Chương 10: Hắc Hổ Môn (1)
“Khụ...! Haah...! Tớ sắp chết mất thôi...!”
Chunbong nằm sõng soài dưới đất, người co giật vì kiệt sức. Đó là cái giá cô phải trả để chiến thắng trong trò chơi đuổi bắt với đám côn đồ.
“Cậu thật sự phải tập thể dục nhiều hơn đấy. Sao lại yếu đến mức này chứ?” Seojun chậc lưỡi, tỏ vẻ thất vọng.
Đương nhiên, Chunbong trừng mắt nhìn cậu dữ dội.
“Nếu... nếu cậu không... làm mấy chuyện điên rồ đó... thì tớ đã không thế này!”
“Tớ làm gì chứ? Chẳng phải người ta vẫn nói trong giang hồ thì phải đề phòng cả phụ nữ lẫn trẻ con à?”
“Câu đó... ý là không được lơ là với bất kỳ ai, đồ ngốc! Chẳng lẽ cậu chỉ cần đề phòng phụ nữ với trẻ con, còn đàn ông trưởng thành thì không sao chắc?”
“Ừm. Cũng có lý”, Seojun gật gù công nhận.
Chunbong thì vừa thở dốc vừa khạc ra một búng máu lẫn nước bọt, “Tớ tưởng tớ chết đến nơi rồi...”
Sau khi nằm một lúc để lấy lại hơi thở, Chunbong hỏi bằng giọng điệu tò mò:
“Vậy cuối cùng, tại sao cậu lại làm vậy? Một người phụ nữ bám lấy cậu thì cứ vỗ mông vài cái rồi đuổi đi là xong mà.”
“Cái gì... Cậu không có chút khái niệm về lịch sự à, Geum Chunbong?”
“Nhưng đó là nghề của họ mà!”
Theo lời Chunbong, ở những khu xó xỉnh thế này, không hiếm gì những người phụ nữ buộc phải làm nghề đó để sinh tồn.
“Một số người là tự nguyện, nhưng có nhiều người bị Hắc Hổ Môn bắt cóc rồi ép phải làm. Chúng thậm chí còn cắt gân chân họ để khỏi chạy trốn.”
“Cắt gân? Bọn khốn đó điên thật rồi.”
“Cậu cũng chẳng hơn gì đâu. Thiệt luôn đấy.”
Chunbong chậc lưỡi. Seojun thì nhớ đến người phụ nữ cậu đã thấy vào ngày đầu bước chân vào giang hồ.
Có phải người phụ nữ đó cũng bị bắt cóc, rồi bị ép buộc sống như thế không? Cậu không chắc như vậy có đỡ hơn cái chết không.
Trong lúc nghỉ ngơi, Seojun kể lại sự việc hôm đó, Chunbong nghe xong liền nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quặc.
“Cậu có vấn đề với phụ nữ à? Cậu ghét phụ nữ hả?”
“Không phải ghét, tớ chỉ không tin thôi. Lỡ như trong lúc tớ đang liều mạng chiến đấu, họ lại đâm sau lưng thì sao?”
“Trời đất. Vậy còn tớ thì sao? Tớ cũng là con gái mà.”
“Cậu là Chunbong trước, rồi mới là con gái.”
Sau khi cả hai đã nghỉ ngơi đầy đủ, Seojun cõng Chunbong lên lưng rồi tiếp tục đi.
“Hừ, cậu bày đặt như mình trưởng thành lắm ấy.”
“Tớ đủ tuổi lấy chồng rồi đấy, đồ ngốc.”
“Ừ, ừ. Cứ cho là thế đi.”
Sau đó họ đi trong im lặng một lúc. Mỗi khi Chunbong chỉ đường, Seojun lại xoay người theo như một con rối bị giật dây.
Cuối cùng họ đến một con hẻm khác.
“Nơi này rộng thật. Mấy cái hẻm sau gần như to bằng cả thành phố.”
Bỏ ngoài tai lời than thở của Seojun, Chunbong vỗ nhẹ vai cậu.
“Qua bên kia xem thử. Lần trước tớ tới, không thấy ai.”
Cô chỉ vào một tòa nhà trông còn tồi tàn hơn nơi ở trước của họ. Trông như chỉ cần đẩy nhẹ một cái là sập luôn.
“Cậu tính hai đứa chết trong giấc ngủ à?”
“Không chết được đâu.”
Vừa bước vào, họ liền thấy một cảnh tượng không khác gì chuồng lợn (dĩ nhiên đó chỉ là ví von). Bởi vì bên trong căn nhà, họ còn thấy một người đàn ông sống trong hoàn cảnh còn tệ hơn cả họ.
“Mấy người muốn gì? Cút đi”, người đàn ông quát lên.
Phớt lờ gã, Seojun hỏi Chunbong, “Ê, có người ở đây nè.”
“Hmm... Vậy chúng ta đuổi hắn đi?”
“Cậu tệ thật đấy. Người ta sống ở đây mà.”
“Gì? Cái gã đồ tể đó á?”
Trong lúc họ trò chuyện, người đàn ông vô gia cư lặng lẽ nhặt lên một hòn đá to bằng nắm tay từ dưới đất.
“Bỏ thứ đang đeo ở thắt lưng ra. Thứ đó không dành cho thằng nhóc như mày.”
“Này, ông già. Đặt nó xuống đi, không là ông bị thương đó”, Chunbong cũng lên tiếng, “Tên đang cõng tôi là đồ tể thật đấy. Nếu ông không muốn bị xắt nhỏ ra thì hãy nói chuyện cho đàng hoàng.”
“Bọn khốn nhỏ mọn...”
Gã đàn ông gầm lên, bước tới với ánh mắt hung hãn.
“Câm mồm và đưa đây!”
Gã với tay ra, nhưng Seojun, người đang cõng Chunbong, chỉ nghiêng người nhẹ một cái là đã tránh được gã đàn ông.
“Ối!”
Gã đàn ông vấp phải chính chân mình rồi ngã lăn ra. Ông ta trừng mắt nhìn họ, tức đến phì phò.
“Lũ ranh con thiếu đánh, tao đã tử tế rồi đó!”
Gã nhảy tới với hòn đá giơ cao trên tay.
Thấy thế, Seojun (vẫn đang cõng Chunbong) giơ một tay lên.
Bốp—!
Một luồng nội kình bật ra từ tay cậu, đánh trúng vô giữa trán của gã đàn ông.
“Ágh!”
Gã ôm đầu lăn lộn dưới đất.
Chunbong liền nhìn qua Seojun, cô có chút ngạc nhiên.
“Cậu không giết hắn hả?”
“Cậu nghĩ tớ là sát nhân à?”
Bây giờ, Seojun đã thành thạo trong việc sử dụng nội lực, nên lực đánh cũng dễ dành được kiểm soát, đủ để không chết người.
Dù đòn đánh mới nãy là do chính cậu sáng tạo, cậu vẫn phải công nhận… nó quá lợi hại.
“Bọn bây...!”
Dù đã ăn một cú vào trán, gã đàn ông vẫn chưa hiểu chuyện mà tiếp tục lao vào hai người.
Năm phút sau...
“Hehe... đại hiệp ơi...! Tại tôi không biết...!”
Sau khi bị đánh cho nhừ tử, gã đàn ông nhanh chóng trở nên ngoan ngoãn, cả người khúm núm và cúi đầu liên tục.
Chunbong thì đã nhảy xuống khỏi lưng Seojun và bắt đầu dọn dẹp, cô nhìn gã bằng ánh mắt ghê tởm.
“Ý thức của ông thấp đến vậy mà cũng sống được à?”
“Đúng vậy! Tôi may mắn thôi!”
“Ọe...”, Chunbong tỏ vẻ buồn nôn ra mặt khi nhìn vài mảnh thức ăn thối rữa dưới sàn.
“Này, ông dọn chỗ này đi. Ban đầu tôi tính làm, nhưng nó kinh quá.”
Nghe vậy, gã đàn ông nhìn sang Seojun như chờ đợi sự cho phép.
Chunbong nhướn mày, “...Ông coi thường tôi à?”
“Bình tĩnh nào, Chunbong. Đừng đánh người.”
“Thế vừa rồi cậu làm gì, vuốt ve à?”
“Nào nào, tớ thì khác chứ.”
“Khác gì? Cậu thì chỉ có vụ bị điên thôi.”
Seojun không nói thêm với Chunbong mà bật cười, cậu vẫy tay với người đàn ông.
“Ông già, ông giúp Chunbong dọn dẹp đi.”
“V-Vâng!”
Gã đàn ông lập tức bắt tay vào dọn dẹp. Seojun thì ngồi xuống cạnh Chunbong, người đang quan sát căn phòng.
“Nghĩ lại, tớ vẫn thấy tiếc cho mấy thanh đao đó.”
“Cậu quên chúng đi. Mang theo chúng chỉ thêm rắc rối thôi. Mấy thanh đao đó bán cũng không được đâu, chỉ tổ vướng bận thêm thôi.”
Họ đã lấy được hai thanh đao từ nhóm tội phạm đầu tiên, và bảy cái nữa từ bọn đi theo Jang Chundeok.
Seojun từng nghĩ rằng họ sẽ có thể bán cho ông già thợ rèn.
“Chúng ta không thể lén bán sao?”
“Không ai dám mua đâu. Nếu bọn Hắc Hổ biết, bọn chúng sẽ giết sạch cả thợ rèn lẫn người liên quan.”
“Thật á?”
Thấy Chunbong gật đầu, Seojun chép miệng tiếc nuối và bị cô chọt vào sườn.
“Quan trọng hơn là chúng ta phải tìm một khu chợ gần đây. Cái cũ giờ xa quá.”
“À đúng rồi.”
Seojun hỏi người đàn ông đang lau chùi dưới đất.
“Này ông già, gần đây có khu chợ nào không?”
“Hả? À, có! Cá vị có muốn tôi dẫn đi không?”
“Sau khi dọn xong đã.”
“Chậc, chậc”, Gã ta lẩm bẩm lắc đầu.
Vị đại hiệp hào phóng - Lee Seojun quyết định tha cho gã ta lần này, nhưng Chunbong vẫn tiếp tục hỏi.
“Này, khu này có thế lực nào kiểm soát không?”
“Kiểm soát á?”
Gã vừa nhặt đồ ăn thối bằng tay, vừa cau mày suy nghĩ.
“Hmm... Tình hình hơi phức tạp. Khu này không bị Hắc Hổ Môn chiếm, mà cũng không do tổ chức nhỏ nào khác quản.”
“Vậy chẳng phải tốt à?” Seojun hỏi, nhưng người đàn ông lắc đầu.
“Chính vì thế mà đám khốn đủ loại mới tụ về đây. Nếu chỉ có một bên thì còn có chút nhân tính, đằng này tụi nó tới lượn lượt, ai cũng đòi bảo kê.”
“Nghe thấy ớn.”
Sống ở đây đúng là cực hình: Đi vài bước lại gặp đám côn đồ khác nhau. Nhưng Seojun còn thấy mặt khác, có khi đây cũng là một cơ hội cho cậu.
Cứ như có sẵn bao cát để luyện tập ấy.
Cậu sẽ chẳng thấy tội lỗi gì khi chém đám cặn bã này.
Chính suy nghĩ đó khiến Chunbong cau mày.
“Tớ nói rồi, máu có tính tà...”
“Biết rồi, biết rồi. Cậu nói dai quá.”
“Cậu còn phàn nàn khi tớ lo cho cậu nữa.”
Seojun cười cười và xoa đầu cô.
“Ấy cha, Chunbong lo cho tớ cơ đấy. Cưng quá nha.”
“Đừng có làm thế.”
“Cưng quá–”
“Đồ chết tiệt!”
Thế là cậu lại bị tát một cái nữa.
***
Sau khi người đàn ông dọn dẹp xong và dẫn họ đi chợ, ông ta rời đi với vẻ khúm núm.
Gã không định quay lại căn nhà, nhưng khi tôi hỏi ông ta có nơi nào khác ở không, gã bảo sẽ tìm căn trống khác.
“Nhớ giữ sạch khi sống ở đó đấy.”
“Vâng, tất nhiên rồi, thưa đại hiệp.”
Thế là ‘người hầu trung niên’ họ Kim ra đi.
Khi Chunbong nhìn quanh căn nhà mới được ‘thu hồi’ với chút hài lòng, ánh mắt cô ấy bỗng trở nên sắc lạnh.
“Bắt đầu luôn đi.”
“Bắt đầu gì?”
“Tu luyện Vân Thần Kiếm. Trước tiên là tâm pháp Vân Thần.”
Khác hẳn lúc dạy Tam Tài Kiếm Pháp, lần này Chunbong trở nên nghiêm khắc và sắc bén hơn.
“Cậu học thuộc lại đi. Nhầm là chết đấy.”
“Nhưng nó dài quá.”
“Cấm than.”
Trước hết, tôi phải học thuộc các huyệt đạo chủ chốt trên hai mạch Nhâm - Đốc, sau đó là các huyệt toàn thân, các kinh mạch chính và phụ như mười hai chính kinh, bát kỳ kinh mạch,...
Nghe Chunbong giảng dạy mà đầu tôi như muốn nổ tung.
“Tam Tài Kiếm Pháp đơn giản và an toàn, còn Vân Thần là thần công thực thụ. Luyện sai không chỉ tẩu hỏa nhập ma, mà có thể nổ tung thành tro bụi. Nên phải học thuộc đến mức không thể sai sót.”
Thế là tôi bắt đầu học thuộc. May mắn thay, trí nhớ của tôi đã được cải thiện rõ rệt nhờ luyện võ, nên không mất quá nhiều thời gian.
“Tốt. Giờ tớ dạy cậu đường dẫn nội công.”
Tôi lại tiếp tục ghi nhớ.
“Tiếp theo là khẩu quyết.”
Và học thuộc tiếp.
“Tâm pháp Vân Thần dựa trên khái niệm ‘Vô cực sinh Thái cực’.”
“Vô gì cơ?”
“Vô cực sinh Thái cực. Vô cực tức là Thái cực, Thái cực là vô cực. Cả hai là một, tượng trưng cho hỗn độn, trạng thái vô hình, khởi nguồn của vạn vật.”
“Sâu sắc thật.”
“Cứ ghi nhớ vậy đã. Khi luyện tới cảnh giới cao hơn, cậu sẽ tự hiểu.”
“Quào.”
Sau khi thuộc làu mọi thứ, tôi bắt đầu luyện tâm pháp Vân Thần.
Khác biệt rõ rệt với Tam Tài Kiếm Pháp. Lộ tuyến dẫn khí phức tạp khiến tôi suýt nữa đi sai đường.
“Khụ...! Máu kìa.”
“Này, này! Tỉnh táo lại coi!”
May mà do Tam Tài Kiếm Pháp là tâm pháp cơ bản, nên nội lực tích lũy trước đó không bị mất đi.
Khi tôi đã làm quen được với Vân Thần Tâm Pháp, Chunbong bắt đầu dạy Vân Thần Kiếm Pháp.
“Tớ cũng chưa luyện thành. Hiện tại tớ chỉ mới học Thanh Vân Kiếm Pháp thôi.”
“Khoang, cậu nói cái gì?”
Tôi vừa ngạc nhiên nhìn Chunbong thì bị cô ấy trừng lại.
“Sao? Vân Thần là dương khí, không hợp với phụ nữ. Thanh Vân là biến thể dành cho nữ.”
“À.”
“Cuối cùng chúng đều quy về Thái cực, nhưng đó là chuyện sau này.”
Thế là một năm trôi qua.
“Cậu thật sự có năng khiếu thiên bẩm trong việc điều khiển nội lực. Có khi là thiên tài nhất lịch sử cũng nên.”
“Tất nhiên. Tớ siêu giỏi mà.”
Seojun gật gù, còn Chunbong thì nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường.
Cô muốn mỉa mai vài câu, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Seojun chẳng có gì để bắt bẻ.
Tên này, chỉ mới luyện Tam Tài Kiếm Pháp một thời gian ngắn mà đã điều khiển nội lực như người hầu sai vặt. Chỉ với một chút nội lực ít ỏi, cậu vẫn đánh bật được Jang Chundeok và đám người của Hắc Hổ Bang.
“Nhưng cậu không giỏi điều khiển thân thể. Không phải là tệ, chỉ là kỹ năng nội lực của cậu vượt trội hơn nhiều.”
“Thật à?”
“Ê, tớ bảo cậu đừng xoa đầu tớ nữa mà!”
Chunbong né bàn tay Seojun và lườm cậu, còn cậu thì cười vui vẻ.
Dù đã một năm trôi qua, thân hình nhỏ bé của Chunbong chẳng hề thay đổi. Dù là do tắc nghẽn khí hay đó đã là hình dạng trưởng thành của cô, Seojun cũng không mấy để tâm. Chunbong vẫn rất dễ thương như mọi khi nha.
“Dù sao thì cũng nhớ lấy. Tớ chẳng còn nhiều thứ có thể dạy cậu nữa đâu... Khụ...!”
Chunbong chưa kịp nói hết câu thì một cơn ho kèm theo máu bật ra.
Cô giả vờ không ngạc nhiên và thô bạo chà xát lên quần áo của mình, nhưng hành động đó lại không qua mắt được Seojun, người đang bắt đầu nắm bắt được võ thuật
“Nguy hiểm quá.”
Cứ cái đà này thì Chunbong nhà cậu sẽ ngắm gà khỏa thân mất. Giờ cậu phải tìm thuốc ở đâu đây?
Tịch, tịch.
Tay cậu nhịp nhàng gõ vào kiếm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Câu chú / câu then chốt trong để vận hành nội công – tâm pháp, hoặc kích hoạt võ công và trận pháp. Cái câu 'Bản thân con người vốn thấp hèn, từ đất mà vươn lên trời; khi chạm đến trời, họ sẽ trở thành sinh linh của thiên giới' là tâm quyết của Tam Tài Kiếm Pháp