Màn giao thoa: Thần tượng không phải cuối cùng cũng chẳng phải đầu tiên
「Vậy chị đi lấy xe đến gần hội trường, em đợi một chút nhé.」
Xác nhận xong lịch trình, chị quản lý rời khỏi phòng chờ của tôi. Tôi nói với theo tấm lưng toát lên vẻ người phụ nữ trưởng thành đáng tin cậy ấy: 「Em cảm ơn chị ạ~」.
Kết thúc buổi tổng duyệt cho buổi live sắp diễn ra vào tuần tới, tôi thay bộ đồ thường ngày không mấy nổi bật và ngồi đợi chị quản lý quay lại.
「Hà, hôm nay cũng mệt phết. Nhưng tháng này nhiều sự kiện, không cố không được.」
Tôi dựa lưng vào ghế, vươn vai một cái thật mạnh. Dù hôm nay chỉ là tổng duyệt, nhưng tôi đã hát và nhảy hết mình chẳng khác gì diễn thật nên người rã rời.
Phòng chờ dành cho tôi là phòng riêng nên ngoài tôi ra chẳng có ai. Yên tĩnh thì cũng thoải mái đấy, nhưng những lúc rảnh rỗi thế này mà không có ai nói chuyện cùng thì hơi buồn.
Những lúc thế này, nếu là nữ sinh cấp ba bình thường thì chắc sẽ lướt mạng xã hội trên điện thoại, nhưng tôi thì không. Vì dù không muốn thì những chủ đề về bản thân cũng sẽ đập vào mắt.
Tôi thừa biết là có đủ loại ý kiến trái chiều, và tôi cũng chẳng định tự mình lao đầu vào ác ý của những người xa lạ.
Thế nên, vì chẳng có gì làm, tôi ngửa cổ tu ừng ực chai nước thể thao chị quản lý đưa cho. Do uống mạnh quá nên chai nhựa bẹp dúm lại, phát ra tiếng rộp rộp.
「Phù... Quả nhiên mình sống là vì ngụm nước này mà.」
Bộ dạng buông thả hiện tại của tôi đúng là không thể để người ngoài nhìn thấy được.
『Như ông chú thế. Đừng để fan nghe thấy mấy câu đó chứ.』
Vai tôi giật nảy lên.
Tôi hốt hoảng nhìn quanh. Tất nhiên là chẳng có ai cả.
...Lại nữa rồi.
Gần đây, tôi hay bị ảo thính. Những lúc xung quanh không có ai, hay khi ở những nơi yên tĩnh, tôi lại chợt nghe thấy tiếng của một chàng trai lạ mặt. Giọng nói nghe đâu đó có vẻ hoài niệm, nhưng chắc chắn là tôi chưa từng biết.
Người quen cũ? Một fan nào đó? Không, chắc chắn không phải.
Khi tôi nhắm mắt lại cố nhớ về chủ nhân của giọng nói, lúc nào cũng chỉ có một cái bóng mờ ảo hiện lên sau mí mắt. Một làn sương mù gắng gượng tạo thành hình dáng con người. Nó cứ lơ lửng trôi nổi, chẳng thể nhìn rõ chi tiết.
Chắc là do tôi mệt thôi. Vì không muốn làm mọi người lo lắng nên tôi không nói gì với chị quản lý. Với lại, nếu kể là nghe thấy tiếng con trai lạ, có khi người ta lại tưởng tôi thiếu hơi trai hay gì đó. Ư ư, thế thì ghét lắm.
Được nhận nhiều công việc thế này, chắc là do mệt mỏi từ đó mà ra thôi. Ừm, phải biết ơn chứ.
Nghe nói bộ phim điện ảnh 『Nhật Ký Nửa Thế Kỷ Sau』 mà tôi đóng chính gần đây cũng được đánh giá tốt. Chị quản lý vui mừng bảo rằng từ lúc phim công chiếu, lời mời đóng phim và phim truyền hình tăng lên hẳn.
Lại tiến thêm một bước nữa rồi nhỉ?
Tôi cũng đâu thể làm thần tượng mãi được. Chỉ vài năm nữa thôi, khi qua tuổi mười chín đôi mươi, kiểu gì cũng sẽ bị thế hệ mới vượt mặt. Hạn sử dụng của thần tượng cũng ngắn ngủi như đời hoa vậy.
Thế nên, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện sau khi tốt nghiệp làm thần tượng.
Tôi vẫn muốn ở lại giới giải trí, nên muốn hướng tới làm diễn viên. Đó là ước mơ mơ hồ tôi ấp ủ bấy lâu nay, nhưng nhờ vai chính trong bộ phim lần này mà nó trở nên mạnh mẽ hơn.
Sau khi giải nghệ thần tượng, tôi sẽ hoạt động với tư cách diễn viên.
Đây là mục tiêu mà tôi chưa nói với ai, kể cả chị quản lý hay bố mẹ. Tất nhiên, tôi vẫn định tiếp tục làm thần tượng và sẽ cố gắng hết sức.
Nhưng nghề thần tượng rồi sẽ có lúc kết thúc. Sẽ đến lúc tôi phải tỉnh giấc khỏi giấc mơ thần tượng mà tôi hằng ôm ấp từ bé.
Nếu vậy thì sau đó, tôi muốn được tỏa sáng rực rỡ với tư cách là một diễn viên.
Cụ thể thế nào thì tôi chưa biết. Nó vẫn là một giấc mơ mơ hồ trong tôi lúc này.
Đúng vậy, nó cũng mờ ảo, lơ lửng như chủ nhân của giọng nói bí ẩn hiện lên sau mí mắt tôi vậy.
Ấy, không được rồi tôi ơi! Lại nhớ đến giọng nói đó rồi. Đã bảo là đừng để ý rồi mà.
「............Nè, rốt cuộc... anh là ai?」
Tôi lẩm bẩm với kẻ nào đó đang trú ngụ trong đầu mình. Tôi nghĩ chắc chắn sẽ chẳng có hồi đáp đâu.
Thế nhưng,
『Anh đã thích em từ lâu rồi. Hãy hẹn hò với anh nhé.』
Giọng nói ảo ảnh đó vang lên sống động ngay bên tai.
「────Ưm!」
Tôi vội vàng bịt miệng lại. Không làm thế thì chắc tôi đã hét lên một tiếng kỳ quặc rồi.
...Cái gì thế? Tỏ tình, đúng không? Tôi từng được chàng trai có giọng nói này tỏ tình sao?
Không phải khoe đâu, nhưng tôi khá là được hâm mộ. Từ tiểu học đến giờ, tôi nhận được lời tỏ tình từ cả người khác giới lẫn cùng giới. Tất nhiên, vì thần tượng cấm kỵ bê bối tình cảm nên tôi đều cảm thấy có lỗi và từ chối tất cả.
Nhưng tôi không nhớ là từng được ai nói một câu thẳng thừng thế này. Nghĩa là, do tôi hoang tưởng sao?
Làm, làm, làm sao đây. Chẳng lẽ tôi... thực sự thiếu hơi trai sao? Do làm thần tượng nên phải kiêng yêu đương, khiến cho những bức bối đặc trưng của tuổi dậy thì tích tụ lại mà tôi không hay biết, rồi tự tạo ra một chàng hoàng tử không có thật ư?
Lớn đầu rồi mà còn yêu hoàng tử trong tưởng tượng, tôi đang làm cái quái gì thế này! Chuyện đó thời nay đến trẻ mẫu giáo còn chẳng làm! Xấu hổ chết mất!
Nhưng, nhưng mà, nếu là hoang tưởng của tôi, thì làm ơn miêu tả ngoại hình chi tiết hơn chút đi chứ!
Nếu vậy, hay là bạn nam nào đó gặp từ hồi xửa hồi xưa?
Dù có cố nhớ lại, thì vẫn chỉ có cái bóng mờ ảo như khói hiện lên. Tìm trong danh bạ người quen từ trước khi làm thần tượng trên điện thoại, cũng chẳng có cái tên nào gợi ra ấn tượng.
Tôi thử hỏi bố mẹ xem hồi nhỏ có cậu bé nào gần nhà chơi thân với tôi không, nhưng cũng không có câu trả lời nào khả quan. Nghe nói khu chung cư gia đình tôi sống khi đó hầu như không có đứa trẻ nào trạc tuổi tôi. Tiện thể thì mẹ tôi hồi đó thèm có bạn bè là các bà mẹ bỉm sữa cùng trang lứa muốn chết.
Rốt cuộc, chủ nhân giọng nói này chỉ là hoang tưởng, hay là người tôi thực sự từng gặp trong quá khứ? Chẳng hiểu gì sất. Trong đầu tôi rối tung cả lên.
「Aaaaa, trời ơi!」
Cuối cùng tôi hét toáng lên và ôm đầu.
Và, đúng cái thời điểm tồi tệ nhất đó, cửa phòng chờ mở ra.
「Asami-chan, xin lỗi chị đến muộn. Xe đỗ trước hội trường rồi, giờ mình cùng lên... Ơ, em sao thế? Mặt đỏ bừng kìa? Đừng bảo là cảm lạnh nhé!」
「Khô, không sao đâu ạ! Thật đấy! Không có gì đâu ạ!」
Tôi vội vàng tỏ ra khỏe mạnh trước bà chị quản lý hay lo xa đang chạy lại gần.
「Dù vậy thì thời điểm này phải giữ gìn sức khỏe đấy. Chị sẽ chuẩn bị nước gừng mật ong gia truyền của bà chị cho em.」
「...Không ngờ chị lại là kiểu người quấn bà đấy, quản lý ạ.」
Có lẽ nhờ nói chuyện với chị quản lý như vậy mà từ lúc nào ảo thính kia không còn nghe thấy nữa.
Chẳng mấy chốc, tâm trí tôi cũng hướng về buổi live sắp tới ngay trước mắt.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
