Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 109 - Điểm Huyệt (3)

Chương 109 - Điểm Huyệt (3)

Chuẩn bị hành trang quay về núi Nga Mi.

Tôi cúi xuống nhìn những chiến lợi phẩm vừa nhận được từ Phương Phi Nhiên.

Đầu tiên là tấm da lưng gấu thượng hạng.

Đã được thuộc da kỹ lưỡng, giờ chỉ việc bắt tay vào chế tác.

Tấm da vừa dày dặn vừa mềm mại, cảm giác có thể làm được rất nhiều thứ hay ho với nó.

Vì đây là lần đầu tiên tôi được xử lý da gấu nên tim cứ đập thình thịch vì phấn khích.

Làm gì bây giờ nhỉ? Dùng cái này để làm găng tay da dài hay ủng đùi thì hơi phí phạm.

Thứ hai là Điểm Huyệt Thư.

Đây là cuốn giáo trình cơ bản mô tả vị trí các huyệt đạo trên cơ thể.

Thấy tôi cứ dán mắt vào cuốn sách không rời, Phương Phi Nhiên liền hỏi:

‘Hàn thiếu hiệp, cậu có hứng thú với huyệt đạo sao?’

‘...Cũng không hẳn là không có.’

Suy cho cùng thì cũng là "cùng một giuộc" cả thôi.

Khi tôi trói người khác, đâu phải tôi hưng phấn vì sợi dây thừng.

Tôi hưng phấn khi nhìn thấy người phụ nữ bị trói trong tư thế gợi cảm, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.

Không thể dùng tay che đi những bộ phận nhạy cảm, ngược lại hai chân còn bị banh rộng ra... Sự nhục nhã, sợ hãi xen lẫn kích thích hiện lên trên khuôn mặt đối phương mới là thứ khiến tôi lên đỉnh.

Thế nên, làm sao tôi có thể không hứng thú với điểm huyệt được?

Thực tế mà nói, trong thế giới võ hiệp này, kỹ thuật gần gũi nhất với SM chẳng phải là điểm huyệt thuật sao?

Chỉ cần chọt một cái là đứng im thin thít, muốn làm gì thì làm? Nghe thôi đã thấy có vô vàn ứng dụng thực tiễn rồi.

Thấy tôi thích thú, Phương Phi Nhiên ném cuốn sách cho tôi như một món quà lưu niệm.

‘Cứ coi như học để phòng thân đi. Tất nhiên, với người thường như chúng ta thì dù có biết huyệt đạo, nếu đối thủ không đứng yên cho chọc thì cũng chẳng làm ăn được gì đâu.’

Tôi trân trọng đón lấy cuốn Điểm Huyệt Thư.

Trước đây tôi đã từng bàn với chú Quách Đầu về việc phải trở nên mạnh mẽ hơn để đối phó với những nguy hiểm ngày càng tăng, và cuốn sách này đúng là đã gãi đúng chỗ ngứa của tôi.

Giống như việc không cần ngày nào cũng lết xác đến phòng gym, chỉ cần đăng ký thẻ tập thôi là đã thấy mình khỏe lên rồi.

Cầm cuốn sách này trên tay cũng mang lại cảm giác y hệt như vậy.

Thứ ba.

Hai nén bạc.

Ông ấy bảo đây là tiền đặt cọc.

Đến giờ tay tôi vẫn còn run run khi chạm vào chúng.

Vì là hợp đồng độc quyền nên Phương Phi Nhiên nói sẽ trả thêm tiền hoa hồng.

Tôi thừa biết điều đó. Cái giá này là quá hời, quá phi lý.

Một bộ trang bị da tay chân mà giá tận hai nén bạc?

Nếu cứ bán được giá này mãi thì cả đời tôi chẳng phải lo cái ăn cái mặc nữa.

Tất nhiên, không phải lúc nào cũng vớ được món hời thế này.

Đây thực chất là thiện chí của Phương Phi Nhiên nhằm mua lấy lòng tin của tôi.

Không hề có mùi lừa đảo. Tôi có cái quái gì để cho lão lừa chứ?

Cho tôi nhiều thế này thì lão được lợi lộc gì.

Nói thẳng ra, kể cả lão có thuê thợ da khác làm theo mẫu mã của tôi, thì chỉ với hai nén bạc này tôi cũng đã lời chán chê rồi.

Nhưng đằng này lão lại muốn hợp tác lâu dài... Thú thật, tôi cảm giác như mình vừa gặp được kỳ ngộ của đời mình vậy.

Oa... nhìn cái ánh sáng bạc lấp lánh này đi.

Dù đã thấy bạc của Đường Tố Lan nhiều rồi, nhưng cảm giác khi nó hoàn toàn thuộc về mình đúng là khác bọt thật.

Có tiền rồi thì làm gì trước nhỉ?

Uống rượu cho bục dạ dày? Sửa sang lại cái nhà nát? Mua dụng cụ làm da mới? Hay là nhịn thèm một chút để tiết kiệm?

Những lựa chọn hạnh phúc khiến lòng tôi bình yên đến lạ.

Cuối cùng là cây trâm cài.

Cây trâm dành cho Thanh Nguyệt.

Nghe nói trâm cài của Thương Hoa Thương Đoàn là hàng cao cấp nổi tiếng khắp Trung Nguyên.

‘Hàn thiếu hiệp, hình như cậu có ý trung nhân rồi nhỉ?

Hà hà, vậy chẳng lẽ bộ đồ da kia cũng là để dùng với cô nương ấy...’

‘Khụ, đừng nói bậy, chết người đấy ạ.’

‘Dù sao thì, đã là phụ nữ thì không ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp của cây trâm này đâu.

Ta dám lấy danh dự ra đảm bảo đấy.’

Tôi cầm cây trâm lên, xoay qua xoay lại ngắm nghía.

“...Phù.”

Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra.

Cảm giác như tôi đã chuẩn bị được một món quà còn xịn hơn cả mong đợi cho Thanh Nguyệt, khiến tâm trạng thoải mái hơn đôi chút.

Giống như vừa tìm được một cái phao cứu sinh vậy.

Chỉ cần có thứ này, tôi tin mình có thể tránh được những tình huống tồi tệ nhất.

Không phải tôi không nghĩ đến chuyện tặng quà cho Đường Tố Lan, nhưng thú thật là tôi thấy hơi ức chế.

Lúc đầu đồng ý đi cùng nhau, thỏa thuận rõ ràng là "chơi một lần" là xong nợ.

Giờ lại cứ lấn tới, đòi hỏi thêm cái này cái kia là sao?

Tôi phải chiều cô ta đến mức nào đây? Phải có giới hạn chứ?

Nếu muốn thêm quyền lợi thì phải đàm phán lại từ đầu chứ.

Tôi đã thực hiện đúng hợp đồng rồi.

Đánh đòn mông đến mức đau cả tay rồi còn gì.

Hơn nữa, ký ức về việc bị Đường Tố Lan chơi khăm vẫn còn in đậm, nên tôi nghĩ làm thế này là đủ rồi.

Chắc Đường Tố Lan sẽ không ưa cái thái độ này của tôi đâu.

“...”

...Càng tốt. Đừng dính dáng gì đến nhau nữa.

Thực lòng mà nói, việc được Đường Tố Lan có hảo cảm cũng là một trong những rủi ro tôi cần phải cảnh giác cao độ.

.

.

.

Tôi cùng Đường Tố Lan tìm đến một Tiêu Cục.

“Vâng. Hãy gửi đi nhanh nhất có thể.”

Đường Tố Lan quyết định gửi thư về Tứ Xuyên Đường Môn. Cô ném thỏi bạc lên mặt bàn, thái độ dửng dưng tựa như đang thảy mấy đồng xu lẻ để ủy thác.

Lúc nãy thấy cô nàng trùm kín mặt bằng mạng che, đám người ở Tiêu Cục có phần thờ ơ. Nhưng vừa thấy vị khách sộp vung tiền không tiếc tay, cả đám bỗng chốc nháo nhào, tranh nhau phục vụ.

Thực ra thì có lộ danh tính ở đây cũng chẳng sao. Nhưng tôi đếch thích. Lộ ra rồi tin đồn lan đến tai Thanh Nguyệt thì có mà ăn cám à?

Vốn dĩ Đường Tố Lan cũng chẳng mặn mà gì với việc lộ diện. Nổi tiếng quá đi đâu cũng bị soi mói, phiền phức lắm. Chưa kể với bộ dạng y phục rách rưới thế này mà đi vào thành phố cũng đã là một điểm trừ lớn. Chỉ tổ rước họa vào thân.

“Công tử cũng muốn gửi đồ sao?”

Đến lượt tôi, tôi cũng cẩn trọng đưa món đồ cần gửi ra.

Đến lượt tôi, tôi cũng cẩn trọng đưa món đồ cần gửi ra.

Giải Độc Tiên Căn được bọc kỹ lưỡng trong lớp lụa cao cấp. Nghĩ đến bao nhiêu khổ ải mới tìm lại được nó, giờ phải trao tay cho người khác mà lòng tôi như rỉ máu, nhưng không gửi không được.

“Làm ơn chuyển cái này đến cho Nam Cung Uyên của Nam Cung Thế Gia.”

Vì là vật phẩm quý giá nên tôi định bụng sẽ móc tiền túi ra trả phí bảo hiểm cho chắc ăn.

Bộp.

Đường Tố Lan thẳng thừng gạt tay tôi ra, thanh toán luôn cả phần của tôi.

...Thú thật là quá tuyệt vời. Tôi cũng đang tiếc tiền đứt ruột đây. Đằng nào cô nàng cũng giàu nứt đố đổ vách mà, cho tôi "ké" chút đỉnh thì có thấm tháp vào đâu.

Tôi nhìn Đường Tố Lan một lúc rồi quay sang dặn dò kỹ lưỡng nhân viên Tiêu Cục:

“Cái này không cần phải giao gấp. Nhưng bắt buộc phải an toàn tuyệt đối. Bằng mọi giá phải đưa tận tay Nam Cung Uyên của Nam Cung Thế Gia.

Không được giao cho bất kỳ ai khác, kể cả là Phương Trượng Thiếu Lâm Tự cũng không được phép. Các ngươi phải nhìn thấy mặt Nam Cung Uyên công tử và tận mắt thấy ngài ấy nhận lấy vật này.”

“Chúng tôi xin làm đúng như lời ngài dặn.”

Gửi độc mỗi cái rễ cây không thì e rằng Nam Cung Uyên cũng hoang mang tột độ, nên tôi đã gửi kèm một bức thư.

Hy vọng Nam Cung Uyên đừng nghi ngờ gì nhiều mà cứ thế nhai ngấu nghiến cái Giải Độc Tiên Căn giùm tôi. Và quan trọng nhất là đừng có tò mò về danh tính của ân nhân làm gì. Tốt nhất là từ giờ trở đi, đường ai nấy đi, đừng dính dáng gì đến Nam Cung Uyên nữa.

Xong xuôi mọi việc, chúng tôi mới thực sự sẵn sàng để quay về nhà.

Đường Tố Lan hỏi:

“Vậy, chúng ta đi chứ?”

Tôi gật đầu.

“Vâng, đi thôi.”

*****

Trong đầu ong lên như có ngàn vạn tiếng sấm rền cùng lúc nổ tung. Thương Ba - Môn Chủ đầy uy quyền của Hồn Diễm Môn (魂焰門) - khó nhọc hé mở đôi mắt nặng trĩu.

“Ư... Khục...”

Khoang miệng ngập ngụa vị đất cát lẫn với mùi máu tanh nồng. Cổ họng khô khốc như bị lửa đốt, khiến ngay cả việc hé môi cũng trở thành một cực hình.

Chuyện gì... đã xảy ra?

Ký ức vỡ vụn, đứt đoạn như những mảnh gương tàn. Hắn hoang mang, cảm giác hư ảo như đang lạc lối giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Nhưng ngay khắc sau, mùi huyết khí gay mũi và cơn đau nhức nhối từ tứ chi dập nát ập đến như cơn thủy triều, tàn nhẫn báo hiệu rằng đây không phải là cơn ác mộng, mà là hiện thực tàn khốc.

Thương Ba chớp mắt, dùng đôi tay run rẩy, đầy rẫy vết thương cố chống người ngồi dậy.

Tí tách.

Một dòng chất lỏng ấm nóng từ trán chảy xuống, len qua mí mắt. Có vẻ như vũng máu đọng lại trên tóc đã tràn xuống khi hắn thay đổi tư thế, phủ lên tầm nhìn một màu đỏ quạch.

“...Hộc...!”

Và rồi, khi tầm nhìn dần trở nên rõ ràng qua màn máu, hắn chết lặng.

Một bức tranh địa ngục trần gian, vẽ bằng máu và xương, hiện ra trần trụi trước mắt.

Những lá cờ thêu hình ngọn lửa kiêu hãnh của Hồn Diễm Môn giờ đây đang bốc cháy ngùn ngụt, tàn tro bay lả tả như tiền giấy đám ma.

Căn cứ địa kiên cố sụp đổ tan hoang. Những xác chết đẫm máu nằm la liệt, vặn vẹo trong những tư thế kỳ dị, gãy gập, không còn ra hình người.

Đó là xác của những kẻ mà Thương Ba từng gọi là tâm phúc, là nanh vuốt. Họ là những kẻ từng thề sống chết vì một mệnh lệnh của hắn, là nền móng để Hồn Diễm Môn vươn mình bá chủ một phương.

Chỉ mới một năm gầy dựng.

Nơi từng là cái nôi của tham vọng, giờ đây chỉ còn là nấm mồ chôn vùi tất cả.

Và, giữa đống đổ nát hoang tàn, chết chóc ấy, có một sự tồn tại lạc lõng đến rợn người.

Thực ra hắn đã nhìn thấy ngay khi vừa mở mắt. Bởi sự tồn tại ấy quá đỗi nổi bật, quá đỗi chói lòa giữa màu đỏ của máu và màu đen của tro tàn.

Như thể không hề nhìn thấy thảm cảnh xung quanh, một bóng người đang bình thản ngồi đốt lửa nghỉ ngơi ngay giữa trung tâm của cuộc tàn sát.

Tách tách!

Tiếng củi khô nổ lách tách trong tĩnh lặng. Ánh lửa đỏ rực nhảy múa, soi sáng một khuôn mặt thánh thiện thoát tục.

Đôi mắt đẹp tựa hồ thu, nhưng lạnh lẽo thấu xương tủy.

Đôi đồng tử ướt át, long lanh như thể vừa mới khóc xong vì thương cảm chúng sinh.

Và hai chữ thêu tinh xảo trên ngực áo trắng tinh khôi: Nga Mi.

Giữa hiện trường vụ thảm sát đẫm máu, một tỳ kheo ni- kẻ vốn phải giữ giới không sát sinh, kẻ đại diện cho từ bi hỉ xả - đang ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng Phật đẫm máu.

Đến lúc này, ký ức kinh hoàng của Thương Ba mới ồ ạt quay trở lại, nhấn chìm hắn.

Hắn đã tận mắt chứng kiến vị nữ hiệp được người đời ca tụng là "Thiên Niên Hoa", đóa hoa thanh cao và đức độ, thực chất bên trong đang che giấu một tâm ma, một con quỷ dữ tàn bạo đến nhường nào.

Hắn nhớ lại những đường kiếm không chút nhân từ của cô ta.

Một tên thuộc hạ bị chém đứt lìa cánh tay, nhưng không phải một nhát, mà là sáu khúc đều tăm tắp từ đầu ngón tay đến vai.

Vài kẻ khác bị móc mắt, lưỡi kiếm lướt qua phẫu thuật tinh xảo, cố tình để lại mạng sống thoi thóp để tiếng gào thét đau đớn của chúng gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho kẻ khác.

Mặc cho những lời van xin tha mạng thảm thiết, mặc cho tiếng khóc than vang trời, đôi mắt ướt át kia vẫn không một chút dao động. Lưỡi kiếm của cô ta vung lên, nhẹ nhàng như múa, nhưng mỗi nhát chém là một mạng người.

Và trong suốt quá trình hành quyết đó, thứ mà Thương Ba cảm nhận được không chỉ là nỗi sợ hãi bản năng, mà còn là một sự kính sợ méo mó.

Đó không phải là con người.

Đó là hiện thân của Ma La.

Trước vẻ ngoài xinh đẹp thánh thiện và bạo lực còn "mỹ lệ" hơn gấp bội phần ấy, một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra từ miệng Thương Ba, phá vỡ sự tĩnh lặng.

“...A a.”

Ánh mắt lạnh lẽo của Thanh Nguyệt ngay lập tức găm vào hắn.

Không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, cô ta cầm lấy thanh kiếm, chậm rãi đứng dậy và bước về phía Thương Ba. Tà áo trắng lướt trên vũng máu nhưng chẳng hề vấy bẩn.

Lạ thay, đối diện với cái chết, Thương Ba không hề cảm thấy sợ hãi. Tâm trí hắn trống rỗng, chỉ còn lại sự sùng bái điên cuồng trước sức mạnh tuyệt đối.

Hắn chỉ kịp có một suy nghĩ duy nhất trước khi bóng tối vĩnh hằng ập đến.

...Ở kia, chính là vị Thần thực sự của chúng ta.

Xoẹt!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!