Vì không thể cất tiếng, nên em dùng Vô Niệm Ma Pháp có được không ạ!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3224

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 38

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6437

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2098

Tập 02 - Chương 28: Nhưng mà, chúng ta kết nối với nhau bằng ma pháp

Chương 28: Nhưng mà, chúng ta kết nối với nhau bằng ma pháp

(Không ngờ mình lại là thiên tài đến mức sở hữu gu thẩm mỹ mà người thường không thể hiểu nổi.)

Ngày hôm sau, sau khi trình diễn ma pháp cho Victorique, Aria vừa đi trong khuôn viên trường đại học vừa trầm tư suy nghĩ với vẻ mặt nghiêm túc.

Hình ảnh Victorique bàng hoàng và người làm vườn ngất xỉu vẫn in sâu trong tâm trí Aria.

Đối với Aria, người luôn được cha khen ngợi các tác phẩm của mình, đó là một sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại thì cô cảm thấy có nhiều điểm cũng hợp lý.

Trong số những tác phẩm vĩ đại làm thay đổi thế giới, có rất nhiều tác phẩm ban đầu bị chỉ trích gay gắt.

Cô từng nghe nói nghệ thuật vượt thời gian thường chứa đựng một sự dị biệt hoặc cảm giác khó chịu nào đó, và gu nghệ thuật của cô có lẽ cũng đi theo hướng giống như những thiên tài đó.

(Chắc phải mất nhiều thời gian để mọi người hiểu được gu thẩm mỹ của mình, nên lần này đành phải nương theo ma pháp của Victorique vậy.)

May mắn thay, Victorique có vẻ rất giỏi trong việc tạo ra những ma pháp đẹp mắt mà ai nhìn vào cũng thấy đẹp.

Trong ma pháp thức của Victorique, cô thấy được sự cân nhắc tỉ mỉ để chiều lòng người xem ở khắp mọi nơi.

Có lẽ vì là thần đồng của danh gia vọng tộc, từ nhỏ cô ấy đã phải thực hiện ma pháp dưới sự soi mói của rất nhiều người.

Phải đẹp đẽ.

Phải hoàn hảo.

Aria cảm nhận được sự áp lực đó trong ma pháp của Victorique.

(Trái ngược hoàn toàn với ma pháp của mình nhỉ.)

Thứ ma pháp do cô tự mày mò một mình, chẳng cần ai xem xét.

Chính vì thế, trong mắt Aria, ma pháp của Victorique thật đẹp đẽ.

Ma pháp của Victorique sở hữu vẻ đẹp mà Aria không thể tạo ra được.

(Dựa trên nền tảng ma pháp đó, hai người sẽ cùng nhau tạo ra một ma pháp đẹp hơn và mạnh mẽ hơn.)

Cô nghĩ mình có thể đóng góp cho mục tiêu đó.

Ma pháp do hai người cùng tạo ra chắc chắn sẽ rất thú vị.

(Muốn xem quá. Muốn biết nó sẽ ra hình thù thế nào.)

Để chuẩn bị cho buổi tập, Aria ngấu nghiến đọc sách về ma pháp phối hợp liên kết, vừa suy nghĩ cách để hiện thực hóa lý tưởng của mình.

Đó là khoảng thời gian vui vẻ đối với Aria.

Thế giới ma pháp mà cô hằng khao khát nhưng chưa thể bước vào.

Đây là lần đầu tiên cô suy nghĩ sâu sắc về ma pháp của một người khác không phải mình, và việc cùng sử dụng ma pháp mang lại sự mới mẻ khác hẳn khi làm một mình.

Sau khi vẽ kín cuốn vở với bản thiết kế ma pháp do hai người cùng tạo ra, sáng hôm sau tại giảng đường, Aria tiến lại gần Victorique và nói:

〖Cậu đọc cái này trước buổi tập nhé.〗

「Cái gì đây?」

〖Bản thiết kế ma pháp hai đứa mình cùng làm.〗

「Xin lỗi nhé, nhưng không làm theo ý muốn của cậu được đâu. Tôi không nghĩ khán giả và ban giám khảo cuộc thi có thể hiểu được mấy vụ nổ hay tượng băng của cậu.」

〖Tớ biết mà. Thế nên tớ đã lấy ma pháp của Victorique làm chủ đạo.〗

Nghe Aria nói vậy, Victorique chớp mắt ngạc nhiên.

「Ma pháp của tôi á?」

〖Đọc đi nhé.〗

Cô truyền đạt với ý chí mạnh mẽ.

Sau khi đưa cuốn vở, cô về chỗ ngồi cạnh Rion.

Rion thở phào nhẹ nhõm.

〖Sao thế?〗

「Không, tưởng cậu không quay lại nữa.」

Có vẻ cậu ấy tưởng Aria sẽ ngồi học cạnh Victorique luôn.

(Cũng có lúc đáng yêu phết nhỉ.)

Vui vì phản ứng của cậu, cô chọt chọt vào vai Rion, cậu chàng làm mặt khó xử rồi quay đi chỗ khác.

Chiều hôm đó, tiết đầu tiên được nghỉ.

Cô đến biệt thự nhà Everett sớm hơn dự kiến, thấy Victorique đang đọc một cuốn sách ma pháp dày cộp trong sân tập.

Vừa lo lắng, cô vừa hỏi:

〖Cậu đọc vở chưa?〗

「Đọc rồi. Nhưng mà, không được đâu. Thế này không dùng được.」

Aria cứng họng.

Định hỏi tại sao, nhưng Victorique đã nói tiếp:

「Có một chỗ cậu bỏ sót nên tôi sửa lại rồi. Những chỗ khác, phần tôi dùng thì tôi đã viết lại theo cách của tôi.」

Victorique lấy cuốn vở từ trong cặp ra đưa cho Aria.

Mở cuốn vở ra, Aria ngạc nhiên.

Đúng như lời Victorique nói.

Cấu trúc ma pháp thức mà Aria vẽ trong vở có một khiếm khuyết mà cô đã bỏ sót.

Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên hơn cả là nội dung mà Victorique đã sửa chữa.

Sự công phu và tối ưu hóa thể hiện trong từng nét vẽ chi tiết.

Tất cả đều cho thấy cô ấy đã thấu hiểu và tôn trọng ý đồ của Aria.

「Làm thôi.」

Một câu nói cộc lốc.

Victorique đã nói Aria là kẻ thù.

Chắc cô ấy không coi Aria là bạn đâu.

Dẫu vậy, cô ấy không bao giờ dối trá trước ma pháp.

Cái gì tốt thì cô ấy sẽ công nhận là tốt.

Khoảng cách giữa hai người còn lâu mới gọi là thân thiết.

Nhưng mà, họ kết nối với nhau bằng ma pháp.

Aria khẽ nhếch khóe miệng để không bị phát hiện, rồi khởi động ma pháp thức.

☆☆☆

 

Dinh thự chính của gia tộc Everett nằm ở trung tâm Vương đô.

Victorique Everett đang dùng bữa tối cùng mẹ.

「Cuộc sống đại học thế nào rồi? Victorique.」

Nghe mẹ hỏi, Victorique Everett suy nghĩ.

Cô cân nhắc xem có nên kể về sự tồn tại ngoài dự tính vừa xuất hiện trước mắt ―― Aria Franbert hay không, rồi quyết định thôi.

Đối với nhà Everett, cô bé đó chỉ là chuyện vặt vãnh không đáng bận tâm.

Mối quan tâm của mẹ, và của cả gia tộc, là đưa tác phẩm mang tên Victorique Everett ra thế giới với tư cách là kiệt tác vĩ đại nhất lịch sử.

Dù Aria Franbert có là cô bé thế nào đi nữa, mẹ cũng chẳng thèm để ý đâu.

Mình phải là số một.

Nếu thua cuộc, không biết chuyện khủng khiếp gì sẽ xảy ra.

Bởi vì có rất nhiều người đang kỳ vọng vào mình.

Bởi vì rất nhiều tiền bạc và công sức đã đổ dồn vào mình.

Victorique nén sự bất an xuống.

Cố gắng giữ vẻ mặt không đổi, cô mở lời:

「Mọi chuyện tiến triển thuận lợi ạ. Không có vấn đề gì cả.」

Victorique nói.

「Tốt lắm. Nghe nói con cũng đã quyết định tham gia 『Đại Ma Đạo Tế』 rồi nhỉ.」

「Vâng.」

「Chắc con cũng hiểu rõ đây là sự kiện mang ý nghĩa đặc biệt đối với nhà Everett chúng ta.」

Mẹ cô nói:

「Người sáng lập 『Đại Ma Đạo Tế』 là một trong Thất Đại Ma Pháp Sư Khởi Nguyên, Marcel Everett. Là ngọn nguồn của dòng họ Everett chúng ta. Nhà Everett không chỉ tham gia sâu vào việc điều hành 『Đại Ma Đạo Tế』, mà còn liên tục đạt được những thành tích khiến các gia tộc khác không thể bén mảng tới trong cuộc thi ma pháp giàu truyền thống này.」

Victorique nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói:

「Tại 『Đại Ma Đạo Tế』 lần này, con nhất định sẽ phá vỡ kỷ lục trẻ nhất và đạt giải. Và con sẽ tạo ra thành tích để đỗ Nhất Cấp Ma Pháp Sư trước cả Rion Arclight.」

Mẹ nhìn Victorique với ánh mắt vô cảm.

Im lặng một lúc, bà nói tiếp:

「Con nghĩ chỉ đạt giải là đủ sao?」

「Dạ?」

「Khi ông nội lập kỷ lục đạt giải trẻ nhất vào năm mười ba tuổi một tháng, ông ấy đứng thứ tư. Dù là đạt giải, nhưng nếu thứ hạng thấp hơn thế thì chưa thể gọi là vượt qua theo đúng nghĩa đen được.」

Mẹ hỏi:

「Victorique, con sẽ đứng thứ mấy trong 『Đại Ma Đạo Tế』 lần này?」

Cô cảm thấy khó thở.

Victorique vắt kiệt giọng để trả lời:

「Con sẽ lọt vào Top 3.」

「Tuyệt vời lắm, Victorique.」

Mẹ cô nheo mắt cười.

Nụ cười ấy khiến Victorique cảm thấy hơi sợ hãi.

Nhưng cô tự nhủ không được phép nghĩ như vậy.

Người này là mẹ của mình mà.

Người đã sinh ra và nuôi nấng mình cẩn thận.

Từ nhỏ, bà đã cho mình rất nhiều thứ.

Vì vậy, mình phải đáp ứng kỳ vọng của người này.

Tuyệt đối không được phép thua.

Dù đối thủ là ai, dù thử thách là gì.

Nỗi bất an len lỏi trong sâu thẳm trái tim.

Như để đè nén sự dao động, cô nắm chặt nắm đấm dưới gầm bàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!