Chương 166: "Người qua đường" (Thượng)
Điện thoại cũng mất rồi?
Phản ứng đầu tiên của Trương Thụ Đồng là không hiểu.
Cậu có thể hiểu tại sao tiền mặt chỉ mất một nửa, năm nghìn quá nhiều, nếu khám người, mang hết trên người dễ lộ tẩy, bây giờ mọi người còn có thói quen mang ví tiền, chỉ cầm hơn hai nghìn dễ giải thích, lẫn vào có thể là ba nghìn có thể là sáu nghìn, cảnh sát đến cũng không nói được gì.
Nhưng điện thoại sao cũng bị trộm?
Thứ này rủi ro quá lớn, trộm rồi rất khó tiêu thụ, nếu nói đáng giá bao nhiêu hình như cũng...
Đợi đã.
Trương Thụ Đồng lúc này mới nhớ ra, điện thoại Cố Thu Miên là iPhone 5 mới nhất, cậu không nhớ rõ Apple ra mắt khi nào, nhưng nhớ trước đây từng nghe cô và mấy người bạn thân đối thoại, ít nhất vào tháng 12 lúc này, đại lục còn chưa bán mẫu này, là ông bác nào đó của cô mang từ Hồng Kông về.
Bảo sao.
Thứ đáng giá nhất trong túi ngược lại không phải tiền mặt, mà là điện thoại.
"Tắt máy rồi." Nhược Bình lại gọi một cuộc, không nhịn được tức giận.
"Đừng hoảng, đây không phải đã khóa phạm vi rồi sao." Đỗ Khang nhướng mày, "May mà dọn người ra ngoài, đã tìm thấy ở hàng thứ tư, gọi người mua vé hàng thứ tư ra, khám từng người không phải xong à?"
Thật ra không cần cậu ta nói, quản lý Vương đã phản ứng lại.
"Tiểu Ngụy, cậu mau lấy sơ đồ chỗ ngồi hôm nay ra!"
Tiếp đó người đàn ông giơ loa hét lớn:
"Mọi người đừng nóng vội, đừng nóng vội, tin tốt, túi đã tìm thấy ở hàng thứ tư, nhưng điện thoại và tiền mặt của chủ nhân đã mất, bây giờ cách bắt được tên trộm kia chỉ còn bước cuối cùng, hậu đài rạp chiếu phim bọn tôi có thể thấy thông tin mua vé, cho nên mời khán giả hàng thứ tư tự giác phối hợp, khán giả bạn bè khác cũng đừng vội rời đi, đợi bọn tôi tóm được tên trộm kia là có thể tiếp tục xem phim..."
Lời này của gã đúng là có tác dụng trấn an đám đông, mọi người vừa nghe tên trộm ở hàng thứ tư, tâm lý hóng chuyện chiếm thế thượng phong, nhất thời không ai phản đối.
"Để bảo vệ riêng tư các vị, khán giả hàng thứ tư mời di chuyển vào trong phòng chiếu, bọn mình mượn một bước nói chuyện."
Quản lý Vương lại khéo léo đưa lối thoát, lần này dù là tên trộm cũng phải kiên trì vào, nếu không lát nữa lấy sơ đồ chỗ ngồi ra, ai không đứng ra nghi ngờ liền ở trên người đó.
Lời này vừa thốt ra, quả nhiên có người lục tục giơ tay, đám đông tự động nhường một lối đi, từng ánh mắt tập trung vào cổng phòng chiếu, có người kích động, có người sợ hãi, càng có người hóng chuyện xoa tay, chỉ đợi đóng cửa đánh chó.
"Tớ xem tớ xem!"
Đỗ Khang cũng không màng ăn bỏng ngô, mấy người bọn họ là nhóm thân hữu, có thể ở lại trong phòng chiếu.
Người đầu tiên vào là một nhà ba người, người bố đi đầu cõng con trai trên vai, phía sau là mẹ.
Người đàn ông chỉ bình tĩnh giải thích:
"Con trai tôi mới ba tuổi, tôi đưa nó và vợ tôi đi trộm đồ, các người thấy thực tế không?"
Quản lý Vương vội xin lỗi, mời đối phương tìm chỗ ngồi trước.
"Nói sao?" Đỗ Khang hỏi.
"Tớ cũng thấy không thực tế." Thanh Dật nhún vai, "Dù là gây án có tổ chức, đâu có ai mang theo đứa trẻ nhỏ thế này."
Nói rồi cậu ta liếc nhìn ghế:
"Tổng cộng 14 ghế, tớ nhớ trống ba cái."
Người tiếp theo vào là hai thiếu niên dáng vẻ học sinh, trông lớn hơn bọn họ chút, chắc là học sinh cấp ba thành phố, hai người ngược lại rất bạc mạng, thoải mái, trực tiếp dang tay với quản lý Vương:
"Khám nhanh đi."
Quản lý Vương cũng không khách sáo, lên sờ sờ, mãi đến lúc sờ thấy túi quần một người, gã cau mày:
"Bạn học, có thể lấy ra xem không, tôi sờ thấy giống thứ gì hình chữ nhật..."
"Ồ, cuốn sổ tay nhỏ." Học sinh thuận miệng, "Bọn tôi sáng nay đến làm tình nguyện, bên trên có ghi chép ít đồ."
"Chỉ hai cậu?" Quản lý Vương lắm lời một câu.
"Một đống người, mọi người trưa giải tán rồi, chắc còn có người ở lại dạo phố xem phim, ở phòng chiếu khác, tôi gọi điện thoại bảo bọn họ làm chứng?"
"Không cần, làm phiền các cậu rồi." Quản lý Vương lắc đầu.
Hai học sinh lướt điện thoại đi về chỗ ngồi.
"Hai người này?" Đỗ Khang tiếp tục bình luận.
"Học sinh luôn có xác suất lớn hơn một nhà ba người, thiếu tiền, đầu óc nóng lên liều lĩnh... không phải không có khả năng, nhưng bọn họ nói đến làm tình nguyện, chắc cũng không phải." Thanh Dật khoanh tay.
"Cũng phải, hai người này vừa nhìn đã biết học sinh ngoan." Đỗ Khang gật đầu.
"Tớ nói, hai cậu chính là học sinh, còn chưa lớn bằng người ta..." Nhược Bình bất đắc dĩ.
Người thứ ba vào là một cặp tình nhân ăn mặc thời thượng.
"Người này?" Đỗ Khang lại hỏi.
"Chắc cũng không phải, cậu xem bọn họ ăn mặc..." Thanh Dật lời chưa dứt, người đàn ông trong đó đã mở miệng trước.
Hay nói đúng hơn không chỉ mở miệng, đồng thời tháo đồng hồ trên cổ tay xuống, huơ huơ trước mặt quản lý Vương:
"Longines, một vạn."
Thái độ người đàn ông trẻ tuổi rõ ràng không phối hợp như hai nhóm trước, giọng điệu thiếu kiên nhẫn, quản lý Vương đành phải cười tươi tiễn đối phương ngồi xuống.
Tiếp đó là hai đứa trẻ, dáng vẻ học tiểu học, vừa mở miệng giọng nói rất non nớt:
"Chú..."
Quản lý Vương thấy vậy lời cũng không nói, thịt béo trên mặt co giật, thầm nghĩ trẻ con nhỏ thế này cũng tự ra ngoài xem phim, vội nói các cháu tìm chỗ ngồi trước đi...
Gã thở dài, giấy ăn lau mồ hôi trong lòng bàn tay đã ướt, đã xem chín người, một hàng trong phòng chiếu có 14 ghế, gã không thể nào như cảnh sát đem thông tin đối phương hỏi hết, đành phải kết hợp kinh nghiệm bản thân phán đoán.
Tin xấu là trong những người này không ai phù hợp đặc điểm.
Mà tin tốt—
Quản lý Vương híp mắt, đồng nghĩa với mục tiêu ở ngay trước mắt.
Gã ra hiệu, ý bảo cấp dưới duy trì trật tự bên ngoài, đề phòng tên trộm chó cùng rứt giậu, tiếp theo vào là một phụ nữ đeo túi.
Người phụ nữ không nhìn ra tuổi, trang điểm đậm, trên mặt bôi một lớp phấn rất trắng, vừa vào liền cau mày:
"Rạp chiếu phim các người sao vậy, bạn thân tôi tháng này đến xem phim cũng gặp một lần, lần trước cũng không mở camera, lần này, đừng nói với tôi vẫn chưa sửa?"
Quản lý Vương đành phải xin lỗi.
Người phụ nữ chép miệng, quay người bỏ đi.
"Xin lỗi cô, cô có thể đưa túi cho tôi..."
"Cậu gọi ai là cô?"
"Vậy thưa chị..."
"Cậu lại không phải cảnh sát thì dựa vào cái gì mà lục túi tôi? Có lệnh khám xét không? Có tư cách thực thi pháp luật hay không? Cậu là ai chứ? Vả lại sau lưng không phải còn người sao, người đàn ông kia từ ban nãy đã đứng bên cạnh, mãi không vào, tôi còn thấy ông ta khả nghi!"
Quản lý Vương vô thức dời ánh mắt, chỉ thấy cổng đứng một người đàn ông bụng phệ, bụng bia, âu phục giày da, người đàn ông bị thấy cũng không hoảng hốt, ngược lại thản nhiên đi vào:
"Tôi làm ăn."
Quản lý Vương nghe vậy nhìn nách người đàn ông, ở đó kẹp một chiếc cặp da, trông phồng lên, nhưng đối phương rất kín miệng, ngoài câu ban nãy không nói gì cả.
"Thưa ngài, có thể mở túi ngài ra một chút, tôi liếc mắt là được?"
"Trong túi tôi chỉ có tiền mặt, cậu khám cô ta trước đi." Người đàn ông không động đậy.
"Này, ông có phải đàn ông không?" Người phụ nữ cũng vặn lại, "Tôi còn nói tiền mặt bị mất ở trong túi ông!"
Mắt thấy hai người sắp cãi nhau, quản lý Vương đành phải lên giảng hòa, khó khăn lắm mới khuyên được, gã cũng không dám nói nữa, quyết định loại trừ người phía sau trước.
"Tiểu Ngụy, sơ đồ chỗ ngồi đâu?" Giọng gã cũng mang theo chút bực bội.
"Đến đây đến đây, quản lý..." Tiểu Ngụy bưng một chiếc máy tính bảng chen qua đám đông, khẽ nói, "Tôi ban nãy đếm rồi, hàng thứ tư chỉ có từng này người."
"Gì?"
"Chưa bán hết, trống ba cái."
Ánh mắt quản lý Vương di chuyển qua lại trên người đàn ông và phụ nữ, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài.
Hết cách rồi, thật sự đến cực hạn rồi, làm nhiều như vậy cũng coi như có lời giải thích với cô Cố.
"Quản lý, tôi thấy báo cảnh sát đi, hai người này đều không phải dạng vừa đâu." Tiểu Ngụy tham mưu.
Quản lý Vương gật đầu:
"Ổn định hai người họ trước, khán giả còn lại đừng cản nữa, muốn trả vé thì trả vé, bằng lòng xem thì tặng chai nước, cậu đưa hai người họ đến văn phòng tôi trước..."
Đang nói, gã thấy hai người lại cãi nhau, quản lý Vương thầm chửi một câu, đang định cười tươi lên khuyên can, lại thấy người phụ nữ không biết nói gì, chọc giận người đàn ông, bất ngờ, người đàn ông trực tiếp kéo khóa cặp da, mạnh mẽ quẳng xuống đất—
"Xoảng" một tiếng, tiền mặt màu đỏ văng đầy đất.
"Lão tử đã nói là tiền mặt tao tự mang đấy!" Mắt người đàn ông đỏ ngầu, tiếp đó nhìn về phía quản lý Vương, "Thấy rõ chưa? Không thấy rõ nhìn lại, trong ví tiền tao chỉ có tiền mặt, không có điện thoại chúng mày nói!"
Quản lý Vương bị dọa giật mình, vội gật đầu nói tôi sao dám nghi ngờ ngài, gã thầm liếc túi áo vest người đàn ông, thầm nghĩ đây lẽ nào là kế dương đông kích tây, vấn đề là ông lừa tôi vô ích à, cảnh sát đang trên đường đến, đến lúc đó khám người còn không phải...
Đợi đã, khám người.
Thái dương quản lý Vương "bụp" một tiếng nổ tung.
Đã tên trộm để túi ở hàng thứ tư, ngay cả gã cũng nghĩ đến gọi khán giả hàng kia ra khám người, tên trộm lẽ nào không ngờ tới?
Nhưng nếu ngờ tới, hắn còn mang điện thoại theo người, đợi cảnh sát đến khám người chẳng phải tự chui đầu vào lưới?
Trong đầu gã nhất thời hơi chập mạch, trán vừa lau sạch lại có mồ hôi chảy xuống.
Rốt cuộc tình huống gì?
Là tên trộm này quá ngu?
Hay là nói...
Đối phương thật ra không ở hàng thứ tư?
Quản lý Vương mờ mịt nhìn ra ngoài cửa, trong đám đông ồn ào, từng ánh mắt nhìn chằm chằm gã, hình như tên trộm đang đứng trong đó châm biếm nhìn gã.
"Tiểu Ngụy, cậu về đây!"
Quản lý Vương hét lớn:
"Tiếp tục ổn định người bên ngoài, không ai được chạy, nhanh lên!"
Tiểu Ngụy vội vàng chạy đi, quản lý Vương khó khăn nuốt nước bọt, lại nhìn người phụ nữ luống cuống tay chân kia.
Nếu tên trộm thật sự không ở hàng thứ tư.
Vấn đề là...
Tiếp theo nên làm sao?
...
"Tớ đã nói không phải." Thanh Dật cau mày, "Không thể nào là người hàng thứ tư, hắn đã chỉ lấy một nửa tiền mặt chứng tỏ có não, không làm chuyện tự mâu thuẫn như vậy."
"Vậy làm sao?" Đỗ Khang đầu cũng lớn, "Vậy từ hàng thứ ba và thứ năm tiếp tục khám, nói không chừng là người hàng trước hàng sau nhân lúc loạn nhét túi qua?"
"Chắc chỉ có hai hàng trước sau mới làm được." Thanh Dật nói.
"Thằng khốn này còn chơi trò hãm hại à?" Đỗ Khang tức cười, "Vậy chơi với hắn đến cùng thôi, cậu nói quản lý kia nghĩ đến chưa, tớ lập tức cùng hắn..."
"Các cậu xem—" Nhược Bình đột nhiên đưa ngón tay, "Đã có người bắt đầu mất kiên nhẫn."
Hai người đồng thời quay đầu, quả nhiên nhân viên ở cửa đã không cản nổi người, xô xô đẩy đẩy, dòng người cuộn trào:
"Chưa xong à, cho bọn tôi vào được chưa?"
"Để nhiều người ở cổng thế này là sao?"
"Không xem nữa, trả vé!"
Cả phòng chiếu có thể chứa hơn một trăm người, hôm nay nói sao cũng có bảy tám mươi. Nhiều người thế này lúc ngồi xuống thì không sao, nhưng lúc này đều ồn ào tụ ở cổng, liền có vẻ khoa trương.
Sảnh lớn bên ngoài sắp bị nhét đầy, có người nói rồi liền chen vào, còn có người không thèm quay đầu lại rời đi, toàn bộ nhân viên rạp chiếu phim đều chạy đến duy trì trật tự, cũng có vài người qua đường đứng vòng ngoài.
Nhất thời tiếng người huyên náo, náo động như động đất lan tràn, quản lý Vương cảm thấy mình như đứng ở tâm chấn, thậm chí hơi ù tai.
"Quản lý, thật sự sắp không cản nổi, hay là bọn mình đợi cảnh sát đi..."
"Cậu đừng nghĩ cảnh sát quá vạn năng!" Quản lý Vương đột nhiên tức giận, "Cậu còn mong cảnh sát vũ trang chạy đến trấn áp à? Nhiều nhất hai cảnh sát! Hai cảnh sát đối phó nhiều người thế này cũng hết cách! Biết khái niệm gì không, hai chọi tám mươi! Đây còn là mùa đông, đều mặc mấy lớp quần áo, lẽ nào đợi cảnh sát lột từng người ra khám à?"
Con mẹ nó!
Làm sao?
Lại gọi hai hàng trước sau qua hỏi?
Vốn tưởng mục tiêu ở ngay trước mắt, bắt được tên trộm kia nói không chừng gã có thể lấy công chuộc tội, nhưng ai ngờ phạm vi trong nháy mắt mở rộng gấp đôi!
Vả lại còn chưa loại trừ hoàn toàn nghi ngờ người phụ nữ trang điểm đậm và người đàn ông mặc vest kia!
Không biết làm sao!
Sứt đầu mẻ trán!
Tóm lại không thể kéo dài nữa.
Quản lý Vương quyết định, gã kiên trì giơ loa lên:
"Mời mọi người phối hợp lần cuối cùng, khán giả hàng thứ ba và thứ năm..."
Nhưng lời chưa dứt, liền bị tiếng người ồn ào át đi.
"Sao còn phải phối hợp? Ban nãy không phải ông hùng hồn nói tên trộm ở hàng thứ tư sao, có thôi đi không?"
"Quản lý này rốt cuộc có làm được không, gọi mọi người ra, lại đòi khám hàng thứ tư, khám xong hàng thứ tư còn chưa đủ, lại đòi khám thêm hai hàng trước sau, có phải cả phòng khám một lượt mới thôi?"
"Chính đấy..."
"Này, tớ nói—" Đây là giọng Đỗ Khang, cậu ta vốn định đứng dậy hùa theo, nhưng lập tức cũng bị tiếng người nhấn chìm, cậu ta ngồi lại ghế, "Tớ thấy quản lý kia sắp bị bọn họ ăn tươi nuốt sống. Thanh Dật cậu có cách nào hay hơn không, người này cũng khá tốt, vừa vào cửa đã giúp bọn mình giữ công bằng, không thể đứng nhìn à."
"Có chút manh mối." Thanh Dật nhìn trần nhà.
"Cho nên?"
"Nhưng cũng chỉ là chút manh mối, bây giờ người bên ngoài đều bị kích động, nói không chừng chính là tên trộm kia lại thêm dầu vào lửa, có manh mối cũng không thực hiện được."
"Chỉ có thể đợi cảnh sát à?"
"Tình huống này sao chống đỡ được đến lúc cảnh sát đến?" Thanh Dật hỏi ngược lại.
"Vả lại," cậu ta bổ sung, "Hôm nay cũng không phải dịp tớ nên thể hiện, các cậu xem—"
...
"Quản lý, đã có người mở điện thoại quay video rồi!" Tiểu Ngụy đã không biết là lần thứ mấy chạy đến báo cáo tình hình.
Cách lúc dọn hiện trường chưa đến mười phút, dù vậy, hiện trường đã bắt đầu mất kiểm soát.
Quản lý Vương tê dại liếc nhìn đám đông.
Gã biết cứ thế này xảy ra sự cố giẫm đạp cũng không phải không có khả năng.
Mà trách nhiệm này không phải một quản lý rạp chiếu phim như gã có thể gánh vác.
Thôi, thật sự chống đỡ không nổi nữa.
Vừa nảy sinh ý nghĩ này, có người vỗ vai gã từ phía sau, quản lý Vương quay đầu, chính là thiếu niên kia.
"Đừng khám nữa, dù khám hai hàng trước sau cũng không được." Thiếu niên ngắn gọn.
Quản lý Vương nghe vậy suýt khóc.
Gã thầm nghĩ tiểu tổ tông cuối cùng các cậu cũng lên tiếng, từ ban nãy cứ lượn qua lượn lại ở lối đi, sớm nói không cần khám à, tôi đâu phải đến thực thi chính nghĩa, các cậu không khám tôi khổ sở thế này làm gì?
"Đây là ý cô Cố?" Quản lý Vương vui mừng khôn xiết.
"Không phải." Ai ngờ câu tiếp theo của thiếu niên đem tim gã đánh xuống đáy vực, "Ý tôi."
Ý cậu thì có tác dụng quái gì chứ!
Quản lý Vương vừa định nói vậy, đột nhiên phát hiện hình như thật sự có tác dụng.
Thật ra ít phút trước lúc thấy cô gái, gã đã phát hiện cô hơi say, lơ mơ, vẫn luôn là thiếu niên này giúp cô quyết định, nói không chừng thật sự có thể đi đường vòng?
Quản lý Vương vội bày ra bộ mặt sắp khóc, lấy tình cảm ra thuyết phục, dùng lý lẽ để lay động), gã dám đảm bảo dỗ vợ cũng chưa từng khúm núm thế này:
"...Cậu em trai, cậu giúp anh nói vài câu tốt, anh cũng trên có già dưới có trẻ, tiền mặt bị mất anh tự móc tiền túi, điện thoại anh cũng đền, được không?"
Quản lý Vương lén đánh giá sắc mặt đối phương, gã biết quyền quyết định không ở chỗ đám khán giả bên ngoài kia, mà ở trên tay thiếu niên này, hay nói đúng hơn là cô gái sau lưng cậu ta.
Thiếu niên thở dài, lại nói vài câu, cuối cùng gật đầu.
Quản lý Vương trong lòng ổn định.
