Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1739

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Web Novel - Chương 174 - Ai Đây Thế Này ? (3)

Chương 174 - Ai Đây Thế Này ? (3)

"Thuốc thì sắc cho uống đều đặn mỗi sáng tối, nhớ bồi bổ thêm đồ ăn mềm để lại sức. Nước nôi lúc nào cũng phải cung cấp đầy đủ. Vẫn còn kịp, bệnh này kiểu gì cũng khỏi. Tuổi tác cũng chưa gọi là cao lắm, tình trạng bệnh cũng chưa đến mức vô phương cứu chữa."

"Vâng...! Vâng ạ!!"

Gia Anh vừa giàn giụa nước mắt vừa dập đầu tạ ơn.

Khoảnh khắc ước nguyện khắc khoải bấy lâu nay cuối cùng cũng thành hiện thực. Nãy giờ đã khóc hết nước mắt rồi mà hiện tại cô nàng vẫn nức nở không ngừng. Đến tôi nhìn cảnh đó, tự dưng cũng thấy cay cay sống mũi.

"Đại nhân! Món nợ ân tình này cháu nhất định sẽ tìm cách báo đáp! Thực sự, thực sự cảm tạ ngài!"

"Cô nương không cần phải trả. Bạn cũ của ta nhờ vả thì lão ta tự đi mà trả. Nếu có lòng muốn báo đáp thì từ nay về sau, cứ đối xử thật tốt với chồng mình là được."

Gia Anh chớp đôi mắt ướt nhẹp, quay sang nhìn tôi. Cô nàng gật đầu cái rụp, dõng dạc đáp:

"Vâng. Cháu nhất định sẽ làm thế ạ."

...Đang diễn đấy hả? Biết ơn thì tốt thôi, nhưng tôi đâu có phải chồng cô thật đâu?

Đừng có làm mấy trò rước họa vào thân, khéo tôi lại ăn dao của gã Trương Thiết Du bây giờ.

Dù sao đi nữa, biết bác trai có thể khỏe mạnh lại, ruột gan tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào.

"Cô nương mau về chăm sóc phụ thân đi. Còn Thụy Trấn..."

"Vâng."

Gia Anh vội vàng ba chân bốn cẳng chạy tót về phía bác trai, còn tôi cất bước đi theo Thần Y sang chỗ khác.

Vừa đi, trong bụng tôi vừa đánh lô tô.

Rõ ràng là móc nối thông qua Hạ Ô Môn... chắc chắn lão đã nghe phong phanh chuyện gì đó rồi. Trọng điểm là lão đã nghe được bao nhiêu. Rốt cuộc bọn Hạ Ô Môn đang đồn thổi tôi thành cái thể loại gì vậy trời.

Rời khỏi phòng bệnh đi thêm một đoạn, chúng tôi dừng chân trước một căn nhà nhỏ ghép bằng mấy tấm ván lụp xụp. Tuy nhìn khá khẩm hơn cái ổ chuột của tôi, nhưng so với danh xưng Thần Y lẫy lừng thì chỗ này đúng là nghèo nàn quá mức quy định.

Tôi lẳng lặng bước theo lão vào trong rồi đóng kín cửa.

"Ngồi đi."

Tôi ngoan ngoãn kéo chiếc ghế lão chỉ rồi ngồi xuống.

"Lão phu chưa giới thiệu nhỉ. Ta là Từ Hiệu. Làm nghề y."

"Ra mắt Thần Y đại nhân."

"Không cần phải dùng mấy lời đó. Ta bị gọi là Thần Y chẳng qua vì đã khám cho quá nhiều người thôi. Kẻ bị cái hư danh này lừa mà tìm đến đếm không xuể. Kéo theo đó, số người chết dưới tay ta cũng đầy rẫy. Nếu đi gặp đại phu khác, có khi họ đã sống rồi. Nghĩ đến đó, ta cực kỳ ghét hai chữ Thần Y."

"Nhưng vô số người được ngài cướp về từ cửa tử cũng là sự thật mà? Bản thân tôi lần này cũng chịu ân huệ lớn. Thực sự vô cùng cảm tạ ngài."

Cứ vuốt đuôi nịnh nọt trước đã. Đó là quy tắc sinh tồn số một. Mà quan trọng nhất là, tôi cũng thật lòng biết ơn lão.

Từ Hiệu bề ngoài tuy tỏ vẻ dửng dưng, nhưng nét mặt lại thoảng qua sự mãn nguyện, có vẻ lão rất khoái câu nói của tôi.

"...Cậu nói vậy ta nghe cũng thấy mát lòng. Đêm nào hồn ma của những kẻ khuất núi cũng hiện về đè nặng trong giấc mộng, nhưng nhờ câu nói này, chắc đêm nay ta sẽ ngủ ngon. Quả không hổ danh là Tâm Ma Y Sư nhỉ?"

"...Ợ."

Dạ dày tôi đột ngột co thắt mạnh khiến tôi bật ra một tiếng ợ.

Tôi cứng họng, không thốt nên lời nào nữa.

Thần Y vẫn tỏ thái độ ung dung thong thả.

"Đừng hoảng. Ta thừa biết cậu muốn sống ẩn dật, nên ta chẳng rảnh mà đi rêu rao lung tung đâu. Xét cho cùng thì đó là một lựa chọn khôn ngoan. Có tài năng nhường ấy thì kiểu gì chả bị tứ phương tám hướng săn lùng. Ta chính là nhân chứng sống đây này."

"...Chuyện, chuyện trị tâm ma chỉ là đồn thổi quá trớn thôi..."

"Vậy sao? Nghe ông bạn ta kể, cả Thanh Nguyệt của phái Nga Mi và Đường Tố Lan của Tứ Xuyên Đường Môn đều bị tâm ma hành hạ rất sâu, nhưng nhờ gặp cậu mà vượt qua được cơ mà. Dù gì thì cái lão bạn đó cũng không phải loại người bốc phét. Nhất là những lúc nhờ vả người khác."

Lão nghe được đến đâu rồi? Vệ Xương đại ca đâu có lý nào lại đi bép xép chuyện này...?

"Cái đó, người bạn mà ngài nhắc tới rốt cuộc là..."

"Còn ai ngoài Môn Chủ Hạ Ô Môn - Ngụy Tinh Huyền (魏星玄) nữa."

"..."

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng tôi. Rốt cuộc tôi đã bị dính líu đến mức nào rồi đây.

Có năng lực trị tâm ma thật thì không nói làm gì...!

...Tôi chỉ đè người ta ra chơi SM vài lần thôi mà?

Đến cả Môn Chủ Hạ Ô Môn cũng biết mặt điểm tên tôi?

Lỡ mà bại lộ chuyện tôi chẳng có tài cán gì, khéo lão lại quy tội lừa đảo rồi cứ thế cho ăn đao mất xác luôn không chừng?

"Đại, đại nhân. Tôi thực sự không có khả năng trị liệu tâm ma gì đâu."

"Được rồi, được rồi. Ta biết thế."

"Thật sự là không có mà!"

"Đã bảo biết rồi sao cứ nhặng lên thế."

Cái thái độ đó đâu có vẻ gì là tin tôi cả. Lão chỉ đang nhìn tôi bằng ánh mắt như thể: 'À, cái gã này khiêm tốn, đang cố tình giấu nghề đây mà'.

Thần Y gật gù, lên tiếng.

"Đùa đến đây thôi."

"Không, tôi đâu có đùa..."

"...Thụy Trấn. Cậu không nợ nần gì ta, dù sao cũng là gã Ngụy Tinh Huyền đứng ra lo liệu. Nhưng ta vẫn muốn lấy từ cậu một lời hứa nhỏ. Già rồi nên kết giao cũng rộng, trong số đó có không ít người ta thực sự trân quý."

Lão gia à, sao tự dưng lại lôi mấy cái chủ đề nặng nề này ra. Làm tôi thêm áp lực đấy.

"Nhiều lúc, mấy lão bạn già ngu ngốc đi chầu ông bà sớm, để lại đám con cái bơ vơ lạc lối. Vết thương ngoài da thịt thì ta chữa được, chứ vết thương trong tâm hồn thì ta cũng đành bó tay. Nên ta nhờ cậu chuyện này. Sau này, nếu có bệnh nhân nào ta không trị nổi, cậu giúp ta một tay được chứ?"

Mạng bác trai vừa được lão cứu, giờ há miệng từ chối thẳng thừng thì đúng là khốn nạn quá. Làm người thì cũng phải biết điều một chút, đành chịu vậy.

"Thế, thế tôi quy ra tiền mặt trả được không..."

"Nãy sợ cô nương kia lo lắng sinh bệnh nên ta không nói, chứ tính riêng tiền dược liệu dùng trong một tháng tới bèo nhất cũng phải bằng một rương bạc trắng đấy. Nếu không nể mặt bạn cũ nhờ vả, ta đã phán luôn là vô phương cứu chữa rồi. Thế mới bảo, ta có khoái cái danh Thần Y quái đâu. Ta chẳng lãng mạn gì sất. Ta chỉ nhìn vào thực tế. Tiền trao cháo múc, có thu đủ tiền thì mới nhập được đợt thuốc mới để mà kéo dài mạng sống cho người tiếp theo chứ. Nào Thụy Trấn. Cậu chuẩn bị sẵn một rương bạc trắng chưa?"

"..."

Một rương bạc thì cày cuốc kiểu gì cũng ra, nhưng khốn nỗi là toàn bộ vốn liếng tôi phải đem cúng hết cho Nam Cung Nhiên rồi. Nãy vừa thấy tận mắt xong đấy thôi. Chẳng hiểu vứt tiền vào cái hố nào mà phải mặc đồ cái bang húp mì gõ nhếch nhác như thế. Nhân vật chính thì nhân vật chính, chứ đường đường là Gia Chủ Nam Cung mà ra nông nỗi ấy, làm sao mà không sốc cho được.

Giờ tôi có kiếm được bao nhiêu tiền thì cũng không bao giờ là đủ. Đào đâu ra sẵn một rương bạc để cống nạp ngay lúc này.

"Cậu thanh niên à. Ý ta không phải cứ cần giúp là cậu bắt buộc phải giải quyết triệt để. Ta đã bảo là có những trường hợp Thần Y như ta cũng lực bất tòng tâm cơ mà. Chỉ là, với tâm thế có bệnh thì vái tứ phương, mong cậu nể mặt ta mà ngó qua một lần. Ngần ấy việc cũng khó khăn vậy sao?"

"...Ngài đang nhắm trước đối tượng nào rồi à?"

"Không hề. Chỉ là muốn cậu hứa một lời làm tin thôi."

"Ngài chơi vố này hơi hèn đấy. Giúp người ta xong ép người ta vào thế không thể từ chối thế này..."

"Kẻ hèn là cậu mới đúng. Ta vừa ra tay tương trợ, cậu định phủi tay ăn quỵt à."

"...Ờ, ngài nói cũng có lý."

Ngẫm lại thì Hạ Ô Môn hứa sẽ lo liệu vụ này, nhưng nãy giờ hình như toàn tôi rỉa hết phần lợi ích thì phải.

"...Hà."

Tôi thở hắt ra một hơi dài.

Mặc kệ, tới lúc đó cứ xòe tay kêu không làm được là xong chứ gì.

Mà tính ra, cái kiểu bô bô đi rêu rao 'tôi không làm được đâu' chưa chắc đã là thượng sách. Lão có thèm tin tôi không có năng lực đâu, từ chối mãi khéo lão lại bảo mình khinh người. Thà cứ giả vờ giả vịt diễn vai y sư trị tâm ma đôi ba lần, mượn cái danh hão đó mưu lợi cho bản thân có khi lại êm. Cứ nhận lời xem xét rồi phán câu 'hết cứu' để từ chối là nhẹ nợ.

Trước mắt, nhờ cái mác y sư tâm ma phông bạt này mà cứu được mạng bác trai rồi còn gì? Bịa thêm tí chút thì có vấn đề gì đâu. Chém gió cỏn con thì làm được, cớ sao chém gió cỡ bự lại rén? Ngay cả Thanh Nguyệt mà tôi còn qua mặt được, ba cái trò này nhằm nhò gì.

Rốt cuộc, tôi gật đầu cái rụp. Bởi nếu không đồng ý, lão Thần Y chắc chắn không cho tôi ra khỏi cái phòng này.

"Vâng, tôi hiểu rồi."

*****

Sau khi Hàn Thụy Trấn rời đi, một gã đàn ông lẩn khuất trong góc tối căn phòng cất tiếng từ phía sau Thần Y.

"Mọi chuyện trót lọt rồi nhỉ."

"Tên khốn. Nhớ giữ lời đấy."

Thần Y làu bàu đáp lời Môn Chủ Hạ Ô Môn.

"Tất nhiên rồi. Ta sẽ hậu tạ ngài thật xứng đáng. Lại định vung tiền mua dược liệu đấy à?"

"...Chứ còn làm cái gì nữa. Ta chỉ quan tâm đến việc cứu người thôi."

"Thế mà miệng cứ xoen xoét bảo không phải Thần Y. Cá nhân ta cực kỳ kính trọng Thần Y đấy."

"Kính trọng thì nhè tiền ra đây. Nước bọt không cứu sống người được đâu."

"Vâng. Dù sao thì chỉ với cái giao ước vừa rồi, ta cũng đã vớ bẫm rồi."

Môn Chủ Hạ Ô Môn - Ngụy Tinh Huyền, dù đã nhỉnh hơn tứ tuần nhưng diện mạo vẫn trẻ trung như thanh niên.

Gã đứng dậy, lẩm bẩm.

"Thế thì... đem bán thông tin này cho kẻ nào sẽ thu lời đậm nhất đây..."

Cuối cùng Hàn Thụy Trấn cũng há miệng hứa hẹn sẽ đích thân ra tay trị tâm ma cho một người. Cái kèo này, sặc mùi tiền bạc nồng nặc.

Chiều tà buông bóng.

"Thanh Nguyệt."

Đường Tố Lan tiến đến gần Thanh Nguyệt đang nhắm mắt tọa thiền.

Hiếm ai dám mở lời với cô nương đang ngồi ngay ngắn trước tượng Phật. Vốn dĩ, sự tồn tại của Thanh Nguyệt đã tựa như một bức tranh thủy mặc, cộng thêm dáng vẻ tĩnh lặng chốn cửa Phật càng tỏa ra một luồng khí chất bức người, khiến kẻ khác có cảm giác hễ tùy tiện đụng vào là mang tội báng bổ.

Đường Tố Lan cũng thoáng ngập ngừng, nhưng giờ phút này cô không thể lùi bước.

"Thanh Nguyệt à. Đến giờ cơm rồi. Các sư đang phát đồ cúng dường kìa, muội cũng ra dùng bữa đi?"

Đáp lại lời chào hỏi đó, Thanh Nguyệt nhàn nhạt hỏi.

"...Hôm nay tiền bối mới tới sao?"

"Ừ. Nay mới đặt chân lên Tung Sơn. Còn muội?"

"Muội cũng thế."

Cuộc hội thoại đứt đoạn ngay tại đó. Rất khó để gượng ép nói tiếp. Căn bản hai người bọn họ vốn đã bằng mặt không bằng lòng. Chỉ có sự cạnh tranh ngầm gay gắt, chưa từng chia sẻ nửa phần tình cảm thân thiết nào.

Chỉ khi nào có Hàn Thụy Trấn ở đó, hai người mới rặn ra được dăm ba câu rôm rả. Hắn mà đi khuất, mọi thứ lại đóng băng như cũ. Hơn nữa, cũng chính vì Hàn Thụy Trấn mà sự ganh đua giữa hai người ngày càng trở nên sắc bén.

Thanh Nguyệt có biết không nhỉ?

Rằng tại Long Phụng Chi Hội lần này, Đường Tố Lan tuyệt đối không có ý định nương tay. Chắc chắn Thanh Nguyệt là đối thủ kiểu gì cũng phải đụng độ, nên ngọn lửa quyết tâm trong Đường Tố Lan đang hừng hực bốc cháy.

"..."

Thế nhưng, từ phía Thanh Nguyệt lại chẳng tỏa ra chút nhiệt lượng nào. Điều đó thật quái lạ.

Dù vậy, cũng không thể đi moi móc tâm tư của đối phương làm gì, Đường Tố Lan đi thẳng vào vấn đề chính.

"...Mà này, Hàn công tử đang trọ ở đâu vậy?"

"..."

Thanh Nguyệt khẽ khựng lại, bờ vai run lên một cái.

...Đang cười khẩy đấy à?

Nếu đúng là vậy, thì nụ cười đó hoàn toàn không giống cái điệu bộ mỉa mai cay nghiệt thường ngày. Mà đó là một nụ cười ẩn chứa sự chua chát, thậm chí là thê lương, tự giễu chính mình.

"Hiện tại... chắc là đang ở phía Thái Thất Khách Điếm. Nằm ngay gần cổng làng. Tiền bối cứ đến đó tìm."

Thật sự quá đỗi bất ngờ. Không ngờ Thanh Nguyệt lại ngoan ngoãn khai ra hành tung của Hàn Thụy Trấn trơn tru đến thế.

Nhưng chẳng có lý do gì phải đứng đó thắc mắc. Việc gặp hắn vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Đường Tố Lan vô thức nuốt nước bọt cái ực.

"Cảm ơn nhé, vậy tỷ đi đây."

"Vâng."

Và ngay khi vừa quay gót rời đi, Đường Tố Lan lại có cảm giác một tiếng cười nhạt vừa vang lên sau lưng mình.

*****

"Nhất định, tôi nhất định sẽ báo đáp cậu đàng hoàng."

"Nói câu này lần thứ mấy rồi. Biết rồi, dẹp đi."

"Thật mà Thụy Trấn, thật đấy."

Tôi lôi tuột Gia Anh ra ngoài. Lại đến giờ kiếm cái bỏ bụng rồi.

Lúc nãy bộ dạng của Thanh Nguyệt cứ làm tôi lấn cấn, nên tôi có nán lại đợi một lát, nhưng cô ta không xuất hiện. Cũng không thể nhịn đói mà đứng chờ mãi được, đã đến lúc chúng tôi phải lấp đầy cái dạ dày rồi.

Tôi liên tục gạt đi lời cảm ơn ríu rít của Gia Anh. Nay phải lôi bằng được gã Trương Thiết Du đi cùng. Cả đám ăn chung thì tôi mới nhẹ nhõm, chứ không thì cũng phiền phức lắm...

Quệt đi giọt nước mắt còn vương trên khóe mi, Gia Anh khẽ khàng cất tiếng hỏi.

"...Mà này Thụy Trấn. Sao cậu lại giúp gia đình tôi đến mức này? Chỉ đơn giản là để trả nợ thôi sao? Cất công đi chặng đường xa xôi thế này, móc nối cho gặp Thần Y, lại còn chịu tiếng oan là người đã có vợ ở làng, tất cả những chuyện này chỉ vì mấy cái màn thầu tôi chia cho cậu hồi đó thôi ư?"

"Này, với cô là chuyện nhỏ, nhưng với tôi thì nó to bằng trời đấy."

"Dẫu thế đi chăng nữa."

"..."

Tôi gãi gãi mũi, quyết định bóc nốt cái lý do mà tôi luôn giấu nhẹm đi.

"...Với lại, làm thế để vạch sẵn ranh giới với đám người võ lâm."

"Hả?"

"Thì đó, dạo này tôi bị cuốn vào đám Đường Tố Lan với Thanh Nguyệt cô cũng biết mà. Tôi chẳng có ý đồ gì sất, nhưng xung quanh cứ đồn thổi vớ vẩn nên tôi cực kỳ ghét. Thậm chí đến mức Đường Gia Chủ còn phải dằn mặt tôi là không bao giờ gả con gái cho tôi nữa cơ..."

"Thật, thật á? Đường Gia Chủ á? Cậu không xạo đấy chứ? Đường Gia Chủ đích thân nói thẳng mặt cậu á?"

"Khổ quá, đã bảo là thật. Thế nên tôi mới phải diễn cái kịch bản này chứ sao."

"Trời, đích thân Đường Gia Chủ cơ á... Wow, Thụy Trấn à, rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào thế? Chả biết tôi hỏi câu này bao nhiêu lần rồi nữa."

"Giờ tôi cũng không biết tôi là cái giống gì nữa. Mau đi lôi gã Trương Thiết Du rồi kiếm chỗ nốc cơm nhanh..."

Đúng lúc đó, một bóng người xẹt qua tầm mắt tôi.

"Hàn công tử ơi~!"

Vừa gọi vừa vẫy tay lấy vẫy để, là Đường Tố Lan, cô ta giờ đây thậm chí không thèm giữ ý tứ che cấu mối quan hệ giữa chúng tôi nữa.

Đường Tố Lan bước đến gần Hàn Thụy Trấn, trong đầu nảy ra vô vàn ý tưởng trêu chọc.

Cô thừa biết hắn cực kỳ khó chịu khi bị chú ý thế này. Bản tính Hàn Thụy Trấn lúc nào cũng muốn chui rúc vào một xó mà sống yên ổn cơ mà.

Nhưng đã đến lúc phải nắn lại cái tính cách đó rồi. Biết đâu đấy?

Ở một tương lai không xa... nhờ vào điều ước của Đường Tố Lan, hắn sẽ trở thành tâm điểm của vạn người. Lúc đó mà cứ bảo sợ ánh mắt thiên hạ rồi lúng túng thì vứt.

Đường Tố Lan đứng sững trước mặt Hàn Thụy Trấn. Lâu ngày mới gặp, toàn thân bỗng dưng râm ran lạ thường. Những ký tự cuối cùng với hắn lại bắt đầu ùa về xâm chiếm đại não.

Đường Tố Lan dán mắt vào đôi môi của Hàn Thụy Trấn.

...Mình đã nuốt chửng thứ nước bọt tiết ra từ cái miệng đó sao? Y hệt một người đàn bà dâm đãng.

Quái lạ thật, sâu thẳm bên trong cơ thể lại bắt đầu nóng râm ran. Hàn Thụy Trấn làm sao biết được cô đang căng thẳng đến mức nào.

"Công tử, tóc tai lại bù xù hết lên rồi kìa. Cả râu ria nữa. Phải chăm chút bản thân đi chứ. Mồm thì bô bô bảo ghét sống như ăn mày, thế mà lúc nào cũng vác cái bộ dạng này đi nhông nhông là sao."

"Nay tiểu thư mới tới à?"

"Vâng, ta mới đặt chân tới đây. Công tử có nhớ ta không?"

"...Mắc mớ gì tôi phải nhớ."

"Ta cũng chả thèm nhớ công tử đâu."

Đường Tố Lan cố tình cười giả lả để che giấu sự hồi hộp. Ngay sau đó, cô mới muộn màng chú ý đến người phụ nữ phốp pháp đang đứng cạnh hắn.

...Cái quái gì đây, người phụ nữ mập mạp này là ai?

Đường Tố Lan không nén được mà rủa thầm trong bụng. Béo ịch, nhan sắc thì tầm thường, áo quần thì lếch thếch. Chắc tự ti lắm nên hai vai cứ rụt lại, ánh mắt thì lấm la lấm lét lén lút dòm Đường Tố Lan.

Vô thức, Đường Tố Lan nảy sinh một thứ cảm giác thượng đẳng tuyệt đối về nhan sắc của bản thân.

Cơ mà... cô ta sao lại tò tò đi theo Hàn Thụy Trấn?

À, nhớ ra rồi. Là người quen của Hàn Thụy Trấn ở làng dưới chân núi Nga Mi. Lết xác đến tận đây cơ à.

Đường Tố Lan hất hàm hỏi Gia Anh.

"Đến hóng Long Phụng Chi Hội à? Đi cùng hắn ta ấy hả?"

"Dạ? À... cái đó, tôi đưa phụ thân đi chữa bệnh... Nghe nói nhờ Long Phụng Chi Hội nên danh y tứ phương đều đổ về đây."

Hóa ra là hiếu nữ. Nhìn qua cũng thấy là loại đàn bà tốt bụng, thật thà.

"Có hiếu gớm nhỉ. Tên cô là...?"

"Tôi tên Gia Anh."

"Gia Anh cô nương. Thất lễ một chút, ta mượn Hàn công tử một lát nhé."

Đường Tố Lan cười tươi rói, đưa tay tóm lấy cổ tay Hàn Thụy Trấn.

"Công tử, ăn uống gì chưa? Ta chấm được một quán ngon lắm, đi ăn chung đi. Nhân tiện ôn lại chuyện cũ luôn. Công tử có biết vì ngài mà ta vắt kiệt sức tu luyện đến mức nào không?"

"A, không được đâu."

Đúng lúc đó, Gia Anh nhảy bổ vào can thiệp.

"Chồng tôi phải đi ăn với tôi chứ..."

"...? Vậy thì hai người cứ ăn chung đi, sao phải..."

Khoảnh khắc ấy, Gia Anh giật phắt tay Hàn Thụy Trấn khỏi tay Đường Tố Lan.

-Bộp!

"Thế nên tôi mới bảo là không được."

"..."

Đường Tố Lan nghẹn họng, suýt bật ra một tiếng cười khẩy vì quá cạn lời. Lâu lắm rồi mới có kẻ dám ngang nhiên cướp đồ trên tay cô. Mà lại là một con người vô danh tiểu tốt.

Đường Tố Lan định bụng dùng lời lẽ ngọt nhạt để răn đe Gia Anh...

"...Hả?"

Một tia sét giáng thẳng vào tâm trí, đánh thức sự giác ngộ trong cô.

Đường Tố Lan trân trân nhìn Gia Anh đang bám rịt lấy cổ tay Hàn Thụy Trấn rồi núp chặt vào lưng anh. Cái bộ dạng đó... tựa như thể hai kẻ bọn họ đã chia sẻ một không gian thân mật, bất khả xâm phạm từ rất lâu rồi, một khoảng cách quá đỗi thân thiết.

"..."

Ánh mắt Đường Tố Lan chao đảo, mất phương hướng, quét liên hồi giữa Hàn Thụy Trấn và Gia Anh.

"Chuyện đó... hả? Khoan đã..."

Kẻ từng mạnh miệng tuyên bố không có hứng thú dính líu đến dân võ lâm, khao khát duy nhất là cưới một cô vợ bình thường, sinh con đẻ cái rồi sống một đời an nhàn, là Hàn Thụy Trấn. Và cái giấc mơ ấy với hình ảnh của đôi nam nữ trước mặt, trùng khớp với nhau một cách đáng sợ.

Hàn Thụy Trấn gãi gãi đầu, cười gượng gạo thông báo.

"Ha ha... Quên chưa giới thiệu nhỉ? Đây là bạn thanh mai trúc mã... và cũng là vợ sắp cưới của tôi. Tôi chuẩn bị lấy vợ rồi, Đường tiểu thư."

Toàn bộ sức lực trong người Đường Tố Lan bỗng chốc bị rút cạn.

"..................Ngươi nói... ai cơ?"

Khó nhọc lắm, cô mới rặn ra được một câu đứt quãng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!