Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1737

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Web Novel - Chương 211 - Mây Mù Giăng Lối (1)

Chương 211 - Mây Mù Giăng Lối (1)

Dư Hạ Vân mải miết rảo bước, cuối cùng cũng đặt chân đến núi Nga Mi.

"Phù..."

Lão đưa ống tay áo lên lau những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán.

Đôi chân lão quả thực chẳng còn dẻo dai như xưa nữa. Lão có thể cảm nhận rõ rệt sự già nua đang từng ngày ăn mòn cơ thể mình. Dẫu chua xót, nhưng cũng đành bất lực.

Dư Hạ Vân vốn không có ý định chống lại dòng chảy của thời đại. Giờ đây, lão cũng đã bước sang tuổi tứ tuần.

Cái nhuệ khí của thuở thiếu thời đã lụi tàn từ lâu, thay vào đó, lão đã bắt đầu theo đuổi một cuộc sống an nhàn được một thời gian.

Bước chân vào ngôi làng dưới chân núi Nga Mi, việc đầu tiên Dư Hạ Vân làm là tìm kiếm một cái khách điếm. Có lẽ vì là một ngôi làng nhỏ nên chẳng có mấy nơi dừng chân, mà những chốn hiếm hoi ấy trông cũng tồi tàn, ảm đạm.

Lão chép miệng đầy ngán ngẩm rồi bước vào nơi trông có vẻ tươm tất nhất. Đặt tay nải xuống, lão thả phịch người lên ghế.

Tiểu nhị thong thả bước tới hỏi han: "Khách quan là thương nhân sao?"

"Chỉ là kẻ lang bạt qua đường thôi. Đường xá xa xôi nhọc nhằn, cho ta một bầu Đỗ Khang Tửu và một bát mì đi."

Tiểu nhị quay mặt về phía nhà bếp gọi món, rồi mang rượu cùng chén đặt xuống trước mặt Dư Hạ Vân.

Dư Hạ Vân vừa đấm bóp đôi chân nhức mỏi vừa cất lời gọi:

"Lấy thêm cái chén nữa rồi ngồi xuống đây. Như cậu thấy đấy, ta đi lại có một mình nên cũng buồn chán. Cùng uống vài ly cho vui."

"Bây giờ tiểu nhân không uống được đâu ạ."

Dư Hạ Vân bật cười nhạt: "Cái cậu thanh niên này cứng nhắc quá. Sao lại không uống được?"

"Đang trong giờ làm việc sao tiểu nhân dám uống ạ."

"Cái khách điếm nhỏ xíu nằm lọt thỏm trong ngôi làng hẻo lánh này làm gì có mống khách nào, cậu có say chút thì đã sao. Hôm nay chắc chỉ có mỗi ta là khách thôi nhỉ?"

Tiểu nhị lấm lét nhìn về phía nhà bếp, rồi thật thà đáp:

"...Thực ra là chưởng quỹ của chúng tôi không thích chuyện đó đâu ạ."

"Bảo ông ta ra đây, ta sẽ nói đỡ cho. Khách có nhã ý mời một ly mà từ chối thì đâu phải phép tắc tiếp khách."

Rốt cuộc, tiểu nhị đành thở dài ngồi xuống.

Nhìn vẻ mong đợi mờ nhạt hiện lên trên nét mặt cậu thanh niên, Dư Hạ Vân khẽ mỉm cười.

"Nào, cạn ly. Cậu tên là gì?"

"...Tiểu nhân là Trương Thiết Hữu."

"Thiết Hữu, một cái tên hay đấy. Ta tên là Mộc Đình."

Trương Thiết Hữu kính cẩn rót đầy chén cho Dư Hạ Vân. Bàn rượu của hai người bắt đầu.

Bằng dăm ba câu chuyện phiếm trên trời dưới biển, Dư Hạ Vân dần rũ bỏ được nỗi nhọc nhằn của chặng đường dài.

Một lát sau, đầu bếp bước ra định mắng Trương Thiết Hữu vì tội lén lút uống rượu, nhưng Dư Hạ Vân đã cản lại, rồi lôi kéo luôn cả lão đầu bếp ngồi vào mâm.

Cuộc nhậu của ba người cứ thế kéo dài cho đến khi màn đêm buông xuống. Có lẽ vì đang ở núi Nga Mi, nên chủ đề câu chuyện xoay đi xoay lại thế nào cũng đọng lại ở Nga Mi Phái.

Dư Hạ Vân tò mò hỏi dò:

"Tiện đây cho ta hỏi, nghe đồn Thanh Nguyệt sư cô có dung nhan tuyệt mỹ lắm, chuyện đó là thật sao?"

Nghe vậy, Trương Thiết Hữu và lão đầu bếp đồng loạt buông một tiếng thở dài. Dư Hạ Vân khó hiểu trước phản ứng đó bèn gặng hỏi:

"...Sao vậy?"

Trương Thiết Hữu vặc lại: "Ngài còn phải hỏi câu đó sao?"

"Thì tại sao chứ? Ta đã được chiêm ngưỡng dung nhan đâu."

"Đáng lý ra bàn luận về người xuất gia thế này là vô phép vô thiên lắm..."

Trương Thiết Hữu dáo dác nhìn quanh, rồi hạ giọng thì thào.

"...Chỉ tiếc ngài ấy lại là người xuất gia. Trung Nguyên Đệ Nhất Mỹ Nhân lại đi làm nữ tăng, thế gian này quả là trêu ngươi ngài nhỉ?"

Dư Hạ Vân nghiêng đầu nghi hoặc.

"Cái danh Trung Nguyên Đệ Nhất Mỹ Nhân e là hơi phóng đại rồi. Lẽ nào cái chốn Trung Nguyên rộng lớn này lại không tìm ra ai sắc nước hương trời hơn Thanh Nguyệt sư cô sao?

Chắc hẳn do võ công ngài ấy cao cường nên người ta cũng thêm thắt chút sự sùng bái vào đó thôi. Dăm ba cái danh xưng đệ nhất mỹ nhân này nọ, theo kinh nghiệm của ta thì toàn là thổi phồng cả."

Lão đầu bếp bật cười nhạo báng ý kiến của Dư Hạ Vân:

"Chẳng biết ta đã phải nghe câu nói đó bao nhiêu lần ở cái khách điếm này rồi. Kẻ nào chưa gặp cũng mạnh miệng y hệt ngài. Nhưng cứ thử diện kiến Thanh Nguyệt sư cô một lần xem, ai nấy đều sẽ tự tát vào mặt mình vì cái sự ếch ngồi đáy giếng đó.

Những đệ nhất mỹ nhân khác có thể là danh hão, nhưng Thanh Nguyệt sư cô thì là ngoại lệ. Giá như ngài ấy không nương nhờ cửa Phật, thì chắc chắn đã trở thành phu nhân của một vị quyền cao chức trọng nào đó rồi."

"Mĩ miều đến mức đó cơ à?"

"Ngài đừng nói nữa. Số nam nhân vì say mê sư cô mà ngày đêm tương tư, sầu não trên cái núi Nga Mi này đâu phải chỉ có một hai người.

Đến mức người ta còn kháo nhau rằng, có lẽ chính Đức Phật cũng say đắm nhan sắc ấy nên mới thu nạp ngài ấy vào cửa Phật đấy."

Dư Hạ Vân chép miệng, nâng bầu rượu lên. Đỗ Khang Tửu đã cạn sạch tự lúc nào. Lão gãi đầu lúng túng.

"Uống cũng đủ đô rồi, chắc ta phải đi nghỉ ngơi thôi. À, trước khi đi cho ta hỏi một chuyện. Gần đây có chỗ nào bán dây thừng không? Đi đường bị đứt mất một sợi nên hơi phiền phức."

Trương Thiết Hữu đáp: "Từng có, nhưng giờ thì không còn nữa ạ."

"Ơ hay, vì sao?"

"...Ngài có nghe danh kẻ đang là Võ Lâm Công Địch, làm chao đảo cả Trung Nguyên dạo gần đây không?"

"Có phải chỉ có một hai người đâu. Nhưng nghe cậu nói vậy, chắc là đang ám chỉ sáu kẻ đó đúng không."

"Vâng. Thực ra trên đường từ Tung Sơn trở về sau khi tham dự Long Phụng Chi Hội, đoàn người Nga Mi Phái của chúng tôi đã bị một trong số chúng tập kích. Khi đó... nam nhân làm nghề bện dây thừng trong làng cũng không tránh khỏi tai vạ."

"...Không tránh khỏi tai vạ nghĩa là sao?"

"Thôi ngài cũng đừng tìm hiểu sâu làm gì. Chuyện đó cũng chẳng quan trọng nữa."

Dư Hạ Vân chép miệng tiếc rẻ.

"Thật là phiền toái quá, liệu cậu có biết cái quầy da thuộc bán dây thừng của hắn ở đâu không? Nếu còn sót lại sợi nào, ta muốn đặt tiền lại trên quầy rồi lấy tạm đi."

Trương Thiết Hữu và lão đầu bếp trao đổi ánh mắt, rồi lẳng lặng bước ra ngoài khách điếm. Dư Hạ Vân cũng tò mò bước theo. Bên ngoài, Trương Thiết Hữu chỉ tay về phía đằng xa.

"Ngài cứ đi thẳng theo con đường này, rồi rẽ trái là tới. Cái xưởng tồi tàn nhất nằm ở tít phía trong cùng chính là quầy da thuộc đấy ạ."

"Ừm."

Dư Hạ Vân thanh toán tiền rượu thịt, rồi cáo từ hai người bọn họ. Mang theo chút hơi men ngà ngà, lão vừa lẩm nhẩm hát vừa lần mò đến quầy da thuộc.

"...Quả nhiên là tồi tàn thật." Lão lẩm bẩm.

Trước cửa xưởng có cắm một tấm biển gỗ.

'Đi vắng. Cấm vào.'

Dư Hạ Vân nheo mắt nhìn dòng chữ, rồi phớt lờ nó mà bước thẳng qua.

Lão đẩy cửa bước vào trong xưởng.

-Két...

Cánh cửa mở ra kèm theo một âm thanh ma rợn, lạnh lẽo. Lão đảo mắt nhìn quanh một vòng.

quầy da thuộc chật hẹp nên cũng chẳng có gì nhiều để xem. Cau mày quét mắt một lượt, lão chú ý tới một cánh cửa sập nhỏ nằm sát mặt đất.

Lão dễ dàng nhận ra đó là cửa dẫn xuống hầm ngầm. Dư Hạ Vân rón rén mở cánh cửa đó lên. Một luồng khí lạnh buốt lập tức ùa ra.

Đang lúc đăm đăm nhìn vào cái hố đen ngòm sâu thăm thẳm ấy, bỗng có một vật thể lạnh toát kề sát vào cổ lão.

Ban đầu, lão còn tưởng mình bị ảo giác, nhưng cái xúc cảm băng giá ấy ngày càng rõ rệt và nặng nề hơn. Phải mất một nhịp tim đập hẫng đi, lão mới bàng hoàng nhận ra thứ đang kề cổ mình là một lưỡi kiếm sắc lẹm.

"...Hai tháng."

Giọng nói trong trẻo của một nữ nhân vang lên ngay lúc đó. Toàn thân Dư Hạ Vân cứng đờ như hóa đá. Hệt như có một bóng ma vừa từ trên trời rơi xuống vậy.

"...Ta đã đợi ròng rã hai tháng trời."

Nữ tử cất giọng thì thầm. Như thể cô đã biết tỏng việc lão sẽ tới đây từ rất lâu rồi.

Ánh mắt Dư Hạ Vân rung lên bần bật, lão lí nhí đáp: "X, xin tha mạng. Tiểu nhân không muốn gây rắc rối đâu."

Nhưng lưỡi kiếm trên cổ lão tuyệt nhiên không xê dịch lấy nửa li.

Giọng nói ấy lạnh lùng tra khảo: "Thuộc phe phái nào?"

Dư Hạ Vân hoảng hốt biện minh: "Ph, phe phái gì chứ...! T-Tiểu nhân chỉ là kẻ lang bạt qua đường thôi! D-Do không kìm được tò mò nên mới lỡ bước vào đây, xin nữ hiệp khai ân tha mạng, làm ơn!"

-Phập! Phập! Phập!

Đáp lại lời van xin khẩn thiết đó, một thứ gì đó đã tàn nhẫn xuyên thủng cánh tay trái của lão ba lỗ liên tiếp. Dư Hạ Vân há hốc mồm định hét lên đau đớn, nhưng một âm thanh lạnh lẽo đã găm thẳng vào màng nhĩ lão trước.

"Ngươi dám hét lên thử xem, ta bảo đảm sẽ rất thú vị đấy."

Nghe vậy, lão vội cắn chặt răng nuốt ngược tiếng thét vào trong. Máu tươi bắt đầu túa ra, nhỏ ròng ròng từ cánh tay.

Mặc cho lưỡi kiếm sắc lạnh vẫn kề sát cổ, lão uất ức thều thào: "T, tuy không biết nữ hiệp là ai... n-nhưng dám làm càn ngay trên đất Nga Mi thế này sao? Cô không sợ các nữ ni Nga Mi Phái trừng trị sao!"

"Ngươi định diễn cái trò thảm hại này đến bao giờ hả?"

"N-Nữ hiệp nói vậy-"

"-Ngươi toát ra thứ mùi hệt như ta."

Nghe câu nói đó, toàn thân Dư Hạ Vân lạnh toát. Giọng nói trong trẻo nhưng tàn độc ấy vẫn tiếp tục vang lên.

"Cái mùi của kẻ đã đồ sát vô số mạng người. Dù có rửa sạch máu tanh trên tay, thì cái mùi tử khí đã ăn sâu vào xương tủy kia không thể nào tẩy xóa được đâu.

Ta rất nhạy khi đánh hơi đồng loại. Ngươi nghĩ một kẻ lang bạt bình thường có thể cắn răng chịu đựng việc bị đâm thủng tay mà không la hét sao? Cơ hội cuối cùng. Thuộc phe phái nào?"

Dư Hạ Vân đành khai thật: "...U Hồn Hội (幽魂會)."

"Độc Cô Chân Mặc?"

Cái tên vốn dĩ lão định dùng để thị uy làm hậu thuẫn, nay lại bị đối phương thốt ra trước một cách thản nhiên khiến máu trong người lão như đóng băng.

Nói cách khác, kẻ đang đứng đằng sau lão là một tuyệt thế cao thủ không hề e dè trước uy danh của Độc Cô Chân Mặc. Thậm chí có thể là một người mang huyết hải thâm thù với Độc Cô Chân Mặc cũng nên.

Đúng như lời nữ tử này nói, cô ta đã ở đây chực chờ tay sai của Độc Cô Chân Mặc mò tới từ rất lâu rồi. Thấy lão im bặt vì hoảng loạn, lưỡi kiếm kề trên cổ bắt đầu cứa nhẹ. Trước ranh giới sinh tử mỏng manh ấy, Dư Hạ Vân cuống cuồng hét lên.

"Đ-Đúng vậy. Ban đầu thì không phải, nhưng vài tháng trước U Hồn Hội của chúng tôi đã quy thuận dưới trướng Độc Cô đại nhân. Tiểu nhân thề không có chút thâm thù đại hận nào với chưởng quầy của quầy da thuộc này. Tiểu nhân chỉ phụng mệnh hành sự thôi!"

"Dẫn đường đến chỗ Hội Chủ U Hồn Hội cho ta."

"Tiểu nhân chính là Hội Chủ."

"Vậy thì dẫn ta đến chỗ kẻ đã ra lệnh cho ngươi."

"N-Nếu cô muốn tìm Giáo Chủ, thì thông qua tiểu nhân e là không thể đâu ạ."

"Giáo Chủ?"

"L-Là Độc Cô đại nhân đấy ạ. Huyết Dạ Giáo Chủ Độc Cô Chân Mặc. Cô có tra khảo những kẻ mạt hạng như chúng tôi cũng không thể tiếp cận được Giáo Chủ-"

-Phập!!

Lần này, cánh tay phải lại bị đâm thủng một lỗ. Tới lúc này Dư Hạ Vân mới nhận ra thứ dị vật tàn nhẫn đang xuyên tạc da thịt mình là gì.

Chính là những ngón tay của vị cao thủ này.

Phải đạt đến cảnh giới đáng sợ nhường nào mới có thể dùng ngón tay đâm xuyên cơ thể người như chọc thủng một tờ giấy?

Xuất thân từ hắc đạo phương nào mà lại ra tay độc ác, tàn bạo đến thế?

Kẻ đó đâm ngón tay vào sâu trong cánh tay phải của lão, rồi tàn nhẫn khuấy động.

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, Dư Hạ Vân cắn răng nín nhịn cơn đau xé thịt.

Lão run rẩy hỏi: "Cô có... gánh vác nổi không? Tìm được Giáo Chủ rồi thì cô định làm gì... Giáo Chủ là một con quái vật đấy. Nếu nữ hiệp còn quý trọng mạng sống thì hãy dừng lại ở đây đi. Tiểu nhân cũng sẽ ngậm miệng quay về. Không thì, võ công cao cường như vậy, chi bằng quy thuận dưới trướng Giáo Chủ-"

"-Câm miệng. Ta không mượn ngươi đưa ra lời khuyên."

Vị cao thủ thốt ra từng chữ nặng nề, khó nhọc. Dư Hạ Vân có thể cảm nhận rõ rệt cô ta đang phải dùng toàn bộ lý trí để kìm hãm một cơn thịnh nộ long trời lở đất.

Sự kinh hãi trước luồng sát khí ấy hoàn toàn bóp nghẹt tâm trí lão. Thực lòng mà nói, ngay cả khoảnh khắc bất lực quỳ gối xin hàng trước nanh vuốt của Độc Cô Chân Mặc cũng không khiến lão ám ảnh, khiếp đảm bằng lúc này.

Một nỗi khiếp sợ chưa từng có trong đời. Một tuyệt thế cao thủ vô tung vô ảnh, áp sát sau lưng mà chẳng mảy may để lộ một tia khí tức. Cái cách nữ tử này bóp nghẹt sinh mạng lão hệt như vò nát một con côn trùng. Ngay cả tay sai đắc lực của Độc Cô Chân Mặc chắc chắn cũng chẳng thể tàn bạo đến mức này.

Bọn thủ hạ kia dù có khát máu đến đâu thì ít nhất vẫn mang hình hài và nhân tính của một con người, nhưng kẻ đứng sau lưng lão lúc này thì không. Cô ta chẳng tỏa ra chút hơi ấm nào của loài người. Ai mà ngờ được trên chốn linh thiêng Nga Mi này lại tàng ẩn một thực thể đáng sợ đến thế.

Cô ta rút mạnh ngón tay ra khỏi vết thương.

"Câm miệng lại và dẫn đường đi. Chỉ cần một âm thanh lọt ra khỏi mồm ngươi thôi, sự nhẫn nại của ta cũng sẽ chấm dứt ngay lập tức. Khắc cốt ghi tâm điều này. Nếu không phải vì ân oán với chưởng quầy tiệm da này này, thì cái mạng quèn của ngươi đã tiêu tùng từ lâu rồi."

Dư Hạ Vân muốn há miệng thắc mắc câu nói đó có nghĩa là gì, nhưng lão thức thời im bặt. Thay vào đó, lão dùng răng xé toạc vạt áo để tự cầm máu cho hai cánh tay tơi tả, rồi ngoan ngoãn lê bước về phía trước. Ý định trốn chạy lúc này hoàn toàn là sự phí công vô ích. Dư Hạ Vân cảm nhận bằng cả bản năng.

Vị cao thủ này đang ngự trị ở một cảnh giới hoàn toàn vượt xa thế tục. Biết đâu chừng, người con gái này đã đạp vỡ bức tường Tuyệt Đỉnh rồi cũng nên. Cớ sao một ác nhân tà phái đã chạm đến cảnh giới siêu phàm đó lại lẩn khuất trên núi Nga Mi? Nuốt một ngụm khí mệt nhọc, Dư Hạ Vân lầm lũi bước ra khỏi quầy da thuộc.

Cắn răng chịu đựng cơn đau xé thịt, sự tò mò mãnh liệt cuối cùng cũng thôi thúc lão ngoái đầu nhìn lại. Lão muốn tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của vị cao thủ ấy.

"...!"

Khoảnh khắc ánh trăng rọi thẳng vào khuôn mặt người kia, Dư Hạ Vân suýt chút nữa đã kinh hãi hét lớn. Một nhan sắc khuynh quốc khuynh thành khiến lão chốc lát quên bẵng cả cơn đau chết đi sống lại nơi cánh tay.

Thật khó để tin được nữ nhân yểu điệu này lại chính là kẻ vừa dùng ngón tay đâm thủng da thịt lão. Đó là người con gái đẹp nhất mà lão từng được diện kiến trong suốt cuộc đời này. Nhưng điều kinh khủng nhất là, cô ta... quá trẻ, trẻ đến mức không tưởng.

Một hậu khởi chi tú vắt mũi chưa sạch thế này lại có thể dễ dàng áp sát sau lưng và dìm lão xuống đáy sâu của sự kinh hoàng tột độ sao? Một Dư Hạ Vân của U Hồn Hội mà lại bị dọa cho sợ mất mật thế này sao?

Trên gò má nữ nhân ấy còn hằn rõ những vệt nước mắt mặn chát, khiến vẻ đẹp của cô càng thêm phần bi thương, tàn úa. Tới lúc này, Dư Hạ Vân mới bàng hoàng ngộ ra thân phận thực sự của đối phương.

Bộ võ phục cô đang mặc cũng đập thẳng vào mắt lão. Nữ ni Nga Mi Phái.

...Thiên Niên Hoa. Cô chính là Thanh Nguyệt.

Ngẫm lại, hình như lão cũng từng nghe loáng thoáng tin tức cô đã đột phá, bước chân vào hàng ngũ cao thủ Tuyệt Đỉnh. Chỉ tại thời gian qua phải luồn cúi dưới trướng Độc Cô Chân Mặc nên lão mới thành ra mù mờ tin tức chốn Trung Nguyên.

Thật khó để tin được một Thanh Nguyệt thánh thiện lại có thể ra tay tàn độc đến thế, nhưng xét về nhan sắc, trong thiên hạ này ngoài cô ra thì làm gì còn ai sở hữu vẻ đẹp điên đảo chúng sinh đến vậy. Nhưng vì sao Thanh Nguyệt lại rơi lệ?

Lẽ nào nam nhân là mục tiêu của U Hồn Hội kia lại giữ vị trí quan trọng đến thế trong lòng nữ tử này?

Dư Hạ Vân hoàn toàn không được phe Độc Cô Chân Mặc cung cấp bất kỳ thông tin nào về chuyện này.

Lão làm gì có gan để mở miệng thắc mắc, mà lão cũng chẳng có tư cách để chất vấn. Suy cho cùng, lão cũng chỉ là một quân cờ thí mạng dùng xong rồi vứt.

Mà trên đời này, làm gì có ai rảnh rỗi đi giải thích ngọn ngành cho một công cụ.

Mệnh lệnh duy nhất lão nhận được, chỉ là tóm cổ một gã thương nhân, hay nói đúng hơn là chưởng quầy tiệm da - kẻ có mối quan hệ thân thiết với Thanh Nguyệt mang về.

Thế nên Dư Hạ Vân mới như một cỗ máy vô hồn, mù quáng tìm đến xưởng của nam nhân này... Cái gã mà bây giờ chắc chắn đã bỏ mạng rồi.

Bởi nếu hắn còn sống, Thanh Nguyệt tuyệt đối sẽ không rơi lệ... và cũng chẳng nổi trận lôi đình, sục sôi ngọn lửa hận thù nhường này.

Lão chưa bao giờ lường trước viễn cảnh sẽ đụng độ trực tiếp Thanh Nguyệt. Càng không lường trước được sự tàn bạo đáng sợ của người con gái này.

"...Dẫn đường đi." Thanh Nguyệt rít lên.

Lão lẳng lặng gật đầu rồi triển khai khinh công vọt đi. Thanh Nguyệt cũng bám sát theo sau.

Dư Hạ Vân không rõ Thanh Nguyệt định làm gì khi diện kiến bọn thủ hạ của Độc Cô Chân Mặc, nhưng có một điều lão dám chắc.

Sát khí tỏa ra từ vị Đệ Tử Chân Truyền Nga Mi Phái này còn đặc quánh, sắc lạnh hơn bất kỳ luồng sát khí của ma đầu nào mà lão từng chạm trán. Tàn độc đến mức khó tin người này lại xuất thân từ danh môn chính phái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

여하운 - Yeo Ha Un 목정 - Mok Jeong ref khá giống Tố Thủ Ma Công , sau bé này ko dùng kiếm và dùng tay không để giết người - bẻ xương phanh thây ...