Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 4 - Thiên Niên Hoa (4)

Chương 4 - Thiên Niên Hoa (4)

Sợ ló mặt ra ngoài lại đụng độ Thanh Nguyệt nên tôi cứ ru rú dưới hầm một lúc lâu.

Trong lúc chờ đợi, cơn buồn ngủ ập đến khiến tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay, đến khi tỉnh lại thì đã nghe tiếng dân làng lục đục thức dậy, tiếng người ầm ĩ vọng lại từ bên trên.

Lại một buổi sáng bình thường như bao ngày.

“...”

Tôi nuốt khan một cái, vô thức đưa tay sờ lên gáy.

Vẫn còn dính liền với thân.

Mình... thực sự còn sống sao?

Chuyện xảy ra đêm qua điên rồ đến mức tôi vẫn chưa dám tin đó là sự thật.

Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt.

Trong nguyên tác, cô ta là kẻ sẵn sàng truy sát cả trăm dặm chỉ để xé xác một nhân vật phụ quan trọng.

Đừng nói là nhân vật chính, ngay cả những nhân vật quần chúng lỡ dại lao vào giúp đỡ cũng bị cô ta tàn sát không chừa một mống.

Vậy mà dính vào con điên đó, lại còn bị lộ cả đống đồ nghề SM, thế quái nào tôi vẫn toàn mạng?

“...”

Tôi ngồi thừ ra suy nghĩ.

Cố gắng dùng cái đầu này để lý giải cái tình huống phi logic vừa rồi.

...Nhưng nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi.

“...Thôi kệ mẹ đi.”

Được rồi. Có nghĩ nữa cũng chẳng thay đổi được gì.

Đây là triết lý sinh tồn tôi học được từ mấy ông chú Cái Bang, những người có thể lăn ra ngủ ngon lành ở bất cứ xó xỉnh nào.

Sống là sống, còn thắc mắc cái nỗi gì.

Nghĩ nhiều thì kết quả có thay đổi đâu?

Cứ thấy tốt là được.

Ngẫm lại thì, người ta chỉ muốn đập nát hay giết chết kẻ mình căm hận oán thù, còn gặp thứ bẩn thỉu tởm lợm thì phản ứng tự nhiên là muốn tránh xa.

Ví dụ đang đi đường va phải thằng ất ơ, định lao vào tẩn nhau mà nó tụt quần khoe sịp lọt khe rồi lắc hông thì bố ai mà chẳng muốn chạy mất dép.

Mấy ông chú Cái Bang cũng thế, tuy nghĩa hiệp đầy mình, thấy chuyện bất bình là can thiệp, nhưng bảo các ổng nằm ngủ trên bãi cứt thì có cho vàng cũng xin kiếu.

Có lẽ đối với Thanh Nguyệt, tôi chính là cái đống cứt đó chăng?

Dám mở mồm hỏi một ni cô Nga Mi nổi tiếng đoan trang câu: ‘Cô có thể đi tiểu ngoài trời được không?’.

Có lẽ đó là câu nói đê tiện nhất, nhưng đồng thời cũng là câu nói may mắn nhất đời tôi.

Phải biết rằng trinh tiết và lễ giáo ở thế giới này bảo thủ hơn chúng ta tưởng tượng gấp vạn lần.

Người hiện đại chúng ta có smartphone, tiếp xúc với "văn hóa phẩm" mát mẻ hằng ngày nên ngưỡng chịu đựng đã cao lên nhiều.

Nhưng người trung nguyên thì khác. Một bức xuân cung đồ vẽ bằng mực tàu sơ sài cũng đủ khiến mấy lão già râu tóc bạc phơ đỏ mặt tía tai, vừa hắng giọng ầm ĩ vừa cúi gập người che đậy.

Ở đây làm gì có mấy bộ cánh thiếu vải kiểu bikini hay quần short ngắn cũn cỡn của bọn Tây Lông mũi lõ. Nghe đồn ngay cả kỹ nữ ở thế giới này cũng chẳng bao giờ phô da thịt lộ liễu như thế.

Hồi còn ở với Cái Bang, tôi cũng hay hóng hớt mấy câu chuyện của đám đàn ông từng qua đêm với kỹ nữ.

Nghe họ kể thì hoa mỹ lắm, nào là da trắng như tuyết, mềm mại như nhung, nhưng đến đoạn "hành sự" thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ là tư thế truyền thống nhạt toẹt.

Thế nên tôi mới chán quá mà phải tự chế đồ chơi đấy chứ.

Nhưng nhìn mấy ông chú nghe mấy chuyện nhạt thếch đó mà cũng rạo rực, tôi chỉ biết thở dài ngao ngán.

Những trò chơi mà cái đầu đầy "ma tính" của tôi nghĩ ra hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của thế giới này.

Đối với họ, đó là hành vi còn không bằng cầm thú.

Trong một thế giới như vậy.

Lại còn là môn đồ Nga Mi.

Hơn nữa lại là Thanh Nguyệt – đóa hoa ngàn năm mới nở của chính phái.

Cú sốc tinh thần mà tôi giáng vào cô ta... chắc chắn là không thể đong đếm được.

Hèn gì mà cô ta chạy bán sống bán chết như gặp ma.

“...”

Dù sao thì, bị cô ta coi là thứ kinh tởm cũng là một loại phước đức.

Nhờ thế mà cái mạng này mới còn.

Tuy có chút nhục nhã, nhưng như đã nói, kết quả tốt là được.

Cứ việc coi bố mày là rác rưởi đi.

Miễn tha mạng cho bố là được...

Tôi bò ra khỏi hầm như một con gián sợ ánh sáng.

Chẳng hiểu sao vì lộ cái sở thích quái đản kia mà tôi cứ thấy mình hèn hèn. Cảm giác hôm nay không dám ngẩng mặt lên nhìn mặt trời.

“...”

Đảo mắt quanh phòng, tôi thấy bộ quần áo của mình bị vứt chỏng chơ một góc giường, nhăn nhúm thảm thương.

Đó là bộ tôi đưa cho Thanh Nguyệt mặc tạm lúc hong khô võ phục. Nhìn cái cách nó bị ném đi là đủ hiểu cô ta đã tẩu thoát vội vàng đến mức nào.

...Chắc là nổi da gà toàn thân đây mà.

Cơ mà nghĩ cũng buồn cười. Thanh Nguyệt lừng lẫy giang hồ mà phải bỏ chạy trối chết thế này. Cảnh tượng này chắc ngay cả nhân vật chính cũng không bao giờ có cơ hội chứng kiến.

Sau này lỡ có gặp nhân vật chính, có nên mách nước cho hắn không nhỉ?

‘Này người anh em, nếu bị Thanh Nguyệt dồn vào đường cùng, cứ hỏi cô ta có dám đái đường không. Đảm bảo chạy mất dép.’

“...”

Thôi, dẹp đi. Miễn là từ nay đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng là tôi mừng lắm rồi.

Tôi bắt đầu dọn hàng như mọi ngày.

Lòng dạ tuy còn rối bời nhưng cơm áo gạo tiền thì không bỏ được.

Vừa định mở cửa sổ lớn trước tiệm để bắt đầu ngày mới thì...

“...Hả?”

Đập vào mắt tôi là một mảnh giấy ghim phập vào tường.

Tôi nheo mắt đọc dòng chữ ngắn gọn nhưng súc tích trên đó.

- Chờ ta nghĩ xong cách xử lý ngươi.

Nhưng trong đầu tôi lại tự động dịch ra thành:

- Thằng chó. Mày cứ rửa cổ chờ đấy, bà sẽ tìm cách băm vằm mày sau.

“...”

À.

Biết ngay mà.

Cái thứ chấp niệm hóa quỷ ấy đời nào chịu buông tha dễ dàng thế.

...Hay là bỏ trốn nhỉ?

Vừa nhen nhóm ý định đó thì dòng chữ trên giấy như biến đổi, văng vẳng bên tai giọng nói lạnh lẽo của Truy Mệnh Quỷ:

- Chạy là bà xé xác.

*******************************************************************************

Vút...

Thanh kiếm của Thanh Nguyệt xé toạc không khí buổi sớm.

Mồ hôi tuôn rơi, thấm ướt nền đất lạnh.

Bộ y phục cô đã mất công hong khô đêm qua, giờ lại ướt đẫm mồ hôi.

Cô đang cố gắng thanh tẩy đầu óc mình.

Ngày hôm qua đã có quá nhiều chuyện xảy ra.

Khuôn mặt gớm ghiếc của bọn sơn tặc cứ hiện về mồn một.

Để quên đi cảm giác tội lỗi và cả cái sự "nhẹ nhõm" sai trái ấy, cô điên cuồng vung kiếm.

Xoẹt...

Nhắm mắt lại, cảm nhận đường kiếm trôi đi.

Cô cố nén cái ham muốn bùng nổ, cái khao khát được chém giết điên cuồng đang gào thét trong lòng.

Cái thứ dục vọng muốn tàn phá này, liệu có phải là tâm ma?

...Cô dồn tất cả những suy tư đó vào lưỡi kiếm, mong nó trôi đi theo gió.

‘Những mệnh lệnh đáng xấu hổ, tiểu thư có làm theo được không?’

Cộp...

Bước chân cô loạng choạng.

Sống mũi nhăn lại vì khó chịu.

Bình tĩnh. Phải bình tĩnh.

Hít một hơi thật sâu, cô tiếp tục nhắm mắt, múa kiếm...

‘-Ví, ví dụ như bắt đi tiểu ở ngoài trời chẳng hạn...’

Phập!

Như cỏ dại diệt mãi không hết, cái ý nghĩ quái đản ấy lại nảy ra khiến cô tức tối cắm phập thanh mộc kiếm xuống đất.

“Hộc... hộc...”

Thanh Nguyệt đứng sững lại, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng dữ dội.

“...Cái tên khốn kiếp này...!”

Đầu óc cô quay cuồng không sao tịnh tâm nổi.

Càng nghĩ, mặt càng nóng ran. Sự giận dữ, nỗi nhục nhã, và cả một thứ cảm xúc lai tạp nào đó cứ liên tục tấn công tâm trí cô.

So với việc giết đám sơn tặc, câu nói dơ bẩn của tên chủ tiệm da kia còn khiến cô dằn vặt hơn gấp bội.

“...A!”

Đúng lúc đó, một luồng khí tức quen thuộc xuất hiện khiến Thanh Nguyệt giật mình quay phắt lại.

Đứng đó là một người phụ nữ với đôi mắt hằn vết chân chim đang lặng lẽ quan sát cô.

Chưởng môn nhân Nga Mi phái.

Vô Nguyệt Sư Thái (無月師太).

Người đã cứu rỗi cô khỏi địa ngục trần gian khi cha mẹ bị sơn tặc sát hại, và đưa cô về nuôi dưỡng.

Đến tận bây giờ, Thanh Nguyệt vẫn không thể quên được cú sốc của ngày hôm đó.

Trước mắt cô bé đang khóc lóc trong tuyệt vọng, hình ảnh vị nữ hiệp ấy xuất hiện như một vị thần, với những đường kiếm uyển chuyển tuyệt mỹ hạ gục tất cả kẻ thù.

Dù đang run rẩy vì sợ hãi, dù chẳng biết chút gì về kiếm thuật, nhưng hình ảnh Vô Nguyệt Sư Thái lúc đó đẹp đến nao lòng.

‘Nín đi. Đừng khóc nữa. Tên con là gì?’

‘....là...’

Đó là khi cô còn chưa có pháp danh.

‘Ta xin lỗi vì đã đến muộn. Con còn người thân nào không?’

‘...Hức...’

‘Nín nào.’

Trái ngược với giọng điệu nghiêm nghị, vòng tay của Vô Nguyệt Sư Thái lại ấm áp vô cùng. Bà ôm cô bé vào lòng, dỗ dành thật lâu.

Và khi cô đã bình tâm lại, bà hỏi:

‘...Con có muốn đi theo ta không?’

Cô bé gạt nước mắt, gật đầu.

‘...Dạ.’

Mối lương duyên bắt đầu từ ngày đó.

Đối với Thanh Nguyệt, Vô Nguyệt Sư Thái không chỉ là sư tổ, mà còn là ân nhân, là người thay thế cha mẹ cô.

Tuy trên danh nghĩa, cô bái đệ tử của chưởng môn là Tố Vân làm sư phụ, nhưng... có lẽ vì trách nhiệm của người cứu mạng, giữa Chưởng môn và Thanh Nguyệt luôn tồn tại một sợi dây liên kết đặc biệt.

Là người đã lặng lẽ đến bên vỗ về khi cô khóc thầm vì nhớ cha mẹ.

Là bàn tay lén dúi cho cô chiếc bánh dược quả khi cô chán ăn cơm rau đạm bạc.

Là những lời nói ấm áp, những bài học làm người mà người răn dạy.

Việc cô cầm kiếm, việc cô chấp nhận pháp danh "Thanh Nguyệt", vứt bỏ cái tên trần tục để trở thành Tiến Sơn Đệ Tử , tất cả đều là vì muốn báo đáp ân tình của bà.

Cô muốn bà tự hào.

Cô muốn bà cảm thấy việc cứu sống cô ngày đó là một quyết định đúng đắn.

...Nhưng dạo gần đây, mọi thứ dường như đang trở nên gượng gạo và lệch nhịp.

“...Đệ tử bái kiến Chưởng môn nhân.”

Cô vội vàng chắp tay hành lễ, miệng lẩm bẩm.

Người đã nhìn thấy hết màn luyện tập thảm hại vừa rồi sao?

...Bình thường người có hay xem đâu, sao hôm nay lại...

Thanh Nguyệt cụp mắt xuống.

Cô sợ phải nhìn thấy sự thất vọng trong mắt bà.

Gần đây cô toàn bị quở trách.

Đã bao lâu rồi cô chưa được nghe một lời động viên ấm áp? Cô cũng không nhớ nữa.

Kể từ khi cái tên Thanh Nguyệt bắt đầu nổi danh trên giang hồ, Chưởng môn dường như trở nên nghiêm khắc hơn, hay có lẽ là lo lắng nhiều hơn?

Nhưng chắc bà cũng sẽ đi ngay thôi.

Thường ngày, bà vẫn hay lẳng lặng đi ngang qua như thế.

“...Nguyệt Nhi, lại đây.”

Nhưng tiếng gọi bất ngờ vang lên khiến tim Thanh Nguyệt thót lại.

Sao tự dưng lại gọi mình?

Chẳng lẽ người đã biết chuyện tối qua?

...Không thể nào. Dù là Chưởng môn cũng không thể biết tường tận đến thế được.

Thanh Nguyệt đứng chôn chân một lúc, rồi lê từng bước nặng nề đến trước mặt bà.

“...Đêm qua con không về phòng.”

Chưởng môn nói, giọng bình thản nhưng uy nghiêm.

“Dạ.”

“...Kéo tay áo lên ta xem.”

Thanh Nguyệt khẽ cau mày.

Cô hiểu bà đang nghi ngờ điều gì.

Cô kéo tay áo lên, để lộ cánh tay trắng ngần.

Trên đó, một chấm nhỏ màu đỏ thắm hình hoa sen nổi bật lên – Thủ Cung Sa (守宮砂).

Dấu ấn mà mọi đệ tử nhập môn Nga Mi đều phải có.

Nó chỉ biến mất khi người con gái thất thân. Vì để bảo vệ sự trinh trắng, nên mới gọi là Thủ Cung.

Nhìn thấy dấu son vẫn còn nguyên vẹn, Chưởng môn mới khẽ gật đầu, ánh mắt giãn ra đôi chút.

Nhưng trong lòng Thanh Nguyệt lại dâng lên một nỗi tủi thân ghê gớm.

“...Người vẫn còn nghi ngờ con sao.”

Chưởng môn nhìn thẳng vào mắt cô, không hề nao núng.

“...Kiếm lộ của con bất ổn, tâm pháp rối loạn như thế, ta không lo sao được. Chắc chắn là trong tâm con đang có tạp niệm.”

Câu nói ấy như mũi kim châm vào tim Thanh Nguyệt.

Kiếm lộ bất ổn thì người nhìn ra ngay, nhưng sao sự nỗ lực của con thì người lại không thấy?

Trong khi các đồng môn còn đang say giấc nồng, con đã dậy luyện kiếm từ tờ mờ sáng.

...Người không thấy sao?

Cô nuốt ngược sự uất ức vào trong, lí nhí đáp:

“...Con không hề có hứng thú với nam nhân, cũng chẳng màng chuyện chăn gối.”

Chưởng môn thở dài, lắc đầu.

“...Đã là con người thì ai cũng có dục vọng. Ngay cả phương trượng Thiếu Lâm Tự cũng không ngoại lệ. Điều quan trọng là phải nhận biết khó khăn đó để tu tập, chứ không phải chối bỏ coi như nó không tồn tại.”

Thanh Nguyệt cảm thấy đắng lòng.

Phải rồi. Có thể đâu đó trong con cũng có dục vọng.

Con cũng là con người mà.

Nhưng người có biết không, có một thứ con khao khát mãnh liệt hơn cả những dục vọng tầm thường đó, đến mức con chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nam nữ.

...Đó là sự công nhận của người. Là một lời khen ngợi của người.

Con chỉ mong cầu điều đó thôi.

...Hay là người biết, nhưng cố tình lờ đi?

Dù là gì đi nữa, Thanh Nguyệt cũng cảm thấy đau nhói.

Cô muốn gào lên, muốn tranh luận cho ra lẽ, nhưng lý trí mách bảo rằng đó chỉ là những nỗ lực vô vọng.

Cô đã thử vài lần, và kết quả luôn là sự im lặng.

Thanh Nguyệt mím môi.

Đúng rồi. Suy cho cùng...

“...Từ nay con sẽ không ra ngoài ban đêm nữa.”

Lỗi là ở cô.

Cô lại một lần nữa giết chết cảm xúc thật của mình.

Và khi cảm xúc bị đè nén, một ý nghĩ đen tối khác lại trồi lên.

...Lũ sơn tặc hôm qua. Đáng lẽ mình phải băm vằm chúng nó nát hơn nữa...

“...”

...Thanh Nguyệt giật mình tỉnh lại.

Mình vừa nghĩ cái quái gì thế này?

Tiếng Chưởng môn cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Kỳ sát hạch môn phái sắp tới, con không quên chứ?”

Thanh Nguyệt chớp mắt, đáp vội:

“...Dạ, con nhớ.”

"Tốt. Vậy là được."

Sát hạch môn phái.

Nỗi sợ hãi lại dâng lên. Liệu mình có đáp ứng được kỳ vọng không?

Chưởng môn gật đầu, quay lưng định rời đi, nhưng rồi bà dừng lại, buông một câu đầy sức nặng:

“...Nguyệt Nhi, con là tương lai của Nga Mi ở thời đại này. Hãy luôn khắc cốt ghi tâm.”

“...”

Bóng lưng Chưởng môn khuất dần. Lúc này, Thanh Nguyệt mới dám thở hắt ra một hơi dài.

“....Phù.”

Cô ngồi thụp xuống đất, gục mặt vào đầu gối.

Khuôn mặt cô nhăn nhúm lại vì đau khổ.

Tương lai của Nga Mi. Thiên Niên Hoa.

Cô có bao giờ cầu xin những danh xưng đó đâu.

Bây giờ, cô thậm chí còn thấy ghét cả Chưởng môn, người sẽ thất vọng ê chề nếu cô không đạt được những kỳ vọng đó.

Cô chỉ muốn thấy bà cười với cô một lần thôi mà.

Điều ước nhỏ nhoi đó, sao mà xa vời quá.

“Người đời ai cũng tự trói mình bằng những sợi dây vô hình mà không hay biết.

Kỳ vọng của xã hội, trách nhiệm, hay địa vị... tất cả đều là những sợi dây trói buộc con người."

Giọng nói của tên chủ tiệm da Hàn Thụy Trấn lại văng vẳng bên tai như một lời nguyền.

Thanh Nguyệt nghiến răng ken két.

“...Câm miệng.”

Tại tên khốn nhà ngươi mà buổi tập của ta nát bét, tại ngươi mà ta mới bị Chưởng môn quở trách thế này.

Hắn vẫn không buông tha cô, tiếp tục lải nhải trong đầu:

‘Trao quyền kiểm soát cho kẻ khác, để nhận ra mình chỉ là kẻ yếu đuối nhỏ bé! Khi ấy, gánh nặng phải sống đúng đắn sẽ được trút bỏ! Chẳng phải lúc đó mới thực sự tự do sao?’

Ý ngươi là sao?

Muốn ta chịu đựng cái áp lực nghẹt thở này, hay là ra ngoài đường đi tiểu như một con chó? Chỉ có hai lựa chọn đó thôi sao?

Ngươi nghĩ ta tin vào cái mớ lý thuyết điên khùng đó à?

“...”

Đầu ngón tay Thanh Nguyệt run rẩy.

Sâu thẳm trong lồng ngực, một cảm xúc lạ lẫm, không thể gọi tên đang bắt đầu cựa quậy.

Nó không phải xấu hổ, không phải giận dữ, cũng chẳng phải oan ức.

Thanh Nguyệt chộp lấy thanh kiếm, đứng phắt dậy.

Vút!

Cô lại vung kiếm, cố gắng chém nát cái khao khát muốn đập phá tất cả đang nhen nhóm trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Một dấu chấm đỏ trên cánh tay người con gái (truyền thuyết làm từ thạch sùng (thủ cung) nuôi bằng chu sa). hentai ngày xưa porn Sư Thái là kính ngữ dùng để gọi các ni cô lớn tuổi, có địa vị cao trong giang hồ. 진산제자 (進山弟子) Tiến Sơn Đệ Tử, tức là đệ tử nhập sơn Wol-Ah , hậu tố thân mật -> Nguyệt Nhi hình như là theo Tục Gia < Nhập Môn < Nhập Thất < Chân Truyền Yakgwa : bánh mật ong hàn quốc, và nó ngọt vl