Về chuyện đệ tử của tôi, lúc nào không hay, đã trở thành kẻ mạnh nhất nhân loại, còn tôi, sư phụ không có tài năng nào, bị hiểu nhầm là kẻ mạnh nhất vũ trụ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 313

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Phần chín Chương bốn - Chuyện thứ ba trăm lẻ năm Suy nghĩ của cây cối

Chậm thôi. Đúng vậy, chậm thôi là được.

Nếu tấn công quá mức, sẽ bị phát hiện ngay là do tôi làm.

Tôi gửi đi một chữ viết cực nhỏ vào một cây thực vật duy nhất mà không để ai nhận ra.

Một chữ viết nhỏ đến mức không thể đọc được dù dùng kính hiển vi.

Chữ viết nhỏ bé đó, thực sự từ từ, nhưng chắc chắn, đã thấm sâu đến tận đầu rễ.

“Takumin, Takumin, dù đang là giữa hè nhưng khung cảnh của ngọn núi lại trông giống như mùa thu vậy?”

“Ừm, cảnh đẹp nhỉ. Giống như màu của máu vậy”

“C, cách ví von đáng sợ quá đi mất”

Việc mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch, thật là dễ chịu.

Quả nhiên, Thần Thụ Vương Mokumoku đã vươn rễ của mình và kết nối với tất cả các loài thực vật trên thế giới này.

Từ một cây thực vật, đến tất cả các loài thực vật trên thế giới này, và cuối cùng là đến bản thể Mokumoku lan rộng khắp vũ trụ, sức mạnh của chữ viết nhỏ bé đã được truyền đi.

“A, đúng rồi. Em có thể bảo mọi người tạm thời không ăn rau được không? Có thể sẽ bị đau bụng đấy”

“Không cần nói em cũng không ăn đâu. Vì Lục nhất sắc (Great Full Green) vẫn chưa được giải trừ hoàn toàn nên không biết có phải là thật hay không”

Ừm, như vậy là tốt nhất.

Những người vẫn còn bị hóa thành thực vật, tuy có chút đáng thương, nhưng cứ để họ khô héo đi. Sau khi đánh bại Thần Thụ Vương, anh nhất định sẽ chữa cho họ.

“A, còn nữa, từ giờ anh sẽ giả vờ bị nguyền rủa và ốm liệt giường. Mà, tuy nói là giả vờ nhưng anh sẽ thực sự tự nguyền rủa mình một chút bằng sức mạnh của chữ viết. Nhờ em chăm sóc nhé”

“Ể, ể, Takumin, l, lại không định nổi điên chứ!?”

“Ừm, chuyện đó anh sẽ cố gắng điều chỉnh”

Tôi tự thấm nhuần vào mình chữ viết nhỏ đã gửi đến rễ của Thần Thụ Vương.

“Lão”

Chữ viết đó, không thể chối cãi, đã cướp đi thời gian quý báu và làm khô héo một cơ thể khỏe mạnh.

“Phì phì phì, không biết sẽ ra sao đây, thật đáng mong chờ”

“T, Takumin đột nhiên trở nên già nua rồi!!”

Thần Thụ Vương Mokumoku chỉ nhận ra sự khác thường của mình khi tình hình đã trở nên nghiêm trọng.

Dù rễ cây vươn đến thế giới tầng thấp nhất có bị thối rữa, Thần Thụ Vương cũng không bị tổn thương.

Cảm giác chỉ như móng tay bị bẩn một chút.

Chỉ cần cắt bỏ phần bị thối và mọc lại là được. Sự lơ là đó đã làm trì hoãn việc phát hiện ra sự khác thường một cách đáng kể.

“Gì đây? Cái này là???”

Khi thiếp nhận ra, không chỉ là móng tay, mà từ cổ tay đến vai đã nhuộm một màu đen kịt.

Có một vật thể lạ đã xâm nhập à.

Nó từ từ nhưng chắc chắn, đang leo lên từ đầu rễ nhắm vào bản thể chính.

“Khô héo và thối rữa. Là do Vua Hiểu Lầm làm à?”

Dù đã khô héo, nhưng từ những loài thực vật bén rễ trong thế giới của Vua Hiểu Lầm, thiếp vẫn có thể biết được thông tin. Những sợi dây leo giăng kín trong hang động đang uốn éo, và vươn những xúc tu về phía Vua Hiểu Lầm đang ngủ say trong đó.

“...!? Hắn ta đang lão hóa!! Giống như thiếp!!”

Đòn tấn công này không phải của Vua Hiểu Lầm à?

Vốn dĩ, khả năng cao là hắn ta còn không nhận ra việc thiếp đang bén rễ.

Rễ của thiếp đã đồng hóa với các loài thực vật trong thế giới của Vua Hiểu Lầm, nhưng chỉ là kết nối ở sâu dưới lòng đất, tận cùng của đáy.

“Vậy thì, sự lão hóa này là gì? Nếu không phải là Vua Hiểu Lầm, người có thể tấn công thiếp chỉ có một người duy nhất...”

Chú Vật Vương Nkondi.

Trong Bảng xếp hạng Vô hạn Giới tầng, trong khi giả vờ tranh giành, chúng thiếp đã ngấm ngầm liên kết và chôn vùi vô số đối thủ.

Chúng thiếp không hề giao ước. Cũng không hề nói ra những lời chắc chắn. Nhưng, giữa chúng thiếp, có một mối liên kết vô hình như rễ của một cây đại thụ, đã bén rễ sâu trong tim.

“Chúng ta thậm chí còn không gặp mặt nhau. Dù vậy, không phải chúng ta là những đối tác duy nhất có thể tin tưởng sao?”

Lúc đầu, chúng thiếp thực sự đã tranh giành nhau.

Ghét nhau cùng loài. Có lẽ chúng thiếp đã muốn quyết định ngôi vị cao nhất trong cuộc chiến tiêu diệt đối phương từ xa, giữa những sinh vật không thể di chuyển.

Nhưng, điều đó đã dần dần thay đổi qua hàng chục năm, hàng trăm năm, hàng nghìn năm.

Lời nguyền của Nkondi đã không còn nguyền rủa thiếp một cách nghiêm túc nữa, mà đã thay đổi thành việc nhẹ nhàng chạm vào cây cối của thiếp rồi biến mất.

“Chuyện Nkondi phản bội thiếp là không thể nào. Đây là một cái bẫy. Chắc chắn là Vua Hiểu Lầm đã bày mưu tính kế để gài bẫy chúng thiếp”

Không, có thật là vậy không?

Một điều mà thiếp đã luôn thắc mắc chợt hiện lên trong đầu.

Có lẽ nào, chính cảm xúc này mà thiếp dành cho Nkondi là một lời nguyền đã tích tụ qua nhiều năm?

“Hắn ta chỉ lợi dụng thiếp thôi à? Và sau khi không còn giá trị lợi dụng nữa thì đã đặt lời nguyền lão hóa lên thiếp à? Vô lý, không thể nào, nếu cứ hợp tác với nhau như thế này, chúng ta có thể quét sạch những kẻ khác mà!”

Đúng vậy. Nếu chúng thiếp hợp tác thì không có gì phải sợ. Hai người không thể di chuyển, lại thống trị Vô hạn Giới tầng. Còn gì thú vị hơn thế nữa.

“Vậy thì, đây là gì? Rõ ràng đây là một lời nguyền... hả”

Hai người. Đúng vậy, là hai người. Chỉ còn lại hai chúng thiếp. A, ra vậy. Đây là một giải đấu. Không phải là kết thúc khi chỉ còn lại hai người. Cuối cùng, chúng ta phải chiến đấu cho đến khi chỉ còn lại một người.

“...Nếu vậy thì mạng sống của thiếp, dù có trao cho ngài cũng không sao”

Nếu ngay cả cảm xúc này cũng là một lời nguyền, thì thiếp không thể tha thứ cho Nkondi.

Thiếp phải xác nhận. Liệu Nkondi có phản bội thiếp không. Liệu tình cảm này có thực sự là của một mình thiếp không.

Trong bóng tối sâu thẳm.

Thiếp biết nơi Nkondi đang ngủ một mình mà không ai hay biết.

Thiếp chưa từng bén rễ đến đó. Nếu Nkondi biết thiếp đã đến gần, hắn sẽ không bao giờ hợp tác với thiếp nữa. Dù vậy...

Thiếp từ từ vươn ra một sợi rễ nhỏ bé, mỏng manh đến mức tối đa, giống như một sợi chỉ.

Xin hãy để cho tình cảm này là thật.

Quên đi cả nỗi sợ hãi bị khô héo, sợi rễ đó đã rụt rè, yếu ớt và run rẩy đến được quan tài của Nkondi.