Vì tôi cực kỳ yêu cô senpai nhỏ nhắn và dễ thương, nên mỗi ngày tôi muốn chọc cô ấy đỏ mặt ba lần!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1236

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 103

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1736

Volume 1 (Light Novel) - Chương 3.5: Một ngày hè nọ (Phần 1)

Đó là một ngày hè oi bức đến ngột ngạt.

Mặt trời như tỏa ra những tia lửa thiêu đốt, rát ràn rạt trên da thịt.

Mồ hôi chảy thành dòng từ trán xuống như thác đổ.

Vai cậu đau nhói, đập dồn theo từng nhịp tim.

Cảm giác như trong bả vai đang nhét một quả cầu sắt có đầy gai nhọn, cứ phập phồng lớn nhỏ theo từng nhịp đập của trái tim.

Cậu biết mình sắp chạm giới hạn.

Nhưng…

Không thể rời sân lúc này.

Không có ai thay thế cậu làm người ném bóng.

Nếu cậu từ bỏ ở đây… đội sẽ thua cuộc.

Cậu sẽ phản bội lời hứa, phản bội niềm tin của đồng đội.

Và điều đó… là điều không thể tha thứ.

“……”

Mắt bắt đầu mờ dần.

Phía trước, người bắt bóng là Hino đang liên tục ra ký hiệu bằng tay,

nhưng cậu không còn nhìn rõ nữa.

Khoảng cách chỉ 18,44 mét từ vị trí ném bóng đến găng tay bắt bóng,

giờ đây lại xa đến tưởng như 100 mét.

Chỉ còn hai hiệp nữa.

Chỉ cần ném hết hai hiệp cuối cùng, là kết thúc.

Hoàn thành xong trận hôm nay, ngày mai cậu sẽ được nghỉ.

Có thể đi bệnh viện.

Cơn đau chắc chắn rồi cũng sẽ lành lại.

Cậu làm được.

Không ai – đồng đội, huấn luyện viên, trợ lý –

nhận ra điều gì bất thường nơi cậu.

Chỉ cần chịu đựng thêm một chút, giấu đi tất cả,

mọi thứ rồi sẽ ổn.

“……”

Cậu tự nhủ như vậy, và lấy đà để ném bóng.

Ngay lúc đó—

『Thông báo thay người.

Cầu thủ Ichimura rời sân, được thay bởi Wakabayashi.

Ichimura rời sân, thay bằng Wakabayashi……』

Một giọng nói vang lên.

Trong cơn mê man, đó là giọng nói trong trẻo như thiên thần,

tựa như nữ thần trong giấc mộng, vang vọng nhẹ nhàng nhưng sâu lắng,

thấm vào tận trong tim.

Và đó là… điều cuối cùng cậu còn nhớ rõ.

Cơn đau ở vai không còn là đau nữa – mà là nóng rát như thiêu đốt.

Từ khu vực ghế dự bị, cậu lờ mờ thấy huấn luyện viên và trợ lý

đang hốt hoảng kêu lên:

“Chúng tôi không yêu cầu thay người! Ai tự ý vậy!?”

Nhưng tiếng ồn ào đó mờ dần đi, và chỉ còn lại giọng nói ngọt ngào kia vang lên trong tâm trí.

Ryuunosuke như được bao phủ trong âm thanh ấy,

và rồi… ý thức chìm vào bóng tối.