãnh liệt ra sao.

Chỉ một lời mời thôi mà nước miếng đã tứa ra đầy khoang miệng.

“...Chỉ là... ăn cơm thôi đúng không?”

Tôi buột miệng hỏi trong vô thức.

Nhỡ đâu vào đó rồi bị lôi ra tra tấn, hay bị đem làm vật thí nghiệm cho chất độc mới, hay bị biến thành tiêu bản ‘Ăn mày núi Nga Mi’ thì sao... chắc không đâu nhỉ? Có mà lo bò trắng răng.

Đường Tố Lan nghiêng đầu thắc mắc.

Trông cô ta có vẻ thực sự không hiểu ý tôi, ngây thơ vô số tội.

“Chỉ ăn cơm thôi thì chưa đủ sao? Nếu công tử cần thêm gì nữa thì-”

“-A, không, không. Ta không có ý đó. Cơm no ấm cật là đủ rồi.”

“Cứ ăn cho no bụng đã rồi hãy đi. Cần thiết thì ta cho mượn cả xe ngựa luôn. Chỉ một lát thôi mà. Khách sáo làm gì.”

Tôi nhìn sang Chú Quách.

Chú cũng đã buông bỏ sự cảnh giác, mắt sáng lên vì sắp được ăn ngon.

Cũng phải thôi.

Có khi tôi đang tự mình dọa mình.

Đường Tố Lan mà.

Trợ thủ đắc lực của nhân vật chính.

Người như cô ta đời nào lại đi giết một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi chỉ vì bị đánh vài cái vào chân chứ.

Cô ta là người tốt. Đừng có lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, thất lễ lắm.

Càng nói chuyện càng cảm thấy cô ta tiếp cận tôi với thiện ý trong sáng.

“...Vậy thì, ta xin phép được quấy quả một bữa cơm. Đa tạ.”

Ngay khoảnh khắc đó, một ánh nhìn kỳ lạ thoáng qua trên gương mặt Đường Tố Lan.

‘...Hà.’

Một tiếng thở hắt ra đầy nguy hiểm, nghe như tiếng rắn trườn trong bụi rậm.

Nhưng nó lướt qua nhanh như chớp mắt, có lẽ tôi lại nhìn gà hóa cuốc rồi.

Chắc lại là bệnh hoang tưởng tái phát.

Đường Tố Lan nở nụ cười thuần khiết như thiên thần giáng thế.

“Mời công tử.”

Cô ta khẽ ngọ nguậy đôi chân và nói, giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo.

“A a... Mời công tử.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

khúc này thay đổi từ Thiếu Hiệp ( So Hyeop ) -> Công Tử ( Gongja-nim ) một ngày không gặp mà ngỡ như ba năm kính trọng nhưng giữ khoảng cách, không muốn lại gần hay dính líu sâu Khi giúp người khác thì đừng đặt nặng chuyện họ phải đền đáp lại.

tấn công mãnh liệt quá