Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Chương 252-??? - Chương 256: “Tương lai sẽ ngày càng tốt đẹp” (Trung)

Chương 256: “Tương lai sẽ ngày càng tốt đẹp” (Trung)

Đèn đã được bật sáng trưng, rực rỡ nhưng không chói mắt. Dòng người trật tự tiến vào hội trường trong tiếng nhạc du dương. Khán đài được chia thành khu vực dành cho phụ huynh và học sinh. Sau tấm màn nhung, không biết ai đang thử micro, thi thoảng lại phát ra tiếng rè chói tai. Đêm nay người chen người, ghế chen ghế, tiếng vỗ tay nối tiếp tiếng vỗ tay.

Lúc này, hậu trường sân khấu còn náo nhiệt hơn cả khán đài.

Trong mười mấy căn phòng nhỏ ở hậu trường, học sinh mỗi lớp đang chờ đợi đến lượt mình. Đỗ Khang hé cửa nhìn ra ngoài, nhờ phúc của Cố Thu Miên mà bọn họ cũng được phân một phòng. Từng bóng người lướt qua hành lang trước mắt, nhanh đến mức có thể tạo thành một cơn gió.

"Nhanh lên nhanh lên, chúng ta là tiết mục thứ ba, ai đi vệ sinh thì đi nhanh lên!"

"MC đâu rồi? Thêm tạm câu lời dẫn..."

"Thưa thầy, lớp 4 đã đợi sẵn rồi ạ, thầy ra sau cánh gà tìm..."

"Có ai muốn uống nước không, mau đến lấy!"

Những tiếng hô hào như vậy vang lên khắp nơi. Đỗ Khang nhìn một hồi lâu rồi hỏi:

"Chúng ta là tiết mục thứ mấy?"

"Thứ tám." Thanh Dật vừa chỉnh lại áo choàng vừa nói, "Nghe nói là cố ý xếp học sinh lớp lớn lên trước."

"Vậy cũng đỡ..."

"Đỗ Khang!" Nhược Bình hét lớn.

"Đến đây đến đây!"

"Không cần cậu đến, quay về chỗ ngồi đi!" Nhược Bình nói như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta.

"Tớ chọc giận gì cậu à bà chị?"

"Cậu cứ lượn qua lượn lại làm tớ chóng hết cả mặt!"

"Hả, chóng mặt kiểu gì lạ vậy?"

"Cậu ấy đang căng thẳng, cậu bớt nói vài câu đi." Thanh Dật bất lực nói.

Đừng nhìn Nhược Bình bình thường năng nổ, thực ra những dịp thế này cô ấy lại dễ căng thẳng nhất. Cô ấy còn phải lo cho vở kịch của lớp ba, hôm nay lại xảy ra nhiều sự cố ngoài ý muốn, lo đến nẻ cả môi.

"Hết cách với cậu luôn." Đỗ Khang nhún vai, "Đợi đấy, tớ đi cướp mấy chai nước về."

"Lúc nào rồi mà còn uống nước..."

"Thôi được rồi, cậu ngồi xuống nghỉ một lát đi, đến giờ này rồi căng thẳng cũng vô dụng." Thanh Dật an ủi.

"Ai căng thẳng chứ, tớ là lo làm hỏng chuyện thôi, năm nay tự nhiên lại có cái gọi là chương trình biểu diễn."

"Bố Cố Thu Miên đến mà, long trọng hơn là phải."

"Hèn gì cậu ấy chạy lên phía trước rồi." Nhược Bình lúc này mới vỡ lẽ, "Đây là năm đầu tiên cậu ấy đón tết dương lịch ở đây nhỉ, chắc vui lắm?"

"Chưa chắc đâu, lúc nãy tớ nhìn thấy cậu ấy, ừm, nói thế nào nhỉ..." Thanh Dật xoa cằm, "Căng thẳng gấp ba lần cậu bây giờ."

"Tớ hiểu rồi, xấu hổ chứ gì." Nhược Bình bật cười, "Hoàng tử và công chúa sắp phải gặp đức vua rồi."

"Quả nhiên con gái cứ nói đến chủ đề này là tỉnh táo hẳn ra." Thanh Dật lầm bầm.

"Cậu thấy nông cạn quá chứ gì, được rồi, cuối tuần có chuyện gì thế?"

"Cái gì?" Đến cả Thanh Dật cũng chưa phản ứng kịp.

"Thụ Đồng bị sốt chắc chắn là có nguyên nhân chứ?"

"Chuyện này à, thực ra là bọn tớ đi vớt hồ ly, trên hồ ấy."

"Từ từ đã nào, lại tìm thấy một con nữa à? Trên hồ? Thời tiết này các cậu không xuống nước đấy chứ?"

"Có thể hiểu như vậy."

"Đừng có bắt chước giọng điệu người khác!"

"Xin lỗi xin lỗi..."

"Tưởng tớ không nghe ra đây là câu cửa miệng của ai hả?" Nhược Bình phát điên.

"Đùa chút cho không khí bớt căng thẳng mà." Thanh Dật cũng cười.

"Các cậu hành động sao không gọi tớ?" Nhược Bình nheo mắt, định lao tới bẻ răng giả của Thanh Dật.

"Đợi đã." Thanh Dật vội vàng quay đầu đi, "Là Lộ Thanh Liên không muốn chuyện này để quá nhiều người biết."

"Nói vậy là chỉ có cậu, Thụ Đồng và Thanh Liên ba người thôi à?" Một lúc sau, Nhược Bình mới nói, "Hèn gì cậu ấy biết chuyện Thụ Đồng bị sốt."

Bên ngoài cửa trở nên yên tĩnh, mọi thứ dường như đã lắng xuống, thực ra là khán giả dưới đài đã tìm được chỗ ngồi của mình. Tiếng nhạc trở nên rõ ràng hơn, đợi khúc nhạc kết thúc, tấm màn dày nặng sẽ được kéo ra, các MC sẽ cùng đếm ngược, chào đón buổi dạ hội bắt đầu.

"Bây giờ cậu ấy chắc đã về miếu rồi nhỉ?"

"Chắc thế."

"Hôm nay náo nhiệt thật đấy."

"Ừ."

"Tiếc thật."

Cả hai người không hẹn mà cùng thở dài.

Một tiếng gõ cửa vang lên, Nhược Bình đầu cũng không ngoảnh lại nói:

"Vào đi, đại ca à cậu tưởng mình là nhân viên hậu trường thật đấy à..."

"Quả nhiên là Nhược Bình."

Một giọng nữ vui mừng vang lên bên tai.

"Cô, cô ạ?" Nhược Bình kinh ngạc, lập tức có chút ngại ngùng, "Cháu cứ tưởng là Đỗ Khang..."

"Không sao, cô cũng gõ nhầm mấy phòng mới tìm được các cháu đấy. Nào lại đây ôm cái, chà, hôm nay cháu xinh quá, vừa nãy cô còn nói chuyện với mẹ cháu mấy câu." Người phụ nữ thân thiết vỗ vỗ đầu cô bé, "Thanh Dật cũng đẹp trai lắm nhé, sao chỉ có hai đứa ở đây thế?"

Nhược Bình nhìn về phía Thanh Dật.

"Thụ Đồng bảo có cuộc điện thoại gấp, tìm chỗ nghe điện thoại rồi ạ." Thanh Dật nhìn đồng hồ, "Vừa nãy cháu gọi một cuộc, máy báo bận, chắc là chưa nói chuyện xong."

Nhược Bình bổ sung thêm:

"Lúc tan học cháu có hỏi, cậu ấy bảo đã hết sốt rồi, hay là cô đợi thêm lát nữa, bây giờ cháu đi gọi cậu ấy?"

"Không cần đâu, các cháu bận rộn thế này, cô đến nhìn một cái là được rồi." Quả không hổ danh là một người phụ nữ vô tư, "Đi muộn là không tìm thấy chỗ ngồi đâu, tối nay đông người lắm, cô đưa cho các cháu ít đồ rồi đi ngay."

Là một người mẹ, bà ấy thật sự rất tuyệt vời, vậy mà xách đến cả một túi nilon đầy ắp đồ ăn vặt, nào là bánh quy, khoai tây chiên, nước ngọt, còn cả táo đã gọt sẵn, đựng trong hộp bảo quản thực phẩm trong suốt, có thể thấy táo đã được ngâm nước muối trước, không hề bị thâm đen chút nào.

Đống đồ ăn vặt này nhiều đến mức cho dù bọn họ cắm đầu cắm cổ ăn cũng phải mất nửa ngày. Nhưng ngoài đồ ăn vặt, dưới đáy túi nilon lại còn giấu một hộp giấy.

Nhược Bình nhìn thấy thì sững sờ một chút.

"Cái này Thụ Đồng biết dùng để làm gì, đợi nó về cháu cứ đưa cho nó là được." Người phụ nữ nháy mắt bí hiểm, "Hứa với cô là đừng mở ra nhé."

"Nhưng..."

Nhược Bình nhất thời không nói nên lời. Thực ra cô biết bên trong là cái gì, một đôi bốt bông mới tinh, hóa ra đôi bốt này lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tặng được.

Một người mẹ thỉnh thoảng lại chuẩn bị những điều bất ngờ thì ai mà chẳng thích, nhưng cô muốn nói là cô ơi, mặc dù cô cái gì cũng tính đến rồi, nhưng duy chỉ có người cần tặng bốt tối nay căn bản không có ở đây, thì làm sao mà tặng được chứ?

"Cô đi trước đây." Người phụ nữ vẫy tay nói, "Nhắn với Thụ Đồng là tối nay chơi vui vẻ nhé."

Tiếng nhạc dừng lại, từ xa vang đến tiếng báo màn của MC:

"Kính thưa các bạn học sinh, các bậc phụ huynh, cùng các vị khách quý, lại đến ngày hôm nay rồi, chúng ta hãy dành một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để chào đón năm 2013..."

"Hế lô hế lô!" Trong tiếng vỗ tay, Đỗ Khang đẩy cửa bước vào, "Chỉ còn nước khoáng thôi, hôm nay uống tạm nước lọc vậy... Sao cảm giác bầu không khí không đúng lắm?"

Nhược Bình hoàn hồn lại:

"Các cậu nói xem, nếu hôm nay người của đài truyền hình đến thì tốt biết mấy, cho dù không đến được cũng có thể xem tiếp sóng."

"Xem tiếp sóng làm gì?" Đỗ Khang càng khó hiểu hơn.

"Ý tớ là Thanh Liên không tham gia được dạ hội thì cũng có thể xem tiếp sóng."

"Hay là bọn mình quay video lại đi," Đỗ Khang bỗng nói, "Đợi ngày mai, không, ngày kia cho cậu ấy xem là được mà."

"Được đấy Đỗ Khang." Mắt Nhược Bình vừa sáng lên, lại thở dài, "Nhưng mà bọn mình làm gì có thời gian quay, hơn nữa điện thoại cũng chẳng trụ được lâu như thế."

"Nhờ bố mẹ bọn mình quay giúp chẳng phải được rồi sao, mỗi người quay hai mươi phút là tàm tạm rồi?"

"Sao tớ lại không nghĩ ra nhỉ!"

Nhược Bình bật dậy, nói làm là làm, cô nhắn tin cho bố:

"Được rồi, quyết định vậy đi, mặc dù bọn mình không có cách nào kéo Thanh Liên đến, nhưng cũng có thể giúp cậu ấy bù đắp chút tiếc nuối, không tồi không tồi."

Cô vỗ vai Đỗ Khang, Đỗ Khang chỉ biết gãi đầu cười.

"Hai cậu đừng có cười ngây ngô nữa, có phải nên đối lời thoại rồi không." Thanh Dật nhắc nhở.

"Tớ cũng muốn đối lắm chứ, vấn đề là người có tập hợp đủ đâu. Lớp Thu Miên bị đẩy lên trước rồi, bây giờ đang đợi dưới sân khấu. Còn cả Thụ Đồng nữa, cái cuộc điện thoại chết tiệt của cậu ấy sao vẫn chưa xong?"

Nhược Bình bắt đầu thấy hơi bực bội:

"Vốn dĩ đã sốt rồi, sợ cậu ấy tuột xích, kết quả còn chạy ra ngoài hóng gió, không sợ ngày mai sốt cao hơn à, hơn nữa có chuyện gì nói ở đây không được sao?"

"Không sao đâu, lời thoại của cậu ấy ít mà." Thanh Dật bình tĩnh nhặt một cây chổi lên, "Coi cái này là Thụ Đồng đi."

"Cậu chắc chắn là không phải đang chửi cậu ấy chứ..."

Cửa lại bị đẩy ra.

Người đến là một thiếu nữ mặt mày tái nhợt, Nhược Bình vội vàng bước tới:

"Cậu sao rồi Tĩnh Di?"

Đối phương đeo khẩu trang, trán lấm tấm mồ hôi. Nhược Bình bảo cô ấy tháo khẩu trang ra cho thoáng khí, thiếu nữ lại lo lây cho người khác, kiên quyết không chịu tháo.

"Vừa nãy tớ ngủ một giấc, cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi." Giọng thiếu nữ yếu ớt.

"Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu luôn, chủ yếu là giúp cậu tìm lại trạng thái. Đỗ Khang, Thanh Dật, mau lại đây, không đợi Thụ Đồng nữa..."

Chẳng ai còn tâm trạng cười đùa nữa, mọi người trong phòng lặp đi lặp lại lời thoại. Nhược Bình vô thức nắm chặt tay, Đỗ Khang đi đi lại lại, còn Thanh Dật thì dựa vào tường lẩm nhẩm.

Thực tế cả hậu trường đang ở trong hai trạng thái cực đoan, người ngoài hành lang thì la hét ầm ĩ, người trong phòng lại nín thở tập trung. Lớp đầu tiên lên sân khấu đã đi xuống, học sinh thu dọn đồ đạc, cười nói vui vẻ đi về phía khán đài.

Bọn họ chuẩn bị lâu như vậy, trước khi lên sân khấu lại bới lông tìm vết những lỗi có thể xảy ra, sau đó loại bỏ từng cái một. Cuối cùng Nhược Bình lau mồ hôi:

"Cứ thế đã, thời gian còn lại hoạt động tự do, tớ sang lớp ba xem sao, mười phút nữa tập hợp ở đây đúng giờ."

"Tớ cũng đi rửa mặt cái." Cô gái tên Tĩnh Di cũng ôm trán ra khỏi phòng.

Đỗ Khang nhìn theo một lúc:

"Thực ra với trạng thái này của cậu ấy mà cố diễn thì hiệu quả cũng rất tệ, chẳng giống Vu nữ chút nào."

"Hết cách rồi," Thanh Dật nói, "Không tìm được người, hơn nữa người ta cũng trượng nghĩa lắm rồi, tớ còn tưởng cậu ấy sẽ rút lui cơ."

"Thôi, không nghĩ lung tung nữa." Đỗ Khang nhìn đồng hồ, giật nảy mình, "Đã bảy rưỡi rồi á, có phải sắp đến lượt bọn mình rồi không?"

"Đi thôi, xem đến tiết mục nào rồi, đợi quay lại chắc Cố Thu Miên và Thụ Đồng cũng đến rồi đấy."

Cậu ta vừa mở cửa thì đâm sầm vào Nhược Bình, thiếu nữ hoàn toàn hoảng loạn:

"Sao thế sao thế?"

"Tĩnh Di ngất trong nhà vệ sinh rồi!"

...

"Lại đến ngày này rồi."

Một giọng nói già nua vang lên.

"Lộ Thanh Liên, ta còn nhớ ngày này của chín năm về trước, cháu biết ta sẽ canh trong miếu, liền nhân lúc buổi tối trốn ra ngoài. Ta không biết lúc còn sống mẹ cháu đã nói gì với cháu, nhưng chắc nó chưa từng bảo với cháu rằng, lũ rắn kia có thể bắt được khí tức trên người chúng ta. Cháu làm gì ta đều biết hết, cho nên cháu đã nhận một bài học nhớ đời, chín năm trôi qua, tính khí của cháu cũng mài mòn gần hết rồi."

Bà lão chống gậy, lấy một nén hương, đưa cho thiếu nữ trước mặt, sau đó chắp hai tay lại, thành kính nhắm mắt niệm:

"Mưa thuận gió hòa, tuổi tuổi bình an."

"Mưa thuận gió hòa, tuổi tuổi bình an."

Thiếu nữ cũng thấp giọng niệm theo, giọng cô bình tĩnh, đôi tay cũng vô cùng vững vàng. Lộ Thanh Liên đưa một đầu nén hương vào chân nến, đợi đến khi ngọn lửa bùng lên, cô nhẹ nhàng thổi một hơi, một đốm lửa nhỏ le lói sáng lên.

Muốn cắm một nén hương thẳng đứng vào chính giữa lư hương, độ khó trong đó có thể tưởng tượng được, tựa như bắn tên trúng hồng tâm, chỉ có người tâm tĩnh như nước mới làm được.

Nhưng Lộ Thanh Liên không nhìn vị trí lư hương, cô cụp mắt, miệng niệm bài khấn, nhưng động tác lại mây trôi nước chảy, chỉ vì cảnh tượng này đã diễn ra hàng ngàn hàng vạn lần, lần nào cũng đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy vui mắt.

Một lúc sau cô buông tay xuống, nhưng vị trí nén hương lại hơi nghiêng một chút.

"Cháu phân tâm rồi." Bà lão nói.

"Vết thương trên tay vẫn chưa khỏi hẳn." Lộ Thanh Liên bước lên chỉnh lại nén hương cho thẳng, ánh lửa phản chiếu đôi mắt lạnh nhạt của cô.

"Đi với ta một chút."

Bà lão bước đi, đôi mắt bà đã sớm vẩn đục, nhưng động tác lại không hề chậm chạp. Bà chống gậy gỗ đi đến trước cửa điện, nói với thiếu nữ phía sau:

"Vết thương của cháu thế nào rồi?"

"Đã bôi thuốc rồi ạ."

"Cháu về cũng coi như sớm."

Lộ Thanh Liên lẳng lặng nghe, không nói gì.

"Ta già rồi." Bà lão chậm rãi nói, "Từ sau lần đó không biết đã bao nhiêu năm, năm nay có thể là năm yên ổn cuối cùng, cũng có thể không phải, gánh nặng sau này của cháu sẽ nặng hơn một chút."

"Vâng."

"Đã tìm thấy người đó chưa?"

"Đang tìm ạ."

"Nhanh lên một chút." Bà dùng gậy gỗ đẩy cửa gỗ ra, gió đêm ùa vào trong điện, trong chốc lát ánh nến chao đảo. Hôm nay là một ngày đặc biệt, nhìn từ nơi này, có thể thấy ánh đèn trải dài dưới chân núi.

Bốn bề tối đen, chúng cũng giống như ngọn hải đăng dưới biển sâu, gió đêm như thủy triều ập vào mặt, thổi rối mái tóc dài của Lộ Thanh Liên. Khi cô chăm chú nhìn từng ngọn đèn, bà lão đã quay người lại:

"Tự mình đóng cửa lại đi."

Cửa điện lại khép chặt, tiếng gió ngừng bặt. Họ quay lại trước tượng thần, bà lão lại dặn dò:

"Nghỉ ngơi đi, sáng mai mới là lúc bận rộn."

Trong đại điện đã chuẩn bị sẵn hai cái bồ đoàn, Lộ Thanh Liên khoanh chân ngồi xuống. Đêm nay trên bàn thờ bày đầy nến, ánh nến chiếu bóng dáng họ lên cửa gỗ của đại điện. Họ ngồi yên bất động, cái bóng trên cửa gỗ liền như ngưng đọng.

Chỉ có sáp nến từng chút một tan chảy, chảy xuống, tích tụ thành tháp.

Không biết qua bao lâu, bà lão lại nhắm mắt nói:

"Còn những bức tượng đất kia nữa. Đã được ghi chép trên bích họa, thì nhất định sẽ còn nữa, ta có thể cảm nhận được có thứ gì đó ngày càng không yên ổn rồi. Cháu cảm thấy ngồi ở đây là một loại trói buộc, nhưng đáng trân trọng nhất chính là những ngày tháng bình yên thế này.

Nghĩ lại hôm trước đi, cháu gái, nghĩ lại bức tượng đất đột nhiên xuất hiện sáng sớm hôm đó. Cháu còn chưa ăn xong cơm, liền xuống núi tìm kiếm tung tích của nó, cuối cùng bị thương trở về. Nghĩ lại những gì cháu gặp hôm đó, chúng hiện thân hai lần, có lẽ không lâu sau sẽ có lần thứ ba, bây giờ cháu còn cảm thấy những ngày tháng bình an vô sự này là trói buộc không?

Vết thương hôm đó của cháu không nhẹ, lẽ ra nên ở trong miếu dưỡng bệnh, nhưng hôm qua cháu lại ra ngoài cả ngày. Ta nghe khách dâng hương nói, thấy cháu dạo này hay đi cùng mấy đứa trẻ con." Bà lão mở mắt, "Lộ Thanh Liên, cháu thực sự đang tìm người đó sao?"

Lộ Thanh Liên cũng mở mắt, bình tĩnh nhìn bà, nhưng chưa đợi cô mở miệng, ánh đèn trong điện bỗng nhiên tối sầm lại. Ở đây rõ ràng không có gió, nhưng từng ngọn lửa lại bị đè thấp xuống.

Mí mắt nhăn nheo của bà lão giật mạnh một cái, lập tức nhìn về phía bức tượng đất trước bàn thờ, sắc mặt thay đổi liên tục, một lúc sau bà thở hắt ra một hơi thật sâu:

"Lại tới rồi, đi đi, mau chóng tìm ra nó, đừng làm lỡ việc sáng mai."

Lộ Thanh Liên lẳng lặng đứng dậy, cô đi thẳng ra khỏi cửa điện. Ngàn sao xoay chuyển trên bầu trời, bao la và sạch sẽ, nhưng lại xa vời vợi. Không biết bao nhiêu năm đã trôi qua, thiếu nữ mới có thể bước ra khỏi ngôi miếu này vào đêm nay, nhưng lại vì chuyện khác.

"Lộ Thanh Liên, bây giờ cháu nên hiểu lời ta rồi chứ."

Trong gió lạnh, giọng nói già nua đó chậm rãi vang lên sau lưng:

"Cháu không trân trọng, thì ngay cả những ngày tháng như vậy cũng không còn nữa đâu."

...

"Cái gì cơ?" Đỗ Khang môi bắt đầu run rẩy, "Sao lại ngất rồi, vừa nãy chẳng phải vẫn đang yên lành sao?"

"Tớ cũng không biết chuyện gì xảy ra nữa!"

"Bây giờ là tiết mục thứ mấy rồi?" Thanh Dật bình tĩnh nói, "Nghe rõ chưa?"

"Hình như là ngâm thơ gì đó..."

"Thứ tư," Thanh Dật không cần suy nghĩ, "Ước tính dè dặt, còn chưa đến nửa tiếng nữa là đến lượt bọn mình rồi."

"Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến mà!"

Đỗ Khang nghiến răng, lao vút ra khỏi phòng.

"Cậu làm gì đấy?"

"Tớ cõng bạn thân cậu đến phòng y tế trước!" Tiếng hét lớn của Đỗ Khang vọng lại từ xa trong hành lang, "Tớ chạy nhanh, hai cậu đầu óc tốt, mau nghĩ cách đi!"

"Nghĩ cách nghĩ cách..." Nhược Bình cuống cuồng đi vòng quanh tại chỗ, "Làm gì có cách nào, giờ đi tìm người cũng không kịp nữa rồi!"

"Không phải người khó tìm, mà là bây giờ tìm ai lên cũng chỉ là cầm kịch bản đọc thôi. Cậu đừng quên Thụ Đồng cũng bị sốt, một người mới một bệnh nhân tuyệt đối thảm không nỡ nhìn. Gọi Thụ Đồng và Cố Thu Miên về trước đã." Thanh Dật đưa ra phán đoán, "Không thể để nảy sinh thêm rắc rối nữa."

Nhược Bình di chuyển ngón tay, bấm số của Trương Thụ Đồng, rất nhanh đã kết nối.

"A lô..."

"Trương Thụ Đồng, cái cuộc điện thoại chết tiệt của cậu cuối cùng cũng xong rồi à! Nghe thấy thì mau đến phòng quan sát số 5 ở hậu trường tập hợp, bạn thân tớ ngất xỉu rồi, bây giờ mọi người đang nghĩ cách, chỉ có cậu..."

"Tớ thử xem."

"Cái gì, cậu thử cái gì?" Nhược Bình suýt nghi ngờ mình nghe nhầm.

"Tớ thử kéo Lộ Thanh Liên đến cứu nguy."

"Cậu..."

"Các cậu đi tìm giáo viên điều phối trước đi, tớ thử xem."

Điện thoại cúp máy.

"Cậu ấy đang ở đâu?" Thanh Dật lo lắng hỏi.

"Cậu ấy bảo muốn đi kéo Thanh Liên đến cứu nguy." Nhược Bình bỗng nhiên hưng phấn hẳn lên, "Sao tớ lại quên mất Thanh Liên nhỉ, trước đây cậu ấy còn tập cùng bọn mình một lần, biết đâu nhớ lời thoại đấy."

"Không được đâu." Thanh Dật bỗng thở dài.

"Đừng cắt ngang!" Nhược Bình đã bấm số của Lộ Thanh Liên, "Tớ giải thích rõ ràng với bên Thanh Liên trước đã, một chút thời gian cũng không được lãng phí..."

Nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng tút tút.

"Không thể nào." Thanh Dật nói, "Điện thoại cậu ấy hỏng rồi, không liên lạc được, hơn nữa Thụ Đồng cho dù bây giờ có qua đó, chúng ta cũng không đủ thời gian."

Nhược Bình sững sờ:

"Nhưng mà, nhưng mà..."

"Trừ phi cậu ấy bây giờ đang ở ngay chân núi."

...

Đường núi tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón, núi đá cheo leo, bụi rậm chằng chịt.

Gió đêm rất lớn, Lộ Thanh Liên một mình đi trên đường núi, ánh trăng lạnh lẽo từng chút một rọi xuống, nhưng đều bị những lọn tóc rối bời của cô che khuất.

Thi thoảng có chút ánh sáng lọt qua, có thể nhìn thấy khuôn mặt cô dưới ánh trăng, nhưng trên khuôn mặt tinh tế đó trước sau vẫn không có bao nhiêu biểu cảm.

Nhiệt độ rất lạnh.

Đây là ngày cuối cùng của năm, có thể nhìn thấy ánh đèn trong thành phố, còn cả pháo hoa nổ tung trên bầu trời. Tất cả mọi người tụ tập lại ăn mừng năm mới, cả ngọn núi này sẽ không có ai.

Bước chân cô rất nhanh, đi qua đường mòn, đi xuống bậc thang, rất nhanh đã đi đến vị trí cửa vào núi.

Một tiếng gầm rú của động cơ lại phá vỡ sự yên tĩnh dưới chân núi.

Trong ánh đèn xe máy sáng lên, Lộ Thanh Liên nhìn rõ bóng dáng đó, đối phương đang cúp điện thoại, cô không khỏi ngạc nhiên nói:

"Sao cậu lại ở đây?"

"Bạn học Lộ Thanh Liên, hóa ra cậu không phải xuống núi tìm tớ à?"

"Bạn học Trương Thụ Đồng, xem ra cậu sốt cao hơn tớ tưởng đấy." Lộ Thanh Liên khẽ thở dài, "Tốt nhất là bớt nói mấy lời hồ đồ đi."

Cô chăm chú nhìn chiếc xe máy đang nổ máy, khí thải nó phun ra như sương mù bay lên không trung, cũng giống như sương mù tan biến, trở nên mờ mịt khó tìm. Lộ Thanh Liên từ từ nhắm mắt lại, đợi khi mở ra lần nữa, chút cảm xúc vốn đã nhạt đến đáng thương trong đáy mắt cũng đã phai đi:

"Còn nữa, nếu là tham gia dạ hội thì miễn đi, tôi còn có việc gấp."

"Khéo thế, tớ cũng có việc gấp."

"Về đi." Cô thu hồi tầm mắt, giọng lạnh nhạt, "Cậu ở lại cũng chẳng giúp được gì."

"Lại có người đất xuất hiện à?"

"Phải."

"Đỡ lấy."

Thiếu niên giơ tay lên, một vật thể nào đó vẽ nên một đường parabol đẹp mắt trong màn đêm, rơi vào tay Lộ Thanh Liên. Đó là một chiếc điện thoại nắp gập màu đỏ, nó từng được đặt trong một chiếc ví khâu tay, đến nay vẫn chưa sửa xong. Cùng bị ném qua với điện thoại còn có một chiếc khăn tay, nó nhăn nhúm nhưng chưa từng được dùng qua, những thứ này đều được coi là vật dụng tùy thân của cô.

"Lũ rắn đó quả nhiên giống như tớ nghĩ, chỉ biết nhận diện khí tức rồi cảnh báo, thực ra không phân biệt được ai với ai." Thiếu niên ho một tiếng, phàn nàn, "Nhưng con rắn ở cổng khu dân cư hung dữ thật đấy, nó lại còn muốn cắn tớ."

Lộ Thanh Liên ngẩn người, nghĩ tới điều gì đó.

"Lộ Thanh Liên—"

Có người hét lớn.

Cô ngẩng mặt lên.

"Đây là xe đất," Trương Thụ Đồng chỉ vào chiếc xe máy, rồi lại chỉ vào mình, "Đây là người đất."

Cậu cười nói:

"Thứ cậu muốn bắt đều ở đây cả rồi, lên xe, đi thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!