Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

301-??? - Chương 304: "Sự Sến Sẩm Kỳ Quái"

Chương 304: "Sự Sến Sẩm Kỳ Quái"

Trương Thuật Đồng nhảy xuống bậc thang trước cửa tòa nhà dạy học:

"Nói chứ, có muốn ra ngoài ăn chút gì không?"

"Không cần đâu, tớ về ăn."

Từ chối.

"Cái máy MP3 kia cậu thật sự không nhận?" Trương Thuật Đồng lại hỏi.

"Cậu có thể tặng cho những người bạn khác, hoặc tự mình giữ lại đeo."

Lại là từ chối.

"Cậu hơi không gần gũi tình người rồi đấy."

"Phải."

Lần này thế mà là khẳng định.

Đi cùng Lộ Thanh Liên và Cố Thu Miên hoàn toàn là hai loại cảm nhận, người sau là tản bộ, người trước là đi đường, không nói được ai hơn ai kém, chỉ vì bước chân của bọn họ đều rất nhanh, Trương Thuật Đồng đi bên cạnh Lộ Thanh Liên, tụt lại khoảng cách nửa bước, không tính là vai kề vai, cậu cũng khá thích đi bộ cùng Lộ Thanh Liên, không cần lo lắng tốc độ của ai, cũng không cần cố ý dừng lại đợi ai, giống như một người đi dạo.

"Mấy ngày nay cậu đều bận gì thế? Ý tớ là sau khi tan học." Trương Thuật Đồng bổ sung, "Tớ biết cậu không đi bổ túc cho Tiểu Mãn."

"Tìm một số thứ." Bước chân Lộ Thanh Liên dừng lại một thoáng, coi như chuyên môn đợi cậu.

"Ví dụ?"

"Bức thư kia," Lộ Thanh Liên nói, "Nhưng tớ quả thực không đợi được thời cơ bà ấy không ở trong miếu, lần này đa tạ cậu."

"Cảm ơn đã khen." Trương Thuật Đồng cảm thấy khá bất ngờ, "Lúc cậu thẳng thắn cũng đáng yêu phết."

"Đừng có cợt nhả như vậy," Ai ngờ cô bình thản nói, khác với giọng điệu trước kia, lần này cũng giống một loại từ chối.

Trương Thuật Đồng thầm nghĩ đều xin lỗi rồi còn chưa đủ sao, sao vẫn cứ lạnh lùng thế.

Một đoạn đường từ tòa nhà dạy học đến cổng trường cũng phải đi qua sân thể dục, Trương Thuật Đồng nhìn hàng rào sắt màu xanh lam, có mấy chữ quen thuộc đập vào mắt, cậu vốn đi qua rồi, lại lùi về vài bước:

"Tập đoàn Kiến Hoành... thế mà lại là đội thi công nhà cô ấy."

Trương Thuật Đồng kinh ngạc trong chốc lát, sau đó lại nghĩ, nhà Cố Thu Miên cũng không thiếu đội thi công, kể ra cũng bình thường.

Lúc cậu dừng lại Lộ Thanh Liên đã đi xa rồi, Trương Thuật Đồng rảo bước đuổi theo, vốn dĩ lộ trình sau khi tan học là một đường thẳng, bây giờ lại phải đi vòng thêm nửa vòng, cho nên bọn họ đi qua nhà kho bình thường gần như sẽ không tới, mà trước cửa nhà kho, một bóng người nhỏ bé đứng ở đó.

Tiểu Mãn đang lén lút dán vào cửa, vừa thấy bọn họ đi tới, vội vàng "suỵt" một tiếng.

"Em ở đây làm gì?" Trương Thuật Đồng buồn cười hạ thấp giọng.

"Vụ án."

"Vụ án giết người trong phòng kín, hay là vụ án giấu xác, hung thủ ở đâu?" Cậu nhìn trái nhìn phải, "Đừng lo, chị Lộ của em hôm nay ở đây."

"Không phải đâu ạ!" Tiểu Mãn vốn nỗ lực làm vẻ nghiêm túc, nghe vậy cười khanh khách, "Là tiếng khóc trong nhà kho đã nói với anh trước đó, mới không phải vụ án lớn như vậy."

"Cho nên em cứ nằm bò trên cửa nghe à..." Khóe mắt Trương Thuật Đồng giật giật.

Thật sự làm tổn hại hình tượng thám tử.

Tiểu Mãn nói hết cách rồi, tiếng khóc loại này không phải ngày nào cũng có, chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch này. Trương Thuật Đồng nói vậy tại sao em không đi mượn một chiếc chìa khóa? Tiểu Mãn nói không thể tùy tiện tìm kiếm sự giúp đỡ của người lớn, Trương Thuật Đồng nghĩ nghĩ:

"Không được nảy sinh tâm lý ỷ lại?"

"Vâng, gần như thế ạ, bà nội dạy em như vậy."

Trương Thuật Đồng nhìn Lộ Thanh Liên một cái, lời tương tự hình như cô cũng từng nói, lại bị Lộ Thanh Liên ngắt lời:

"Nếu em thích nhà kho, bây giờ có thể đi mượn một chiếc chìa khóa."

Nói xong cô lại ôn tồn hỏi Tiểu Mãn:

"Không về nhà cùng bà nội sao?"

"Bà nội mấy ngày nay phải ở lại ra đề thi cuối kỳ," Tiểu Mãn nhìn đồng hồ đeo tay, "Còn mười phút nữa mới tan làm ạ."

"Đợi một lát nhé?" Lộ Thanh Liên hỏi.

"Được." Trương Thuật Đồng sao cũng được.

Cứ như vậy bọn họ tìm một nơi tránh gió, Trương Thuật Đồng vốn định tiếp tục thảo luận tố chất của thám tử với Tiểu Mãn, không ngờ toàn là Lộ Thanh Liên nói chuyện với cô bé, là mặt dịu dàng hiếm thấy của Lộ Thanh Liên.

Không lâu sau cô giáo Từ xuống lầu, bọn họ vẫy tay với Tiểu Mãn, xoay người rời đi.

Ráng chiều trên đầu bị nhấn chìm trong sắc trời dần tối, lúc này trong sân trường không còn mấy người, máy xúc trên sân thể dục ong ong giơ cánh tay lên.

Trương Thuật Đồng lại vẫy vẫy tay với Tiểu Mãn, cô bé dùng sức vung vẩy cánh tay tại chỗ, lần này thật sự phải đi rồi, cậu nói trong lòng, nhưng chưa đi được bao xa, lại quay đầu nhìn thoáng qua, Trương Thuật Đồng bất lực cười cười, lại vẫy tay lần nữa.

Nhưng rất nhanh bọn họ ra khỏi cổng trường, rẽ về hướng nhà, liền không nhìn thấy bóng dáng Tiểu Mãn nữa, Lộ Thanh Liên cũng theo đó thu hồi tầm mắt.

"Cậu dạo này cũng thay đổi nhiều thật." Trương Thuật Đồng nói.

Lời cô và Tiểu Mãn vừa nói, sắp nhiều hơn nói với mình cả buổi chiều rồi.

"Vừa rồi chưa nói xong," Lộ Thanh Liên lại nói, "Ngoài bức thư kia, tớ còn đi tìm người đất, trước kia chỉ mải thu hồi chúng nó, bỏ qua cấu tạo cơ thể của người đất."

Trương Thuật Đồng nghe vậy im lặng, hồi lâu, cậu mới nói:

"Vẫn là vì chuyện đó à."

Suy cho cùng vẫn là vì bức thư trong khách sạn, vì "người đất hóa", Lộ Thanh Liên chính là từ lúc đó bắt đầu từ từ thay đổi.

"Vậy..." Cậu lại không làm được nhiều việc hơn, "Lát nữa tớ đi cùng cậu tìm tiếp?"

"Ngày mai đi khách sạn xong rồi nói sau, nói không chừng có thể nhận được đáp án trực tiếp hơn."

"Cũng đúng." Trương Thuật Đồng cố tỏ ra thoải mái hỏi, "Chuyện này qua đi, ngồi phà đi dạo trên hồ xem sao, cậu vẫn chưa ngồi phà bao giờ nhỉ, thuyền cập bờ cũng sẽ không đuổi người đi, có thể ở trên đó đợi quay về."

"Rung lắm không?" Cô quay mặt sang.

"Không rung." Hai người sóng vai đi, Trương Thuật Đồng bèn khoa tay múa chân trước mặt cô, "Thuyền rất lớn, rất vững. Nhưng không có khoang thuyền, phải đứng trên boong tàu, mùa này cũng không có phong cảnh đẹp."

Trương Thuật Đồng đổi ý nghĩ lại nghĩ, bố Cố từng nói du thuyền dưới trướng ông sắp chạy thử, ngay trong kỳ nghỉ đông, không biết có thể đưa Lộ Thanh Liên ra ngoài không, tâm trạng cậu tốt hơn một chút, đang định hỏi một câu, lúc này tiếng chuông vang lên cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.

"Đợi chút, nghe điện thoại..."

Là điện thoại của Cố Thu Miên, cậu vừa áp ống nghe vào tai, liền nghe thấy cô nói nhanh như bay:

"Tra được rồi."

"Thế nào?" Tim Trương Thuật Đồng lập tức treo lên.

"Từ hồ sơ cuối tuần trước đến chiều hôm nay, có một người đàn ông thuê phòng trọn một tuần, những người khác nhiều nhất ở một hoặc hai ngày, nếu ngày mai không xuất hiện ứng cử viên khả nghi nào khác..."

"Vậy chắc là hắn rồi." Trương Thuật Đồng suy tư nói.

—— Trên đảo nhỏ vốn chẳng có gì chơi vui, đặc biệt là mùa đông.

Nếu là du khách, hai ngày là có thể đi dạo hết cả hòn đảo rồi.

Nếu là thăm người thân, thường thường sẽ có chỗ ở.

Chỉ có mang mục đích khác đến đảo, mới ở lâu đến một tuần như vậy.

"Vậy máy nghe lén thì sao?" Cậu truy hỏi.

"Muốn nghe tin tốt hay tin xấu?"

"Tin xấu."

"Tin xấu là không có tin tốt."

Trương Thuật Đồng lập tức hiểu ra, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhìn Lộ Thanh Liên một cái, ý trong mắt rất rõ ràng:

"Vẫn phải dùng cách của tớ."

Cậu lại nói với điện thoại, có chút ngại ngùng:

"Lần này may mà có cậu."

Cậu hình như chưa bao giờ nhờ vả người khác như vậy, hoặc là nói lúc nhờ người khác cảm giác cũng bình thường, duy chỉ có đến chỗ Cố Thu Miên là ngoại lệ, chẳng lẽ đây chính là chủ nghĩa đàn ông gia trưởng?

"Đa tạ nhé."

"Con người cậu sao lại khách sáo thế hả?" Cố Thu Miên bất mãn nói, "Không phải xin lỗi thì là đa tạ."

"Tớ cảm thấy lần này cậu đã giúp đại ân."

"Ai bảo tớ đã đồng ý giúp cậu chứ."

"Nếu đổi 'tớ' thành 'bổn tiểu thư', nói không chừng càng phù hợp với khí chất hơn." Trương Thuật Đồng nói đùa một câu.

Kết quả Cố Thu Miên ghét bỏ kêu eo một tiếng:

"Quê mùa quá."

"Được rồi được rồi, đi ăn cơm đây, dì Ngô bên kia giục rồi, tối nói sau."

"Được."

Trương Thuật Đồng cúp điện thoại, mới ý thức được mình vẫn luôn bật loa ngoài, mà Lộ Thanh Liên đang đi ngay bên cạnh cậu, tức là điện thoại của cậu và Cố Thu Miên bị nghe rõ mồn một, không biết tại sao Trương Thuật Đồng có chút xấu hổ:

"Cậu nghe thấy rồi đấy, vậy cứ quyết định thế nhé."

"Được." Lộ Thanh Liên cũng trả lời ngắn gọn như vậy.

Sau đó dọc đường không nói chuyện, rất nhanh bọn họ đi đến cổng khu chung cư, dừng bước dưới ngọn đèn đường cũ kỹ kia, trời tối rồi, nhưng vẫn chưa đến bảy giờ, cho nên đèn đường chưa bật, bốn phía tối đen như mực.

Nhiệt độ cũng bắt đầu giảm xuống, gió đêm càng lớn hơn, chỉ tiếc mẹ già tối nay không ở nhà, nếu có ở nhà Trương Thuật Đồng sẽ gọi Lộ Thanh Liên đến nhà ăn bữa cơm tối, nhưng bây giờ về, hai người chỉ có phần ăn mì sợi, Trương Thuật Đồng biết cô về còn phải bận rộn, bèn không nói thêm gì nữa:

"Mai gặp."

Cậu xoay người, Lộ Thanh Liên lại gọi cậu từ phía sau:

"Đợi đã."

"Hả?"

"Có mấy câu muốn nói với cậu." Dáng vẻ Lộ Thanh Liên giống như đang cân nhắc cái gì đó, "Về những lời cậu nói sáng hôm qua..."

"Này, đều xin lỗi rồi, có thể đừng nhắc lại nữa được không?"

"Cậu hiểu lầm rồi, tớ không vì hai câu đó mà giận ai cả."

"Cái này có gọi là mạnh miệng không?"

Cậu thầm nghĩ cậu chỉ thiếu nước viết bốn chữ người lạ chớ gần lên mặt thôi, cũng không đúng, với Tiểu Mãn ngược lại rất thân thiết, chi bằng gọi là người sống chớ gần.

Trò đùa không tồi, Trương Thuật Đồng ghi nhớ nó, định gặp cơ hội thích hợp kể cho Lộ Thanh Liên nghe.

Nhưng Lộ Thanh Liên căn bản không để ý đến lời cậu, chỉ khẽ thở dài:

"Tớ nói rồi, cậu ở một số phương diện chậm tiêu đến bất ngờ."

"Ngắt lời một chút, bạn học Lộ Thanh Liên," Trương Thuật Đồng hồ nghi nói, "Cậu có biết nhóm 'Thiết Thụ Nở Hoa' không?"

"Tớ không vì hai câu đó mà bất mãn với cậu," Cô chỉ lặp lại, "Nhưng một số lời trước hai câu đó, quả thực khiến tớ suy nghĩ một chút."

Trương Thuật Đồng sắp quên mất mình còn nói gì rồi —— trừ câu coi là mẹ ra.

"Lúc đó là cố ý nói như vậy," Cậu lầm bầm, "Không có ý thật sự coi cậu là ai, ngạch, đừng hiểu lầm..."

"Tớ hiểu," Cô nhẹ nhàng gật gật cằm, cứ như vậy nhìn chăm chú vào đôi mắt cậu, "Cho nên điều tớ muốn nói là, Trương Thuật Đồng, cậu là người bạn đầu tiên tớ kết giao."

Trương Thuật Đồng nhất thời ngẩn ra, tình huống gì đây? Cậu nghĩ, đột nhiên sến sẩm thế này làm gì, mọi người cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy đương nhiên là bạn bè, từng tìm kiếm hồ ly từng đối phó người đất, cũng từng chèo thuyền cao su lặn xuống hồ, ngay cả bị thương cũng thường xuyên xui xẻo cùng bị thương, cậu cứu cô cô cũng cứu cậu, bạn bè chính là quan hệ như vậy mà.

"Vậy à?" Cậu lầm bầm, "Tớ có phải nên nói rất vinh hạnh không?"

"Tớ cũng hy vọng, có thể luôn là như vậy." Ai ngờ Lộ Thanh Liên lại nhu thanh nói.

Trương Thuật Đồng đành phải đáp lại:

"Tớ cũng hy vọng, thật ra..." Cậu cố nén sự sến sẩm, "Tớ từ rất sớm đã coi cậu là bạn rồi."

Hơn nữa là người bạn khá quan trọng.

"Ừ." Cô cười rất đẹp, mặc dù nụ cười rất nhạt, "Mai gặp."

Lộ Thanh Liên cứ thế xoay người đi.

Trương Thuật Đồng đứng dưới ngọn đèn đường cũ kỹ kia, mãi cho đến khi bóng lưng Lộ Thanh Liên hòa vào bóng đêm, đèn đường cả con phố giống như nhận được lệnh đồng thời sáng lên, Trương Thuật Đồng hoàn hồn, cuối con đường nhỏ đã trống không, cậu từ từ xoay người, từ từ đi lên cầu thang, từ từ đẩy cửa chống trộm ra, ném mình lên sô pha.

Trương Thuật Đồng vẫn không hiểu cô nói những lời đó là có dụng ý gì, lúc này trong đầu ngược lại lóe lên một số ý nghĩ không quan trọng, cậu dường như lại trở về giấc mơ đó, Lộ Thanh Liên càng ngày càng giống mẹ cô, hơn nữa lại là dáng vẻ trước khi chia biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!