Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2533

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

233-3xx - Chương 253 - Xâm Nhập (1)

Chương 253 - Xâm Nhập (1)

Nam Cung Nhiên đắn đo một lúc lâu, rồi vung tay vỗ mạnh vào mông Hàn Thụy Trấn.

-Bép!

Cảm giác đàn hồi từ bờ mông nam giới lần đầu tiên chạm vào vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay.

Cô cố tình phớt lờ cái cảm giác lạ lẫm ấy, cố ý lên giọng thật dõng dạc.

"Dậy đi, tới giờ rồi!"

Đây là một cuộc trả thù nho nhỏ cho nỗi nhục nhã ngày hôm qua.

Hơn nữa, giữa những nam nhân là bằng hữu với nhau thì hành động này cũng hoàn toàn tự nhiên.

Quan trọng hơn, để xích lại gần một Hàn Thụy Trấn dường như đang trở nên lạnh nhạt một cách kỳ lạ, cô đã quyết định chọn cách này.

Hàn Thụy Trấn có lẽ chẳng hề thay đổi. Chỉ là cô vừa nhìn thấy một khía cạnh khác của hắn mà thôi. Trước kia, khoảng cách giữa bằng hữu với nhau quả thực là một sự hàm ơn, nhưng dạo gần đây, cái khoảng cách ấy lại mang đến một sự bức bối, ngột ngạt khó tả.

Hàn Thụy Trấn lờ đờ mở hé mắt. Khuôn mặt hắn nhăn nhó đầy đau đớn. Có vẻ như cơn đau đầu búa bổ khiến hắn phải nhíu chặt mày, và dạ dày thì cồn cào oẹ khan.

"...Nước."

"Ra ngoài mà uống!"

"...Nước, Nhiên à. Cho ta nước."

"Ư ức...!"

Không thể chối từ lời cầu xin tha thiết của hắn, Nam Cung Nhiên đành càu nhàu đi xuống lầu. Dưới sảnh tầng một, Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan đã ngồi đợi sẵn.

Đường Tố Lan lên tiếng hỏi trước: "Hắn vẫn còn ngủ sao?"

"Có vẻ như dư âm của trận rượu hôm qua vẫn còn khá nặng. Hắn nhờ ta lấy chút nước."

Thanh Nguyệt nhẹ nhàng cất lời: "Chúng ta cứ đợi thêm chút nữa đi."

"Không cần đâu Thanh Nguyệt sư cô. Để ta lên gọi hắn dậy-"

"-Không sao đâu. Có vội vã đi gấp thì cũng chẳng thay đổi được gì nhiều."

Cứ hễ đụng đến chuyện của Hàn Thụy Trấn, Thanh Nguyệt sư cô này lại trở nên mềm mỏng một cách kỳ lạ. Một khía cạnh thật kỳ diệu của mỹ nhân lạnh lùng mà bình thường chẳng ai dám nghĩ tới.

Chẳng lẽ Thanh Nguyệt sư cô cũng có hảo cảm với Hàn Thụy Trấn?

...Làm sao có thể chứ. Cô ấy là người xuất gia cơ mà. Lại còn là nữ tăng.

Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi Phái. Ngay cả việc nảy sinh cái suy nghĩ này trong đầu cũng đã là một sự thất lễ rồi.

Ngẫm lại mới thấy, Tiềm Long Hội quy tụ toàn những nhân vật xuất chúng. Một nhân vật tương lai sẽ gánh vác vị trí chưởng môn Nga Mi lại đang đồng hành cùng chuyến đi này sao?

Việc Nga Mi Phái chấp thuận chuyện này cũng thật đáng kinh ngạc. Trưởng nữ của Tứ Xuyên Đường Gia lại là Tiềm Long Hội Chủ. Cớ sao họ lại dấn thân vào chốn hung hiểm này chứ?

Và cả bản thân cô, gia chủ của Nam Cung Thế Gia. Dĩ nhiên hiện tại cô chỉ là một cục nợ...

Dẫu vậy, hai người họ xét cho cùng vẫn hoàn toàn khác biệt với cô. Bản thân cô bám víu lấy con đường này vì mục đích báo thù, nhưng bọn họ lại mang trong lòng hai chữ "Nghĩa - Hiệp". Thái độ xả thân vì đại nghĩa của họ thực sự khiến người ta phải trầm trồ thán phục.

...Và những nhân vật vĩ đại ấy lại đang bị cái tên ngốc Hàn Thụy Trấn này nắm giữ.

Nam Cung Nhiên bưng ly nước, lại một lần nữa bước lên phòng.

Cô đưa ly nước lại gần đầu Hàn Thụy Trấn, cất tiếng gọi: "Này! Mau dậy đi!"

"..."

Khi thấy hắn tuyệt nhiên không có phản ứng gì, Nam Cung Nhiên cắn chặt môi, lại vung tay giáng thêm một cú xuống cặp mông săn chắc của hắn.

-Bép!

Cô thấy hơi thú vị rồi đấy.

"Vừa vừa phải phải thôi, thật tình."

Hàn Thụy Trấn bực bội gắt khẽ. Chột dạ vì trót thỏa mãn tư tâm, Nam Cung Nhiên giật thót mình, vội vàng đáp trả:

"Ta còn phải đi tắm rửa nữa! Thế nên ta mới bảo cậu uống vừa phải thôi cơ mà! Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi đấy, cái tên này!"

Nghe đến đây, Hàn Thụy Trấn mới sực tỉnh. Hắn lờ đờ hướng mắt về phía cửa sổ rồi buông một tiếng thở dài.

Khác với thói quen luôn thức dậy từ lúc rạng sáng, hiện tại ánh nắng đã chan hòa khắp căn phòng. Có vẻ như hắn say đến mức mất nhận thức, chẳng hề hay biết gì cho đến khi cô lên tiếng nhắc nhở.

Nam Cung Nhiên cũng vì đợi không nổi nữa nên mới phải lên gọi hắn. Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn lại gieo mình xuống giường.

"...Nhiên à, ta thực sự mắc ói lắm. Không ra ngoài nổi đâu."

"T-Ta phải đi tắm mà!"

"Thì cậu cứ tắm đại đi. Ta không nhìn đâu."

"Đ-Điên à?"

Làm sao cô có thể tắm rửa trước mặt hắn cơ chứ.

...Quan trọng hơn, nếu cô thực sự cởi đồ tắm rửa ở đây, cái lớp vỏ bọc bằng hữu nam nhân sẽ tan biến, thay vào đó là vị cô nương mà hắn trúng tiếng sét ái tình sẽ xuất hiện trong bộ dạng không mảnh vải che thân.

Đến lúc đó, biết đâu hắn sẽ-

-Bép!

Để rũ bỏ mớ tạp niệm ấy, Nam Cung Nhiên lại vung tay đánh bộp vào mông hắn thêm lần nữa. Khuôn mặt cô tự lúc nào đã đỏ bừng.

"Đau đấy. Đừng đánh nữa."

"Thì cậu mau đứng dậy đi!"

"Hầy..." Hàn Thụy Trấn qua loa gãi gãi bụng rồi chống tay ngồi dậy.

"Này, nước đây."

Cô những tưởng hắn sẽ cứ thế ngồi trên giường mà uống, nhưng hắn lại đặt hai chân xuống sàn và đứng thẳng dậy. Đón lấy ly nước, hắn nhấc cánh tay cuồn cuộn cơ bắp lên tu ừng ực.

Khoảnh khắc ấy, cái bóng cao lớn của hắn đổ ập xuống, bao trùm lấy cô.

Một luồng áp lực vô hình tỏa ra từ vóc dáng đồ sộ ấy. Cô chỉ có thể nhìn thấy yết hầu của hắn chuyển động.

Ngước mắt nhìn lên một chút, Hàn Thụy Trấn vừa uống nước vừa ném cho cô một ánh nhìn bực dọc.

...Hắn to lớn đến mức này sao? Từ hôm qua cô đã cảm nhận được điều này, Hàn Thụy Trấn dường như còn vạm vỡ hơn những gì cô tưởng tượng.

Hoặc cũng có thể là do cơ thể cô quá nhỏ bé. Dù là gì đi chăng nữa, cô cũng nhận thức rõ rệt sự chênh lệch không thể nào san lấp này.

"S... Sao." Nam Cung Nhiên vội lớn tiếng để không bị lép vế trước khí thế của hắn.

"Sao cái gì mà sao?"

Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn lại tỏ ra khó hiểu trước thái độ xù lông nhím của cô. Cứ như thể trên đời này, người duy nhất cảm thấy bị đe dọa chỉ có mỗi Nam Cung Nhiên.

Còn hắn thì chỉ đơn thuần là đang đứng đó mà thôi.

"..."

Cảm giác lòng tự tôn bị mếch lòng, lại cộng thêm sự bối rối kỳ lạ, Nam Cung Nhiên đành lùi lại một bước. Rồi cất giọng đuổi khách:

"Ra ngoài mau. Ta phải đi tắm đây."

Hàn Thụy Trấn xoa xoa huyệt thái dương rồi lảo đảo bước ra ngoài.

Ngay cả khi Hàn Thụy Trấn đã rời đi, Nam Cung Nhiên vẫn phải mất một lúc để điều hòa lại nhịp thở.

****

...Chết mất thôi.

Tôi vừa lo liệu xong xuôi khâu chuẩn bị cho chuyến hành trình. Cho lừa ăn cỏ, kiểm tra lại toàn bộ hành lý. Túi đồ nghề của tôi. Hai cuốn sách tôi viết. Lương khô đi đường. Tiền bạc.

Và vân vân...

"Ược..."

Tối qua tôi nốc quá nhiều rượu. Đành rằng lỗi là ở tôi, nhưng tại sao cái suy nghĩ tất cả là do Đường Tố Lan gây ra cứ bám riết lấy tâm trí tôi thế này?

Chỉ vì ngứa mắt trước cái cảnh cô ả bám rịt lấy Nam Cung Nhiên mà tôi đã trót uống quá trớn.

Tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong con hẻm tối hôm qua.

"...Hà."

Một tiếng thở dài não nề. Rốt cuộc thì tôi cũng đã nhúng chàm. Đành rằng kế hoạch ban đầu là đi trên dây, giữ mọi thứ ở mức cân bằng... nhưng hôm qua tôi thực sự đã đi quá giới hạn.

Tôi có cảm giác mình đã bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Đã thế lại còn mạnh miệng tuyên bố Đường Tố Lan hoàn toàn thuộc về tôi nữa chứ.

Càng lún sâu, tôi càng hình dung rõ rệt cái viễn cảnh cái cổ của mình bị chặt đứt trong một màn đánh ghen đẫm máu.

Lời căn dặn của Vệ Xương đại ca chợt văng vẳng bên tai. Rằng chuyện nam nữ bắt buộc phải rạch ròi, dứt khoát thì mới duy trì được tổ chức.

...Đệ tiêu đời rồi, đại ca ơi.

-Lạch cạch.

Đúng lúc ấy, tôi cảm nhận được có người đang tiến lại gần. Đường Tố Lan đang làm bộ làm tịch dửng dưng bước tới.

Nơi dái tai cô ả, một món trang sức màu xanh ngọc bích hình giọt nước đang đung đưa.

"Chuẩn bị xong hết rồi sao?" Cô ả cất tiếng hỏi.

Để ý thấy có ánh mắt người ngoài, ta cung kính đáp: "Vâng, thưa tiểu thư."

"Dư âm sau bữa tiệc rượu đã đỡ chút nào chưa? Đã bảo là đừng có uống nhiều quá cơ mà."

"..."

Vừa lân la bắt chuyện bằng dăm ba câu tầm phào, cô ả vừa khẽ nghiêng đầu. Rõ ràng là đang cố tình khoe chiếc khuyên tai với tôi.

"..."

Dẫu cơn đau đầu vì tàn dư hơi men vẫn đang hành hạ, nhưng màn khoe khoang của ả nha đầu phản nghịch này lại kích thích một thứ gì đó sâu thẳm bên trong tôi.

Một cảm giác thỏa mãn khi xác nhận nữ nhân trước mắt này thực sự là vật sở hữu của mình. Cảm giác này cũng tương tự như với Thanh Nguyệt, nhưng quả thực vẫn khó tin quá.

Liệu có ai dám mơ tưởng một tuyệt sắc giai nhân thế này lại trở thành vật sở hữu của riêng mình?

Chỉ cần ngắm nhìn khuôn mặt ấy thôi cũng đủ khiến người ta nghẹt thở, thế mà cô ả không chỉ đơn thuần là nghe lời tôi, mà còn là một con máu M, phục tùng tôi vô điều kiện.

Cho dù tôi có bắt ép cô ả làm những trò dơ bẩn, dâm đãng đến mức nào, cho dù tôi có đày đọa thân xác ấy ra sao, thì ả vẫn sẽ sung sướng mỉm cười đón nhận.

Quả là một mối quan hệ đặc biệt đến kinh ngạc. Thử hỏi trên đời này có mấy ai dám thẳng thừng yêu cầu người tình của mình thực hiện những hành vi thác loạn như trong xuân cung đồ chứ. Xuân cung đồ là xuân cung đồ, mà đời thực là đời thực cơ mà.

Nhưng tôi thì khác. Chỉ cần hoàn cảnh cho phép, tôi có thể cưỡng ép đối phương làm bất cứ thứ gì. Bất chấp trí tưởng tượng đó có bạo ngược hay biến thái đến nhường nào.

Và chiếc khuyên tai kia chính là minh chứng cho việc cô ả sẽ ngoan ngoãn chấp nhận tất thảy mọi sự chà đạp - một biểu tượng của sự thuần phục tuyệt đối.

Thấy ta mải đắm chìm trong suy nghĩ mà im lặng, Đường Tố Lan e dè quan sát nét mặt tôi.

"...Thụy... Trấn à?"

Nhìn sự bất an chớm nở trong đôi mắt cô ả, tôi thừa hiểu nguyên do. Đó là một ánh mắt như đang gào thét hỏi

- Chẳng lẽ chàng định coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra vào tối hôm qua sao?

Trước khi cô ả kịp suy diễn lung tung mà hoảng sợ thêm, ta rướn người tới, khẽ thấp giọng.

"...Ta đã dặn rồi. Không được để cái lỗ đó liền lại."

Nghe đến đó, nét mặt Đường Tố Lan mới rạng rỡ trở lại. Cô ả cúi gằm mặt xuống, mười đầu ngón tay lúng túng đan vào nhau, lí nhí đáp.

"...Vâng, thưa công tử~."

****

Ngày thứ hai của chuyến hành trình tiến về Chung Nam Sơn.

Liếc mắt.

Nam Cung Nhiên khẽ ngoái đầu nhìn lại phía sau. Hàn Thụy Trấn và Đường Tố Lan đang kề vai sát cánh, rôm rả trò chuyện rảo bước.

Sau khi tiệc rượu tàn vào mấy đêm trước, rốt cuộc giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì?

Đành rằng bọn họ xuất thân từ cùng một gia tộc nên chuyện thân thiết cũng là lẽ đương nhiên, nhưng cái bộ dạng dính lấy nhau như hình với bóng ấy lại khiến cô chướng mắt một cách kỳ lạ.

Chẳng hiểu sao cô cứ dán chặt mắt vào bọn họ mãi không thôi. Thái độ của Đường Tố Lan cũng khác biệt một cách vi diệu.

Hoàn toàn vứt bỏ cái vẻ ngoài ấm áp, nhân từ và uy nghiêm thường nhật, cô ấy giờ đây trông thả lỏng, đùa giỡn và tinh nghịch hơn rất nhiều.

Hơn thế nữa, dẫu không biết dùng từ này có chuẩn xác hay không, nhưng trông cô ấy cứ nũng nịu lả lơi thế nào ấy.

Nam Cung Nhiên cũng mới lờ mờ nhận ra Đường Tố Lan có khía cạnh này dạo gần đây.

Chọc chọc, Đường Tố Lan lấy ngón tay chọc vào mạn sườn Hàn Thụy Trấn rồi khúc khích cười.

Nam Cung Nhiên vô thức hừ lạnh một tiếng.

Thật tình, dù có thế nào thì cái trò lả lơi đó cũng là quá trớn rồi đấy!

Chỉ vì rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi trêu ghẹo cả hạ nhân của mình sao...

Hơn nữa, Hàn Thụy Trấn đã có thê tử rồi cơ mà.

Cái tên Hàn Thụy Trấn kia cũng tệ y hệt. Thê tử đã rành rành ra đấy, vậy mà còn dễ dàng sập bẫy trước cái trò lả lơi, làm nũng rẻ tiền đó mà tủm tỉm cười...

Khẽ liếc mắt sang bên cạnh, Thanh Nguyệt cũng đang trưng ra một vẻ mặt y xì đúc cô. Nam Cung Nhiên như tìm được người đồng cảm, ngao ngán lắc đầu.

Thay cho câu trả lời, Thanh Nguyệt chỉ lặng thinh hướng ánh mắt về phía trước.

.

.

.

Đã đến Giờ Ngọ, cả đoàn dừng chân giữa bình nguyên và bắt đầu chuẩn bị bữa ăn.

Lần này, đến lượt Thanh Nguyệt sư cô túc trực giúp đỡ Hàn Thụy Trấn. Còn Nam Cung Nhiên thì phải ngồi cạnh Vạn Đắc bá bá, người đã thỉnh cầu sự giúp đỡ.

Ông ta quả thực nói nhiều đến mức khiến lỗ tai cô nhức ong ong.

"...Thế nên, khi tận mắt chứng kiến cậu ấy thi triển trọn vẹn Thiên Hạ Tam Thập Lục Kiếm Pháp (天下三十六劍法) , ta đã phải trầm trồ đến nhường nào.

Chẳng cần xê dịch lấy nửa bước chân mà vẫn có thể hạ gục mười tên cao thủ cùng lúc cơ mà."

"Câu chuyện về Mã Cương Tố ngài đã kể đi kể lại mấy lần rồi đấy."

Mã Cương Tố. Nhị Thế Đệ Tử của Chung Nam Phái. Người bằng tuổi với Nam Cung Nhiên.

Nghe những chiến công oanh liệt của kẻ đồng trang lứa, sắc mặt Nam Cung Nhiên chẳng lấy gì làm vui vẻ. Thậm chí cô còn cảm thấy tủi thân, bi thảm một cách kỳ lạ.

Vạn Đắc bá bá lại trút một tiếng thở dài.

"...Thế nhưng Cương Tố của chúng ta lại thay đổi một cách kỳ lạ, khiến ta không thể không lo lắng. Cả dân làng cũng vậy, ai nấy đều cư xử vô cùng quái gở.

Chắc chắn bọn Ma Giáo đứng sau thao túng mọi chuyện. Ngay cả ta và đệ đệ cũng nhận được lời mời gia nhập một hoạt động gì đó của bọn chúng. Nhưng vì dự cảm có điều chẳng lành nên-"

"-Ta xin phép qua giúp bằng hữu một tay."

Rốt cuộc thì Nam Cung Nhiên cũng hết sức chịu đựng, cô đứng phắt dậy. Cất bước tiến về phía Hàn Thụy Trấn đang chuẩn bị thực phẩm.

Có lẽ vì người xuất gia kỵ sát sinh chăng?

Thanh Nguyệt sư cô chẳng động tay động chân gì, chỉ đứng đực ra nhìn Hàn Thụy Trấn thái thịt sống.

"Sư cô, để ta giúp cái tên này cho. Cô qua kia nghỉ ngơi đi-"

Hàn Thụy Trấn nghe tiếng liền ngoái đầu lại.

Hắn bực bội ném cho cô một cái lườm: "Này, qua kia nhóm lửa đi! Vạn Đắc bá bá đang còng lưng ra làm kìa, tự dưng chui rúc vào đây làm gì?"

"..."

Nam Cung Nhiên bỗng thấy cục tức trào lên tận cổ, cô vung chân toan sút vào mông Hàn Thụy Trấn.

-Bốp!

Thế nhưng, cú đá vụng về ấy lại bị bàn tay của Thanh Nguyệt chặn đứng.

"...Đừng bạo lực như thế chứ."

"..."

Việc đòn tấn công bị một nữ tăng hóa giải chỉ bằng một cái phẩy tay khiến Nam Cung Nhiên bẽ bàng tột độ, cô bực tức quay ngắt lưng bỏ đi.

Ngoái đầu nhìn lại, Hàn Thụy Trấn và Thanh Nguyệt vẫn đang rôm rả nói cười.

...Đến cả một người xuất gia như Thanh Nguyệt cũng có thể ở bên cạnh hắn với tư cách đó.

Còn ta... chỉ vì mang vỏ bọc nam nhân...

"..."

Nếu như... nếu như ta lại trút bỏ lớp ngụy trang, xuất hiện trong bộ dạng nữ nhân như đợt ở Tây An, liệu hắn có lại dịu dàng, ân cần với ta không?

Liệu hắn có lại nhiệt tình tán tỉnh, liên tục sáp lại gần ta không?

Liệu hắn có thôi hắt hủi, nổi nóng với ta như vừa rồi không?

Nam Cung Nhiên rên rỉ một tiếng trong cổ họng.

Thôi đủ rồi. Mình đang nghĩ cái quái gì thế này. Mình là nam nhân, Hàn Thụy Trấn cũng là nam nhân.

Có phải bọn mắc chứng luyến đồng nam đâu mà...

Duy trì khoảng cách như hiện tại là đủ tốt rồi, còn đòi hỏi gì nữa.

Nam Cung Nhiên lê bước quay trở lại chỗ Vạn Đắc bá bá đang nhóm lửa.

Cô cất tiếng hỏi gã đệ đệ to xác của ông ta: "Củi khô để đâu hết rồi?"

Gã đệ đệ to xác lật đật đứng dậy: "Đ-Để ta đi lấy-"

"-Không cần, ta cũng là nam nhân mà. Để ta đi lấy cho."

Tất cả là tại gã Tâm Ma Y Sư chết tiệt kia. Nhờ hắn cho xem cái viễn cảnh kỳ lạ đó mà bản thân cô mới bị dao động thế này.

Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Lần đó đã là lần cuối cùng rồi.

'...Dĩ nhiên là ta muốn gặp lại nàng ấy rồi.'

-Bịch.

Đột nhiên, giọng nói chắc nịch của Hàn Thụy Trấn lại vang vọng trong tâm trí Nam Cung Nhiên.

Giọng nói ấy, là sự tồn tại duy nhất trên đời này khao khát tìm kiếm cô với tư cách là một 'nữ nhân'.

...Thôi đủ rồi. Cho dù ta có trở lại làm nữ nhân, thì kết cục cũng chẳng có gì thay đổi.

Ta làm sao có thể buông thả bản thân, õng ẹo làm nũng trơ trẽn như Đường Tố Lan được chứ.

Hơn nữa, ta tuyệt đối không được phép làm thế. Cứ để mọi chuyện trôi theo tự nhiên đi.

Đúng lúc ấy, Vạn Đắc bá bá búng tay cái chát.

"À, phải rồi. Dạo này Chung Nam Phái đang tiếp đón một vị khách quý, nãy giờ mải nói ta quên khuấy mất. Mọi người nên biết trước để còn chuẩn bị tinh thần."

"Khách quý sao?"

"Một nhân vật vô cùng lẫy lừng. Cậu đã từng nghe danh Hồng Lâu Tiên bao giờ chưa?"

Hồng Lâu Tiên sao... Chẳng phải đó là ả đãng phụ nức tiếng tu luyện Tiên Nữ Công đó ư? Dẫu Nam Cung Nhiên chẳng thể hiểu nổi cớ sao một ả lăng loàn như thế lại được suy tôn là Tiên.

"...Ta có nghe danh. Dẫu toàn là những lời đồn đại ong bướm khó nghe. Ả ta đang ở Chung Nam Phái sao?"

Vạn Đắc bá bá gật gù xác nhận.

"Nên cẩn trọng thì hơn. Người ta đồn rằng trăm nghe không bằng một thấy đâu. Một nam nhi tráng kiện như cậu thì lại càng phải cẩn thận gấp bội."

"Dạ?"

Vạn Đắc bá bá nở một nụ cười đầy ẩn ý, thấp giọng.

"...Cẩn thận kẻo lại sập bẫy đấy. Sập bẫy trước sự cám dỗ của Đệ Nhất Mỹ Nhân Thiểm Tây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

11h-13h 마강소 - Ma Gang So chỉ người đàn bà buông thả, lăng nhăng, ham muốn thú nhục dục quá độ, không chung thủy