Chương 404 - Khi sự giác ngộ hóa thành Ý chí và tỏa sáng
"Người đời thường bảo muốn trở thành Hiệp sĩ thì cần phải có tài năng áp đảo. Ngươi nghĩ sao nếu ta giải thích rõ hơn về điều đó?"
Reavart chống khiên xuống đất làm điểm tựa để đứng dậy. Có thể thấy rõ hắn đang nhíu mày chịu đựng cơn đau thấu xương.
Máu đỏ tươi chảy dọc theo mũi kiếm Tàn Lửa đang buông thõng, nhỏ từng giọt tí tách xuống nền đất lạnh.
Encrid không lập tức lao vào bồi thêm đòn.
Tại sao ư? Vì trực giác mách bảo anh rằng kẻ thù vẫn chưa thực sự gục ngã.
Bị một vết thương xuyên thấu cỡ đó mà vẫn còn đứng dậy nổi?
Trực giác cảnh báo, cộng thêm chút hứng thú với những lời tên kia sắp nói khiến Encrid tạm dừng tay. Reavart tiếp tục:
"Chuẩn Hiệp sĩ rèn luyện kỹ năng dựa trên nền tảng của Ý chí. Vậy đám Hiệp sĩ thì có gì khác biệt?"
Giọng hắn bình thản lạ thường, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự thê lương đến rợn người.
Máu từ bụng Reavart vẫn tuôn ra xối xả. Hắn rên lên một tiếng, nhưng rồi cố sức thẳng lưng dậy.
"Khác chứ, khác nhiều lắm. Bọn chúng nhanh hơn, mạnh hơn. Chẳng hạn như cú bổ dọc ban nãy của ngươi, nó bộc lộ một sức mạnh bùng nổ trong khoảnh khắc mà người thường khó lòng chống đỡ."
Encrid suýt chút nữa thì đưa tay lên dụi mắt. Anh thấy dòng máu đang chảy ra từ người Reavart dần chuyển sang màu đục ngầu.
Chưa hết.
Kẻ vừa nãy còn nhăn nhó vì đau đớn, giờ đây khuôn mặt đã trở nên thư thái lạ thường.
Không phải giả vờ hay đánh lừa, mà hắn thực sự trông như đã bình phục.
Một quá trình hồi phục quái đản mà mắt thấy nhưng não bộ khó lòng chấp nhận.
"À, ngươi có biết không? Malten có kỹ thuật tốt hơn ta, Benukt khỏe hơn ta, còn sự nhanh nhẹn của Banat thì vượt xa phạm vi con người."
Reavart lần lượt xướng tên những đồng đội của mình. Tất nhiên, Encrid chẳng biết mấy kẻ đó là ai, nên thay vì trả lời, anh vung kiếm.
Phập! Anh đạp mạnh xuống đất lao tới, tung ra cú chém chéo. Tàn Lửa đã được thu lại, thay vào đó anh nắm chặt thanh Silver bằng cả hai tay.
Keng!
Reavart chặn đứng đòn kiếm, phô diễn sức mạnh không hề thua kém Encrid.
Hai thanh kim loại va vào nhau tạo nên tiếng nổ chát chúa, tia lửa bắn ra tung tóe.
Cái gì thế này?
Lực phản chấn mạnh đến mức làm tê rần cả đôi tay Encrid.
Sau khi trao đổi chiêu thức và lùi lại, anh thấy Reavart vung kiếm vào hư không, tái hiện lại đúng quỹ đạo cú chém vừa rồi của anh. Hắn chỉ cầm kiếm bằng một tay. Hắn đã đỡ cú chém toàn lực hai tay của Encrid chỉ bằng một tay.
Hắn lặp lại các động tác như thể đang làm quen với một thanh kiếm mới mua.
Chém chéo, bổ dọc, chém ngang, đâm.
Những động tác cơ bản và đơn giản, nhưng uy lực chứa đựng bên trong lại hoàn toàn khác biệt so với lúc trước.
Vút.
Thanh kiếm bổ xuống vuông góc với mặt đất tạo nên một luồng gió rát buốt sượt qua má Encrid.
"Chính là như thế này đây."
Trong lúc hắn nói, dòng máu chảy ra từ sườn hắn hòa cùng sắc đen tạo thành thứ huyết dịch thẫm màu rồi ngừng chảy hẳn.
Râu ria trên mặt Reavart mọc ra tua tủa, sắc nhọn như gai, lông tơ trên mặt dài ra nhanh chóng, phủ kín dung mạo.
Dù vậy, màu mắt hắn không đổi. Chỉ có điều, ánh nhìn lạnh lùng ban đầu đã tắt ngấm.
Thay vào đó là ngọn lửa hừng hực. Ngọn lửa của dục vọng, của sát ý, của những thứ dơ bẩn tương tự thế.
Không phải nhiệt huyết thuần khiết. Đó là thứ cảm xúc méo mó, vặn vẹo và xấu xí.
"Chỉ cần rèn luyện mọi chỉ số đạt đến cấp độ Hiệp sĩ là được."
Reavart tuyên bố.
Lời hắn nói không sai.
Thể chất, tốc độ phản ứng, sức mạnh, sự bùng nổ... Nếu nâng tất cả lên ngang hàng với Hiệp sĩ rồi chiến đấu với họ, thì đó chính là con đường trở thành Hiệp sĩ còn gì?
Toàn thân Reavart giờ đã phủ kín lông lá.
Vừa nãy còn là người, giờ đã chẳng còn là người nữa.
Hắn oán hận thế giới đã dồn ép hắn đến bước đường này. Hắn muốn kể lể, muốn biện minh. Hắn muốn nói cho ai đó nghe tại sao hắn buộc phải làm thế, tại sao hắn lại sa đọa đến mức này.
Hắn phải nói. Con người ta luôn có những lúc khao khát được kể câu chuyện của đời mình.
Với Reavart, chính là lúc này.
Trước mặt hắn là kẻ đã đánh bại hắn, một kẻ được đắp nặn từ tài năng thiên bẩm.
Hắn không biết gì về Encrid, nên hắn mặc định rằng đối phương đạt được thành tựu này hoàn toàn nhờ vào tài năng.
Nếu không thì sao có thể lý giải được?
Thế nên hắn mới nói.
Cánh tay và bàn tay đầy lông lá buông thõng thanh kiếm. Cấu trúc khoang miệng đã thay đổi chút ít, nhưng không cản trở việc phát âm.
Tất nhiên lúc đầu hắn đã rất khổ sở để làm quen, nhưng giờ thì không còn nữa.
"Có những kẻ muốn thành Hiệp sĩ phải đặt cược cả tính mạng. Nhưng nếu biết chắc chắn sẽ chết khi nhảy xuống vực, liệu có nên nhảy không?"
Đứng trước vực thẳm, chỉ còn cách nhảy xuống. Vậy có nên nhảy không? Dù biết là chết?
"Bước đi dễ dàng của kẻ khác lại là bước đi đánh đổi mạng sống của ta."
Trong lời nói của Reavart chỉ toàn sự oán hận.
"May mắn vượt qua một lần thì đã xong chưa? Không, chưa xong đâu. Không phải một lần, mà phải vượt qua hàng chục lần. Phải đối mặt với những vực thẳm khác. Thế nên ta đã bỏ cuộc."
Có thể là ngụy biện. Nhưng Encrid - kẻ đã đi đến tận đây mà chẳng có chút tài năng nào - lại nghĩ khác.
Dù sao đi nữa, tài năng của Reavart chắc chắn lớn hơn anh.
Đối phương đang thổ lộ nỗi oán hận, bàn về nỗi đau và sự tuyệt vọng. Hắn trách móc sự thiếu hụt tài năng, chửi rủa thế giới.
Lúc thì chửi Nữ thần May mắn.
Lúc thì nguyền rủa Định mệnh.
Và kết quả là hiện tại.
Tuy nhiên, với Encrid, những lời đó không giống như sự dối trá.
Rem có con đường của Rem.
Ragna có con đường của Ragna.
Jaxon có con đường của Jaxon.
Audin có con đường của Audin.
Dunbakel, Teresa, Esther, Andrew.
Tất cả đều chỉ đang bước đi trên con đường của riêng mình.
Anh cũng có con đường của riêng anh.
Chỉ vì đối phương đang hát bài ca tuyệt vọng dựa trên tài năng, không có nghĩa là anh phải vỗ tay tán thưởng hay hòa nhịp cùng hắn.
Vì thế, anh không cho đó là dối trá.
Vì thế, anh không oán hận.
Vì thế, anh không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào với đối phương.
Reavart cảm thấy khó chịu.
Nói đến mức này thì lẽ ra phải có phản ứng gì đó chứ. Thông thường sẽ có hai loại phản ứng.
Thực tế đã chứng minh điều đó.
Sau khi quen với sức mạnh này, hắn đã tìm đến từng kẻ từng đánh bại hắn để giết chết.
Là gian lận.
Có kẻ đã nói thế, và điều đó thỏa mãn cái tâm hồn méo mó của Reavart.
Đúng, là gian lận!
Tài năng mới chính là thứ gian lận, vậy nên ta làm thế này cũng là công bằng, phải không?
Một kẻ ở vị thế như ngươi tại sao lại... Thật là một lựa chọn ngu ngốc.
Kẻ khác lại chỉ trích đó là sức mạnh giả dối.
Không. Sức mạnh chính là chân lý.
Nào, giờ nói xem.
Kể cả Hiệp sĩ có đến đây, liệu có dám tự tin vượt qua ta của hiện tại không?
Reavart thấm thía giới hạn của tài năng nên đã cải tạo cơ thể.
Và hắn đã nắm giữ được sức mạnh của một Hiệp sĩ.
"Tất cả lũ Chimera chỉ là vật thí nghiệm cho ta."
Reavart lạnh lùng nói.
Encrid không thèm thuật lại những lời Esther đã nói cho hắn nghe.
Rằng thực chất mục đích của Bá tước không phải là vì ngươi, hay những lời thừa thãi đại loại thế.
Có nói hắn cũng chẳng nghe.
Mà có nghe thì hắn cũng chẳng thay đổi.
Encrid chỉ lẳng lặng nâng kiếm.
Reavart nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh sáng ngời ẩn sau mái tóc đen của anh.
Vẫn là ánh mắt kiên định ấy. Một ánh mắt chỉ biết nhìn thẳng và tiến về phía trước.
Reavart muốn móc đôi mắt đó ra. Hắn ghét cay ghét đắng đôi mắt đó.
Càng nhìn thằng khốn này, hắn càng thấy khó chịu. Như thể sự tồn tại của nó đang lên án con đường của hắn là sai trái. Nó còn đau đớn hơn gấp trăm lần những lời chỉ trích của những kẻ hắn đã giết.
Vậy nên hắn sẽ giết. Chắc chắn sẽ giết.
"Đấng đã ban cho ta sức mạnh như thế đấy."
Encrid đổi thế cầm kiếm, lưỡi kiếm nghiêng đi một góc.
Áp lực tỏa ra từ Reavart sau khi biến hình đã hoàn toàn thay đổi.
Sức nặng đè lên vai khác hẳn.
Nếu uy áp của Hiệp sĩ xứ Aspen như những sợi dây thừng trói buộc toàn thân, thì thứ mà Reavart đang phô diễn tựa như một khối thép khổng lồ đè nát đôi vai.
"Và thế là ta trở thành Hiệp sĩ."
Lời tuyên bố được đưa ra. Uy áp tăng lên gấp bội.
Encrid không lùi bước.
Đối phương bàn về Hiệp sĩ, còn anh chỉ dừng lại ở mức Chuẩn Hiệp sĩ.
Điều đó có thay đổi được gì không?
Dù vậy vẫn sẽ thắng.
Dù vậy vẫn không thua.
Giác ngộ hóa thành ý chí rực sáng.
Vút.
Một chuyển động như gấp lại không gian. Thanh kiếm của Reavart mỏng manh như sợi chỉ lao xuống.
Encrid vung kiếm đỡ đòn. Một khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Nếu trượt, cơ thể anh sẽ bị chẻ làm đôi.
Hai thanh kiếm va chạm tạo ra tiếng nổ vang trời.
Rầm!
Encrid cảm thấy cơ thể như bị đóng đinh xuống đất. Đầu gối anh run rẩy.
Không phải. Đó chỉ là cảm giác. Do đối phương dồn cả uy áp vào đường kiếm.
Encrid dùng sức rút chân đang lún sâu dưới đất lên, dựng kiếm vuông góc với mặt đất.
Kiếm của Reavart như chỉ chờ có thế, đập mạnh vào mặt phẳng của lưỡi kiếm anh đang giơ lên.
Keng! Rắc.
Thanh Silver xuất hiện vết nứt ở giữa thân.
Kiếm của đối thủ vẫn trông như một sợi chỉ.
Sợi chỉ ấy nhanh và mờ ảo, nhưng khoảnh khắc chạm vào, xung lực nhân lên gấp bội, càn quét toàn thân. Nhưng anh vẫn đỡ được. Vẫn phản xạ được.
Rầm! Rầm! Rầm!
Anh vung Silver chống lại những đường kiếm như bão táp. Đối đầu. Đỡ và lại đỡ.
Nếu người đứng ở đây không phải là Encrid, có lẽ đã bỏ cuộc từ lâu.
Lời Reavart nói là sự thật.
Thông qua cơ thể Chimera, hắn đã vượt xa giới hạn của con người.
Hắn tự tin rằng mình đã nắm giữ sức mạnh của Hiệp sĩ.
Encrid liên tục đỡ đòn.
Nguy hiểm cận kề, nhưng anh vẫn trụ vững.
Thấy thanh Silver sắp gãy, anh đổi sang dùng thanh Gladius. Lưỡi kiếm dày và cứng, quả không hổ danh tay nghề của Người lùn, dù đỡ liên tục vẫn không dễ dàng bị gãy.
Sợi chỉ uốn lượn nhắm vào vai. Encrid vung kiếm chém chéo để đánh bật nó đi.
Nếu chỉ khư khư phòng thủ sẽ bị đẩy lùi, phải phản công. Đó là bài học anh rút ra khi đối đầu với Hiệp sĩ xứ Aspen.
Encrid làm đúng như những gì đã học.
Công thủ đôi bên diễn ra tương đương.
Sau hơn ba mươi chiêu kiếm trao đổi trong gang tấc.
Reavart lùi lại một bước.
Hắn không thể không thắc mắc.
"Đỡ được kiếm của Hiệp sĩ sao?"
Một Chuẩn Hiệp sĩ? Không thể nào. Đẳng cấp kiếm thuật hoàn toàn khác biệt. Tốc độ và sức mạnh công kích cũng khác. Tại sao hắn có thể trụ vững?
Nghe câu hỏi của Reavart, Encrid đưa tay ấn qua loa vào dái tai bị cắt đứt.
Vết thương do mũi kiếm sượt qua trong lúc né tránh.
Máu chảy dọc cổ xuống dưới.
Ngoài ra, giáp bảo hộ cũng bị rách và lõm nhiều chỗ. Do không đội mũ trụ nên máu cũng chảy ra từ da đầu.
Những đòn tấn công tàn bạo. Thanh kiếm linh hoạt đến mức trông như một sợi tơ. Nhưng anh vẫn đỡ được.
Vì so với những cú chém của Ragna thì vẫn còn dễ đỡ hơn.
So với những cú bổ rìu của Rem thì vẫn còn dễ chịu hơn.
So với đường kiếm không sát khí của Jaxon thì vẫn còn dễ đoán hơn.
Và so với nắm đấm cục súc của Audin thì vẫn còn dễ chịu đựng hơn.
Nhờ tất cả những kinh nghiệm đó, anh mới làm được.
Ít nhất là lúc này anh cảm thấy như vậy.
"Mày là Hiệp sĩ thật đấy à?"
Encrid hỏi ngược lại.
Nếu là Hiệp sĩ thực thụ, anh biết trình độ không chỉ dừng lại ở mức này. Encrid vừa hỏi vừa nhận ra điều gì đó, anh bồi thêm:
"Mày chưa từng đấu với Hiệp sĩ bao giờ đúng không?"
Trúng tim đen.
Reavart sợ hãi thất bại và cái chết, sợ hãi việc phải xác nhận sự chênh lệch tài năng.
Nên thâm tâm hắn mong muốn lần này sẽ được đấu với Hiệp sĩ. Để vượt qua giới hạn của chính mình. Hắn tin rằng mình có thể vượt qua.
Và Encrid đã nhìn thấu điều đó.
Sự khó chịu trong mắt Reavart chuyển thành cơn thịnh nộ.
Chỉ là một tên Chuẩn Hiệp sĩ quèn mà dám?
Encrid nhếch mép để lộ lúm đồng tiền, nói giọng mỉa mai:
"Theo tao thấy, mày còn chẳng bằng Ragna."
Thằng đó là ai?
Reavart không hỏi. Hắn hiểu ý đồ của đối phương.
Tên này đang nhại lại việc lúc nãy hắn lôi tên đồng đội ra để khoe khoang, giờ dùng nó để châm chọc hắn.
"Rem mà chịu nghiêm túc một chút thì cũng luộc chín mày. Hiệp sĩ cái khỉ gì?"
Encrid cao giọng ở cuối câu. Điều đó khiến Reavart điên tiết.
Ra nông nỗi này mà vẫn không thể thành Hiệp sĩ ư?
Ta đã từ bỏ làm người, vậy ta là cái thứ gì?
Giết người thân, tàn sát cả gia tộc để đi trên con đường này.
Từ vị hôn thê cho đến vài gia tộc khác, ta đều ném vào làm vật thí nghiệm.
Ta đã hiến tế tất cả những người đi theo ta lên bia mộ.
Vậy mà, làm đến mức đó vẫn không thể thành Hiệp sĩ sao?
"Thử để Audin đấm cho vài phát xem có tỉnh ra không. Hay nhân cơ hội này quy y cửa Chúa luôn đi?"
Encrid vừa thở dốc, cánh tay cầm kiếm run run, vừa tuôn ra những lời độc địa.
Và điều đó đã cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của Reavart.
"Tao sẽ giết mày rồi tìm từng đứa mày vừa kể tên để giết sạch!"
Reavart gầm lên, lao tới với tốc độ và sức mạnh gấp đôi lúc trước.
Khi hắn nói đến đoạn "từng đứa mày vừa kể tên", thanh kiếm đã bổ xuống đỉnh đầu Encrid.
Encrid lại một lần nữa chặn được trong gang tấc.
Keng!
Tiếng kim loại vang vọng khắp chiến trường. Những ánh mắt dõi theo trận chiến ngày càng nhiều. Cả địch lẫn ta đều ngừng tay, nín thở quan sát cuộc đấu này.
Trận chiến của hai người họ có lẽ không quyết định thắng bại của cả cuộc chiến tranh.
Nhưng đây là một cuộc đấu không thể rời mắt.
Đó là khoảnh khắc hai cuộc đời va vào nhau, chứng minh xem con đường ai chọn là đúng, ai là sai.
Cả hai dùng kiếm để vẽ nên cuộc đời mình và chạm đến hiện tại, nên việc dùng kiếm thay lời nói là điều hiển nhiên.
Hai thanh kiếm lại lao vào nhau.
Thương tích trên người Encrid ngày một nhiều.
Bốp! Tấm giáp vai bay vèo đi.
Một vết xước dài trên má.
Máu bắn tung tóe.
Vùng đùi bị chém trúng.
Dù bị dồn ép như vậy, suy nghĩ của Encrid vẫn không đổi.
Esther đã bảo không được thua.
Nếu thua ở đây sẽ bị đẩy lùi, và lại phải bắt đầu lại từ buổi sáng.
Vậy chết đi chỉ là lặp lại ngày hôm nay thôi sao?
Nếu sống với suy nghĩ đó, anh đã mãi mãi mắc kẹt trong một ngày "tạm ổn" nào đó rồi.
Ta sẽ thắng.
Sẽ không thua.
Vẫn là giác ngộ đó.
Một lần nữa, giác ngộ hóa thành ý chí rực sáng.
Sự thức tỉnh của một Ý chí mới.
Sau Khước từ, Khoảnh khắc, Trấn áp, đây là Ý chí thứ tư.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
ngươi->mày, vì khi mình đặt mình vào main thì cái "Hiệp sĩ" của Rievart như đang súc phạm và hạ thấp "Hiệp sĩ" mà main đang theo đuổi vậy. Rievart nói main cái j cũng ok nhưng động đến "Hiệp sĩ" của main thì main sẽ k bỏ qua đc, kiểu thếMình nghĩ cảm xúc của Encrid lúc này là 'Tức giận' với kẻ trước mặt là nhiều nhất nên đổi xưng hô từ đoạn này
