Vậy Một Chút Trà Chiều Thì Sao?

Truyện tương tự

Câu chuyện về Đế quốc Trắng

(Đang ra)

Câu chuyện về Đế quốc Trắng

Inumura Koroku

Bản anh hùng ca kỳ ảo về chiến tranh của Inumura Koroku là một câu chuyện choáng ngợp về khói lửa, tình yêu và những cuộc cách mạng!

3 1

Tôi Nhặt Được Trứng Rồng

(Đang ra)

Tôi Nhặt Được Trứng Rồng

다르팽이

Tôi muốn hoàn tiền.

9 450

Web Novel - Chương 02: Cái Tính Háo Sắc Của Yui - San

Chương 02: Cái Tính Háo Sắc Của Yui - San

“Ne, Kanata, cái nào hợp hơn nhỉ?”

Vào buổi sáng, ánh nắng mùa xuân rọi qua lớp màn bằng ren mỏng trên khung cửa. 

Nghe gọi, tôi ngước mắt về phía giọng nói kia trong khi gặm bánh mì nướng.

Trước mắt tôi, hai chiếc khuyên tai với thiết kế khác nhau được đưa ra để tôi so sánh.

“Ừm… chắc cái bên phải. Cái màu xanh dễ thương lắm.”

“Vậy thì chọn cái này nhé.”

Hình như Yui - san có việc gì đó vào ngày hôm nay. Vừa ăn bữa sáng xong là cô ấy lo chuẩn bị rồi. Tôi thì lặng lẽ dõi theo bóng dáng của cô ấy.

Bình thường chúng tôi sẽ ngồi ăn chung với nhau, nhưng hôm nay thì cô ấy như đã chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi.

“Hôm nay chị đi sớm nhỉ.”

“Ừ, ba gọi. Bảo là phải đến trước giờ làm việc.”

“Chị đến công ty sao?”

“Ừ. Chị sẽ tạt qua công ty, rồi lại đến trường… tối thì có tiệc, chắc về muộn.”

Cô ấy thở ra một hơi khe khẽ sau khi luồn đồng hồ vào cổ tay. Tôi nghiêng đầu. Tôi hiếm khi trông thấy cô ấy tỏ vẻ khó chịu như thế.

Tôi xiên chiếc nĩa vào nửa quả cà chua bi trong đĩa sa-lát. Nếu là tôi, chắc tôi đã lười biếng để cả quả cho nhanh, vậy mà Yui - san, một người chẳng mấy khi vào bếp, lại kỹ tính đến cả mấy chi tiết nhỏ nhặt thế này.

“Tiệc tối… là với ai vậy ạ?”

Tôi vừa nói nửa chừng thì khựng lại. Hình như tôi hỏi sâu quá rồi. Bằng chứng là ánh mắt đen thẳm của Yui - san lập tức bắt trọn lấy tôi.

“Với ba và mấy người trong công ty thôi.”

“… Em có hỏi gì đâu mà.”

Cảm giác như cô ấy đoán trước được suy nghĩ của tôi vậy, tôi liền cảm thấy xấu hổ.

Sau khi tốt nghiệp, Yui - san chắc chắn sẽ vào công ty của ba. Vì vậy, việc thường xuyên có những buổi gặp gỡ như thế cũng chẳng có gì kỳ lạ.

“Yên tâm đi, bữa tiệc toàn đàn ông thôi.”

Cô ấy đặt tay lên lưng ghế tôi, nghiêng người nhìn xuống với nụ cười nửa trêu nửa thật. Tôi khó chịu và đẩy nhẹ vai cô ấy ra.

“Đâu phải em muốn hỏi mấy chuyện đó…”

“Thế à? Chị còn tưởng em đang ghen cơ.”

Cô ấy nói như thể chẳng buồn tiếc nuối gì, mà lời nói lại tuôn ra nhẹ hều, trơn tru đến mức tôi chỉ biết thầm cảm thán.

“Em cũng đi làm thêm nên có lẽ sẽ về muộn.”

“Ồ, em đi làm đến mấy giờ?”

“Em sẽ làm đến khi tiệm đóng cửa, tầm chín giờ.”

“Vậy chắc trùng giờ chị. Nếu chị xong sớm thì chị đến đón em nhé.”

Sau khi khoác thêm chiếc áo ngoài, Yui - san hôm nay trông hoàn hảo không chê vào đâu được.

“Cảm ơn vì chị đã nấu bữa sáng. Chị nhớ đi cẩn thận đó.”

“Ừ, chị đi nhé.”

Sau khi tiễn cô ấy ra khỏi cửa, tôi bỏ nốt miếng bánh mì còn lại vào miệng rồi thu dọn chén đĩa. Tôi tính rửa chén dĩa của cô ấy chung với mình, nhưng đồ Yui - san dùng đã nằm gọn trong rổ ráo nước từ lúc nào.

Tôi thấm xà phòng vào miếng bọt biển và vò nó để tạo bọt.

“… Chị cũng nên để em rửa bát hộ một lần chứ”, tôi lẩm bẩm trong căn phòng khách vắng chủ. 

Cô ấy làm gì cũng chu toàn, không có khe hở cho ai xen vào hết.

Tuy chuyện tình cảm của Yui - san là một mớ bồng bông, nhưng lại được mấy chuyện như thế này thì cũng tốt đấy chứ.

Có một người để mình nói “Em đi nhé”, “Chị đi nhé”, vậy là đã thấy ấm lòng rồi.

Việc bạn cùng nhà là người đồng tính cũng chẳng thay đổi điều gì. Vì ngay từ đầu, tôi vốn đã nằm ngoài mắt xanh của cô ấy cơ mà.

Nhìn dòng bọt trắng trôi xuống ống thoát nước, tôi chợt thấy như thể bản thân mình, một người phụ nữ không mấy giỏi giang, đã bị cô ấy nhìn thấu tận tim gan.

***

Điều tôi luôn muốn thử khi vào đại học… là đi làm thêm.

Và chẳng hiểu sao, tôi lại luôn tưởng tượng mình làm ở quán cà phê.

Tôi luôn thích làm một tách trà vào buổi chiều. Tách trà sữa ngọt dịu với hai viên đường, cùng những món bánh ngọt tinh tế đi kèm. Ấy là thói quen từ bốn năm du học bên Anh, nó đã hằn sâu đến mức trở thành nếp, ngay cả sau khi tôi trở về nước Nhật thì cũng chẳng bỏ được.

Thế nên, khi tôi phát hiện gần trường có một quán cà phê nhỏ xinh mang phong cách cổ điển, lại tình cờ gọi thử trà sữa và thấy nó ngon tuyệt, tôi đã chỉ vào tờ tuyển nhân viên ở quầy và hỏi thử. Bất ngờ hơn nữa là chủ quán nhận ngay luôn. Và thế là tôi bắt đầu làm việc ở đây.

Quán này chỗ nào cũng bày bể cá (một thú vui nhỏ của ông chủ). Đêm xuống, ánh đèn trong quán mờ dần và làm cho những chiếc bể sáng lung linh, tạo nên bầu không khí tuyệt đẹp. Tôi thực sự thích nơi này.

Yui - san giữ đúng lời và ghé quán cà phê trước giờ tan ca ba mươi phút. Tôi dẫn cô ấy vào chỗ ngồi và đưa cuốn menu bìa đen.

“Chị uống gì ạ?”

“Em có gì gợi ý không?”

“Em nghĩ là cà phê blend. Ly này được chế biến theo công thức riêng của chủ quán, nổi tiếng lắm đó chị. Nó chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của chị nếu chị thích cà phê.”

“Vậy thì cái đó nhé.”

“Vâng, em hiểu rồi.”

Dù tiệm đã đến gần giờ đóng cửa, khách khứa vẫn lác đác quanh đây.

Bài nhạc nền nhẹ nhàng che lấp đi câu chuyện của chúng tôi.

Yui - san cười tủm tỉm khi nhìn tôi, khiến tôi hơi căng thẳng.

Tôi đã tập mãi việc pha cà phê pour-over cho đến khi được cho phép phục vụ khách. Sau hai tuần khổ luyện thì nó đã trở thành sở trường của tôi vào hiện tại.

“Mời chị.”

“Cảm ơn.”

Đáng lẽ tôi nên hỏi “Buổi tiệc thế nào rồi ạ?”, tuy nhiên, khi tôi nhìn thấy đôi khuyên tai màu xanh mà tôi đã chọn vào sáng nay khẽ rung rinh giữa mái tóc đen như thác, tôi lại buột miệng hỏi:

“… Hương vị thế nào ạ?”

Chẳng ăn nhập gì với điều tôi thực sự quan tâm. Nhưng bằng cách nào đó, tôi cảm giác nếu hỏi thẳng thì mình sẽ thua.

“Ừ, ngon lắm.”

Cho dù không hợp, cô ấy chắc cũng sẽ cười hiền mà nói thế thôi.

Ba mươi phút vụt qua trong chớp mắt.

Vội vàng kết thúc công việc, tôi chạy vào phòng thay đồ. Dù là đầu xuân nhưng trời vẫn lạnh lúc đêm xuống, mà cô ấy đang ngồi chờ ngoài băng ghế nên tôi phải nhanh lên.

Trong khi tôi đang cuống cuồng tháo tạp dề thì có tiếng gọi sau lưng:

“Này.”

Quay lại, tôi thấy một dáng người trong chiếc tạp dề đen giống mình. Là Amasaki, người làm chung ca với tôi vào ngày hôm nay. Cô ấy tháo búi tóc nâu ra với vẻ chán chường, cặp mắt tròn xoe như mèo hướng về phía tôi.

“Người mà Aozawa vừa nói chuyện… là bạn cậu hả?”

“Bạn thì không hẳn… cô ấy chỉ là đàn chị học cùng trường thôi.”

“Ồ, thế nghĩa là hai người học chung trường à? Vậy cô ấy chắc giỏi lắm nhỉ.”

Amasaki mở tủ đồ ở hai ngăn cách.

Cô bằng tuổi tôi, cũng là sinh viên năm nhất, nhưng khác trường.

Lúc nãy, tôi đã thấy rồi… ánh mắt Amasaki khi dõi theo Yui - san lúc lau bàn.

Linh cảm xấu thường hay đúng. Tôi đọc được trong ánh nhìn ấy không chỉ có ngưỡng mộ, mà còn cả một thứ tình cảm khác, khiến tôi thấy rối rắm.

Tôi giả vờ nhìn đồng hồ trong khi nhanh tay cất đồ và đóng sập tủ.

Chiếc móc khóa leng keng một tiếng khó chịu.

“Này, lần tới giới thiệu cô ấy cho tớ đi.”

Đấy, y như tôi dự đoán. Tôi khẽ thở ra, tôi phải làm thật khẽ để không bị phát hiện.

Ở đại học cũng từng có người nhờ tôi làm cầu nối. Nhưng lần nào tôi kể lại, Yui - san đều từ chối thẳng thừng. Cô ấy ghét rắc rối lắm.

“Amasaki… cậu thích con gái à?”

“Hả?”

Đôi mắt tròn xoe rung động. Có vẻ như câu hỏi ngoài dự tính.

“À… không hẳn, nhưng…”

Nếu không hẳn thì nên thôi đi thì hơn. Dính vào người đó, vết thương lòng để lại không chỉ đơn giản là bỏng đâu.

Tôi muốn cảnh báo thế, nhưng dù sao Yui - san cũng chưa từng che giấu, song tôi tự tiện phơi bày giới tính của cô ấy với người khác thì chẳng khác gì phản bội.

Khiến em rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan này… Yui - san à, chị tội lỗi lắm đó.

“Vậy à. Theo tớ, nếu cậu muốn làm quen thì nên tự bắt chuyện. Cô ấy không thích giới thiệu vòng vèo đâu. Thôi, chào nhé.”

Tôi nói một tràng xong thì lao ra cửa sau như đang bỏ trốn.

Ra ngoài, tôi vòng lên trước quán. Yui - san đang ngồi vắt chân trên ghế dài trước cửa.

“Xin lỗi đã để chị chờ.”

“Không sao. Chúng ta đi về thôi.”

Gió đêm lạnh hơn tôi nghĩ. Trong lúc tôi đang cảm thấy áy náy thì cô ấy đứng lên và nhìn tôi thật lâu.

Khi ánh mắt chúng tôi bắt gặp nhau, cô ấy khẽ mỉm cười. Tôi bỗng chẳng biết làm sao.

“Từ nãy đến giờ chị cứ nghĩ… tóc buộc đuôi ngựa của em, dễ thương thật.”

Lúc này, tôi vội vã đến mức quên thả tóc sau giờ làm. 

Khi bàn tay chị khẽ chạm vào lọn tóc cột cao, tim tôi nhói lên một cảm giác lạ lẫm.

“… Chị có say không?”

“Chị chưa uống giọt nào mà.”

Người này hiểu rõ quá mức về những lời mà con gái thích nghe. Dù chẳng có ý gì, cô ấy vẫn buông ra những câu êm tai như thói quen.

Hai chúng tôi bước đi song song trên con đường đêm mà thường ngày tôi chỉ đi một mình. Gió xuân lạnh buốt khiến tôi kéo chặt cổ áo.

“Xin lỗi vì chị không đón em bằng xe nha.”

“… Chị không cần làm thế đâu ạ.”

Chỉ cần chị đến là đã quá đủ rồi… Câu chữ ấy mắc lại ở cổ họng tôi. Nếu nói ra, chắc chắn tôi lại bị chị ấy trêu thôi.

“Buổi tiệc tối này… có mỗi tháng một lần hả chị?”

“Ừ, khoảng thế. Cũng coi như là dịp hiếm hoi gặp mặt ba đi.”

Bố cô ấy là giám đốc tập đoàn lớn, nên ít khi gặp mặt cũng hợp lý.

Tôi chợt nhớ đến vẻ khó chịu của Yui - san vào buổi sáng.

“À, chị có một người anh trai đúng không? Người tặng chị chiếc xe ấy?”

“Ừ, nhưng anh Yuki với ba chẳng hợp nhau. Nên mấy buổi tiệc tùng thì không có Yuki - nii đâu, ổng tự lập rồi.”

Nghe cách Yui - san gọi “Yuki - nii” thì chắc tình cảm anh em giữa họ không tệ. Bằng chứng là chiếc xe sang bóng loáng mà cô ấy đang dùng cũng là đồ nhường lại của anh.

Cỡ mà tôi vẫn cảm thấy khó tin… một nữ sinh mà lại lái xe hạng sang thế này.

“Kanata, em có em trai nhỉ?”

“Vâng. Em trai em học lớp 9.”

“Nhưng em chẳng giống chị gái gì cả.”

“Còn chị thì khác. Làm gì cũng giỏi, mà còn lại chững chạc, chị giống chị cả hơn nha.”

“Thế à?”

Khoảng cách đến ga tàu ngày một gần.

Con người có nhiều khuôn mặt (tính cách) khác nhau dành cho từng mối quan hệ. Chuyện này cũng bình thường thôi.

Dẫu vậy, càng đào sâu vào, tôi lại càng muốn hiểu rõ hơn.

Người dịu dàng như cô ấy tại sao lại ế được chứ?

Ắt hẳn phải có lý do nào đó.

Khi chúng tôi trò chuyện vẩn vơ trên chuyến tàu, tôi ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng hoàn hảo ấy.

Nước da Yui - san trắng mịn không tì vết như sứ với đường nét rõ ràng và hàng mi dài cong. Dáng người cô ấy thì cao ráo, cô ấy có một đôi tay mảnh khảnh và đôi chân thon dài. Cộng thêm gu thời trang tinh tế thì Yui - san quả thật không có chỗ nào để chê.

Cô ấy xuất thân danh giá, tính cách (ngoại trừ cái tật lăng nhăng) thì dịu dàng, chu đáo. Một con người quá hoàn hảo.

“Gì vậy? Em cứ nhìn thế làm chị ngại quá.”

“… Em chỉ nghĩ chị đẹp thôi.”

Ấy chết, tôi lỡ buột miệng ra lời thật lòng rồi. 

Đôi mắt cô ấy hơi mở ra to hơn, thoáng tỏ vẻ ngạc nhiên.

Buồn cười thật. Chắc cô ấy nghe lời khen này không biết bao nhiêu lần rồi.

“Vậy à? Cảm ơn.”

“… Lúc nãy, cô bạn làm chung ca có nhờ em giới thiệu chị. Ở phòng thay đồ.”

Tiếng thông báo ga vang lên. Tàu chỉ còn một chút nữa là đến nơi.

“Thế em trả lời sao?”

“Em bảo nếu muốn thân thì tự nói chuyện. Em không muốn sau này lại bị than phiền là bị chị chơi bời rồi bỏ rơi…”

Yui - san bật cười khẽ. Khi tàu dừng, cô ấy nắm tay tôi và kéo tôi xuống cùng.

“Yên tâm, bạn em thì chị không động đến đâu.”

Bàn tay cô ấy thật ấm áp. 

Tôi chẳng tìm được lý do gì để gạt cô ấy ra nên cứ để cô ấy dắt đi.

“Dù cô ấy có xinh đẹp, hấp dẫn thế nào đi nữa thì chị cũng kệ hả?”

“Em muốn chị tán cô ấy à?”

“Không phải thế.”

“Vậy thì xong rồi còn gì.”

“… Em vẫn không hiểu tiêu chuẩn chị chọn phụ nữ thế nào.”

“Chà, em muốn biết thật à?”

Yui - san quay lại và mỉm cười với tôi một cách nghịch ngợm. Tôi gật đầu. Thế là tay tôi bị kéo nhẹ một cái và khoảng cách giữa chúng tôi liền thu hẹp lại.

Môi cô ấy ghé sát tai tôi.

“… Khi chị muốn biết khuôn mặt người đó sẽ trông như thế nào lúc làm tình.”

Lời thì thầm nóng hổi lướt qua tai, khiến tôi hốt hoảng hất bàn tay của Yui - san và đẩy mạnh vai cô ấy ra.

Má tôi nóng bừng. Người này… đang nói cái gì thế không biết.

“… Chị đúng là đồ háo sắc, Yui - san.”

“Giờ mới biết à? Chính em hỏi đấy chứ~”

Cô ấy bật cười giễu cợt. Tôi thì nhận ra mình lại bị chọc ghẹo, nên tức tối bỏ đi trước.

“Đợi chị với, Kanata.”

“Không thèm.”

Thật phí công vì đã suy nghĩ nghiêm túc. Người này chắc chẳng thèm nghĩ ngợi gì đâu.

Lần tới, nếu lại có ai nhờ tôi giới thiệu cô ấy, tôi thề sẽ tung hết, từ tài khoản chat đến số điện thoại, để cho họ tự chuốc lấy mà biết mặt.

Tôi nghiến răng, đập thẻ lên máy quẹt vé ở cổng soát với quyết tâm dâng trào trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!