Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 14 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (4)

Chương 14 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (4)

Thanh Nguyệt cầm cây nến, bước từng bước xuống căn hầm tối tăm.

Kể từ "sự cố" ngày hôm đó, đây là lần đầu tiên cô quay lại nơi này.

Căn phòng mà cô đã nghiền ngẫm suốt bao ngày qua.

Nơi mà ngay cả khi múa kiếm, khi chìm vào giấc ngủ, hay cả trong những cơn mộng mị, cô vẫn luôn nghĩ về nó.

Giờ đây, khi lại đứng giữa không gian này, cảm giác chân thực ập đến, khác xa với những gì cô tưởng tượng trong đầu.

Có chút khác biệt nhỏ, đó là mấy cái khung phơi và đống da thú được dời xuống đây để tránh mưa, chất đống ngổn ngang.

Tim Thanh Nguyệt đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.

Ngay cả những dụng cụ treo trên tường, giờ đây trong mắt cô cũng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Ban đầu cô đinh ninh đó là dụng cụ tra tấn, nhưng khi biết chúng là "đồ chơi" cho cái trò... SM gì đó, cách nhìn của cô đã thay đổi.

Cái roi kia dùng vào lúc nào nhỉ?

Cái bịt mắt kia thì sao? Chắc là để che mắt lại rồi làm gì đó, giống như cái bịt miệng hôm nọ chăng?

Cô nhìn thấy con búp bê gỗ bị trói chặt bằng dây thừng theo một tư thế kỳ quặc.

...Liệu có một ngày nào đó, Hàn Thụy Trấn cũng sẽ tước đoạt tự do của cô y như thế?

Rồi hắn sẽ thì thầm vào tai cô, ra lệnh cho cô giao phó tất cả thân xác này cho hắn?

Cả cái vòng cổ, cả những bộ đồ da với thiết kế quái dị kia nữa.

Tất cả đều khiến trái tim cô đập loạn nhịp.

Và quan trọng hơn cả, cơ thể cô đã bắt đầu tê rần.

Một loại kích thích mà dù có làm bất cứ chuyện gì ở Nga Mi cô cũng không thể cảm nhận được, giờ đây chỉ cần bước chân vào căn hầm này thôi là đã lan tỏa khắp người.

Sắp tới đây, cô sẽ làm chuyện xấu xa.

Sắp tới đây... có thể cô sẽ thực hiện những hành vi đê tiện.

Trong quá trình đó, sự nhục nhã và xấu hổ là điều tất yếu... và trớ trêu thay, tất cả những điều này là do chính Thanh Nguyệt tự nguyện cầu xin.

“...Ư.”

Thanh Nguyệt vẫn chưa thể chấp nhận sự thật rằng chính mình muốn đến đây.

Không phải.

Cô không hề khao khát những hành vi đê tiện đó.

Cô là môn đồ Nga Mi, giáo lý của môn phái đã khắc sâu vào tận xương tủy cô.

Cô muốn trở thành một người thanh tịnh, đoan trang và thuần khiết như Chưởng môn.

...Nhưng liệu một kẻ tự tìm đến chốn này như cô còn có tư cách để nói đến hai chữ "thuần khiết" không?

Thanh Nguyệt khẽ lắc đầu phủ nhận.

Tất cả là vì tâm ma. Cô đến đây không phải vì muốn nếm trải sự nhục nhã.

Tuy nhiên, trái tim phản chủ vẫn đập rộn ràng trong lồng ngực.

Như thể... nó đang mong chờ một điều gì đó.

Cộp... cộp... cộp...

Đúng lúc đó, tiếng bước chân Hàn Thụy Trấn nện xuống cầu thang gỗ.

Đầu ngón tay Thanh Nguyệt bắt đầu run rẩy nhè nhẹ.

Chắc chắn không phải do sợ hãi. Đây đâu phải chuyện liên quan đến tính mạng.

...Nhưng sự sỉ nhục đã được báo trước.

Vì thế, cô cố gắng đánh lừa bản thân rằng đây chỉ là sự căng thẳng mà thôi.

*************************

Mức độ phải cao, nhưng không được quá trớn. Phải thấp, nhưng không được hời hợt.

Có lẽ người ta nói đúng, phim heo thì chỉ nên xem qua màn hình thôi.

Đến lúc thực sự phải cầm trịch một cuộc chơi SM ngoài đời, mới thấy có ti tỉ thứ phải lo nghĩ đến phát điên.

Oan ức vãi lúa. Sao đời bố mày lại hãm tài thế này?

Khó khăn lắm mới sống sót nhờ ăn bám mấy ông chú ăn mày!

Lại còn học được cái nghề thủ công để kiếm cơm đàng hoàng!

Thế mà cái sở thích duy nhất cũng bị một con điên phát hiện, rồi giờ phải lấy mạng ra để đánh cược?

Sao không có em M hiền lành nào đó tự nhiên xuất hiện, gọi "Chủ nhân~" rồi tự ngoạm dây xích bò đến có phải tốt không?

Tại sao đối tượng của tôi cứ phải là Thanh Nguyệt?

Sợ chết khiếp đi được.

Chơi đùa với Thanh Nguyệt, mang tiếng là SM play đấy, nhưng kích thích tình dục thì chạm đáy, còn kích thích sinh tồn thì chọc thủng trần nhà.

Cảm giác y hệt đang chơi trò Cò quay Nga với một viên đạn trong ổ xoay.

Cái làm tôi điên tiết hơn nữa là Thanh Nguyệt quá đẹp.

Đẹp đến ngạt thở.

Chỉ cần lơ là tuột xích một chút thôi, bị cái nhan sắc đó hớp hồn là hỏng bét việc điều chỉnh mức độ ngay.

Và khoảnh khắc đó sẽ là cảnh cuối cùng tôi nhìn thấy trên đời này.

Cô ta đẹp như bước ra từ trong mộng vậy.

Có thể nói là thân hình được tối ưu hóa cho SM.

Hôm nọ lúc tạt nước, tôi đã kịp nhìn lướt qua rồi.

Ngực đầy đặn vừa phải.

Hông rộng, eo thon.

Làn da mịn màng không tì vết.

Đôi chân dài miên man so với tỷ lệ cơ thể.

Đùi mật ong săn chắc. Cổ chân thon thả. Mông cong vút.

Cơ bụng số 11. Rốn dọc quyến rũ.

Đầu nhỏ, gương mặt đẹp đến ngừng thở. Lại còn mái tóc mượt như nhung.

Vừa đẹp lại vừa chăm chỉ luyện tập, cực phẩm là đây chứ đâu.

Có thể ai đó sẽ bảo "chết cũng cam lòng" nếu được quất roi vào một cực phẩm M như thế...

...Nhưng tin tôi đi, khi cái chết sờ sờ trước mặt thì bố ai mà thốt ra được câu đấy.

Bản năng thôi. Ai chẳng muốn sống.

Nếu không biết Thanh Nguyệt là ai thì "thằng em" tôi chắc đã biểu tình dữ dội rồi.

Nhưng vì biết rõ con này là ai, nên nó cũng biết điều mà nằm im thin thít.

May phước thật.

Thanh Nguyệt mà thấy thằng em tôi đang vươn vai chào cờ thì chắc tôi với nó thành gia đình ly tán luôn quá.

Tôi đóng cửa hầm lại, chậm rãi bước xuống cầu thang.

Dưới hầm, Thanh Nguyệt đang đứng đợi, bên cạnh là cây nến của cô.

Vì tôi cũng cầm nến xuống nên căn hầm sáng hơn tôi tưởng.

Thanh Nguyệt đang dõi theo từng cử động của tôi.

Ngược lại, tôi thì đang kiểm tra bầu không khí trong phòng.

Cô ta có thể không biết, nhưng cuộc chơi đã bắt đầu rồi.

Và màn đi trên dây tử thần của tôi cũng đã bắt đầu.

...Xét theo tiêu chuẩn đó, căn hầm quá sáng.

Sáng thế này thì tụt mood lắm.

Tôi đặt cây nến của mình xuống gần chân cầu thang, bước lại gần Thanh Nguyệt.

“...”

“...”

Cái ánh mắt phản kháng kia là sao.

Có thật là cô muốn làm không đấy?

Phù.

Tôi thổi tắt cây nến của Thanh Nguyệt.

Căn hầm tối sầm lại. Cảm giác bí ẩn và riêng tư tăng lên hẳn.

Thanh Nguyệt dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi đó, đôi mắt khẽ dao động bất an.

Nhưng cô vẫn hỏi:

“Sao... sao lại tắt?”

“...”

Quy tắc số 1 để tạo bầu không khí áp đảo.

S không được nói nhiều.

Cần nói để đẩy cao không khí thì nói, chứ mà lải nhải giải thích như bình luận viên bóng đá là hỏng bét.

‘À, cái này là vì để ánh sáng thế này thì không thấy bí ẩn, mà sáng quá thì phá vỡ bầu không khí, cô sẽ khó tập trung vào lời nói và mệnh lệnh của tôi...’

Trong mắt M, khoảnh khắc họ nghĩ: ‘Thằng cha này lảm nhảm cái quái gì thế?’ là coi như xong phim.

Thế nên phải kiệm lời.

“T... Tối om thế này. Sao lại tắt nến, ta hỏi ngươi đấy?”

“...”

Tôi lờ đi câu hỏi của cô.

Thay vào đó, tôi nhìn lên những dụng cụ treo trên tường.

Thanh Nguyệt cũng nhìn theo ánh mắt tôi.

Nào, làm cái gì để cô em M này tha cho cái mạng quèn của tôi đây.

“...”

“...”

Hừm.

Không được.

Mấy cái kia toàn là đồ hạng nặng cả.

Giống như người yêu thì phải nắm tay, thơm má, hôn môi rồi mới đến chuyện giường chiếu.

SM play cũng cần có các bước tăng dần mức độ.

Vòng cổ? Trói nghệ thuật? Roi da? Đánh đòn? Tiểu tiện? Phô bày nơi công cộng ?

Tất cả đều là những hành vi không tưởng nếu chưa có sự tin tưởng sâu sắc.

Vốn dĩ những hành động đó cần sự tin tưởng cực lớn.

S phải có khả năng chịu trách nhiệm với M, và M phải có thể giao phó cơ thể mình cho S.

Đùa giỡn với sự bội đức đồng nghĩa với nguy hiểm.

Và điều kiện duy nhất để biến sự nguy hiểm đó thành khoái cảm chính là sự tin tưởng.

Thế nên trái với định kiến xã hội, các cặp đôi SM dấn thân sâu vào con đường này thường có sự tin tưởng lẫn nhau cực kỳ lớn.

Họ không phải là những mối quan hệ qua đường.

Đừng nghĩ S và M là những kẻ điên cuồng vì dục vọng

S không thích bừa bất kỳ M nào, và ngược lại cũng thế.

Họ chỉ làm điều đó với nhau mà thôi.

Chẳng phải tự nhiên mà có những M xăm tên viết tắt của Chủ nhân lên người đâu? Nếu chủ thay đổi liên tục thì ai dám làm thế.

Chính vì mối quan hệ méo mó đó, nên các cặp đôi SM gắn kết với nhau chặt chẽ đến mức có thể gọi là định mệnh nghiệt ngã.

Do đó, khi niềm tin tan vỡ.

Khi chia tay, nỗi đau họ phải gánh chịu lớn hơn các cặp đôi bình thường rất nhiều.

Nghe bảo có người còn không thể vượt qua nổi. Tùy người thôi.

Xét theo tiêu chuẩn đó, tôi và Thanh Nguyệt thì sao?

Tin tưởng? Có cái nịt.

Đã không có tin tưởng, lại còn chẳng thân thiết gì.

Bạn bè cũng không.

Người dưng nước lã.

...Làm sao mà chơi mấy trò nặng đô kia được.

Thanh Nguyệt có chơi mấy trò đó thì tôi cũng chẳng hứng thú mấy. Thậm chí còn chẳng muốn làm.

Tôi chỉ hưng phấn khi thấy người tôi yêu chịu đựng sự xấu hổ và đau đớn vì tôi mà thôi.

Thanh Nguyệt không phải là người đó. Nếu tôi có hứng thì đơn giản là vì cô ta đẹp.

Hết.

...Tất nhiên, sự hứng tình của tôi lúc này cũng vô dụng thôi.

“...”

Nghĩ lại thì, tôi đang làm cái quái gì với Thanh Nguyệt thế này.

...Nhưng Thanh Nguyệt, kẻ không thèm hiểu SM là hành vi cần sự gắn kết mật thiết, dường như cũng chẳng quan tâm đến điều đó.

...Biết làm sao được.

Cá nằm trên thớt thì phải chịu thôi.

“...Thanh Nguyệt à. Nhìn vào đây.”

Thanh Nguyệt rùng mình, quay sang nhìn tôi.

Tôi thấy rõ sự căng thẳng trong mắt cô.

Được rồi.

Bắt đầu thôi.

...À không, tìm đường sống thôi.

****************************

“...Thanh Nguyệt à. Nhìn vào đây.”

Sự thay đổi của Hàn Thụy Trấn, dù có nhìn bao nhiêu lần cũng không thể quen được.

Thanh Nguyệt vô thức rùng mình, quay sang nhìn hắn.

‘Thanh Nguyệt à.’

Cái tên gọi ấy vang vọng một cách kỳ lạ trong lồng ngực.

Đây có đúng là gã đàn ông ban nãy không vậy?

Kẻ đã từng an ủi và chi phối cô trong quá khứ, giờ đây lại hiện hữu ngay trước mắt.

Như thể lột bỏ lớp mặt nạ để lộ ra bản chất thật, hắn mang lại cảm giác y hệt ngày hôm đó.

Rốt cuộc hắn đã sống và che giấu con người này như thế nào vậy?

Không khí dưới hầm lạnh lẽo. Mỗi lần hít thở, hơi lạnh lại len lỏi vào tận phổi.

Có lẽ vì thế mà cơ thể cô càng dễ run rẩy hơn.

Dù bên ngoài đang là ban ngày, nhưng dưới hầm không có lấy một tia sáng... thứ duy nhất soi sáng không gian là ngọn nến đang cháy.

Mà ngay cả ngọn nến bên cạnh cô cũng bị Hàn Thụy Trấn dập tắt, khiến mọi thứ càng thêm tối tăm. Hàn Thụy Trấn đang đứng ngược sáng.

Cô không nhìn thấy mặt hắn.

Ngược lại, ánh nến lại chiếu rõ gương mặt cô trước mắt hắn.

Cảm giác như chỉ có cảm xúc của mình bị phơi bày.

Cô tò mò không biết liệu hắn có nhìn thấu được những cảm xúc hỗn độn trong lòng cô lúc này hay không.

“Trước khi bắt đầu, tôi nói trước một điều.”

Giọng Hàn Thụy Trấn trầm thấp vang lên xuyên qua bóng tối.

“...C, Cái gì...”

“Không cần ép buộc bản thân nghe theo mệnh lệnh. Nếu thấy quá khó khăn, cứ bỏ cuộc và quay về.”

Hắn nói với giọng điệu bình thản, nhưng đầy tính thao túng.

“...”

“...Đây không phải chuyện tôi muốn làm, đúng không? Là cô muốn làm mà.”

Thanh Nguyệt muốn phản bác lại lời đó.

“T, Ta làm vì tâm ma-”

“Dù là tâm ma hay gì đi nữa, thì cũng là do cô muốn. Đúng không?”

“...”

Thanh Nguyệt cứng họng, cụp mắt xuống.

Soạt.

Ngay lập tức, Hàn Thụy Trấn nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.

Thanh Nguyệt giật mình bởi cảm giác rợn người, hất mạnh tay hắn ra.

Bộp!

Nhưng Hàn Thụy Trấn vẫn điềm nhiên như không.

“...Đúng không?”

“...”

Thanh Nguyệt do dự một lúc, rồi mím chặt môi, gật đầu.

Thừa nhận điều này khiến cô cảm thấy nhục nhã ê chề. Nhưng không thể không làm. Nếu không gật đầu lúc này, chắc chắn Hàn Thụy Trấn sẽ mở đường đuổi cô về ngay lập tức.

“Được. Vì cô muốn làm... nên hãy tự mình nói ra đi.”

“...Hả...? N, Nói cái gì...”

Giọng Thanh Nguyệt nhỏ xíu, mong manh và đầy e dè.

Sự căng thẳng không biết chuyện gì sắp xảy ra đang bóp nghẹt cổ họng cô.

Một khoảng lặng ngắn ngủi.

Trong bóng tối, Hàn Thụy Trấn khẽ cúi đầu xuống.

Gương mặt hắn vẫn khuất trong bóng tối.

Nhưng cô nhìn thấy đôi môi hắn. Đôi môi ấy đang vẽ lên một nụ cười và thì thầm với cô.

“...Nói ‘Tôi là con đàn bà đê tiện và dơ bẩn’, ba lần.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

nguyên tác lấy ref Speedwagon - Nhân vật nói nhiều trong JoJo Russian Roulette Cặp đùi đầy đặn, săn chắc, khỏe khoắn và gợi cảm (không phải gầy tong teo). Đây là một lời khen phổ biến ở Hàn Quốc. nguyên tác bảo là trang cụ ? nguyên tác là 'con trai tôi' Bondage Spanking Watersports Exhibitionism