Vì người của 100 năm sau, tôi cất bản tình ca

Truyện tương tự

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

(Hoàn thành)

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Tarisa Warinai

Và rồi, khi vượt qua 'Thử thách' của những 'Kẻ đánh cắp Chân lý' đang chực chờ trong mê cung, chính 'Bạn' sẽ chạm đến sự thật của thế giới phi lý này."

516 9118

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 7192

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4255

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Hợp Tuyết Chủ

Nhiệm vụ chính tuyến duy nhất: Sống tiếp!

208 3319

Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

(Hoàn thành)

Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Eunmilhi

Tôi là pháp sư nhanh nhất thế giới.

501 15885

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

598 8204

Chương 1: Công chúa say ngủ

Chương 1: Công chúa say ngủ

Chương 1: Công chúa say ngủ

“Thử thách lòng can đảm ở trên núi á?”

Tôi lên tiếng thắc mắc.

Nắng chiều đã tắt hẳn. Khi màn đêm buông xuống, ba chúng tôi đã bắt đầu cất bước về phía ngọn núi. Dì Machiko – người đang chuẩn bị bữa tối – thấy chúng tôi sắp sửa đi chuẩn bị cho thử thách lòng can đảm liền đưa cho chúng tôi một bình rượu địa phương để dâng lên đền. Nên tôi cũng đoán được rằng cả bọn sẽ đi đến ngôi đền nằm sâu trong núi…

“Ừ. Tối lắm nên đi đứng cẩn thận vào.”

“Chuyện đó thì em biết, nhưng chẳng phải chỗ chúng ta đang hướng đến là…”

Tôi ngập ngừng, lời còn chưa dứt thì trước mắt tôi đã hiện ra lối vào đường núi. Chúng tôi sắp sửa tiến vào núi giữa đêm hôm khuya khoắt. Chỉ riêng việc đó thôi là đã nguy hiểm rồi, đằng này lại còn là ngọn núi trọc được cảnh báo đặc biệt phải tránh xa nữa. Chẳng trách lòng tôi cứ cảm thấy bất an. Chưa kể, ký ức về vụ tai nạn năm xưa còn đẩy cao nỗi lo trong tôi.

“Ba anh nói với em rồi hả?”

“Ừm, bảo là tuyệt đối không được bén mảng tới ngọn núi này.”

“Đúng là người làng còn chẳng dám bén mảng tới, nhưng thời điểm này trong năm là ngoại lệ.”

“Ngoại lệ?”

Dừng chân trước đường vào núi, Tetsuya bắt đầu giải thích rằng tại sao người dân trong làng lại e ngại với ngọn núi đến thế.

“Người ta vẫn thường gọi nơi này là ‘Núi Thần Giấu’.”

“Cái tên gì nghe thấy gớm vậy.”

“Thì gớm thật mà. Nghe đâu thời bọn mình thì không có, à đâu, cũng tầm mấy chục năm nay không có rồi. Nhưng tương truyền vào thời xưa, ngọn núi này đã khiến rất nhiều người mất tích đấy.”

“Rất nhiều người ư…”

“Ừ, biến mất không ai hay biết. Mà ngược lại, còn có những người lạ đột nhiên xuất hiện nữa. Kiểu kiểu thế.”

“Nghe cứ như chuyện tâm linh ấy.”

“Đừng có nhắc tới mấy chuyện tâm linh nữa mà!”

Có vẻ như Miyabi không thích những chủ đề như thế này. Hèn gì suốt dọc đường cô nàng chẳng mở nửa lời, chắc là do sợ quá đây mà. Tetsuya dường như đã quen với tính của Miyabi nên cứ thao thao bất tuyệt.

“Nhưng vụ thần giấu hình như là có thật đấy, thậm chí còn có cả ghi chép về những người đã từng gặp nạn.”

“Vậy là không phải giỡn.”

“Phải, nên anh muốn em biết trước điều đó trước khi tiến vào trong núi.”

Đối mặt với ánh mắt đầy nghiêm túc của Tetsuya, tôi gật đầu.

“Biết thế sao tụi mình vẫn tổ chức thử thách ở trong núi?”

Trước câu hỏi của tôi, Tetsuya nhoẻn miệng cười đắc ý như muốn nói rằng “Hỏi hay lắm”.

“Vì nó vậy nên mới càng phải làm đấy.”

“Là sao?”

“Mục tiêu là khiến mấy đứa nhóc sợ chết khiếp mà.”

“Hiểu rồi. Dùng trò thử thách lòng can đảm để gieo thêm nỗi sợ hãi đối với ngọn núi này, để sau này tụi nó không dám bén mảng tới nữa nhỉ.”

“Rất chính xác.”

Tetsuya gật đầu hài lòng trước tốc độ hiểu chuyện của tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy một niềm vui khó tả khi nhận được sự công nhận từ người anh họ nhưng luôn ra dáng anh cả này.

Khi chúng tôi còn đang mải nói chuyện, bỗng bụi cây gần đó phát ra tiếng xột xoạt.

“Á…! Hết hồn…”

Miyabi là người phản ứng nhanh nhất, nhưng thú thật là tôi giật mình vì phản ứng của cô ấy hơn là tiếng động của cây cỏ.

“Miyabi, nhỏ tiếng thôi. Người gì đâu mà chẳng thấy như cái tên.”

“Đừng có lôi cái tên ba mẹ tớ đặt cho làm trò đùa chứ!!”

“Trò đùa gì, tớ bảo cậu sống sao cho đúng với cái tên đấy.”

“Đàn ông lo chuyện bao đồng.”

Tuy trông cả hai như đang cãi nhau, nhưng quan sát kỹ mới thấy vẻ mặt trêu chọc Miyabi của Tetsuya lại vui vẻ đến lạ thường. Còn Miyabi bị trêu chọc thì dường như chẳng để bụng gì, thậm chí tôi còn cảm nhận được sự tin tưởng toát lên từ cái vẻ “vẫn như mọi ngày ấy”.

Mối quan hệ thân thiết không câu nệ ấy khiến tôi thấy ghen tị vô cùng. Chẳng cần phải là người yêu, chỉ cần là một người mà tôi có thể san sẻ mọi điều như thế, kể cả giấc mơ của mình, thì biết đâu tôi đã chẳng hành động nông nổi như thế này.

“Rồi, vào núi thôi.”

Nói xong, Tetsuya dẫn đầu tiến bước. Con đường mòn phía trước chẳng thấy gì ngoài bóng tối. Những hàng cây cao vút toát lên vẻ nguy hiểm, như muốn bảo rằng đừng hòng bén mảng vào trong đây.

Với vẻ mặt căng thẳng như đang đi thám hiểm một hang động chưa được khai phá, tôi lẽo đẽo theo sau Tetsuya và Miyabi.

“Đường tối lắm đấy, nhớ chú ý nhé.”

Miyabi nhắc nhở, trong khi chính cô nàng còn đang run rẩy và bước đi loạng choạng hơn cả tôi. Nhưng không hiểu sao nghe xong, tôi lại cảm thấy bình tĩnh đến kỳ lạ.

Tuy nhiên, việc vừa đi vừa dò đường núi thế này lại khiến những ký ức ngày xưa khẽ ùa về. Nghe mọi người kể, năm đó tôi đã trượt chân ngã xuống vực. Nhưng đó chỉ là chuyện nghe kể, còn thứ duy nhất mà tôi nhớ được chính là người phụ nữ đã cứu mạng tôi

“Gửi đến người, người ở nơi xa hơn biển cả, xa hơn cả trời cao~”

Chỉ mỗi câu hát mà người phụ nữ ấy ngân nga là còn đọng lại trong tâm trí tôi. Địa điểm, hay thậm chí là hình dáng của ân nhân đó tôi còn chẳng nhớ rõ, nhưng chỉ riêng giai điệu ấy là thứ vẫn còn rõ nét cho đến tận bây giờ.

Tôi cứ thầm mong rằng, khi trở lại ngôi làng này, ngọn núi này, biết đâu ký ức ấy sẽ được đánh thức, và tôi có thể nhớ lại những điều đã lãng quên.

“Em…”

Hồi xưa em đã gặp tai nạn nhỉ. Tôii định hỏi câu đó để xác nhận lại, nhưng nhìn hai người họ đang dồn tâm trí vào việc chuẩn bị cho trò thử thách can đảm, tôi lại thấy hỏi chuyện cũ bây giờ thì thật kém tinh tế nên đành nuốt lời vào trong.

“Sao thế?”

Để xua đi sự gượng gạo, tôi vội tìm một chủ đề khác. Thấy Miyabi đang căng cứng người run rẩy vì sợ, tôi chợt nảy ra một câu hỏi.

“À ừm, trước khi em đến đây thì Miyabi cũng đã cùng anh chuẩn bị cho trò thử thách can đảm rồi đúng không?"

“Đương nhiên rồi.”

“Thế tại sao Miyabi lại sợ chết khiếp như thế?”

“Tớ đâu có sợ…”

Những lời biện minh phát ra từ đôi vai run như cầy sấy kia đúng là chẳng có tí sức thuyết phục nào.

Thấy bộ dạng đó của tôi và Miyabi, Tetsuya dường như nảy ra ý tưởng nào đó. Anh ta nở một nụ cười gian xảo, rồi cất lời.

“Miyabi, thiệt ra ngọn núi này hồi xưa…”

“Aaaa! Không nghe thấy gì hết! Không nghe thấy gì hết!”

Ngay khi giọng trầm dọa người của Tetsuya lọt vào tai Miyabi, cô ấy đã lập tức lấy hai tay bịt tai lại rồi hét toáng lên. Sau đó cô ấy ngồi thụp xuống đất, tay vẫn ôm chặt hai tai, cả người toát lên vẻ sợ hãi tột độ. Phải đến khi Tetsuya dỗ dành, Miyabi mới lấy lại sự bình tĩnh.

Nhìn dáng vẻ đó, tôi lại có chút ghen tị với cặp thanh mai trúc mã này.

“Nhưng sao mùa hè lại có cả đống truyện ma thế nhỉ?”

Trước câu hỏi ngây ngô đó, Miyabi ném cho tôi một ánh nhìn sắc lẹm. Biết rằng cứ đào sâu vào chủ đề này thì chẳng hay, nên cô ấy đã cố tình né qua chủ đề khác.

“ thì quanh năm suốt tháng vẫn thế, có gì thay đổi chứ.”

“Đi đứng kiểu gì mà trượt luôn cả nghĩa truyện ma thế kia.”

“Trượt từ truyện ma sang cả cầu thang, cú trượt này đau phết.”

Hai người họ người tung người hứng, cộng thêm lời châm chọc của tôi đã khiến cho bầu không khí trở nên dịu đi. Xem ra, âm mưu đánh trống lảng của Miyabi đã thành công mỹ mãn.

Bản thân tôi khi được xen vào cuộc trò chuyện ấy cũng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, một cảm giác an tâm như để xác nhận rằng mình cũng là bạn thuở nhỏ của họ.

Nhưng kể cũng lạ, không hiểu sao một người yếu bóng vía như Miyabi lại có thể sống ở một cái thị trấn, à không, phải gọi là một cái làng quê mùa đến cái đèn đường cũng không có.

“Rồi, giờ chúng ta sẽ đi theo lộ trình được vạch ra cho thử thách can đảm.”

Khi câu chuyện và bầu không khí ban nãy vừa lắng xuống, Tetsuya ngay lập tức vào chủ đề chính. Anh ta giải thích sơ qua về thử thách, cũng như những việc cần làm trong hôm nay.

“Thực ra trước khi em đến, bọn anh đã chuẩn bị xong một nửa rồi. Việc còn lại chắc là vừa làm vừa nghe ý kiến của em.”

“Em còn không biết giúp được gì không ấy.”

“Đừng nói thế chứ. Trước tiên, anh muốn nhờ em một việc.”

Tôi nghiêng đầu trước câu nói của Tetsuya và nhận lại câu trả lời vô cùng hợp lý cho bước chuẩn bị đầu tiên.

“Trước mắt, anh muốn em trải nghiệm trò thử thách lòng can đảm mà anh và Miyabi đã chuẩn bị bấy lâu.”

Đó là lý do anh phải lôi cái đứa sợ bóng tối Miyabi ra đây bằng được. Tetsuya bồi thêm một câu và ngay lập tức ăn trọn cú thúc cùi chỏ của Miyabi. Tôi thích thú gật đầu, đây quả thật là nhiệm vụ rất thích hợp cho ngày đầu tiên chuẩn bị thử thách.

Chỉ còn một thân một mình, con đường núi về đêm giờ đây bị bao trùm trong bầu không khí rợn người.

Âm thanh xung quanh chủ yếu là tiếng ve kêu cùng với tiếng lá cây xào xạc trong gió. Nhưng dường như tất cả đều vọng lại từ một nơi xa xăm, để lại nơi đây một sự yên ắng quỷ dị.

Do lộ trình dành cho thử thách chỉ có một con đường độc đạo duy nhất, nên không cần phải lo về việc đi lạc do ngã rẽ giữa chừng. Đích đến nằm ở nơi sâu nhất của con đường, một ngôi đền nằm tọa lạc ngay lưng chừng núi. Nhiệm vụ của tôi là đi đến đó, dâng bình rượu mà dì Machiko đưa cho là coi như xong việc.

Tetsuya và Miyabi dặn hãy đợi khoảng mười phút để cho họ chuẩn bị rồi mới bắt đầu thử thách, sau đó cả ai rút sâu vào bóng tối trong núi.

Nghĩ đến cảnh bị bỏ lại một mình nơi núi non lạ nước lạ cái, tôi không khỏi thấy đau lòng. Đến tôi còn thế này, huống chi là đám con nít vắt mũi chưa sạch, kiểu gì cũng sợ chết khiếp như kế hoạch cho xem.

“… Sợ thế.”

Tôi lầm bầm, buột miệng nói lên suy nghĩ thật lòng. Rõ ràng đang là mùa hè mà cơn gió đêm lướt qua gáy lại lạnh toát, khiến mồ hôi lạnh cứ thế rịn ra, chảy dọc sống lưng.

Tuy vậy, tôi vẫn chậm rãi cất bước. Đây là chuyến đi tiền trạm để đảm bảo an toàn cho bọn trẻ tham gia thử thách, nên tôi buộc phải dò dẫm từng bước trong bóng tối nhập nhoạng, chú ý kỹ dưới chân. Nhiệm vụ của tôi là đánh dấu lại những chỗ có rễ cây nhô lên hay tảng đá lớn dễ làm người ta vấp ngã, để sau này khi trời sáng mọi người sẽ đến xử lý chúng.

"Đường núi dẫn đến đền thờ sao... Vậy ra đường núi cũng chính là đường hành hương nhỉ."

Dù có buông lời bông đùa nhạt nhẽo cũng chẳng giúp vơi đi nỗi sợ hãi, nên tôi đành nghiêm túc tiếp tục bước đi.

Thế nhưng, đi được một đoạn mà chẳng thấy chuyện gì xảy ra cả. Tôi cứ đinh ninh là hai người họ đã bố trí sẵn mấy cái bẫy hay mánh khóe hù dọa gì đó dọc đường để thử thách tôi, ai dè mọi thứ lại yên ắng đến mức khiến tôi chưng hửng.

Chẳng lẽ tôi đi nhầm đường? Nhưng họ đã bảo đây là con đường độc đạo, và tôi cũng không nghĩ rằng mình đã đi chệch hướng. Tôi luôn dồn sự tập trung vào mỗi bước chân, nếu có ngã rẽ nào thì đáng lẽ tôi phải nhận ra rồi.

“Nhưng sao cảm giác cứ như mình bị lạc ấy nhỉ…”

Vừa nói ra câu đó, con đường núi vốn rậm rạp bỗng mở ra một khoảng rộng trước mắt. Vì suốt dọc đường chẳng gặp màn hù dọa nào, nên tôi cứ đinh ninh rằng mọi cạm bẫy đều đã được giăng ở gần đích đến. Thế nhưng, hiện ra trước mắt tôi bây giờ là một kiến trúc hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng của tôi.

Không, vẻ ngoài của nó còn khiến tôi nghi ngờ rằng liệu có thể gọi đó là một ngôi đền hay không. Đích đến của tôi dường như chỉ còn là một ngôi đền đã tan hoang đổ nát một nửa. Cùng lắm chỉ có thể nói nó vẫn còn giữ được kiến trúc ban đầu của một ngôi đền.

Nhìn kỹ thì có thể thấy một chiếc hộp mục nát trông giống như hòm công đức nằm ở đằng trước, nhưng chỉ cần nhìn qua cũng đủ để biết rằng đây tuyệt đối không phải là nơi thích hợp để dâng rượu. Trực giác mách bảo tôi rằng đây không phải là ngôi đền mà Tetsuya nhắc đến.

Tôi đảo mắt nhìn nhanh, dĩ nhiên là chẳng thấy bóng dáng của hai người họ đâu, cây cối cũng đã thưa hơn so với đoạn đường ban nãy. Có lẽ nào đây chính là phần bị trọc của ngọn núi, cái nơi mà bị đồn đại là có vấn đề? Suy nghĩ ấy thoáng lướt qua đầu tôi.

Thế nhưng, chẳng hiểu vì lý do ma xui quỷ khiến nào mà tôi lại không thể kìm lòng mà tiến đến gần ngôi đền đổ nát đó. Chẳng phải vì hứng thú hay tò mò, mà giống như khi nhận ra thì tôi đã bị kiến trúc trước mắt hút lấy từ bao giờ.

Và khi bước tới ngôi đền đổ nát trước mặt, tôi như bị nuốt chửng bởi sự hiện diện áp đảo của nó. Giữa áp lực nặng nề bí ẩn đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc thân tôi, như muốn thôi thúc tôi rằng hãy tiến lại gần hơn.

Quan sát kỹ hơn, bất chấp vẻ ngoài tan hoang, dáng dấp của ngôi đền vẫn toát lên sự vững chải, như thể sự tàn phá bên ngoài không hề ảnh hưởng gì đến bên trong.

Khi định thần lại, trên tay tôi đã là bình rượu được gỡ khỏi giấy gói. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, rằng nhất định phải dâng được món lễ vật này, đến mức tâm trí tôi bây giờ chỉ còn suy nghĩ nên đặt thứ này ở đâu.

Cuối cùng, tôi quyết định đặt bình rượu ở bên trong đền. Dù biết rằng chỉ những người thuộc gia tộc quản lý mới được động vào cánh cửa này, nhưng tôi vẫn đưa tay chạm vào nó.

Tôi dồn sức, từ từ đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, kẹt cứng. Cảm giác như đang giải phóng một thứ gì đó đã ngủ yên, không người chạm đến suốt bao năm ròng.

Và rồi, khi cánh cửa cuối cùng cũng đã mở ra…

Nằm lẻ loi giữa gian phòng là một thiếu nữ đầy xinh đẹp.

Ánh trăng trên cao rọi xuống, soi sáng góc nghiêng của cô gái, phô bày trọn vẹn vẻ đẹp vừa ngây thơ vừa kiều diễm.

Sự việc quá đỗi bất ngờ khiến tôi đứng chôn chân tại chỗ. Ngay lúc đó, hàng mi của cô gái khẽ rung động, rồi đôi mắt từ từ mở ra.

“Ư…”

Cô ấy dụi đôi mắt ngái ngủ, hướng đôi đồng tử to tròn về phía tôi, rồi nở một nụ cười lơ đễnh và khẽ nói.

“Chào buổi sáng, Yaichi.”

Giọng nói ngái ngủ và trầm ấm vang lên, chẳng hiểu sao tôi lại thấy nó thân thương và quen thuộc đến lạ lùng. Chỉ nghe một câu đó thôi, trực giác đã mách bảo rằng tôi thích giọng nói này.

Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu vì sao cô ấy lại thì thầm tên tôi.

Rốt cuộc, Tetsuya và Miyabi bảo là đi chuẩn bị cho thử thách nhưng lại chẳng thấy tăm hơi đâu, vì vậy tôi đã quyết định tự xuống núi.

“Với lại, còn có cô gái này nữa.”

Cô gái vẫn đang thở từng nhịp trên lưng tôi, ban nãy cứ tưởng là cô ấy đã tỉnh dậy nhưng rồi lại ngủ thiếp đi ngay sau đó. Đánh thức người ta thì cũng không phải lắm, nên tôi đã tự ý cõng cô ấy theo, dù sao thì cũng không thể để cô ấy ở lại một mình trên núi được. Thôi thì cứ đưa người về nhà Tetsuya trước, đợi tỉnh lại hỏi chuyện cũng chẳng muộn.

Dù nói là con gái mình hạc xương mai, nhưng việc cõng người đi xuống núi như thế này khó hơn tôi tưởng. Tôi đành tự trấn an mình đây là cơ hội để làm giãn xương cốt cho cái cơ thể ngồi lì một chỗ này.

Vừa xuống đến chân núi, tôi bắt gặp ngay hai người bạn đáng lẽ phải đang đi chuẩn bị để dọa tôi. Trông Miyabi có vẻ hơi bực bội.

“Cả hai rốt cuộc là đi đâu th…”

“Đã bảo là cậu phải đi theo đường núi mà!”

Tôi còn chưa kịp hỏi hai người họ đã ở đâu thì Miyabi đã lên tiếng chặn lại. Việc Tetsuya không hề có ý ngăn lại cho thấy cô ấy hoàn toàn có lý khi trách móc.

Có lẽ tôi đã thật sự đi nhầm đường và rẽ vào đâu đó mà chẳng nhận ra.

“Tớ nhớ là mình chỉ đi có một đường thôi mà.”

Có lẽ đang cho rằng tôi biện minh, Miyabi đã hừ mũi quay ngoắt đi chỗ khác. Ngược lại, Tetsuya nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ tò mò.

“Chuyện lỡ rồi thì vụ thử thách để mai cũng được… Mà này Yaichi, cô bạn đó là sao đấy?”

Đúng như dự đoán, sự tò mò của Tetsuya hướng về cô gái đang say giấc trên lưng tôi.

“À, em tìm thấy bạn ở cái đền tan hoang sâu trong núi.”

Tôi biết mình đang nói một điều rất hoang đường, nhưng ngoài cách giải thích đó ra thì tôi chẳng nghĩ ra được gì khác. Dường như nhận thấy sự thành thật của tôi, Tetsuya không hỏi thêm mà đưa ra nhận định của bản thân.

“Có khi cô bạn đó là ‘Lữ khách’ cũng chẳng nên.”

“Lữ khách?”

“Ừ. Ở ngọn núi này thi thoảng lại xuất hiện những người không biết từ đâu đến. Người làng Kiriyama gọi những người bị thần giấu rồi đột nhiên xuất hiện như này là ‘Lữ khách’.”

Trước mắt tôi, công đoạn chuẩn bị cho buổi tối đang diễn ra vô cùng tất bật. Mùi thơm nức mũi của thịt khiến bụng tôi cồn cào.

Đây không giống như buổi ăn bình thường của một gia đình, mà giống như một bữa tiệc họp mặt của dòng họ thì đúng hơn. Đếm sơ qua chắc cũng phải hơn hai mươi người, và đi cùng với từng nấy người là vô số món ăn được dọn ra.

Miyabi lúc nãy còn ồn ào, giờ cũng đã bắt đầu xắn tay lên giúp mọi người chuẩn bị, dáng vẻ tháo vát của cô ấy thật ra dáng một người phụ nữ đảm đang. Riêng ông anh Tetsuya được cho là được việc nhất lại chẳng thấy đâu, kiểu gì anh ta cũng sẽ quay lại khi bữa tiệc bắt đầu thôi.

Còn tôi, do mọi người cứ bảo hôm nay tổ chức tiệc đãi khách nên tôi được họ cho yên vị một chỗ, thành ra chả có gì làm, rốt cuộc tôi cũng chỉ biết ngồi quan sát cô gái kia. Nói là quan sát, chứ thực ra tôi cũng chỉ nhìn dáng vẻ thở từng nhịp trong giấc ngủ của cô ấy.

Đang nghĩ vẩn vơ thì cơ thể cô ấy đột nhiên cử động nhẹ. Dần dà, động tác ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Có vẻ như cô nàng đã tỉnh lại. Cô mở đôi mắt nặng trĩu ra, kế đó là bắt đầu đánh hơi. Và rồi, cô ấy bật người dậy.

“Có mùi gì thơm vậy nhỉ.”

Câu nói vô tư vừa dứt, chiếc bụng của cô ấy cũng theo đó mà réo lên một tiếng.

Suýt chút nữa là tôi đã gán cho cô gái “Lữ khách” này một cái biệt danh kỳ quặc nào đó rồi.

“Ờm, xin chào?”

“Hửm? Xin chào.”

Có vẻ như tâm trí của cô ấy đã bị đồ ăn lấp đầy, phải đến khi tôi lên tiếng gọi thì cô nàng mới nhận ra sự hiện diện của tôi. Mái tóc đen dài óng ả khẽ đung đưa khi cô ấy quan sát xung quanh. Quan sát kỹ mới thấy, cô ấy sở hữu những nét vô cùng thanh tú, phải nói là đẹp đến rạng ngời.

“Cậu có biết tại sao mình lại ở đây không?”

“Tại sao tớ lại ở đây ấy nhỉ?”

Có lẽ tôi hỏi không đúng cách, bởi từ lúc tôi cõng người về đến đây là cô ấy đã ngủ li bì rồi. Tôi đổi cách hỏi khác.

“Cậu còn nhớ trước đó mình đang làm gì không?”

“Trước đó tớ làm gì ấy nhỉ?”

Nhưng có vẻ tâm trí của cô ấy đã bị treo ở một cành cây nào đó rồi, cô ấy chỉ lặp lại những lời mà tôi nói.

“Tại sao nửa đêm nửa hôm cậu lại ở trong núi?”

“Tại sao nửa đêm nửa hôm tớ lại ở trong núi ấy nhỉ?”

Nhìn theo ánh mắt, tôi nhận ra tâm trí của cô ấy đã bị hút lấy bởi những món ăn trên bàn. Thậm chí cô ấy còn lấy đĩa và bắt đầu gắp thức ăn.

“Đây, phần của cậu.”

“Cảm ơn… À không!”

Cái kiểu tỉnh bơ của cô nàng khiến tôi suýt chút nữa là bị cuốn theo, nhưng may mà phanh lại kịp. Cứ đối đáp kiểu này thì chẳng đi đến đâu cả, tôi quyết định hỏi thẳng vào vấn đề mà mình đang thắc mắc nhất.

“Tại sao cậu lại biết tên tôi?”

Lúc ở ngôi đền, dù chỉ tỉnh lại trong chốc lát, nhưng cô ấy đã gọi tôi là “Yaichi”. Cái tên này không hề phổ biến, không thể nào có thể đoán đại mà trúng phóc ngay như thế được. Vậy thì tại sao cô ấy lại biết tên tôi?

“Ban nãy cậu đã gọi tên tôi.”

“…”

“…”

“Ừm… cậu là ai thế?”

Nhìn cái vẻ ngơ ngác đó, có vẻ như cô ấy thực sự không biết tôi là ai. Việc ban nãy cô ấy lẩm bẩm tên tôi là do tôi nghe nhầm, hay đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, tôi cũng không biết nữa.

“Tôi là Okumura Yaichi. Tôi tình cờ tìm thấy cậu ở ngôi đền sâu trong núi, để cậu ở trong núi vào ban đêm cũng không ổn nên tôi đã cõng cậu về đây, cậu không sao chứ?”

“Hở!? Tớ có nặng lắm không…? Nhưng mà thực sự cảm ơn cậu…”

Vừa dứt lời, cô gái từ từ hạ thấp trọng tâm. Không một động tác thừa, cô ấy đặt hai tay và đầu gối xuống đất, cúi rạp người như hành lễ.

Dáng vẻ ấy thanh tao và trang nhã như bà chủ của một lữ quán nổi tiếng.

Dù ngạc nhiên trước hành động đó, nhưng thấy cô đứng dậy với vẻ mặt bình thản, nên tôi cũng không tiện hỏi làm gì.

“Tớ gọi cậu là Okumura được chứ?”

“Ừ… Mà thôi, gọi thẳng tên Yaichi cũng được.”

“Thế á? Vậy tớ xin phép được gọi cậu là Yaichi nhé.”

Nhìn qua thì cô nàng chỉ là một thiếu nữ bình thường, bằng hoặc kém tuổi tôi một chút.

Nếu phải chỉ ra điểm đáng chú ý thì bộ kimono mà cô ấy đang mặc khá hiếm thấy. Tuy vậy, khi người mặc là cô ấy thì nó lại rất hợp, không hề có chút gì là gượng gạo.

Vả lại, ở làng Kiriyama cũng có một số phụ nữ mặc kimono như đồ thường ngày, nên trông cô nàng không nổi bật một cách kỳ quặc. Nhưng việc cô gái này có phải là người của làng Kiriyama không thì vẫn chưa thể xác định được.

“Tại sao đêm hôm cậu lại ở một mình trong ngôi đền tan hoang đó thế?”

“Hừm, tại sao vậy nhỉ? Tớ rốt cuộc đã làm gì ta… Mà khoan đã…”

Nói đoạn xong, cô nàng thốt ra một câu mà không ai có thể ngờ đến.

“Tớ là ai ấy?”

…Chẳng lẽ tôi lại vướng vào một câu chuyện ly kỳ nào khi tìm thấy một thiếu nữ bị mất đi ký ức trong đêm núi hẻo lánh sao? Chưa kể đây còn là ngày đầu tiên tôi đến ngôi làng này nữa, đây rõ ràng là sự trêu đùa của số phận nhằm kéo tôi vào mấy trò rắc rối.

Nhưng chính tôi là người đã tìm thấy cô ấy, nên bản thân tôi phải có trách nhiệm tới cùng. Cái suy nghĩ ấy khiến tôi thấm thía rằng mình đúng là một đứa mềm lòng mà.

“Cậu có nhớ được gì không?”

“Nhớ gì không á…”

Cô gái lẩm bẩm nhiều lần, rồi “A” lên một tiếng như chợt nhớ ra điều gì đó.

“Xin lỗi nhé, tuy mơ hồ lắm, nhưng tớ nhất định phải làm điều gì đó!”

“Là làm điều gì?”

“Là phải làm điều đó đó!”

Một câu trả lời không thể nào mơ hồ thêm.

“A, với lại tên của tớ…”

“Cậu nhớ ra rồi sao?”

“Chỉ nhớ được tên thôi, chứ không có họ.”

Cô nàng chỉnh lại tư thế, đặt một tay lên ngực mình, rồi trịnh trọng xưng danh.

“Tên của tớ là Mutsubi. Là Mutsubi trong kết nhân, là Mutsubi trong se duyên kết tóc!”

Một màn tự giới thiệu kỳ lạ, cảm giác cứ như cô ấy đang nâng niu và gửi gắm vào cái tên của mình một cảm xúc đặc biệt nào đó, thậm chí trông còn toát lên vẻ thiêng liêng nữa.

Động tác cúi chào cung kính ấy trông thật thanh thoát. Khi ngẩng đầu lên, mái tóc dài óng ả của cô ấy lượn sóng, để lộ gương mặt đầy thanh tú, nét ngây thơ và vẻ thục nữ.

“Tớ nhất định phải làm một điều gì đó và tên của tớ là Mutsubi. Chỉ có vậy thôi.”

“Có vậy thôi sao?”

Nhìn dáng vẻ của Mutsubi và nụ cười thoáng qua, tôi chỉ biết lặp lại câu nói ấy. Bởi lẽ trong màn tự giới thiệu của cô ấy, tôi cảm nhận được một ý chí mãnh liệt nào đó. Như thể cô ấy đang gánh trên vai một sứ mệnh cao cả.

Giữa sự huyên náo nơi ai nấy cũng đều tất bật trong việc chuẩn bị cho bữa tiệc, chỉ có không gian xung quanh Mutsubi như tách biệt hoàn toàn với thực tại. Ánh mắt tôi cứ bị hút vào chuyển động nhỏ nhẹ xung quanh đôi gò má của cô nàng, không tài nào dứt ra được.

Tóm lại, tôi đã hoàn toàn bị hớp hồn chỉ sau màn tự giới thiệu của cô ấy.

“Sao đấy?”

“À, không, không có gì.”

Làm sao tôi có thể nói rằng mình đã bị hớp hồn bởi cô ấy chứ, tôi lảng mắt đi chỗ khác. Ngay lập tức, tôi thấy Miyabi đang chạy lại từ phía sau.

“Cơm nước chuẩn bị xong rồi nên tớ tới gọi cậu, xem ra cô bạn đã tỉnh dậy rồi nhỉ?”

Nhìn Miyabi vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, có vẻ như cô ấy đã thực sự quan tâm Mutsubi. Sự quan tâm ấy khiến tôi cảm nhận được bản tính tốt bụng của cô nàng.

“Ừ, cô bạn tỉnh dậy rồi, bọn tớ đang nói chuyện với nhau luôn đây.”

“Vậy cậu biết được gì chưa? Chí ít thì tớ thấy cậu ta không phải là người của làng Kiriyama đâu. Cái làng này vừa nhỏ vừa hẻo lánh, mà người cùng trang lứa thì ai cũng nhớ mặt nhau cả rồi.”

Dù đã lờ mờ đoán ra, nhưng quả nhiên cô gái tên Mutsubi này không phải là người làng Kiriyama.

“Ừm, tớ biết được tên… nhưng nói sao nhỉ, tớ biết được là… tớ chẳng biết gì cả.”

“…”

Vì chỉ có thông tin mơ hồ, nên câu trả lời của tôi cũng mơ hồ khủng khiếp. Bất chợt, nhân vật chính của câu chuyện – Mutsubi – bước đến bên cạnh tôi, nhìn thẳng về phía Miyabi, rồi xưng tên sau khi thực hiện những động tác thanh thoát như ban nãy.

“Tên của tớ là Mutsubi. Là Mutsubi trong kết duyên, là Mutsubi trong se duyên kết tóc!”

Cách xưng hô đầy điêu luyện ấy dường như cũng cuốn hút cả Miyabi. Cô nàng ngẩn người ra như thể đã bị cướp mất cả lời nói lẫn trái tim. Trông như thể cô ấy đang bị đánh gục bởi một cảm giác thất bại khó hiểu.

“Thua hẳn về mặt duyên dáng rồi…”

“Nói vậy chứ tớ cũng chỉ nhớ mỗi tên của mình. Còn lai lịch thì tớ không biết…”

“Hở, cậu không nhớ được gì khác sao?”

“Ừm, tớ có cảm giác là mình nhất định phải làm một điều gì đó, nhưng thứ duy nhất mà tớ nhớ rõ chỉ có cái tên này thôi.”

Nói xong, cô nàng cười một điệu ngượng nghịu.

Miyabi khoanh tay, mặt trầm ngâm như để cảm hết những điều mà Mutsubi vừa nói. Như đã sắp xếp xong suy nghĩ trong đầu, cô ấy ngẩng đầu lên.

“… Vậy nghĩa là cậu đã mất trí nhớ!”

Phản ứng ấy chẳng hề mang một tí “miyabi” nào.

Tiếng thốt lên đầy kinh ngạc ấy nhanh chóng lan đến tận những người vừa chuẩn bị xong bữa tiệc. Từng người một trong làng bắt đầu kéo đến, có vẻ ai nấy đều tò mò về cô gái tên Mutsubi này.

Trước việc cô gái có thể là “Lữ khách”, lại còn không có người thân thích, các vị già làng đã liên lạc với cảnh sát. Cảnh sát vùng này dường như đã quen với truyền thuyết thần giấu của làng Kiriyama nên họ không làm lớn chuyện, ngược lại còn đề xuất để họ làm người bảo hộ tạm thời. Thật là một ngôi làng giàu tình người.

Bữa tiệc bắt đầu trong không khí đó. Đối với những người muốn hóng chuyện mới mẻ, tôi và Mutsubi đã trở thành tâm điểm của họ. Đặc biệt, sự quan tâm dành cho Mutsubi là cực lớn. Hơn nửa số người ở đây đều cảm thán rằng đây là lần đầu tiên họ được gặp Lữ khách.

Nghe đâu Lữ khách đã không xuất hiện trong vòng mấy chục năm nay, nên mọi người đều có cảm giác như được chứng kiến câu chuyện cổ tích được truyền lại bao đời của làng. Vẻ ngoài thanh tú của Mutsubi càng thôi thúc sự tò mò bên trong mỗi người.

Từ lũ trẻ ban nãy còn chạy nhảy, người phụ nữ mang thai, cho đến cụ già làng còn đang chống gậy, rất nhiều người đã đến nói chuyện với Mutsubi. Là tâm điểm của sự chú ý, nhưng Mutsubi chỉ đáp lại rằng “Cháu không nhớ gì cả”. Tuy vậy, bầu không khí vẫn rất vui vẻ. Ai nấy cũng nở nụ cười và bầu không khí ôn hòa bao trùm lấy Mutsubi.

Còn tôi - người vốn đang nói chuyện với Mutsubi ban nãy, đã bị cho ra rìa từ lúc nào.

“Đỉnh thật…”

Chỉ cần nhìn cảnh này thôi là đã biết cô ấy là người như thế nào. Cử chỉ nhẹ nhàng và nụ cười rạng rỡ ấy khiến cho người khác cảm thấy thật bình yên. Hơn nữa dù ban nãy còn réo bụng ầm ĩ, nhưng suốt cuộc trò chuyện với mọi người Mutsubi tuyệt nhiên không động đến thức ăn. Đĩa đồ ăn trên tay vẫn còn nguyên y, vậy mà cô không hề tỏ vẻ khó chịu.

“Cô ấy hòa nhập còn tốt hơn đứa em họ lâu ngày tới chơi như em nữa chứ.”

Tôi cười khổ, miệng lẩm bẩm.

“Công nhận, Okumura đã báo trước là sẽ đến chơi nhưng chẳng ai quan tâm nhỉ.”

“Đừng xát muối trực tiếp vào tim tớ chứ.”

Lời lẽ sắc bén của Miyabi có lẽ là để trả đũa cho vụ lúc nãy, nhưng cô nàng nói không sai. Lẽ ra trong buổi tiệc ngày hôm nay, tôi mới là người đứng ở vị trí của Mutsubi. Nhưng cô gái tên Mutsubi ấy sở hữu sự duyên dáng và bầu khống khí cuốn hút có thể hướng mọi sự chú ý về mình.

Thế nhưng, đám đông xung quanh Mutsubi đột nhiên trở nên ồn ào. Ngoài sự phấn khích còn pha lẫn một bầu không khí căng thẳng.

“Họ đang cãi nhau à…?”

“Chắc đang giành nhau xem ai được quyền hỏi Mutsubi tiếp đấy.”

Một cuộc cãi vãi bình yên đến kỳ lạ.

Tuy nhiên, Mutsubi dường như đang khó xử trước vòng vây của mọi người. Và quan trọng hơn cả, trên tay của người với chiếc bụng đói meo kia là một đĩa thức ăn vẫn chưa vơi đi miếng nào.

“Để tớ đi giải vây cho cô ấy.”

Tôi bước đến bên cạnh Mutsubi, quyết định ném cho cô nàng một chiếc phao cứu sinh.

“Xin lỗi mọi người, cho cháu mượn cô bạn này tí nhé.”

Tôi chen vào giữa đám đông, kéo tay cô ấy đi. Mutsubi cũng không hề phản kháng mà theo tôi thoát khỏi vòng vây, cô nàng thở ra một hơi dài.

“Phù, cảm ơn cậu nhé Yaichi. Tớ đói muốn xỉu rồi đây.”

Vừa dứt lời, bụng cô ấy liền réo lên ầm ĩ như vừa trút hết mọi sự kìm nén. Ngay lập tức, cô nàng há to miệng đớp lấy miếng thịt đầy ứ.

Mãi mới ăn được một miếng, thế mà mỗi lần nhai là mặt mũi Mutsubi lại méo xệch đi. Sau khi cố nuốt miếng thịt, cô ấy cất lời ca thán.

“Đồ ăn nguội rồi… Thịt dai nhách luôn ấy! Rõ ràng lúc nãy tớ xí phần trông nó ngon lành lắm mà…”

Đó là lời ca thán đầy bi thương của thiếu nữ bụng rỗng. Cô ấy ném về phía tôi một ánh nhìn rưng rưng.

Chẳng hiểu sao phản ứng ấy của Mutsubi lại hài hước đến kỳ lạ, khiến tôi không nhịn được mà bật cười.

“Cậu cười gì chứ!!”

“Đâu, xin lỗi nhé. Tự nhiên tôi thấy buồn cười.”

Tôi vẫn ôm bụng cười ngặt nghẽo, còn Mutsubi thì vừa đấm vào vai tôi vừa mắng “Thấy mà ghét!”.

Rốt cuộc, tôi phải hứa đi lấy thêm miếng thịt khác thì mới được tha.

“Ồ, cô bạn đó tỉnh rồi à?”

Và rồi Tetsuya, người nãy giờ chẳng thấy mặt đâu bỗng xuất hiện.

“Anh đi đâu nãy giờ vậy?”

“À, có chút việc vặt ấy mà.”

Trả lời qua loa xong, Tetsuya hướng mắt về phía Mutsubi.

“Xin chào, anh là Tanioka Tetsuya.”

“Hân hạnh được gặp anh. Em tên là Mutsubi. Là Mutsubi trong kết nhân, là Mutsubi trong se duyên kết tóc!”

Nói xong lời tự xưng quen thuộc, cô ấy cúi chào một cách lễ phép.

“Mutsu… bi. Rất vui được gặp em.”

Nghe giọng Tetsuya có vẻ ngập ngừng, tôi quay sang thì thấy trong mắt anh ta thoáng một vẻ kinh ngạc.

“Vâng, rất vui được gặp anh, Tetsuya.”

Giữa hai người dường như có một bầu không khí khó tả nào đó, nhưng chưa kịp để tâm đến nó, Tetsuya đã nhanh chóng quay lưng rời đi.

“Trước mắt Mutsubi cứ đến ở nhờ nhà Miyabi đi. Còn Yaichi sẽ ở nhà anh như dự định.”

Bỏ lại mấy lời đó, Tetsuya rời đi mà chẳng đụng đến một hạt cơm nào. Có vẻ như nãy giờ anh ta đã đi bàn bạc với người lớn để sắp xếp chỗ ở cho Mutsubi. Và nhắc mới nhớ, tôi chẳng thấy bóng dáng của ba Miyabi – trưởng làng đâu.

“Nghe chưa, Mya-chan.”

“M, Mya-chan?”

“Tên cậu là Miyabi đúng không? Lấy chữ Mi với chữ Ya kết hợp lại với nhau thành Mya-chan.”

“Ừ, ừm. Tớ hiểu, nhưng Mya-chan á…”

“Từ nay mong cậu chiếu cố nhé, Mya-chan.”

Mutsubi gật đầu hài lòng, còn Miyabi thì lộ rõ vẻ mặt khó hiểu. Xét về ngoại hình thì Miyabi trông chững chạc hơn, chắc cô nàng định ra dáng chị cả nhưng kế hoạch đã đổ sông đổ bể.

Sau đó, chúng tôi quay lại bữa tiệc đông vui.

Rốt cuộc, không chỉ Mutsubi mà đến cả tôi cũng trở thành tâm điểm của cuộc trò chuyện, được mọi người hỏi han đủ điều. Mang tiếng là họ hàng, nhưng quan hệ huyết thống gần như chẳng còn mấy, người quen mặt cũng chẳng có mấy ai. Thế nhưng, có lẽ là bản tính của ngôi làng mà ai nấy cũng đều rất tốt với người ngoài, khiến tôi cảm nhận rõ tấm chân tình của người dân nơi đây. Chắc hẳn mọi người ở đây đều tràn đầy tình cảm ấm áp.

Mượn lời một vị già làng, thì việc mọi người nơi đây đối xử nồng hậu với người ngoài dường như bắt nguồn từ truyền thuyết thần giấu, và việc tiếp đãi Lữ khách cũng là một trong những phong tục lâu đời ở đây.

Sau khi ăn uống no nê thì tiệc cũng đã tàn, ai về nhà nấy.

Nhìn những căn nhà to lớn xung quanh, với một đứa đã quen sống ở thành phố như tôi thì sự rộng rãi này đúng thật là xa xỉ.

“Mutsubi, cậu thấy trong người ổn chưa?”

“Ừm, ổn rồi. Được ăn uống no nê nên giờ tớ thấy khỏe ra luôn.”

Giữa quảng trường nơi mọi người đang tản đi, tôi cất tiếng hỏi.

Dù chỉ mới gặp nhau, nhưng không hiểu sao tôi lại có một cảm giác thân thuộc kỳ lạ với Mutsubi, chính vì thế mà tôi không thể bỏ mặc cô ấy.

“Mọi người trong làng ai nấy cũng thật tốt bụng, đến một đứa mất trí nhớ như tớ mà họ cũng tiếp đãi nồng hậu ghê.”

“Cậu nói phải.”

“Nhưng cậu không phải người của làng này nhỉ? Tớ nghe thấy ai đó nói loáng thoáng như thế.”

“Ừm, có thể nói là vậy.”

“Vậy à.”

Tuy nói là có chút quan hệ họ hàng, nhưng tôi quả thật không phải người ở đây. Cơ mà nói rằng mình bỏ nhà ra đi cũng hơi ngượng, nên tôi chỉ đành ậm ừ cho qua chuyện.

“Hèn chi cậu cũng bị mọi người để ý giống như tớ.”

“Phải đấy, ở đây cũng ít khách tới chơi nên họ mới đón tiếp nồng hậu như thế. Một phần là do họ hiếu kỳ nữa.”

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện phiếm, nhưng hoàn cảnh của một người tự dưng xuất hiện như Mutsubi hoàn toàn khác với tôi. Cô ấy đến đây không có kế hoạch, không có đồ đạc bên mình, lại còn mất đi phần lớn ký ức. Nghĩ đến đó, tôi không biết nên hỏi han thế nào cho phải.

“Ừm, Mutsubi này… Cậu có nghe mọi người bàn bạc gì về kế hoạch sắp tới cho cậu không?”

“Tớ chỉ nghe mọi người bảo rằng sẽ tạm thời chăm sóc cho tớ thôi.”

“Tớ thấy mình thật may mắn làm sao”, Mutsubi lẩm bẩm.

Chắc là cả làng đã thống nhất sẽ quan sát tình hình thêm một thời gian. Dù dạo gần đây đã không còn xuất hiện, nhưng dường như ai nấy trong làng cũng đều hiểu cái hiện tượng thần giấu phi khoa học này. Có lẽ cách ứng phó với Lữ khách cũng đã được truyền lại nhiều đời cũng nên.

“Thôi dù gì cũng ở đây rồi, mai tụi mình kiếm gì đó chơi cho vui nhé?”

“Chơi vui á!?”

“Ừ, mùa hè là khoảng thời gian để đám học sinh tụi mình quẩy tưng bưng mà.”

“Học sinh… phải rồi nhỉ!”

Dù nói là không nhớ gì, nhưng nhìn Mutsubi cũng chỉ mới trạc tuổi tôi thôi. Dù có chênh lệch chút ít thì cũng không đến mức có thể nói rằng cô ấy không còn đi học nữa. Chắc hẳn Mutsubi cũng đang trong kỳ nghỉ hè, và nếu cô ấy định ở lại làng một thời gian thì tôi muốn trở nên thân thiết hơn với cô ấy.

Cô ấy cởi mở, điềm đạm và đáng yêu. Và trên hết, tôi rất thích giọng của cô ấy. Thích đến mức mà tôi thầm nghĩ rằng giá như cô ấy hát những bài mà tôi sáng tác thì hay biết mấy.

Tuy nhiên, mới gặp nhau mà đã bàn về giấc mơ của mình thì có hơi ngại. Bị ba mẹ ngăn cấm theo đuổi ước mơ nên tôi mới bỏ xứ về đây, cái suy nghĩ tiêu cực rằng “Biết đâu cô gái này cũng sẽ ghét bỏ nó” cứ lởn vởn trong đầu tôi.

“Kiểu gì Tetsuya cũng sẽ nghĩ ra mấy trò vui thôi.”

Rốt cuộc, tôi chẳng nói ra những suy nghĩ ấy, chỉ gửi gắm hy vọng vào những ngày sắp tới. Đã có duyên gặp gỡ, tôi muốn được tận hưởng những ngày tháng vui vẻ cùng Mutsubi.

“Nghe vui thật đấy!”

Nói rồi, Mutsubi rảo bước về phía nhà của Miyabi – nơi mà cô ấy sẽ tá túc.

Trở về nhà Tanioka, tôi chuẩn bị tắm rửa và đi ngủ theo lời dặn của dì Machiko.

Đợi mãi mà chẳng thấy Tetsuya về, nhưng nghe bảo chuyện đó cũng thường xảy ra nên tôi đã lên giường đi ngủ trước.

“Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này đâu có chỗ nào chơi đêm đâu nhỉ, hay là anh ta vẫn còn đang bàn chuyện với trưởng làng?”

Tuy có chút bận tâm về Tetsuya, nhưng thôi cứ để ngày mai rồi hỏi. Vừa dứt dòng suy nghĩ, mí mắt tôi cứ ngày càng trĩu nặng và tôi cũng thả mình theo cơn buồn ngủ mà nhắm mắt xuôi theo. Một ngày dài từ chuyến đi xa đến buổi tiệc tùng, có lẽ cơ thể tôi đã thấm mệt. Vừa chìm vào trong chăn, cả người tôi đã chẳng còn muốn cử động chút nào.

Musubi rốt cuộc là ai nhỉ? Mang theo suy nghĩ mơ hồ ấy, ý thức của tôi dần chìm vào giấc mộng.

“Tetsuya!!”

Trong tầm mắt, tôi thấy mình đang gọi tên Tetsusya. Dù chính bản thân mình đang gọi, nhưng cảm giác lại xa lạ như thể đang dõi theo ai đó, đôi chân dường như cũng tự ý chuyển động. Tầm nhìn thấp hơn hẳn mọi khi, thế giới xung quanh trông cũng thật khác biệt.

“Yaichi chậm quá! Tụi này bỏ lại bây giờ!”

“Okumura, cố lên!”

Tôi liều mạng đuổi theo để bóng lưng của Tetsuya và Miyabi không xa dần. Tôi cứ thế cắm đầu chạy thục mạng về phía những tán cây rậm rạp và những tia nắng lọt qua kẽ lá.

Tetsuya, Miyabi, và chắc chắn là cả tôi nữa. Cả ba đều thấp bé hơn bây giờ rất nhiều. Có lẽ vì thế mà cây cối xung quanh trôngma to lớn đến lạ thường.

Chúng tôi cứ thế tiến thẳng vào con đường núi gập ghềnh, khó đi. Tetsuya và Miyabi sống giữa núi rừng nên bước chân thoăn thoắt, còn tôi thì chỉ việc cố gắng để không bị bỏ lại thôi đã đủ hụt hơi rồi. Vừa thở hồng hộc, tôi vừa bám theo với suy nghĩ duy nhất là không muốn bị bỏ lại một mình giữa rừng núi này.

Đúng lúc đang cắm cúi chạy theo nghĩa đen, bỗng nhiên mắt tôi lóa đi. Có vẻ như chúng tôi vừa chạy ra một khoảng đất trống, ánh nắng chói chang khiến tôi phải nheo mắt lại.

"Thế nào?"

Tetsuya nói đầy vẻ tự hào rồi quay lại nhìn tôi.

Khi hơi thở dần ổn định, các giác quan cũng trở nên nhạy bén hơn. Chiếc áo ướt đẫm mồ hôi dính bết vào lưng, hay làn gió biển mơn man nơi cổ, tất cả đều mang lại cảm giác sảng khoái đậm chất mùa hè.

Gió biển...?

Theo lời Tetsuya, tôi đưa mắt nhìn ra xa. Trước mắt tôi là toàn cảnh làng Kiriyama, những dãy núi trùng điệp, và trải dài bên kia là biển cả mênh mông.

Hình như chúng tôi đang đứng trên một vùng đất cao có tầm nhìn cực tốt.

"Tuyệt quá..."

Tôi buột miệng thốt lên lời cảm thán. Mặt biển phản chiếu ánh nắng lấp lánh, khác hẳn với vùng biển tôi từng tình cờ thấy ở thành phố, nơi này tỏa sáng rực rỡ như một viên ngọc quý vậy.

"Đây là địa điểm bí mật của tụi này đấy."

"Nhớ giữ bí mật với người khác nhé?"

Tetsuya và Miyabi thi nhau khoe khoang khung cảnh này với vẻ đắc ý. Còn tôi, được bước chân vào nơi bí mật của hai người họ, tôi cảm nhận được một sự gắn kết mạnh mẽ và lòng đầy thỏa mãn.

Trên khu đất cao có sẵn vài món đồ chơi mà hai người họ mang lên, chúng tôi biến nơi đó thành căn cứ bí mật và chơi đùa thỏa thích cho đến khi mặt trời lặn.

Vui lắm, háo hức lắm. Từ việc leo lên con đường núi khó nhằn, đến việc được ngắm nhìn biển cả lấp lánh vô tận, hay được chơi đùa thỏa thích ở nơi như căn cứ bí mật này. Chính vì thế, cả ba đứa, trong đó có tôi, chẳng ai mảy may để ý đến những đám mây đen đang kéo đến.

Tí tách. Đột nhiên một giọt nước rơi trúng mũi tôi.

Đó là sự khởi đầu, từng giọt, từng giọt nước trút xuống ngày một nhiều, chẳng mấy chốc đã biến thành một cơn mưa rào.

Mưa trên núi rất nguy hiểm, hai người sống ở vùng này hiểu rõ điều đó, và bản năng cũng mách bảo tôi rằng nguy hiểm đang cận kề. Có lẽ vì vậy chăng? Chính vì nhận thức được sự nguy hiểm nên chúng tôi đã hoảng loạn ngay tại chỗ.

Suy nghĩ phải nhanh chóng xuống núi khiến phán đoán của cả ba trở nên thiếu chính xác.

Chân của Miyabi bị trượt trên nền đất bùn lầy, trọng tâm của cô bé ngả về phía sau. Tôi đứng ngay sau lưng, theo phản xạ lùi lại một bước để tránh va chạm với Miyabi. Tôi đã lùi lại, nhưng mà...

Cái chân lùi lại ấy không chạm được vào đất, mà chới với giữa không trung.

"Hả?"

Ngay sau đó, thứ đập vào mắt tôi là bầu trời đen kịt đang trút mưa xối xả. Và rồi, như bị trọng lực hút lấy, cơ thể tôi rơi xuống.

Nói chính xác hơn, tôi đã trượt chân khỏi vùng đất cao và lăn xuống sườn núi dựng đứng.

Âm thanh cuối cùng tôi nghe thấy là tiếng hét thất thanh của Miyabi, tiếng gào thét tuyệt vọng của Tetsuya, và... tiếng của một người nữa...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Miyabi (雅) = Duyên dáng, thanh tao,… Cầu thang và truyện ma đều có cùng cách đọc là Kaidan.