Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Chương 131-200 - Chương 134: Xáo trộn chỗ ngồi

Chương 134: Xáo trộn chỗ ngồi

Ngày 12 tháng 12 năm 2012.

Thứ Tư.

"Đồng Đồng, quàng khăn rồi hẵng chạy!"

Người phụ nữ với mái tóc xoăn sóng lớn gọi với theo.

Trương Thụ Đồng khựng lại, nhận lấy chiếc khăn quàng cổ mẹ đưa.

Trứng gà trong miệng còn chưa nuốt hết, cậu quệt miệng qua loa, cũng không kịp nói gì, vẫy tay chào mẹ rồi xuống xe.

Thời gian là 7 giờ 25 phút sáng, ngày đầu tiên đi học.

Cậu xuất viện vào chiều hôm qua, cậu đã ở bệnh viện đúng ba ngày, cảm thấy cả người sắp mốc meo, thôi được, Trương Thụ Đồng thừa nhận cậu là người không ở yên được, tuy miệng luôn nói gì mà quay về cuộc sống bình thường, nhưng chỉ cần có cơ hội, cậu tuyệt đối sẽ chọn chạy ra ngoài chơi.

Ba ngày nay xảy ra chuyện không nhiều cũng không ít.

Nếu chỉ là lịch trình của cậu, vậy thật sự đơn giản vô cùng, chẳng qua là co ro trong phòng bệnh xem tivi, buồn ngủ thì ngủ, thỉnh thoảng chạy ra hành lang ngắm cảnh, tối đến cắn hạt dưa nói chuyện phiếm với cô y tá trẻ, duy nhất không học bài, sự thật chứng minh, cái gì mà cậu nhập viện bạn học mang bài tập mấy ngày nay đến cho cậu đều là giả, dù sao Trương Thụ Đồng bên cạnh không có bạn học như vậy.

Thanh Dật mang một chồng sách đến cho cậu, Trương Thụ Đồng ôm cuốn Ma Thổi Đèn nghiên cứu ba ngày.

Ngoài ra, cậu cũng yên lặng cảm nhận sự thay đổi xung quanh.

Hướng đi của rất nhiều chuyện hoàn toàn lệch khỏi dự đoán của cậu.

Ví dụ như Cố Thu Miên, cô vượt qua được cửa ải rạng sáng Chủ Nhật, phần thưởng vẫn là một túi đồ ăn vặt lớn, đủ loại sô cô la, bim bim, bò khô, thành công vỗ béo Trương Thụ Đồng thêm nửa cân.

Mấy hôm nay bọn họ luôn trò chuyện trên điện thoại, về lý thuyết đi học không được mang điện thoại, nhưng đối với đại tiểu thư mà nói lý thuyết chỉ là lý thuyết, cho nên những ngày này cậu và ID "Thu Vũ Miên Miên" kia nói chuyện nhiều nhất, nhưng cấp độ an ninh bên cạnh Cố Thu Miên lại tăng thêm một bậc, mỗi ngày chỉ hoạt động trên tuyến đường hai điểm biệt thự và trường học, hai người cũng chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại.

Trong trường xảy ra một chuyện lớn, Trương Thụ Đồng gọi nó là sự kiện chia lớp.

Có lẽ liên quan đến chuyện của Chu Tử Hoành, hay là yêu cầu của ông chủ Cố, cũng có thể là điều chỉnh lúc sắp tốt nghiệp.

Tóm lại toàn bộ khối lớp 9 đều bị xáo trộn, chia lại thành bốn lớp.

Trương Thụ Đồng bây giờ sang lớp 1. Đại tiểu thư Cố ở lớp 2.

Cô vì thế có hơi không vui, nói vị trí có thể vẽ cừu của mình bị mất rồi.

Cố Thu Miên ban đầu ở lớp 1 không có bạn bè gì, tuy cô có một đám tay sai, nhưng người có thể nói chuyện trong lớp rất ít, vẫn luôn hơi cô độc.

Trương Thụ Đồng cảm thấy đã cô đón nhận cuộc đời mới, lần này chính là một khởi đầu mới.

Liền nói yên tâm yên tâm, cậu có thể tìm vị trí khác vẽ cừu mà.

Kết quả Cố Thu Miên không trả lời nữa.

Đám bạn thân cũng bị tách ra, Thanh Dật sang lớp 2, Đỗ Khang và Nhược Bình sang lớp 3, tính thế, chỉ còn lớp 4 không cắm được thế lực của bọn họ, suýt nữa là thống nhất giang hồ, thật đáng tiếc.

Kẻ vui người buồn, thật ra ảnh hưởng rất nhỏ, bọn họ muốn gặp nhau luôn có cơ hội.

Ví dụ như Cố Thu Miên đã đặt trước cuối tuần này, cũng giống lần trước, nói muốn mời mọi người ăn cơm.

Lần cuối cùng gặp Lộ Thanh Liên là chuyện tối Chủ Nhật, từ đó về sau không còn tin tức của cô.

Trương Thụ Đồng thỉnh thoảng nghĩ, hai người trước đây vì một mục tiêu tạm thời hợp tác, bây giờ người đất sét bị giải quyết, hợp tác theo đó kết thúc, cô lại khôi phục dáng vẻ một mình một cõi.

Tối thứ Hai, mấy đứa bạn thân ở trong phòng bệnh, tổ chức sinh nhật 16 tuổi cho Đỗ Khang.

Nhớ lại trước đây sinh nhật này là tổ chức ở quán ăn nhà Đỗ Khang, mọi người lén uống một chai bia, chơi đến rất muộn.

Nhưng bây giờ lại là ba người bọn họ ăn cơm xong đến bệnh viện, mang theo một miếng bánh kem cố ý để lại, tắt đèn kéo rèm, thắp nến trong phòng theo dõi tối om, sinh nhật này Trương Thụ Đồng lải nhải rất lâu, cuối cùng trải qua rất bình đạm, nhưng có lúc bình đạm chính là hạnh phúc lớn nhất.

Có lẽ Lão Tống cũng nghĩ như vậy.

Chiếc xe nhỏ kia của ông báo hỏng rồi, may mà mua bảo hiểm, đền được một khoản tiền, không lỗ lắm, nhưng có vài thứ mất đi là không tìm lại được, ví dụ như con Bulbasaur hàng nhái bản giới hạn kia, lại ví dụ như lá lách của ông.

Vụ tai nạn xe lần này khiến Lão Tống mất lá lách, trạng thái của ông còn tệ hơn cậu, Trương Thụ Đồng và đối phương gọi điện mấy lần, có một lần nói đến dự định tương lai, người đàn ông im lặng hồi lâu, nói:

"Thuật Đồng, thầy có lẽ phải xin nghỉ phép dài hạn."

Ông nói những năm nay ở trên đảo bức bối quá lâu, định nhân cơ hội này về nhà cùng bố mẹ, thăm bạn bè và bạn học cũ, nếu sức khỏe cho phép, có lẽ sẽ lên kế hoạch một chuyến du lịch.

Nói cách khác, mãi đến khi kết thúc học kỳ một lớp 9, Trương Thụ Đồng đều không thấy được người đàn ông này.

Lẽ đương nhiên, lớp 9/1 sẽ đón một giáo viên chủ nhiệm mới.

Trương Thụ Đồng ít nhiều có hơi bâng khuâng, cậu cũng không rõ những thay đổi này là tốt hay xấu.

Cơ thể hồi phục gần hết, trong phổi còn hơi viêm, thỉnh thoảng sẽ ho khan, nhưng chỉ cần chú ý giữ ấm sẽ không để lại di chứng, ban nãy mẹ cậu cứ bắt cậu quàng khăn, thực tế Trương Thụ Đồng đã mặc hai lớp áo khoác, trong xe hơi đổ mồ hôi.

Tục ngữ nói đả thương gân cốt mất một trăm ngày, cánh tay cậu không nghiêm trọng đến mức gãy xương, nhưng vẫn phải treo trên cổ một tuần, lái xe tự nhiên không thể, bây giờ cậu cũng là người ngồi xe đi học tan học.

Mẹ cậu vốn định đưa cậu thẳng đến lớp, Trương Thụ Đồng thấy không cần thiết phiền phức như vậy.

Đỗ Khang nói mấy hôm cậu không ở đây đã thành người nổi tiếng, khắp nơi lưu truyền truyền thuyết về "học trưởng Trương Thụ Đồng".

Vị học trưởng này trong vòng một tuần ngắn ngủi, bắt được kẻ săn trộm, phá được một vụ án trả thù ác ý trong trường, sau đó—

Rất oách làm gãy tay mình.

Có người nói cuối tuần thấy cậu lái xe máy chạy lung tung.

Nghĩ cũng phải, cậu giữa đường xuyên qua nội thành mấy lần, đảo nhỏ vốn không lớn, bị người ta chú ý cũng là bình thường.

Cuối cùng vẫn là tiểu bí thư của Cố Thu Miên ra mặt chốt hạ, nói học trưởng Trương rõ ràng là dũng cảm đấu với kẻ xấu, không may bị thương, tin đồn lúc này mới dập tắt, may nhờ có cô, "học trưởng Trương Thụ Đồng" đột nhiên thu hoạch được một đống fan.

Bây giờ cậu bước vào cổng trường, một tay treo trên cổ, tay kia tùy ý đeo cặp sách, quả nhiên nổi bật, không ít người nhìn về phía cậu, Trương Thụ Đồng trước nay không để ý những ánh mắt này, nhưng có người hành lễ nhìn chăm chú là sao? Còn hai tên trực nhật đang đánh nhau kia, tại sao thấy mình đột nhiên không dám động đậy?

Học trưởng chỉ lái xe máy chứ không phải côn đồ mà.

Cậu thầm nghĩ trong lòng.

Trương Thụ Đồng thản nhiên vào tòa nhà dạy học, đợi lúc giẫm từng bậc thang lên tầng bốn, thời gian đến 7 giờ 30 phút, chính là giờ đọc sách buổi sáng, khiến Trương Thụ Đồng nhớ lại chuyện thứ Tư tuần trước, ngày đầu tiên quay ngược thời gian, cậu không nộp bài tập, bị Lão Tống phạt trực nhật một tuần.

Đáng lẽ tuần mới nên đến lượt cậu, nhưng Lão Tống còn không ở đây ai còn tính toán trực nhật hay không.

Trương Thụ Đồng chưa gặp giáo viên mới.

Cũng dạy tiếng Anh, nghe nói là từ lớp 7 tạm thời điều qua, vừa dạy xong một khóa tốt nghiệp.

Cậu đi đến cửa sau lớp học, vốn tưởng nghe thấy tiếng đọc sách râm ran, hôm nay lại yên tĩnh đến lạ thường, Trương Thụ Đồng bước một chân vào, thấy một người phụ nữ đứng trên bục giảng.

Người phụ nữ khoảng 40 tuổi, đeo kính, gò má cao, tóc đã bạc, là biểu tượng của giáo viên lâu năm.

Thật ra Trương Thụ Đồng đã nghe Đỗ Khang nói qua, giáo viên mới họ Từ, rất nghiêm khắc, nghe nói một học sinh trong giờ học lơ đãng một chút, liền bị gọi ra sau đứng hết tiết.

Có lẽ là loại không cho phép uống nước trong giờ học.

"Em là Trương Thụ Đồng?"

Người phụ nữ đẩy gọng kính, cả lớp nhìn về phía cậu.

"Đều lớp 9 cả rồi, thu tâm lại đi, cuối tuần đừng chạy lung tung bên ngoài."

Trương Thụ Đồng lúc này mới phát hiện ra là đang kiểm tra từ vựng, bảo sao không một tiếng động.

Cô Từ nói xong liền không để ý đến cậu nữa, mà vỗ tay:

"Các tổ trưởng thu bài kiểm tra lần này lại trước, tranh thủ thời gian đổi chỗ..."

Trương Thụ Đồng dừng bước.

Thầm nghĩ sao lại đổi chỗ, vả lại sao lần nào cũng là thứ Tư?

Trong lớp lúc này mới có động tĩnh, các bạn học lần lượt đứng dậy, xách cặp sách ra khỏi lớp, có người chào cậu, Trương Thụ Đồng tuy thấy lạ mặt, cũng gật đầu đáp lại, cậu còn chưa ngồi xuống, lại không hiểu sao theo dòng người ra khỏi lớp.

Tân quan thượng nhiệm tam bả hỏa (quan mới nhậm chức đốt ba ngọn lửa)?

Bây giờ lớp 1 chỉ còn mình cậu, ngồi cùng bàn với ai hoàn toàn tùy duyên, dù sao Trương Thụ Đồng cũng không quen ai.

Ba lớp còn lại đều đang đọc sách buổi sáng, chỉ có học sinh lớp 1 ra hành lang xếp hàng, Trương Thụ Đồng nghĩ vị chủ nhiệm mới này cũng thật biết hành hạ người khác.

Tiếp đó chủ nhiệm lại đẩy gọng kính, ba ngày cậu không ở đây đối phương đã xây dựng đủ uy nghiêm, nhất thời không ai dám gây chút động tĩnh, cảnh tượng Lão Tống và học sinh cười đùa không còn nữa.

"Cô nói vài câu trước."

Cô Từ hắng giọng, sau lời mở đầu quen thuộc:

"Lớp chúng ta là lớp chọn, top 10 khối ở lớp ta có mấy em, hiệu trưởng đối với các em, bao gồm cả cô, kỳ vọng đều rất lớn, các em sắp đón học kỳ cuối cùng của cấp hai, trước đây thầy Tống của các em có cách riêng của thầy ấy, nhưng đã cô đến làm chủ nhiệm, lớp 9/1 chúng ta phải có quy củ mới..."

Tiếp đó là gì mà không có quy củ không thành khuôn phép, nghe mà Trương Thụ Đồng ngẩng đầu nhìn trời.

"Cho nên, từ nay về sau chỗ ngồi lớp chúng ta, tất cả dựa vào thành tích thi tháng, người vươn lên cao nước chảy chỗ trũng, học sinh tiến bộ phải ngồi cùng học sinh tiến bộ."

Trương Thụ Đồng đều hơi ngại ngùng, cảm thấy mình ở lớp 1 hoàn toàn là đục nước béo cò.

Cậu trước đây luôn là hạng nhì khối, có lẽ dựa vào thành tích này trà trộn vào lớp chọn, nhưng thật ra bảo cậu thi lại lần nữa, cũng chỉ lượn lờ quanh top 100.

Cô Từ dừng lại:

"Thành tích từ cao đến thấp, em nào được gọi tên trực tiếp vào lớp ngồi, không ồn ào, bắt đầu ngồi từ hàng thứ ba cạnh cửa sổ..."

Trương Thụ Đồng đoán ra chiến lược của giáo viên mới.

Không giống Lão Tống, thành tích tốt có quyền ưu tiên chọn chỗ, vị giáo viên mới này để học sinh giỏi ngồi tụm lại, nhưng không cho bọn họ ngồi hàng đầu.

Chắc là vị trí hàng đầu, ngược lại là để dành cho học sinh cần quan sát trọng điểm.

"Sau đây cô bắt đầu gọi tên—"

Người rất thực tế.

Trương Thụ Đồng thầm đánh giá, rời khỏi hàng.

"Lộ Thanh Liên."

Trương Thụ Đồng sững sờ.

Sao lại là Lộ Thanh Liên, cậu đâu có nghe ai nói mình và Lộ Thanh Liên chung lớp.

Huống hồ ban nãy cậu vừa vào lớp đã thu tình hình trong lớp vào mắt, không thấy bóng dáng đối phương.

"Cô ơi, bạn học Lộ chưa đến..."

Có người khẽ nhắc.

Chủ nhiệm lại lờ đi:

"Nhân cơ hội này nói luôn, năm ngoái cô vừa dạy xong một khóa tốt nghiệp, đạt được thành tích gì chứ, cả trường thi cấp ba vào top 100 thành phố, lớp cô dạy chiếm hai phần ba. Thầy Tống lần này xin nghỉ rất đột ngột, cô cũng là lâm nguy nhận lệnh, hiệu trưởng điều cô qua cô không đồng ý, điều kiện của cô lúc đó rất đơn giản, trừ phi xếp hạng nhất và hạng nhì khối cho cô, nếu không cô không nhận.

"Bạn học Lộ vốn ở lớp 4, là cô cố gắng tranh thủ qua, các em sau này nhất định phải lấy các bạn ấy làm gương."

Gương gì?

Trương Thụ Đồng không nhịn được nghĩ.

Thì ra là vậy.

Bảo sao cậu không nghe ai nhắc chuyện Lộ Thanh Liên ở lớp 1.

Vả lại hình như không chỉ cậu không biết, những người còn lại đều không biết, chia lớp là chuyện thứ Ba, Trương Thụ Đồng lúc này mới chú ý thấy không ít người trên mặt đều một mảnh kinh ngạc, nhất là các bạn nam.

Trương Thụ Đồng biết Lộ Thanh Liên ở cả trường nổi tiếng thế nào, trên lễ đài chào cờ nói một câu liền gây ra một trận tru quỷ sói gào, cô gái giữ miếu bí ẩn, xinh đẹp lại lạnh lùng, cảm giác rất nhiều người đều thích kiểu này—tuy là bề ngoài.

Nhưng đối với những người còn lại mà nói, trước đây chỉ có thể nhìn từ xa, thỉnh thoảng quan tâm động thái đối phương, tình cờ gặp một lần là có thể hưng phấn nửa ngày, Trương Thụ Đồng cũng từng thầm mến cô gái khác, biết đây là tâm trạng gì, bây giờ lại ngồi chung một lớp, không hưng phấn mới lạ, người giống Đỗ Khang tuyệt đối không phải một mình.

Cậu đột nhiên nghĩ, nhưng đã như vậy, chẳng phải chứng tỏ—

Cô Từ đè tay xuống:

"Bây giờ bạn học Lộ tạm thời chưa đến, bạn học tiếp theo chừa chỗ cho cậu ấy, Trương Thụ Đồng..."

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa đến gần, ánh mắt mọi người lập tức nhìn về phía cầu thang, cô gái mặc áo choàng xanh đi lên bậc thang, cô đeo cặp sách buộc tóc đuôi ngựa, bình thản liếc nhìn đám đông trong hành lang.

Một phút sau.

"Chào."

Trương Thụ Đồng xách cặp sách, chào hỏi bạn cùng bàn mới phía sau.

"Chào."

Lộ Thanh Liên cũng lịch sự đáp lại.

"Trùng hợp thật, thành bạn cùng bàn rồi." Trương Thụ Đồng giải thích quy củ của giáo viên mới cho cô.

Lộ Thanh Liên không nói gì cả, chỉ gật đầu, hai người một trước một sau đi về phía vị trí hàng thứ ba cạnh cửa sổ.

Trương Thụ Đồng nhường đường, ý bảo Lộ Thanh Liên vào trước, theo sắp xếp của chủ nhiệm, cô được gọi tên đầu tiên, nên ngồi bên trong.

Nhưng Lộ Thanh Liên cứ đứng trước chỗ ngồi nhìn chằm chằm cậu.

"Cậu thích ngồi bên ngoài có thể nói thẳng." Trương Thụ Đồng bất đắc dĩ dịch vào bên trong.

"Bạn học Trương Thụ Đồng, tại sao cậu luôn nghĩ tôi và cậu giống nhau đầy suy nghĩ kỳ lạ." Cô đau đầu nói, "Cậu không tự phát hiện à, tay cậu bị gãy là tay trái, ngồi cạnh bên trái cậu sẽ rất phiền phức."

"...Thật ra tớ bị rạn xương."

"Cậu hơi ồn rồi."

Quả nhiên, chuyện vừa kết thúc, cô lại khôi phục dáng vẻ người lạ đừng đến gần.

Hạng nhất khối không phải để trưng, Lộ Thanh Liên lấy sách vở tiết đầu tiên ra, bắt đầu xem trước bài, đối thoại đến đây kết thúc.

Trương Thụ Đồng cũng móc sách vở ra, bây giờ hai người bọn họ là học sinh gương mẫu của lớp, nhất cử nhất động đều có người nhìn chằm chằm.

Rất nhanh lớp học được lấp đầy, chủ nhiệm lại đến mở họp lớp buổi sáng, dùng chút thời gian ít ỏi còn lại bảo Lộ Thanh Liên chia sẻ kinh nghiệm học tập.

Cô gái cởi áo choàng xanh, là cô gái khí chất thanh lãnh trong mắt mọi người, trong tiếng vỗ tay hưng phấn, cô thản nhiên bước lên bục giảng, Trương Thụ Đồng chống cằm nghĩ, từ đây giang hồ nhiều chuyện rồi.

May mà cuộc sống mới cuối cùng cũng bắt đầu.