Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn văn - Chương 75: Là địch hay bạn

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao đang cúi đầu, đứng sau lưng Trương Thuật Đồng.

Trương Thuật Đồng không hiểu sao hơi rờn rợn.

Cô ấy đến từ lúc nào?

Sao đi đường không có chút tiếng động nào?

Trương Thuật Đồng trực tiếp tắt màn hình, nghiêng người sang một bên, vô thức kéo giãn khoảng cách.

Nếu không nói trước đây là bản đồ quy hoạch phát triển, cậu nghĩ muốn phân biệt rõ là gì cũng phải tốn chút thời gian.

Huống hồ cậu không đến mức bị người ta đứng sau lưng nửa ngày mà không chút cảm giác nào, chứng tỏ Lộ Thanh Liên chỉ liếc nhìn một cái, ngay cả vị trí miếu nhà cô cũng nhìn ra rồi?

Điều này quá bất thường rồi.

"Tôi từng xem qua bản đồ này." Không đợi cậu nói chuyện, Lộ Thanh Liên liền nói thẳng. Như thể ngay cả cậu đang nghĩ gì cũng biết.

"Ý gì?"

"Bố Cố Thu Miên muốn phá miếu, phát triển thành khu danh lam thắng cảnh. Người của bọn họ từng đến tìm bà nội tôi bàn bạc, bà nội không đồng ý."

"Vậy nhà cậu..."

Trương Thuật Đồng hơi không đoán chắc được ý đồ của cô.

"Tôi cũng không đồng ý." Cô gái thản nhiên nói. "Đúng rồi, cậu vẫn đang điều tra à? Ai có thù với nhà Cố Thu Miên."

Trương Thuật Đồng bị nghẹn lại.

"Cậu đang nghi ngờ tôi?" Cô lại hỏi, giọng điệu không đổi, lại không cho người ta chút thời gian thở dốc nào.

"...Sao có thể."

"Ừm, tốt nhất là đừng."

Nói xong câu này Lộ Thanh Liên liền mất đi hứng thú giao tiếp.

Cô đặt cặp sách lên bàn, từ bên trong lấy ra một chiếc áo choàng dài gấp gọn gàng, sau đó khoác lên người. Trương Thuật Đồng biết đây không phải là lập dị, mà là sợ lạnh, dùng làm áo khoác giữ ấm.

Tiếp đó Lộ Thanh Liên hất đuôi tóc một cái, đi đến trước tủ trong văn phòng, từ góc tủ tìm ra một chiếc ô. Chiếc ô đó không biết là mua gì tặng kèm, mặt ô màu đỏ trắng gấp lại với nhau, mơ hồ có thể thấy in quảng cáo của một loại bia nào đó, chắc là ô công cộng của các thầy cô.

"Thầy Tống ở đâu? Tôi muốn mượn cái ô dùng." Cô gái lúc này mới hỏi.

"Thầy ấy có chút việc."

"Vậy đợi thầy ấy về nói giúp tôi một tiếng, cảm ơn."

Nói xong Lộ Thanh Liên liền đi rồi.

Trương Thuật Đồng ngồi trên ghế, mãi cho đến khi bóng dáng cô biến mất khỏi cửa văn phòng. Bước chân cô đúng là rất nhẹ, rất nhanh đã bị học sinh qua lại che khuất.

Trương Thuật Đồng nâng cốc nước lên, lại không uống, một lúc lâu sau lại đặt xuống.

Quả nhiên.

Liên quan đến Miếu Thanh Xà.

Ban đầu ở sân thượng, sở dĩ không tiếp tục nói chuyện với Lộ Thanh Liên, chính là không đoán chắc được lập trường của đối phương.

Cậu lại nhớ đến hình xăm trên cánh tay rồi.

Rắn, người nhỏ, mắt.

Rắn là Miếu Thanh Xà, người nhỏ là Chúc miếu...

Không nghi ngờ gì đã xác nhận lại một lượt suy đoán của cậu.

Cậu nhíu mày nghĩ về ba hình xăm kia.

Khoan đã, ba hình vẽ này là phát hiện lúc nào nhỉ?

Trương Thuật Đồng nhớ lại lời Đỗ Khang trong Quán cá Nam Hồ, lúc đó cậu chỉ mải hỏi hai người hình tròn kia đại diện cho cái gì, đối phương lại nói:

"...Tớ nhớ lúc đó cảnh sát đã niêm phong tất cả những thứ liên quan đến vụ án rồi mà. Cậu tìm cảnh sát Hùng xin xỏ, khó khăn lắm mới lấy được tấm ảnh, sau đó liền vẽ cái này xuống. Bọn tớ hỏi cậu có ý nghĩa gì, cậu chỉ nói đây là manh mối của hung thủ..."

Trương Thuật Đồng lúc này mới nhận ra một chi tiết bị bỏ qua.

"Hình tròn" là manh mối của hung thủ, không đại diện cho cả ba hình vẽ đều là.

Ba hình vẽ này chắc chắn có mối liên hệ nào đó, vì vậy cậu luôn cảm thấy là cùng lúc được phát hiện.

Bây giờ lại nghĩ, thật ra không nhất định.

Lúc cậu tìm thấy hình tròn này chính là không lâu sau khi Cố Thu Miên bị hại. Nhưng lúc đó Nhược Bình và Đỗ Khang không có phản ứng gì với rắn và người nhỏ, chứng tỏ cậu chỉ nói cho bọn họ hình tròn, hay nói đúng hơn, là cậu chỉ phát hiện ra hình tròn.

Ba hình vẽ không phải được phát hiện cùng một thời điểm.

Rắn và người nhỏ, là sau đó.

Trương Thuật Đồng nâng cánh tay mình lên, là cánh tay trái, cậu nhắm mắt lại, hình dung vị trí ba hình xăm kia.

Từ trái sang phải lần lượt là:

Thanh Xà, người nhỏ, mắt.

Thứ tự đọc của người cũng là từ trái sang phải.

Cho nên cậu tiềm thức đi lý giải thứ tự của ba hình vẽ này cũng là như vậy.

Còn có một nguyên nhân nữa chính là, Thanh Xà và người nhỏ gần như phản xạ có điều kiện khiến người ta có thể liên tưởng đến điều gì đó, hình tròn lại không có manh mối gì.

Nhưng Trương Thuật Đồng đột nhiên nghĩ, nếu hình tròn là phát hiện đầu tiên, vậy theo thứ tự này, có phải đại diện cho cuối cùng mới là Thanh Xà?

Mắt, người nhỏ, Thanh Xà.

Nhưng cái gọi là thứ tự trước sau, thật sự có giúp ích cho việc truy bắt hung thủ không?

Cậu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, đẩy hé ra một chút, gió lạnh ùa vào mặt, trên người cậu cũng nổi lên một trận hàn ý.

Trên sân thể dục phụ huynh ùn ùn kéo vào, hoặc giơ ô hoặc khoác áo mưa. Bên kia cũng có học sinh nhanh chóng chạy ra ngoài, nhất thời bóng người xen kẽ, lớp tuyết trắng tinh không lâu trước còn không tì vết lập tức hóa thành màu xám đen, như một tấm chăn bông cũ nát lỗ chỗ.

Trên tấm chăn bông rách nát này, Trương Thuật Đồng thậm chí nhìn thấy Nhược Bình, bố cô ấy đến rồi. Không hổ là con gái cưng, trước tiên là giúp cô gái xách cặp sách, lại giương ô lên, tay kia vội vàng phủi đi vụn tuyết trên tóc cô.

Trương Thuật Đồng lúc này mới nhớ ra trả lời tin nhắn của đám bạn thân, hóa ra Nhược Bình hỏi có muốn đi cùng xe nhà cô không. Tin nhắn mới nhất đến từ ba phút trước, nói "bố tớ gọi điện cho tớ rồi, tớ xuống trước, đợi cậu một lát, mau trả lời tin nhắn."

Mà Đỗ Khang và Thanh Dật hẹn nhau cùng về, nhà ba người bạn thân đều có xe, nhưng bố mẹ Đỗ Khang lúc này đi không được, Thanh Dật cũng là bố đến đón. Trong ấn tượng đó là một người đàn ông đeo kính nho nhã.

Cậu tìm tìm, từ dưới tòa nhà học nhìn thấy bóng dáng hai người, con trai không mấy câu nệ, thường không cần phụ huynh chạy đến trước tòa nhà. Hai người chỉ đội cặp sách lên đầu, dùng hết sức lao ra ngoài.

Cậu nhanh chóng trả lời tin nhắn, nói với mấy người hôm nay có lịch trình rồi, ngày mai gặp lại.

Đám đông như thủy triều, lớp tuyết dày trong nháy mắt bị bọn họ cuốn trôi không còn gì sót lại. Chính là trong khung cảnh cuồn cuộn như vậy, Trương Thuật Đồng phát hiện một bóng người lạc lõng.

Chủ nhân của bóng người giơ một chiếc ô màu đỏ trắng, mặt ô nhàu nhĩ, in quảng cáo của một hãng bia nào đó. Dưới ô che khuất một cô gái mặc áo bào xanh.

Trong màn tuyết bay mịt mù, Lộ Thanh Liên hòa vào dòng người.

Sự ồn ào náo nhiệt xung quanh không liên quan đến cô, bước chân cô không vội, lại đi rất nhanh.

Trương Thuật Đồng nhìn chằm chằm quảng cáo trên mặt ô một lúc, mãi cho đến khi chiếc ô đỏ lại rời khỏi dòng người, nó ra khỏi cổng trường, biến mất ở góc rẽ, đó là hướng về núi.

Cậu thu hồi ánh mắt, thấy lá quốc kỳ trên cột cờ quên thu, nó rũ xuống thân mình áp vào cột cờ, chắc ngày mai sẽ thành băng.

Trương Thuật Đồng đóng cửa sổ lại.

Tiếp theo chẳng qua là thượng trung hạ ba sách lược.

Thượng sách là tối nay tìm ra manh mối gì đó, Cố Thu Miên rạng sáng Chủ Nhật rốt cuộc gặp phải chuyện gì, lại kết hợp lực lượng bên cạnh đem hung thủ trừng trị theo pháp luật.

Trung sách là trốn, trốn đi đâu không quan trọng, nhưng ra đảo là ổn thỏa nhất.

Hạ sách là ôm cây đợi thỏ, gọi Lão Tống, gọi cảnh sát, gọi vệ sĩ nhà Cố Thu Miên, thứ Bảy không rời biệt thự nửa bước. Nhưng sở dĩ là hạ sách, chính là huy động lực lượng rầm rộ không dễ dàng như vậy.

Trương Thuật Đồng về lớp thu dọn cặp sách, lúc ra khỏi cửa vừa hay gặp Lão Tống. Cậu nhớ đến chiếc ô kia, bèn nói với Lão Tống một tiếng.

Tống Nam Sơn vỗ trán, lại nói hỏng rồi:

"Thầy quên bảo Thanh Liên đợi chút, tuyết lớn thế này thầy nên đưa em ấy về... Em nó đi lúc nào?"

Trương Thuật Đồng nghĩ nghĩ:

"Đi sớm rồi."