Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 60 - Ngươi Từ Bây Giờ Sẽ... (2)

Chương 60 - Ngươi Từ Bây Giờ Sẽ... (2)

Thanh Nguyệt sững sờ, mọi ý thức như bị ai đó thô bạo đánh cắp trong khoảnh khắc.

Toàn bộ sự chú ý của cô, như dòng nước lũ, đều đổ dồn về phía hắn.

Hàn Thụy Trấn không ngước lên nhìn lầu cao đầy hào nhoáng như những người khác.

Hắn lầm lũi rẽ đám đông mà đi. Dáng vẻ hờ hững như một lữ khách lạc lõng, tách biệt hoàn toàn với sự náo nhiệt phù hoa xung quanh.

Trớ trêu thay, ánh mắt Thanh Nguyệt lại hướng thẳng về phía sau lưng Đường Tố Lan.

Thanh Nguyệt vội vàng liếc sang thăm dò đối thủ.

May là Độc Phụng vẫn mải mê đàm đạo. Cô ta chưa hề nhận ra mối nguy hiểm mang tên Hàn Thụy Trấn đang hiện hữu ngay gần đó.

Bị thôi thúc bởi một sự kích động khó hiểu, Thanh Nguyệt vội vàng khoác lên mình chiếc mặt nạ giả tạo dày cộm.

Cô nở một nụ cười xã giao hoàn hảo và bắt chuyện bằng một chủ đề vô thưởng vô phạt:

“Cơ mà Tỷ tỷ này...”

Nhưng tâm trí Thanh Nguyệt thì vẫn dán chặt vào bóng hình Hàn Thụy Trấn bên dưới như bị bỏ bùa mê.

Hắn len lỏi qua dòng người đông đúc rồi đột ngột dừng lại. Hắn hắng giọng thật to như một kẻ điên, rồi cất lên chất giọng vịt đực thảm hại đến mức xúc phạm thính giác người nghe.

Tệ hại hết chỗ nói.

Nhịp phách loạn xạ, giọng thì vỡ nát như mảnh sành vứt đi.

Đã thế đang hát dở còn quên lời, sai nhịp, rồi mặt dày hát lại từ đầu không chút ngượng ngùng.

Bộ dạng đó trông... dễ thương một cách kỳ lạ... à không, trông như một thằng ngốc thì đúng hơn.

Thanh Nguyệt suýt bật cười thành tiếng, nhưng ý nghĩ về sự hiện diện của Đường Tố Lan ngay bên cạnh khiến cô nén chặt cảm xúc đó lại nơi lồng ngực.

Thú thật, một phần trong cô cũng thấy bực mình sôi máu.

Lúc cô đỏ mắt đi tìm, lật tung cả Thành Đô thì chẳng thấy tăm hơi đâu, giờ lại ngang nhiên đứng trước khách điếm—nơi tụ họp các Hậu Khởi Chi Tú—mà làm trò con bò, hát hò ầm ĩ?

Hắn định làm gì nếu Đường Tố Lan phát hiện ra? Hắn muốn chết sao?

...Hay là hắn cố tình làm thế để trêu ngươi cô?

Đáng lẽ hôm đó cô phải nổi giận lôi đình hơn mới phải.

Cái gì mà: "Ngoan ngoãn thì sẽ được thưởng một lần chơi"?

Tên điên.

Hắn nghĩ hắn là ai mà dám ra điều kiện, lên mặt dạy đời một Thiên Niên Hoa cao quý chứ?

...Dù sao thì cô cũng sẽ không đời nào làm cái trò đó ở Thành Đô đâu. Đợi khi nào về lại núi Nga Mi rồi tính sổ sau.

Lúc đó cô nhất định sẽ cho hắn một bài học nhớ đời.

“...”

Ánh mắt Thanh Nguyệt tối sầm lại đầy toan tính.

Phải, phải trừng trị thích đáng.

Để hắn không bao giờ dám tơ tưởng đến chuyện bỏ trốn nữa.

...Để hắn không bao giờ dám lẳng lặng biến mất mà không nói một lời nào với cô nữa.

“...Nguyệt Nhi? Muội thực sự không sao chứ?”

“Dạ? À, vâng. Muội ổn mà.”

Dù sao đi nữa, bây giờ hắn có làm trò khùng điên gì thì cũng mặc kệ, đừng quan tâm.

Thanh Nguyệt liếc nhìn Hàn Thụy Trấn lần cuối, định quay đi dứt khoát.

Nhưng rồi, cô giật mình thon thót khi thấy hắn đang ngước lên nhìn cô chằm chằm.

Thanh Nguyệt nín thở, cố gắng che giấu sự dao động trong tích tắc.

Để không bị phát hiện, cô giả vờ như đang lơ đãng ngắm cảnh, nhẹ nhàng quay đầu đi.

Nhưng khóe mắt vẫn lén lút dõi theo từng cử chỉ của hắn.

Hắn cũng đang nhìn cô.

Giữa biển người mênh mông như mắc cửi, Thanh Nguyệt không sao rũ bỏ được cảm giác kỳ lạ đang len lỏi trong tim.

Dường như có một sợi dây vô hình vừa được kết nối, tạo nên sự giao cảm bí mật chỉ dành riêng cho hai người bọn họ.

Hàn Thụy Trấn bắt đầu ra hiệu bằng tay.

Thanh Nguyệt nheo mắt, tim đập nhanh, cố gắng giải mã thông điệp qua những cử chỉ của hắn.

Hắn chỉ tay xuống đất liên tục.

‘...Hôm nay.’

Hắn chỉ lên mặt trời đang treo trên cao, rồi từ từ di chuyển ngón tay về phía Tây.

‘...Khi mặt trời lặn.’

Rồi hắn chỉ về phía con hẻm nhỏ hẹp, tối tăm nằm khuất sau khách điếm.

‘...Ở con hẻm đó.’

Tim Thanh Nguyệt thắt lại đau điếng.

Hắn muốn chơi trò đó sao?

Hắn cho rằng gần đây cô đã hành xử "ngoan ngoãn", biết đeo mặt nạ nên muốn ban thưởng ư?

...Đừng có mà nực cười.

Cô đâu có ý định đó.

Cô đâu có giả vờ ngoan hiền chỉ để được chơi trò bệnh hoạn đó đâu.

Rốt cuộc Hàn Thụy Trấn đang ảo tưởng sức mạnh cái gì vậy.

Nhưng hơi thở của cô bắt đầu dồn dập, đầu ngón tay tê rần như có kiến bò.

Hắn lại một lần nữa mời gọi cô bước vào thế giới riêng đầy tội lỗi của hắn.

Trong màn chơi lần này, sẽ không có Đường Tố Lan. Sẽ không có ai khác.

Chỉ có hai người bọn họ.

Chân tay cô ngứa ngáy, bứt rứt không yên.

Lý trí gào thét bảo phải quay đi, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào từng cử động của hắn như bị nam châm hút.

Hàn Thụy Trấn đưa tay lên trước mặt, làm động tác như đang che cái gì đó.

‘...Nhớ đeo khăn voan vào.’

Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi dứt khoát, biến mất vào đám đông như chưa từng tồn tại.

Hắn lo cái gì chứ.

Nếu đi thì đương nhiên ta phải đeo rồi...

“...!”

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt, lắc đầu mạnh để xua tan ý nghĩ điên rồ đó.

Không được.

Cô sẽ không đi.

Đây là Thành Đô.

Rõ ràng tâm ma của cô đang ở giai đoạn tồi tệ nhất, chực chờ bùng nổ.

Những dục vọng bị kìm nén bấy lâu, những ẩn ức chưa được giải tỏa, mối quan hệ rối ren với Đường Tố Lan, cùng sự bực bội khi đối mặt Mặc Long...

Tất cả cộng hưởng với áp lực nghẹt thở từ hàng vạn ánh mắt soi mói mỗi ngày, đè nặng lên tâm trí cô.

Ở núi Nga Mi, cô có thể trốn để tìm sự riêng tư.

Nhưng ở Thành Đô thì không.

Có lẽ vì thế mà mọi thứ càng trở nên khó khăn, ngột ngạt hơn gấp bội.

...Nhưng dù có thế, cũng không có nghĩa là cô muốn làm chuyện đó ngay tại đây.

Người đông như kiến cỏ thế này.

Nhân sĩ võ lâm từ khắp nơi đổ về để chiêm ngưỡng dung nhan các Hậu Khởi Chi Tú đâu phải ít.

Lịch trình của cô đã kín mít, muốn trốn đi cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhìn xem.

Những tiếng tung hô từ bốn phương tám hướng đang tôn sùng cô như một thần tượng, một tiên tử chứ không phải một con người bằng xương bằng thịt.

“Thanh Nguyệt tiểu thư! Xin hãy ban cho tại hạ một nụ cười!”

“Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân!”

“Nói bậy! Đường Tố Lan tiểu thư mới là nhất!”

“Cả hai vị đều đẹp đến mức làm người ta mù mắt!”

“Giá mà Thanh Nguyệt cô nương không phải là ni cô Nga Mi, tại hạ nguyện dâng hiến cả cuộc đời này để che chở cho nàng!”

...Những lời quấy rối tình dục được bọc trong vỏ bọc hào nhoáng của những câu đùa cợt, cùng sự kỳ vọng nặng nề như núi Thái Sơn cứ liên tục ập đến.

Đang ở tâm điểm của sự chú ý như vậy... mà lại lén lút đi tận hưởng cái trò chơi bệnh hoạn, xấu xa đó ư?

Nếu bị phát hiện thì mọi thứ sẽ chấm hết. Tất cả những gì cô dày công vun đắp sẽ sụp đổ thành tro bụi.

Đến cả kỹ nữ lẳng lơ nhất cũng chẳng dám làm chuyện điên rồ, mất trí như vậy.

Quá phi thực tế, quá phi logic.

Đặc biệt là với một ni cô như cô, đó là điều cấm kỵ tuyệt đối.

Đúng lúc ấy, Bạch Đàm – môn hạ của phái Hoa Sơn – bất ngờ lên tiếng, cắt ngang dòng suy tư đang rối như tơ vò trong lòng cô.

“Thời gian chúng ta tụ họp cũng chẳng còn nhiều, hay là tối nay chúng ta cùng nhau nâng chén rượu tâm tình, các vị thấy sao?”

Thanh Nguyệt thừa hiểu, đó không đơn thuần là uống rượu.

Đó là một lời đề nghị kết giao, thắt chặt tình huynh đệ, tạo dựng vây cánh giữa các tài năng trẻ.

Có vẻ ai cũng cùng chung suy nghĩ, đều gật đầu tán thành.

“Ý Thanh Nguyệt tiểu thư thế nào...”

Chỉ còn lại mình Thanh Nguyệt chưa lên tiếng.

...Phải rồi.

Đây mới là việc đúng đắn nên làm.

Nơi đây quy tụ những nhân tài kiệt xuất nhất từ các danh gia vọng tộc và đại phái.

Kết giao với họ chỉ có lợi chứ chẳng có hại gì cho tương lai của cô.

Đây không phải là mối quan hệ có thể vứt bỏ chỉ vì cái trò chơi trẻ con, bệnh hoạn của Hàn Thụy Trấn.

Thà như vậy còn tốt hơn.

Thanh Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn trước lời đề nghị của Bạch Đàm.

Cô sẽ không phải đau đầu đấu tranh tư tưởng nữa.

Những ngày qua, cô nhẫn nhịn đeo lên lớp mặt nạ hư tình giả ý, suy cho cùng cũng là vì tiền đồ của bản thân, vì thanh danh ngàn đời của Nga Mi phái.

Tuyệt nhiên chẳng dính dáng gì đến cái trò chơi bệnh hoạn kia. Quyết không phải.

Cô tự nhủ với lòng mình như một lời thề.

*********

“Phù...”

Tôi thở hắt ra một hơi dài, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang nhảy múa loạn xạ như ngựa bất kham trong lồng ngực.

Hy vọng mọi chuyện sẽ “đầu xuôi đuôi lọt”.

Thực lòng mà nói, tôi cũng chẳng dám chắc Thanh Nguyệt có đến hay không.

Chính miệng cô ta đã gào lên rằng "có điên mới làm chuyện đó ở Thành Đô" kia mà.

Thú thật, lý trí của tôi cũng đồng ý cả hai tay hai chân với quan điểm đó.

Kế hoạch điên rồ này chẳng qua cũng chỉ là bước đường cùng, là cái thế “bí quá hóa liều” của một kẻ đang đứng trên bờ vực thẳm mà thôi.

Nhưng mà, nhất ngôn cửu đỉnh. Lời hứa là lời hứa.

Dù động cơ là gì, Thanh Nguyệt đã thực sự "ngoan ngoãn" đeo lên chiếc mặt nạ Thiên Niên Hoa trong vài ngày qua, thậm chí còn hạ mình làm hòa với Mặc Long.

Có thể cô ta làm thế chỉ để bảo vệ cái danh tiếng Thiên Niên Hoa ngàn vàng của mình, nhưng tôi đã trót phóng lao thì phải theo lao.

Kẻ mạnh mới có quyền thất hứa, còn kẻ yếu thế cô độc như tôi thì chỉ có nước cắn răng mà thực hiện, nếu không muốn cái cổ này lìa khỏi xác.

Thịch. Thịch.

Tim tôi đập thình thịch, mạnh đến nỗi tưởng chừng như tiếng trống trận đang vang lên bên tai.

Là do nỗi kinh hồn bạt vía khi nghĩ đến việc đối mặt với con quỷ cái Thanh Nguyệt, hay là... sự mong chờ bệnh hoạn, méo mó về một màn chơi mới?

Thật sự không thể hiểu nổi chính mình nữa rồi.

Con người quả là sinh vật phức tạp và đầy mâu thuẫn.

Tôi vẫn sợ Thanh Nguyệt đến mức muốn vãi cả ra quần... nhưng niềm đam mê cháy bỏng với cái đạo SM cũng là thật, nên tôi không thể ngăn được chút kỳ vọng le lói đang nhen nhóm dưới đáy lòng.

Làm ơn.

Thanh Nguyệt, con điên kia, xin cô đừng có đến.

...À không, đến đi. Không, đừng đến! Đến?

Đến... để chơi...

Bên ngoài con hẻm, đường phố Thành Đô ồn ào náo nhiệt, tiếng người cười nói râm ran như ong vỡ tổ.

Mấy ngày nay, cả cái thành trì này chẳng khác nào một lễ hội lớn không ngủ.

Nghe đồn Đường Môn, tuy không nổi tiếng về sự phung phí, nhưng lần này cũng đã vung tay quá trán, chi tiền tấn để mua vui cho bách tính.

Khác với các môn phái thanh cao, "ngồi mát ăn bát vàng" khác, Đường Môn buôn bán ám khí, thuốc độc khắp thiên hạ nên túi tiền lúc nào cũng rủng rỉnh, "nứt đố đổ vách".

Trong thế giới võ lâm coi trọng nghĩa khí hơn tiền bạc này, gọi họ là gia tộc sặc mùi thương mại nhất cũng chẳng ngoa.

Vì đã triệu tập các Hậu Khởi Chi Tú, lại thêm việc Đường Tố Lan đang tích cực hoạt động đối ngoại, có vẻ Độc Vương đang dốc toàn lực để hâm nóng bầu không khí, lấy lại thể diện cho con gái rượu.

...Hay là mình chọn sai ngày rồi?

Hôm nay người đông như kiến cỏ, chen chúc nhau đến ngộp thở.

Nếu Thanh Nguyệt thực sự đến, tôi sẽ phải kiểm soát mọi tình huống trong cái màn chơi đầy rủi ro này giữa chốn đông người.

...Liệu có khả thi không? Hay là tự mình chui đầu vào rọ?

Tôi đã đợi rất lâu.

Thời gian trôi qua chậm chạp như rùa bò.

...Nhưng bóng dáng Thanh Nguyệt vẫn bặt vô âm tín.

Bầu trời màu cam rực rỡ của hoàng hôn dần bị nuốt chửng bởi màn đêm đen đặc.

Những chiếc đèn lồng đỏ được thắp lên, tô điểm cho con phố thêm phần lung linh, huyền ảo.

Khi sự hưng phấn của đám đông bên ngoài lên đến đỉnh điểm, lấp đầy mọi ngõ ngách bằng tiếng hò reo.

Tôi thầm nghĩ, lòng chùng xuống.

...Chắc là không đến rồi.

Đúng như cô ta nói. Cô ta đâu có điên.

Phải, ở cái đất Thành Đô tai vách mạch rừng này, ai mà dám làm chuyện đồi bại đó chứ.

Tôi rón rén thò đầu ra khỏi con hẻm tối như một con chuột chui ra khỏi hang.

Tiếng người bàn tán xôn xao lọt vào tai tôi.

“Này, nghe nói các vị Hậu Khởi Chi Tú lần này đã kết nghĩa huynh đệ với nhau đấy!”

“Nghe rồi! Còn ai xứng đôi vừa lứa hơn họ nữa? Chà, Nam Cung Uyên thiếu hiệp thì hơi lạc quẻ một chút...”

“Nhưng có cả Thiên Niên Hoa và Độc Phụng cơ mà! Tiềm Long Hội! Cái tên đó quá xứng đáng, khí thế ngút trời!”

Tôi thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán.

...Thanh Nguyệt mà vào Tiềm Long Hội á? Có ổn không đấy?

Với cái tâm tính méo mó đó, cô ta hợp với Thất Thiên Ma Giáo hơn...

À mà không, khéo cô ta cân cả hai vai, miệng nam mô bụng một bồ dao găm cũng nên.

Thế thì lại càng rắc rối to, giang hồ sắp đại loạn rồi...

“Nghe đâu họ đang tụ tập ở Thúy Vân Lâu để nâng ly chúc mừng đấy! Mau đi xem thôi! Dễ gì mà thấy được cảnh tượng quần hùng hội tụ như thế!”

Tôi gật đầu nhẹ, tự an ủi bản thân.

Chắc Thanh Nguyệt cũng đang ở đó, nhâm nhi chén trà, đàm đạo chuyện thế sự, đóng vai hoàn hảo rồi.

Được rồi. Xác nhận xong, tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được dỡ bỏ.

Dù sao thì tôi cũng đã giữ lời hứa, quân tử nhất ngôn, đứng đợi ở đây đến mòn mỏi.

Người thất hứa không đến là Thanh Nguyệt, không phải tôi. Tôi vô tội.

“À, nhưng nghe đồn Thiên Niên Hoa không có mặt ở đó đâu?”

“Hả? Sao lại thế? Rõ ràng cô ấy đã làm hòa với Mặc Long rồi mà...”

...Hả?

Cái quái gì-

Bộp!

Đúng lúc đó, một bàn tay lạnh lẽo như băng đá đặt lên vai tôi.

“Hộc!”

Tôi giật bắn mình, quay phắt lại, hồn vía lên mây.

Con hẻm nhỏ hẹp, tối tăm chỉ đủ cho một người đi lọt.

Phía sau tôi, một nữ nhân đang đứng chặn đường, sừng sững như một bức tường thành.

Y phục khác màu với ngày hôm đó.

Khăn voan che mặt cũng khác màu.

Nhưng, cái khí tức quen thuộc đến rợn người đó... tôi biết rõ đối phương là ai. Quá rõ.

“...”

“...”

Chúng tôi nhìn nhau, không ai nói một lời.

Bầu không khí ngượng ngùng, căng thẳng và đặc quánh dục vọng bao trùm lấy không gian chật hẹp.

Nhưng dù vậy, mục đích của cuộc gặp gỡ bí mật này là gì...

...Cả hai chúng tôi đều hiểu rõ hơn ai hết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

nghien ma ngai qua e môn hạ = võ giả tạm dịch : là Đại hội mà các tài năng trẻ tỷ võ để chọn ra con Tiềm Long - aka con rồng có thiên phú cao nhất - đứng nhất về màn trình diễn