Chương 281: "Trên Trời Rơi Xuống Món Hời"
Trương Thuật Đồng theo phản xạ có điều kiện quay đầu lại, cổng bệnh viện người đến người đi.
Cậu đi đến bên cạnh ô tô, sờ sờ nắp ca-pô, ấm áp, chứng tỏ thời gian rời đi không quá lâu.
Trương Thuật Đồng vòng ra đuôi xe, trên nắp bình xăng có một vết xước rất nhẹ, là hôm đó lúc xuống xe cậu lén dùng chìa khóa để lại dấu vết, đây là xe của người đàn ông đó không sai.
Nhưng tại sao lại ở trong bệnh viện?
Trương Thuật Đồng nhìn về phía cổng lớn bệnh viện, tầm mắt lại phảng phất như xuyên qua tòa nhà, đi tới ngôi nhà cũ ở phía sau.
Hồ ly?
Đối phương đang tìm hồ ly?
Con hồ ly hôm qua bị cậu bỏ vào đường hầm kia.
Nghĩ đến đây cậu sải bước, rất nhanh vòng ra phía sau bệnh viện, đến gần nhìn xem, cửa nhà cũ vẫn đóng, khóa cũng không bị phá hoại.
Trương Thuật Đồng nhất thời không có đầu mối.
Trên đường đi bộ về bệnh viện, cậu lại nghĩ chẳng lẽ giống như lần câu cá trước, đối phương thần không biết quỷ không hay theo dõi mình? Nếu là như vậy, dường như cái gì cũng không cần làm, người đàn ông sẽ chủ động tìm tới ——
Cho nên Trương Thuật Đồng nhìn thấy người đàn ông kia.
Cậu vừa đi vào bãi đậu xe, liền phát hiện bên cạnh chiếc xe nhỏ có thêm một bóng người cao gầy, người đàn ông đội một chiếc mũ len màu đen, áo lông vũ ngắn và quần dài màu đen, ăn mặc gọn gàng, Trương Thuật Đồng lại chú ý tới trong tay đối phương cầm một cái túi hồ sơ, cậu lập tức hét lên một tiếng, người đàn ông cũng theo tiếng quay đầu lại, đồng thời mở cửa xe.
Người đàn ông ngồi vào xe, sau đó nổ máy, lùi xe.
Chiếc xe nhỏ chậm rãi ra khỏi chỗ đậu.
Trương Thuật Đồng thấy thế dừng bước, suy nghĩ lát nữa nên hỏi vấn đề gì, cũng như làm thế nào để thăm dò đối phương, đây không phải là một đối tượng dễ chung sống.
Xe quay đầu lại, lái về phía cổng lớn bãi đậu xe, từ xa cách lớp kính chắn gió màu xanh nhạt, Trương Thuật Đồng nhìn thấy người đàn ông một tay nắm vô lăng, tay kia vươn về phía cần số.
Trong lòng cậu bỗng nhiên có loại dự cảm không lành.
—— Xe tăng tốc, động cơ gầm rú, người đàn ông sau lớp kính nhìn thẳng phía trước, thế mà lại đâm thẳng về phía Trương Thuật Đồng!
Khoảng cách giữa hai bên trong nháy mắt kéo gần, cậu vội vàng né sang bên cạnh, gần như là giây tiếp theo, bên cạnh thổi qua một trận gió, chiếc xe nhỏ sát sạt người cậu lao ra khỏi bệnh viện.
Trương Thuật Đồng thầm mắng một câu, xoay người đuổi theo ra ngoài, dòng người bên ngoài bệnh viện không tính là ít, nhưng người đàn ông không hề có ý giảm tốc độ, tiếng còi xe vang vọng bên tai, đám người hoảng loạn tránh ra, ô tô không chút trở ngại lao ra khỏi vòng vây, dưới chân Trương Thuật Đồng không ngừng, nhưng dựa vào hai chân sao có thể đuổi kịp cỗ máy bốn bánh, mãi cho đến khi ô tô biến mất ở góc đường, cậu dừng bước, lông mày từng chút nhíu chặt.
Đối phương tuyệt đối nhìn thấy mình, so với cố ý theo dõi, lần chạm mặt bên ngoài bệnh viện này, càng giống như một lần ngẫu nhiên gặp gỡ. Nhưng không rõ nguyên nhân gì, người đàn ông dường như không muốn tiếp xúc với cậu.
Đã xảy ra chuyện gì?
Đối phương lại đang làm gì?
Trương Thuật Đồng nghĩ nửa ngày cũng không có đáp án, cậu nhìn đám người một lần nữa trở nên đông đúc, nếu đã không đuổi kịp chiếc xe nhỏ kia, dường như lại quay về vấn đề ban đầu ——
Xe của người đàn ông tại sao lại đỗ ở bệnh viện.
Vài phút sau, Trương Thuật Đồng hơi thở hổn hển, đi tới phòng bệnh trên tầng hai.
"Cậu còn định quay lại tìm một cô bé khác hả?" Cô y tá kinh ngạc nói, "Gan to thật đấy nhỉ?"
Trương Thuật Đồng lại không có tâm trạng nói đùa, cậu trước tiên miêu tả hình dáng túi hồ sơ trong tay người đàn ông:
"Cái đó có phải là đồ vật trong bệnh viện không?"
"Ồ, túi giấy màu nâu phải không, in một dòng chữ đỏ, lấy ở quầy y tá."
Trương Thuật Đồng lại miêu tả cách ăn mặc của người đàn ông, hỏi đối phương có ấn tượng không, cô y tá lại lắc đầu:
"Buổi trưa chị không trực ban mà, mải xem náo nhiệt... ý chị là, nghỉ ngơi trong phòng theo dõi, chị hỏi đồng nghiệp giúp cậu nhé?"
Hồi lâu sau cô y tá chạy về:
"Đồng nghiệp của chị cũng nói không nhìn thấy, nhưng chị phải nhắc cậu một chút, cái túi giấy cậu nhìn thấy, không nhất định là hôm nay lấy, cũng không nhất định là đến bệnh viện khám bệnh, hiểu ý chị chứ."
Trương Thuật Đồng gật đầu, thầm thở dài:
"Vậy có thể giúp em để ý một chút không?"
"Lòng trắng mắt nhiều, râu quai nón, đúng không? Giao cho chị, có manh mối sẽ gọi điện cho cậu."
Cậu nói cảm ơn, đang định ra cửa, cô y tá lại gọi:
"Này, sao cậu đi luôn thế?"
Trương Thuật Đồng quay đầu nhìn lại, cô y tá lén lút ra hiệu bằng mắt:
"Không đi thăm người ta một cái à?"
Trương Thuật Đồng thầm nghĩ đúng là nên đi thăm, cậu đi đến trước phòng bệnh của Cố Thu Miên, cách ô cửa sổ nhỏ trên cửa, cô gái đang nằm trên giường bệnh trắng tinh, mái tóc dài đen nhánh gối sau đầu, hàng mi dày cong vút của cô khép lại, ngủ rất say.
Kim tiêm cắm trên tay phải cô, da mặt cô mỏng nghĩ đến da dẻ cũng chẳng dày đi đâu được, có thể nhìn thấy tĩnh mạch màu xanh thoắt ẩn thoắt hiện trên mu bàn tay, Trương Thuật Đồng men theo dây truyền dịch tìm được chai thuốc trên giá, chất lỏng trong suốt đang từng chút từng chút nhỏ vào trong bầu đếm giọt nhỏ xíu.
Trong tay cậu không xách quà thăm bệnh, bèn hà hơi lên ô cửa sổ nhỏ, vẽ một cái mặt quỷ tặng cô.
Lúc Trương Thuật Đồng đi xuống cầu thang, Cố Thu Miên chậm rãi mở mắt, cô theo bản năng nhìn về phía cửa phòng, trên kính không biết sao lại có thêm một mảng sương mù mông lung.
...
Lúc trở lại trường học, trong phòng học kéo rèm cửa, bốn phía tối tăm, hôm nay người ngủ trưa rất nhiều, đại khái là chạy bộ giờ ra chơi đã tiêu hao hết tinh lực của bọn họ, chỉ có rất ít người đang làm việc riêng.
Lộ Thanh Liên là một thành viên trong số những người này, chỗ ngồi của bọn họ sát cửa sổ, cô bèn kéo rèm cửa ra một khe hở, dẫn một tia nắng vào trong phòng, chiếu lên sách giáo khoa bên tay.
Đã nửa tiếng trôi qua kể từ khi cô rời khỏi bệnh viện, Trương Thuật Đồng vốn tưởng cô sẽ đi lên sân thượng, nhưng nhìn qua cô dường như đang đọc sách giết thời gian.
Trương Thuật Đồng vẫn không hiểu lời Lộ Thanh Liên nói trên ghế dài là có ý gì, cậu kéo ghế ra, đang định chào hỏi, lại nhìn thấy một thứ gì đó đặt trên bàn học.
Một cái phong bì dày cộp.
"Đây là cái gì?" Cậu vừa cầm trong tay ước lượng, vừa nhỏ giọng hỏi, "Còn khá nặng."
"Cho cậu đấy." Lộ Thanh Liên lật qua một trang sách, đầu cũng không ngẩng nói.
Trương Thuật Đồng đã mở phong bì ra, bên trong thế mà lại là một xấp tiền nhân dân tệ, ít nhất có mấy nghìn tệ, cậu sửng sốt một chút:
"Cậu đưa tiền cho tớ làm gì?"
"Tớ hình như chưa nói là tớ đưa cho cậu."
"Vậy là từ đâu ra?"
"Không rõ, lúc về đã ở trên bàn tớ rồi."
"Từ từ, trên bàn cậu?" Trương Thuật Đồng khó hiểu nói, "Vậy tại sao nói là cho tớ?"
"Sẽ không có ai đưa tiền cho tớ, tớ nghĩ là đặt nhầm chỗ."
Nhưng Trương Thuật Đồng cũng không nghĩ ra có ai sẽ đưa tiền cho mình, vào năm 2013, số tiền này gần bằng lương hai ba tháng của người bình thường.
"Có thể gọi điện hỏi mẹ cậu xem, có lẽ là họ hàng nào đó." Lộ Thanh Liên lại nói.
"Họ đều ở nơi khác, không thể nào, các bạn học khác thì sao, có ai nhìn thấy không?"
"Tớ hỏi một số người rồi, không ai chú ý."
Trương Thuật Đồng bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng:
"Đợi chút, tớ đi gọi cuộc điện thoại."
Rất nhanh cậu quay lại phòng học, tâm trạng không tệ nhướng mày:
"Gần như phá án rồi."
Lộ Thanh Liên vẫn đang đọc sách, nghe vậy chỉ gật gật cằm.
"Còn nhớ người phụ nữ bị trộm túi ở siêu thị không, cậu giúp cô ấy bắt được tên trộm, người ta cũng có thể tặng chút tiền cảm ơn cậu, vừa rồi tớ hỏi cảnh sát Hùng, chú ấy nói lúc người phụ nữ kia làm biên bản, quả thực có hỏi thăm thân phận của cậu."
Trương Thuật Đồng đẩy phong bì đến trên bàn Lộ Thanh Liên, rất mừng thay cho cô:
"Chúc mừng nhé, món hời đầu tiên nhờ thấy việc nghĩa hăng hái làm."
Lộ Thanh Liên lại nhíu mày nói:
"Bạn học Trương Thuật Đồng, có phải cậu ăn trưa quá nhiều, não bộ thiếu máu cung cấp không?"
Phòng học rất tối, Trương Thuật Đồng có thể trợn mắt thoải mái.
Lộ Thanh Liên không nhìn thấy cậu trợn mắt, bèn nghiêm túc giải thích:
"Bày tỏ lòng biết ơn sẽ không lặng lẽ đặt tiền lên bàn học."
Trương Thuật Đồng đương nhiên biết chuyện này chỗ nào cũng lộ ra sự bất thường, nhưng sở dĩ cậu nói như vậy, là hy vọng Lộ Thanh Liên có thể sảng khoái nhận lấy số tiền kia, ai ngờ cô ngược lại còn nghiêm túc hơn.
"Nhưng bây giờ cũng không tìm thấy ứng cử viên nào khác."
"Chắc chắn không phải cho cậu?"
Trương Thuật Đồng vừa ừ một tiếng, Lộ Thanh Liên đã đứng dậy:
"Tớ đi đưa cho cô giáo Từ."
Hai người bước chân nhẹ nhàng ra khỏi phòng học, cuối cùng cũng có thể nói to, Trương Thuật Đồng bất lực nói sau lưng cô:
"Cậu thà nhận lấy còn hơn, dù sao cũng không trả lại được."
"Tại sao phải nhận tiền không rõ nguồn gốc? Huống hồ không loại trừ khả năng đưa nhầm lớp." Cô quay đầu nhìn lại, "Đổi lại là cậu, sẽ làm thế nào?"
Trương Thuật Đồng cẩn thận nghĩ nghĩ, phát hiện mình cũng sẽ không nhận, cậu dứt khoát từ bỏ thuyết phục Lộ Thanh Liên, giống như lúc lễ Giáng sinh, cô chỉ đặt táo và sô cô la nhận được lên bục giảng, đợi người khác đến lấy, nhưng trước mắt số tiền này hơi nhiều, vẫn là giao cho giáo viên thì hơn.
Cô giáo Từ đặt bút trong tay xuống, theo thói quen nhíu mày, giống như hai người đi vào văn phòng là muốn trốn học vậy, bà nghe ngọn nguồn sự việc, dường như thở phào nhẹ nhõm tháo kính mắt xuống, khen ngợi:
"Chuyện này Tiểu Lộ xử lý rất thỏa đáng, số tiền này, cứ để ở chỗ cô bảo quản trước, nếu là đưa nhầm lớp, buổi chiều hẳn là sẽ có học sinh tìm."
Nói đến đây, cô giáo Từ chuyển giọng, hiếm thấy lộ ra một nụ cười:
"Nhưng nếu mãi không có ai đến, Tiểu Lộ em cứ nhận lấy số tiền này, thật ra Tiểu Trương nói cũng có lý, nói không chừng chính là người khác gửi đến làm quà cảm ơn."
Trương Thuật Đồng biết chuyện này là bà tự ý quyết định, theo quy định, không có ai đến nhận số tiền này cũng không đến tay Lộ Thanh Liên, mà là nộp lên chủ nhiệm khối, nói không chừng còn phải báo cáo hiệu trưởng.
Giáo viên chủ nhiệm cũng không cổ hủ như vẻ bề ngoài.
Nhưng đối phương lại chuyển giọng lần nữa, ngay cả nụ cười cũng thu lại:
"Cô quên hỏi các em, cuối tuần là chuyện thế nào?"
"... Tiểu Mãn không nói với cô ạ?"
"Con bé nói các em tình cờ gặp nhau trong trung tâm thương mại." Ánh mắt cô giáo Từ chậm rãi quét qua hai người, "Nhưng lúc các em đi, đã lấy hai cái mũ bảo hiểm trong tủ đồ, cô lại không biết xe máy có thể lái vào trung tâm thương mại, để hai đứa tình cờ gặp nhau trên xe."
Trương Thuật Đồng thầm nghĩ không hổ là bác cả của Từ Chỉ Nhược, năng lực "cà khịa" này thế mà lại một mạch tương thừa, chuyện lúc trước vừa khiến giáo viên chủ nhiệm có chút thay đổi cách nhìn, trước mắt lại muốn đổi về. Bạn học Tiểu Trương trước sau không thoát khỏi vận mệnh làm hư bạn học Tiểu Lộ, cậu cứng da đầu, chuẩn bị đón nhận một màn mưa nước bọt.
"Chuyện kia sau đó thế nào rồi?" Ai ngờ giáo viên chủ nhiệm hỏi.
"Vâng... không có gì, chính là họ hàng nhà cô ấy." Trương Thuật Đồng nói lời thật, "Tìm được xong thì ai về nhà nấy ạ."
Cô giáo Từ không nói tin cũng không nói không tin, mà cầm bút lên lần nữa:
"Được rồi, sau này chạy ra ngoài nhớ mặc áo khoác vào, về chuẩn bị vào học đi."
Trương Thuật Đồng lúc này mới nhớ ra trong mắt giáo viên chủ nhiệm mình bị cảm, một cơn bão trong dự đoán cứ thế tan biến trong vô hình.
Cậu đi ra khỏi cửa văn phòng, hậu tri hậu giác nói:
"Thật ra buổi trưa tớ gặp người đàn ông dưới tầng hầm."
"Xem ra không thu hoạch được gì." Lộ Thanh Liên nghĩ nghĩ.
"Sao cậu biết?"
"Có thu hoạch, tớ biết tin tức này hẳn sẽ sớm hơn một chút."
Trương Thuật Đồng vốn định nói, ai ngờ vừa về đã gặp phải cái phong bì kia, hai người khẽ thảo luận một lát bên ngoài phòng học, lại không đưa ra kết quả gì.
Thời gian nhoáng cái đã đến lúc tan học.
Trong phòng học ồn ào, cậu thu dọn cặp sách, thuận miệng tán gẫu với Lộ Thanh Liên:
"Trưa mai lại đi bệnh viện một chuyến?"
"Không cần đâu."
"Cậu không phải muốn đi tập phục hồi chức năng sao?" Trương Thuật Đồng giải thích, "Hơn nữa người đàn ông kia nếu lại đến bệnh viện, nói không chừng có thể gặp hắn."
"Chi bằng thế này," Lộ Thanh Liên lại đưa ra một phương án khác, "Vết thương của cậu cần vệ sinh hàng ngày, buổi trưa đi bệnh viện một lần. Tớ đợi chiều tan học xác nhận hành tung của đối phương một lần nữa."
"Buổi trưa đi một lần buổi chiều đi một lần nữa không phải được rồi sao." Trương Thuật Đồng kỳ quái nói, "Có cần thiết phải tách ra như vậy không?"
Lúc nói câu này, Lộ Thanh Liên đã mặc áo lông vũ xong, cô chào tạm biệt Trương Thuật Đồng ngắn gọn một câu, liền một mình ra khỏi phòng học.
Trương Thuật Đồng ngồi tại chỗ, ít nhiều có chút khó hiểu, bình thường lúc sắp xếp cặp sách, có đôi khi cậu nhanh hơn một chút, có đôi khi Lộ Thanh Liên nhanh hơn một chút, nhưng bất luận ai dừng động tác trước, bọn họ gần như đứng dậy cùng một lúc, dù sao đường về nhà của hai người có một đoạn trùng nhau, có thể đi cùng một đoạn.
Nhưng hôm nay Lộ Thanh Liên đi trước.
Trương Thuật Đồng rất nhanh ném nghi vấn này ra sau đầu, cậu xách cặp sách ra khỏi phòng học, suốt đường đi đều đang nghĩ người đàn ông dưới tầng hầm kia đến bệnh viện làm gì.
Hôm nay cậu đi khá muộn, trong sân trường đã không còn bao nhiêu người, hoàng hôn buông xuống mảnh đất dưới chân, chiếu nước hồ phía xa thành màu đỏ cam, thỉnh thoảng nhìn thấy vài học sinh, mặt bọn họ cũng thành màu đỏ hồng.
Trương Thuật Đồng lại gửi một tin nhắn cho Thu Vũ Miên Miên (Giấc ngủ trong mưa thu) —— bởi vì chất lượng giấc ngủ của cô rất tốt, Trương Thuật Đồng lén đổi chữ "Miên" (dầm dề) thành "Miên" (giấc ngủ), hỏi cô bệnh cảm thế nào rồi.
Buổi chiều cô xin nghỉ, trước mắt hẳn là đang ở nhà, có lẽ là ngủ rồi có lẽ đang ăn cơm, dù sao buổi trưa chỉ ăn một bát trứng hấp, nên không trả lời ngay lập tức.
Trương Thuật Đồng ra khỏi cổng trường, lại không đi về phía nhà, nếu người đàn ông đã đến bệnh viện trên đảo chứ không phải trong thành phố, thì đại diện cho việc đối phương thời gian này vẫn luôn hoạt động trên đảo, nếu có một chỗ dừng chân, thì "cứ điểm" của đối phương nên ở đâu?
Chẳng lẽ là ký túc xá giáo viên mà lão Tống từng ở?
Nghĩ như vậy, hình như vẫn chưa kiểm tra nơi đó, nghĩ đến đây Trương Thuật Đồng đổi hướng, cậu đi đường tắt, sau khi đi xuyên qua mấy con hẻm nhỏ không người, Trương Thuật Đồng nhìn thấy Lộ Thanh Liên.
Cô đứng tại chỗ không nhúc nhích, Trương Thuật Đồng đầu tiên là sửng sốt, cái khó ló cái khôn, gọi từ xa trước:
"Bạn học Lộ Thanh Liên?"
Lần này là Lộ Thanh Liên thật, cô quay đầu lại, nhưng làm một động tác im lặng.
"Sao thế?" Trương Thuật Đồng rảo bước đi tới.
"Lũ rắn xảy ra vấn đề rồi." Lộ Thanh Liên nhíu mày nói.
"Ý gì..."
Giây tiếp theo, tiếng hét chói tai của một người phụ nữ và tiếng khóc sợ hãi của một bé gái truyền vào tai, trong lòng Trương Thuật Đồng kinh hãi, chỉ vì chủ nhân của giọng nói kia rất quen tai, thậm chí không cần ánh mắt gì, cậu và Lộ Thanh Liên đồng thời sải bước.
Âm thanh không tính là quá xa cũng không tính là gần, xung quanh đây không có đất trống, mà là một quần thể kiến trúc, trong đó tràn ngập các loại ngõ nhỏ không ngờ tới, giờ này không có mấy người, trong một mảnh yên tĩnh, tiếng khóc phảng phất như được phóng đại vô số lần, bọn họ theo âm thanh rẽ vào một con hẻm nhỏ, đồng tử Trương Thuật Đồng lập tức co rụt lại.
Chính là cô giáo Từ!
Một chiếc xe đạp kiểu cũ bị ném trên mặt đất, cô giáo Từ bị ép vào góc tường, mà trước người bà chi chít rất nhiều rắn, không biết bao nhiêu con rắn bò về phía chân bà, thậm chí có một số đã chậm rãi quấn lên chân bà, kính mắt của người phụ nữ rơi trên mặt đất, bà gấp gáp bảo cháu gái mau đi, nhưng cô bé tên là Tiểu Mãn làm thế nào cũng không chịu rời đi, cô bé mím chặt môi, cố gắng đi kéo những con rắn quấn trên người bà nội, nhưng chẳng thấm vào đâu, gần như tuyệt vọng khóc òa lên.
Trương Thuật Đồng ném cặp sách, lao vào trong con hẻm đó ——
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
