Vị Thần Ngủ Say Trong Sóng Biển Mênh Mông

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Webnovel - Chương 0: Prologue

Dịch thuật: Yggdramona (Ngân Ngổ Ngáo)

------------------------------

“-------Ugetsu Akira kể từ ngày hôm nay sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc Ugetsu.”

Giọng nói băng lãnh của Ugetsu Tenzen, gia chủ của dòng tộc Ugetsu, vang lên khắp đại sảnh, trên gương mặt không mảy may hiện lên chút cảm xúc nào.

Ugetsu Akira, người mang dòng máu chính của gia tộc Ugetsu và đáng lẽ phải trở thành người kế vị, giờ đây chỉ còn là Akira, không còn gì cả, không còn mang họ Ugetsu. Giờ đây cậu chẳng khác gì một kẻ lang thang không quê hương, không nơi nương tựa. 

Akira, người đang phải quỳ rạp giữa sảnh lớn, trán cạ sát vào tấm chiếu tatami, móng tay cậu cắm chặt vào chiếu, đôi mắt đăm đăm nhìn vào một điểm vô hình, như thể đang cố trấn an cảm xúc của mình, rằng mọi thứ rồi cũng sẽ ổn thôi.

……..Vì dù thế nào đi nữa, cậu cũng không được phép ngẩng đầu lên. 

Sinh ra mang trong mình dòng máu gia tộc Ugetsu, nhưng địa vị của Akira còn thấp hơn một tên nô lệ, một tù binh, một gia nô, trên chính vùng đất đáng lẽ phải là ngôi nhà, là quê hương chôn rau cắt rốn của mình. 

Kinh tởm, ghê sợ, nhạo báng. Từng ánh mắt nhìn cậu như thể cậu đã phạm phải một tội ác tày trời. Tội vì đã sinh ra trên đời này. 

Tất cả ánh mắt đổ dồn vào thân thể của một đứa bé chỉ mới vừa tròn mười tuổi được vài tháng, không một chút xót thương.

Chúng như những cây kim sắc nhọn hành hạ thân thể nhỏ bé yếu ớt, tuy không mang đến bất kỳ tiếng động nào nhưng lại âm thầm giày xéo tâm hồn Akira. 

……. Cậu biết ngày này thế nào rồi cũng sẽ tới.

Cậu vốn đã chuẩn bị trước cho ngày này. Đã sẵn sàng để bị gọi tên, không phải vài lần, mà bất kỳ lúc nào cũng trong tâm thế bị vứt bỏ.

—----Như thể, cậu đã định sẵn ngày này từ lâu rồi vậy.

Nhưng kể cả khi như thế, dẫu đã chuẩn bị từ lâu, cơ thể bé nhỏ của Akira cũng không thể chống nổi mà trở nên run rẩy lên như đang bị sốt từng cơn. 

Bọn họ đã vứt bỏ Akira, vứt bỏ cậu bé như một con búp bê rách rưới và dơ bẩn, đã hỏng hóc đến mức không còn dùng được nữa. Sâu trong tiềm thức, Akira không chịu đựng được thực tế phũ phàng ấy. 

Giữa ban trưa, lúc ánh nắng mùa hạ còn đang chiếu dài gay gắt, khi mồ hôi vẫn còn nhễ nhại trên trán của những con người có mặt nơi đó. Vậy mà Akira lại chỉ cảm thấy từng cơn gió lạnh căm giá buốt lướt qua cơ thể mình, như thể cả cơ thể cậu bé bị quăng vào giữa cánh đồng tuyết giữa mùa đông lạnh lẽo. Đơn côi, hiu quạnh. 

Không một ai lên tiếng phản đối, không một ai tỏ lòng tiếc thương, cũng chẳng một ai, kể cả gia chủ của dòng tộc Ugetsu nghĩ rằng đây là một hình phạt hà khắc ra sao. Ai nấy cũng đều gật đầu, tán đồng với phán quyết ấy, như thể đó là lẽ đương nhiên, rằng nó vốn dĩ nên là như vậy. Không thể nào khác đi được nữa.